Đêm Mưa Nghĩa Trang
Sợi xích sắt rỉ sét đen ngòm rít lên một tiếng lạnh lẽo, quấn chặt lấy cổ họng Trương Hùng gào thét.
Dưới lòng đất u tối của lăng mộ cổ thuộc U Minh Phế Tích, âm khí đậm đặc đến mức gần như ngưng tụ thành chất lỏng. Trương Hùng – kẻ vừa mới đây còn hung hăng vung nắm đấm nạm sắt đòi mạng Lục Phong – giờ đây đang quằn quại dưới đất như một con cá mắc cạn. Cánh tay phải bị bẻ gãy gập của gã co giật điên cuồng, bàn tay trái còn lại cố gắng cào cấu vào sợi xích sắt đen ngòm đang siết ngày một chặt. Nhưng vô ích. Sợi xích rỉ sét ấy như có sinh mệnh, càng giãy giụa, những vòng xích càng khảm sâu vào da thịt cổ họng gã, phát ra những tiếng rít kèn kẹt ghê rợn.
Lục Phong đứng lơ lửng cách mặt đất đúng một thốn, bả vai trái rách nát rỉ máu đồng cổ rực đỏ ánh kim đang co rút đau đớn. Mắt trái của anh rực lên ánh sáng u lam vô tận, phản chiếu hình ảnh Trương Hùng đang dần bị hút cạn sinh mệnh lực. Anh có thể cảm nhận rõ ràng, thông qua thần thức nghịch chuyển, sợi xích sắt kia đang điên cuồng cắn nuốt oán khí và linh lực của Trương Hùng. Da thịt gã tạp dịch bá vương nhanh chóng khô héo, đôi mắt lồi ra đầy tơ máu dần mất đi ánh sáng, cho đến khi chỉ còn là một xác khô quạnh quẽ nằm gục bên vũng bùn loãng.
"Xoảng!"
Sợi xích sắt sau khi hút cạn sinh mệnh của Trương Hùng liền buông lỏng ra, rơi xuống nền đất đá ẩm ướt, phát ra tiếng động rợn người. Nó lại trở về trạng thái một sợi xích rỉ sét, cũ kỹ và vô hại nằm im lìm giữa đống xương khô.
Lục Phong thở dốc nặng nề, đan điền rạn nứt truyền đến những cơn đau buốt thấu xương. Hai bàn tay anh rách nát, máu đồng cổ rực sáng vẫn đang nhỏ ròng ròng xuống cán kiếm Phế Diệp Kiếm Phôi. Anh biết rõ, cái chết của Trương Hùng dưới cổ mộ này chỉ là khởi đầu. Trương Đức – gã chấp sự ngoại môn tàn bạo, kẻ đứng sau lệnh diệt khẩu của Tào Lĩnh – chắc chắn đang lùng sục khắp nghĩa trang. Nếu gã không tìm thấy Trương Hùng trở về, gã sẽ tự thân xuất thủ.
Lục Phong cắn răng chịu đựng cơn đau, dùng chút sức lực tàn tạ nhặt lấy thanh Phế Diệp Kiếm Phôi rỉ sét dắt bên hông. Anh lướt đi bằng Vô Ảnh Không Bộ, cơ thể lơ lửng không để lại dấu chân trên bùn lầy cổ mộ, nhanh chóng tìm đường leo ngược lên miệng hố sụt lún để trở lại mặt đất. Anh phải dọn dẹp sạch sẽ dấu vết trước khi Trương Đức phát hiện ra.
...
Bên ngoài, cơn bão lôi độc đêm mưa càng lúc càng hung bạo. Những tia chớp màu xanh lục rạch ngang bầu trời đen kịt của nghĩa trang ngoại môn Quang Minh Tông, đánh xuống những bia mộ đá basalt phát ra tiếng nổ đanh gọn. Nước mưa mang theo độc tố ăn mòn da thịt trút xuống xối xả, hòa cùng mùi đất hoang dã và tàn tro nghĩa trang tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Lục Phong vừa lướt ra khỏi khu vực hố sụt lún hoang phế phía tây thì một luồng sát khí cuồng bạo tầm xa đột ngột khóa chặt lấy thân ảnh anh.
"Gã phế vật câm điếc kia! Trương Hùng đâu? Ngươi đã giấu gã ở đâu rồi?"
Một giọng nói khàn đặc, tràn ngập sát ý vang lên xuyên qua màn mưa độc. Từ trong màn sương mù xám xịt, một thân ảnh trung niên vạm vỡ bước ra. Trương Đức khoác trên mình chiếc đạo bào chấp sự màu xám tro nạm viền sắt bay phần phật dưới gió bão. Gương mặt thịt hung tợn của gã đẫm nước mưa, đôi mắt diều hâu sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bả vai trái đang rỉ máu đồng cổ rực sáng của Lục Phong, rồi hạ xuống nhìn khoảng không trống rỗng dưới chân anh.
"Không có bóng... bước đi lơ lửng..." Trương Đức cười gằn, nụ cười méo mó đầy nham hiểm. "Tào Lĩnh chưởng sự nói không sai. Nghi lễ đoạt bóng lỗi thực sự đã để lại dị trạng trên người ngươi. Hơn nữa, dòng máu đồng cổ rực sáng kia... Ngươi chính là tàn dư huyết mạch Hoang Cổ bị nguyền rủa!"
Trương Đức vung tay phải, chiếc roi da nạm vụn linh thạch lập tức xuất hiện. Chiếc roi dài năm thước uốn lượn như rắn độc, crackle lên những tia lôi điện màu tím nhạt lách tách chói tai. Tu vi Luyện Khí tầng chín bộc phát từ người Trương Đức tạo ra một áp lực vô hình, cưỡng ép những hạt mưa lôi độc xung quanh gã bị chấn lệch hướng hoàn toàn.
Lục Phong đứng lơ lửng cách mặt đất một thốn, thần thức điên cuồng vận hành Quang Ảnh Thống Nhất Pháp để giữ vững thăng bằng dưới áp lực tu vi của đối thủ. Anh không nói một lời, đôi mắt lạnh lùng dán chặt vào chiếc roi da của Trương Đức. Sự chênh lệch giữa Luyện Khí tầng một và Luyện Khí tầng chín là một vực sâu vạn trượng. Anh biết rõ, chỉ một sơ sẩy nhỏ, nhục thân mất thăng bằng của anh sẽ bị phân thây ngay lập tức.
"Không nói sao? Vậy thì đi chết đi!"
Trương Đức gầm lên, cánh tay gã vung mạnh. Chiếc roi da nạm linh thạch quét ngang qua màn mưa, mang theo tiếng rít xé gió và luồng lôi điện tím nhạt giáng thẳng vào bả vai trái đang bị thương của Lục Phong.
Lục Phong không hề hoảng loạn. Vận dụng Vô Ảnh Không Bộ, anh lướt ngang một nhịp cách đất một thốn cực kỳ uyển chuyển. Nhưng tốc độ của roi da Luyện Khí tầng chín quá nhanh. Dù đã né tránh được đòn đánh trực diện, dư chấn lôi điện bạo ngược vẫn quét trúng bả vai trái của anh.
"Xoẹt!"
Lớp áo vải xám rách rưới trên vai Lục Phong nổ tung. Da thịt bả vai anh bị roi da đánh rách sâu, máu đồng cổ rực đỏ ánh kim phun ra xối xả dưới màn mưa. Luồng lôi điện tím nhạt xâm nhập vào vết thương, thiêu đốt kinh mạch đan điền rách nát của anh đau buốt thấu xương. Lục Phong bị chấn văng ra xa hai trượng, nhục thân vô trọng lực chao đảo dữ dội trên không trung, suýt nữa đã ngã nhào nếu anh không dùng thần thức bám chặt lấy một bia mộ đá gần đó.
"Hừ, chỉ là một gã phế vật Luyện Khí tầng một, né tránh giỏi đấy!" Trương Đức cười khinh bỉ. Gã lướt tới như một cơn gió xám, chiếc roi da lại vung lên tạo thành một vòng tròn lôi điện khóa chặt mọi đường lui của Lục Phong.
Lục Phong cắn chặt răng đến bật máu, tay phải nắm chặt lấy thanh Phế Diệp Kiếm Phôi rỉ sét dắt bên hông, quyết định chém ra một đòn Hắc Diệp Kiếm Ý hòng làm nhiễu loạn thần trí Trương Đức như đã làm với Trương Hùng. Luồng kiếm khí màu đen xám bốc mùi tử khí rít gào lao ra.
Thế nhưng, Trương Đức là tu sĩ Luyện Khí tầng chín, thần thức của gã kiên định hơn Trương Hùng gấp bội. Đối diện với ảo ảnh oán linh, gã chỉ hừ lạnh một tiếng, linh lực vàng kim từ đan điền bộc phát ra ngoài tạo thành một tầng hộ thể cương khí loãng, dễ dàng chấn nát luồng kiếm ý oán khí của Lục Phong.
"Mánh khóe tà đạo!"
Chiếc roi da nạm linh thạch của Trương Đức quấn chặt lấy lưỡi kiếm Phế Diệp Kiếm Phôi rỉ sét. Trương Đức dùng cự lực giật mạnh một cái. Sức nặng khổng lồ từ tu vi tầng chín truyền qua roi da khiến hai bàn tay Lục Phong rách nát hoàn toàn, máu tươi tuôn xối xả. Thanh kiếm phôi rỉ sét bị đánh văng khỏi tay anh, bay thẳng vào vũng bùn loãng phía xa.
Lục Phong mất đi vũ khí, bả vai trái rách nát rỉ máu đồng cổ rực sáng đau đớn vô cùng. Trương Đức cười sằng sặc, tiến lại gần, chiếc roi da rít lên lôi điện tím nhạt sẵn sàng giáng xuống đòn kết liễu chí mạng thứ ba.
"Lần này, để xem ngươi lấy gì đỡ!"
Lục Phong nhìn chiếc roi da đang giáng xuống, trong lòng dâng lên một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Anh biết rõ nhục thân phế mạch của mình không thể chịu nổi đòn thứ ba của roi da lôi điện. Nếu muốn sống sót để cứu muội muội Lục Dao, anh bắt buộc phải liều chết dùng đến cấm thuật tự tàn.
Anh giậm mạnh chân xuống không trung cách mặt đất đúng một thốn.
"Chấn Không Bộ!"
Một vòng sóng xung kích vô trọng lực vô hình bộc phát từ lòng bàn chân Lục Phong, quét mạnh ra xung quanh phạm vi mười trượng. Luồng sóng xung kích đột ngột làm đảo lộn trọng lực cục bộ, khiến nước mưa rơi xung quanh và đất đá basalt dưới đất bị hất tung lên không trung lơ lửng. Chiếc roi da đang giáng xuống của Trương Đức bị sóng xung kích vô trọng lực tác động, đường bay bị chệch hướng hoàn toàn, sượt qua sát bên sườn Lục Phong đánh nổ tung một bia mộ đá phía sau.
Trương Đức hoảng hốt khi cảm nhận được cơ thể mình đột ngột mất đi trọng lực, lơ lửng trên không trung chao đảo. Gã chưa từng đối đầu với kẻ nào có khả năng điều khiển trọng lực quái dị thế này.
Tận dụng một hơi thở ngắn ngủi khi đối thủ mất thăng bằng, Lục Phong điên cuồng vận hành Huyết Mạch Kích Hoạt Quyết ẩn sâu trong lồng ngực. Anh nhỏ một giọt máu đồng cổ rực đỏ từ bàn tay rách nát vào viên Quang Minh Thạch khảm sâu trong ngực trái.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Bên trong nhục thân của Lục Phong, xương cốt chuyển sang màu đồng cổ bóng loáng và bắt đầu phát ra những tiếng sấm rền dồn dập rúng động lòng đất nghĩa trang. Huyết mạch Hoang Cổ tộc nguyên thủy bị nguyền rủa vạn năm trước chính thức thức tỉnh—*Huyết Khí Thức Tỉnh* (Hoang Cổ Luyện Thể Tầng 1). Toàn bộ cơ bắp trên người anh săn chắc lại, sức mạnh thể chất bộc phát tăng lên gấp năm lần. Đồ án Hoang Cổ rực đỏ trên trán anh phát sáng lấp lánh xuyên qua đêm mưa.
Trương Đức cảm nhận được một luồng uy áp cổ đại, hoang dã cực kỳ tàn bạo bộc phát từ người Lục Phong, khiến linh lực Luyện Khí tầng chín trong người gã bị trì trệ run rẩy. Đôi mắt diều hâu của gã co rụt lại đầy sợ hãi:
"Huyết mạch Hoang Cổ... Thể chất này... Ngươi là quái vật gì?"
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Trương Đức biết mình đã khinh địch. Gã vội vàng lùi lại hòng kéo dãn khoảng cách, đồng thời tay trái thọc vào thắt lưng rút ra một ống thổi ám khí ngầm, phóng ra một cây kim độc cực nhỏ màu xanh đen—Khô Độc Châm nhắm thẳng vào tim Lục Phong hòng kết liễu sát cục.
Nhưng Lục Phong, dưới sự hỗ trợ của sức mạnh thể chất Hoang Cổ Luyện Thể mới thức tỉnh, di chuyển với một tốc độ kinh hoàng mà nhãn lực của Trương Đức không thể bắt kịp. Anh lướt đi vô ảnh cách đất một thốn, dũng cảm dùng bàn tay đồng cổ cứng cáp gánh chịu trực diện cú phóng kim độc.
"Phập!"
Cây Khô Độc Châm đâm sâu vào lòng bàn tay trái hóa thạch của Lục Phong, độc tố làm đông cứng linh lực lập tức lan tỏa. Nhưng nhục thân đồng cổ của anh đã miễn dịch một phần độc tố. Lục Phong không hề nhíu mày, anh áp sát Trương Đức trong tích tắc, bàn tay phải rực đỏ huyết vụ bóp chặt lấy cổ tay trái đang cầm ống thổi của gã chấp sự.
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên dứt khoát dưới đêm mưa. Trương Đức gào thét thảm thiết khi cổ tay gã bị cự lực Hoang Cổ bóp nát vụn. Chưa dừng lại ở đó, Lục Phong dùng bàn tay trái hóa thạch đang dính cây Khô Độc Châm, dứt khoát giật phắt cây kim độc ra khỏi lòng bàn tay mình, rồi đâm thẳng cây kim độc tẩm độc tố đông cứng linh lực ấy vào tử huyệt cổ họng của Trương Đức.
"Phập!"
Tiếng gào thét của Trương Đức đột ngột bị dập tắt hoàn toàn. Cây kim độc ngập sâu vào cổ họng gã. Độc tố cực mạnh của Khô Độc Châm lập tức phát tác, làm đông cứng toàn bộ linh lực đan điền Luyện Khí tầng chín và đóng băng huyết quản của gã chấp sự tàn ác.
Trương Đức trợn trừng hai mắt đầy kinh hoàng, miệng há hốc nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Cơ thể gã khô héo nhanh chóng dưới tác động của độc tố, rồi đổ sụp xuống vũng bùn loãng nghĩa trang, chết không nhắm mắt dưới cơn mưa lôi độc tầm tã.
Lục Phong quỳ sụp xuống đất nghĩa trang ẩm ướt, đan điền rạn nứt dữ dội do tác dụng phụ của việc cưỡng ép bộc phát huyết mạch Hoang Cổ tàn phá kinh mạch. Toàn thân anh run rẩy, máu đồng cổ rực đỏ từ bả vai trái và bàn tay rách nát tuôn ra hòa cùng nước mưa lôi độc đen xám dưới đất. Thần thức của anh kiệt quệ hoàn toàn, tầm nhìn bắt đầu mờ mịt.
Đột nhiên, từ phía xa chân trời hoang dã biên cảnh, những tia chớp màu xanh lục rạch ngang bầu trời đêm, chiếu sáng những bóng đen khổng lồ đang lao tới với tốc độ kinh hoàng. Tiếng vó lôi thú gầm rú vang dội rung chuyển cả đất trời nghĩa trang hoang phế—đó là lực lượng kỵ binh tinh nhuệ của Chấp Pháp Đường Hoang Vực đang rầm rập kéo tới vây quét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!