Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Kiếm Phôi Dưới Mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia lôi điện màu tím nhạt rít lên một tiếng xé lòng giữa không trung hoang vắng, rạch một đường ngang qua gương mặt nham hiểm của Chấp sự Trương Đức. Chiếc roi da nạm vụn linh thạch trong tay gã cuộn tròn lại như một con rắn độc đang ngoe nguẩy, phát ra những tiếng nổ lách tách chói tai. Dưới ánh sáng mờ ảo của đêm mưa lôi độc, Trương Đức nhìn chằm chằm vào bả vai trái rách nát của Lục Phong, nơi dòng máu đồng cổ rực đỏ ánh kim đang âm thầm rỉ ra, nhuộm đẫm lớp tàn tro đen xám gã vừa bôi lên.


"Máu này..." Giọng Trương Đức trầm xuống, lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm dưới đáy nghĩa trang. "Huyết mạch phế thải của Lục gia làm sao có thể rực sáng như thế? Ngươi... rốt cuộc đang che giấu dị bảo gì trong người?"


Lục Phong quỳ sụp dưới đất, hai tay ôm chặt lấy bả vai trái, cơ thể run lên bần bật. Đầu óc anh đau nhức như có vạn cây kim châm chích. Để giữ cho nhục thân không trọng lực của mình không bị hất tung lên không trung, anh đang phải điên cuồng vận hành Quang Ảnh Thống Nhất Pháp, cưỡng ép thần thức nghịch chuyển liên kết chặt chẽ với từ trường đất dưới chân. Cánh tay phải của anh ghì chặt vào một rễ cây thông mục nát, các ngón tay cắm sâu vào bùn loãng đến bật máu để làm điểm tựa vật lý.


"Chấp sự... tha mạng..." Lục Phong cố ý phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, giọng nói khàn đặc giả vờ như một kẻ câm điếc vừa khôi phục được chút thần trí trong cơn hoảng loạn. Gương mặt lấm lem bùn đất và tàn tro của anh ngước lên, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ, nhưng mắt trái sâu thẳm dưới lớp tóc rối vẫn âm thầm rực lên tia sáng u lam vô tận.


Trương Đức hừ lạnh một tiếng, chiếc roi da trong tay gã đột ngột vung lên. Gã không muốn nghe bất kỳ lời giải thích nào từ một gã tạp dịch củi khô. Tào Lĩnh đã ra lệnh nghiêm ngặt: bất kỳ kẻ nào sống sót sau nghi lễ đoạt bóng lỗi hòng giữ lại tàn tích Hoang Cổ đều phải bị diệt khẩu triệt để. Roi da mang theo lôi điện tím nhạt giáng thẳng xuống bả vai rách nát của Lục Phong.


"Chát!"


Một tiếng nổ đanh gọn vang lên. Lục Phong bị quất văng ra xa ba trượng, nhục thân không trọng lực suýt nữa đã lộn ngược lên trời nếu anh không kịp thời dùng thần thức bám chặt lấy một bia mộ đá hắc thạch gần đó. Cú đánh khiến lớp da thịt trên vai trái anh rách toác, máu đồng cổ phun ra nhuộm đỏ cả vũng nước mưa lôi độc. Cơn đau buốt thấu tận xương tủy dội thẳng vào đan điền rách nát, khiến anh suýt nữa mất đi liên kết thần thức bám đất.


Nhưng Trương Đức chưa kịp vung roi thứ hai thì phía xa đã vang lên tiếng bước chân dồn dập của đám tạp dịch đang gánh bia mộ trở về bãi thải. Tiếng mõ tre gõ nhịp của Lão Lý vang lên lộc cộc trong màn sương mù.


Trương Đức khựng tay lại, ánh mắt gã lóe lên sự kiêng kị. Gã là chấp sự ngoại môn, nếu công khai hành quyết một tạp dịch không rõ tội danh ngay tại nghĩa trang hoang phế trước mặt hàng chục nhân chứng, việc này truyền đến tai Chấp Pháp Đường sẽ vô cùng phiền phức. Gã từ từ hạ roi xuống, tiến lại gần Lục Phong, cúi người nói nhỏ bằng giọng rít qua kẽ răng:


"Mạng của ngươi tạm thời giữ lại đến đêm nay. Trương Hùng, tối nay dọn dẹp sạch sẽ gã phế vật này cho ta. Đừng để lại bất kỳ tàn tích máu đồng cổ nào dưới nghĩa trang."


Trương Hùng đứng bên cạnh lập tức khom người, đôi mắt híp lại đầy tàn nhẫn và tham lam: "Chấp sự yên tâm, đêm nay tiểu nhân sẽ khiến hắn biến mất hoàn toàn, thần không biết quỷ không hay."


Trương Đức lạnh lùng quay lưng bỏ đi, tà áo bào xám nạm viền sắt lướt qua màn mưa độc. Trương Hùng liếc nhìn Lục Phong một cái đầy giễu cợt rồi cũng nhanh chân bước theo sau. Chỉ còn lại Lục Phong nằm co quắp giữa vũng bùn lầy nghĩa trang, nước mưa gột rửa vết thương rách nát trên vai anh, lộ ra lớp xương cốt màu đồng cổ đang run rẩy.


...


Đêm giông bão đen kịt bao trùm toàn bộ nghĩa trang ngoại môn Quang Minh Tông. Những luồng gió xoáy mang theo lôi độc bốc lên từ đầm lầy hoang dã rít gào qua các khe đá, thổi bay những mảnh vải liệm rách rưới trên các ngôi mộ vô danh.


Lục Phong lẳng lặng ngồi xếp bằng trong căn chòi tranh rách nát của mình. Lồng ngực anh khẽ phập phồng, viên Quang Minh Thạch sơ cấp khảm sâu dưới lớp da thịt rực lên ánh sáng ấm áp mờ nhạt, cố gắng xoa dịu kinh mạch đan điền đang rạn nứt dữ dội sau cú đánh ban ngày. Anh biết rõ, đêm nay sẽ là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Trương Hùng chắc chắn sẽ ra tay.


"Muốn giết ta để bịt đầu mối sao?" Lục Phong lầm bầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy quyết tuyệt. Anh không thể chết ở đây. Lời hứa bảo vệ muội muội Lục Dao đang bị giam cầm tại Linh Dược Phong làm dược nô thử thuốc vẫn là mỏ neo giữ vững đạo tâm của anh.


Đột nhiên, mắt trái của Lục Phong rực sáng u lam. Thần Thức Khai Phá sơ cấp của anh cảm nhận được một luồng sát khí thô bạo đang áp sát căn chòi tranh từ phía sau rặng thông cổ thụ. Tiếng bước chân dẫm lên bùn loãng vô cùng nặng nề—đó là Trương Hùng. Gã tạp dịch bá vương đang mang theo găng tay nạm sắt rỉ sét, sát khí Luyện Khí tầng bốn bộc phát không hề che giấu.


Lục Phong không chần chừ một giây. Anh vận hành Vô Ảnh Không Bộ, nhục thân nhẹ nhàng lơ lửng cách mặt đất đúng một thốn. Không để lại bất kỳ dấu chân nào trên nền đất ẩm ướt, anh lướt đi vô thanh vô diện như một làn khói xám, luồn qua khe nứt sau vách chòi tranh rách nát, dấn thân vào bóng tối sâu thẳm của nghĩa trang hoang phế.


"Ầm!"


Ngay khi Lục Phong vừa rời đi, một tiếng nổ lớn vang lên. Căn chòi tranh rách nát của anh bị một cú đấm mang theo kình lực Thiết Sa Chưởng của Trương Hùng đánh sập hoàn toàn. Đống tre nứa mục nát bay tứ tung dưới đêm mưa.


"Lục Phong! Gã phế vật câm điếc kia, ngươi trốn đi đâu được?" Giọng Trương Hùng gầm lên đầy giận dữ giữa tiếng sấm rền. Gã vung chiếc gậy sắt rỉ sét, điên cuồng đập phá xung quanh khi phát hiện căn chòi trống rỗng. "Hôm nay Chấp sự Trương Đức đã ra lệnh, mạng chó của ngươi phải ở lại nghĩa trang này!"


Lục Phong lướt đi nhanh chóng giữa những hàng bia mộ nứt vỡ. Vô Ảnh Không Bộ giúp anh né tránh mọi cạm bẫy địa hình sạt lở dưới đêm mưa, nhưng nhục thân hoàn toàn mất thăng bằng vật lý của anh liên tục bị những luồng gió độc thổi chao đảo. Anh phải tiêu hao lượng lớn thần thức nghịch chuyển để liên kết từ trường đất giữ thăng bằng, khiến thái dương đau nhức như muốn nổ tung.


Trương Hùng cầm gậy sắt đuổi theo sát phía sau. Tu vi Luyện Khí tầng bốn giúp gã có tốc độ di chuyển vượt trội, gã điên cuồng đập nát những bia mộ cản đường để tìm kiếm tung tích Lục Phong.


"Ở kia!"


Trương Hùng gầm lên khi nhìn thấy một bóng xám lờ mờ lướt đi giữa màn sương độc. Gã dồn linh lực vào lòng bàn chân, lao vọt tới như một con thú dữ vồ mồi. Lục Phong bị dồn vào khu mộ cổ hoang phế phía tây—nơi sụt lún nghiêm trọng sau trận bão lôi độc ban ngày.


Dưới chân anh, mặt đất đột ngột sụp xuống, lộ ra một lối vào lăng mộ cổ tăm tối bốc lên tử khí nồng nặc. Không có điểm tựa trọng lực, Lục Phong mất thăng bằng rơi thẳng xuống hố sâu tối đen như mực.


"Rầm!"


Nhục thân Lục Phong va đập mạnh vào những phiến đá ẩm ướt dưới lòng đất cổ mộ. Anh đau đớn ho sặc sụa, phun ra một ngụm máu đen. Cú rơi khiến liên kết thần thức bám đất của anh bị đứt đoạn hoàn toàn, cơ thể anh lơ lửng vô định trong không gian tối tăm của ngôi mộ cổ.


Trong lúc quờ quạng đôi tay rách nát dưới nền đất đầy bùn nhão và xương khô để tìm điểm tựa, những ngón tay của Lục Phong đột ngột chạm phải một vật thể bằng kim loại cực kỳ lạnh lẽo, nặng nề chôn sâu dưới lòng đất cổ.


Đó là một thanh kiếm gãy rỉ sét, lưỡi kiếm sứt mẻ loang lổ vết thời gian—Phế Diệp Kiếm Phôi. Thanh kiếm không hề có một chút linh tính nào, nhưng lại vô cùng cứng cáp và nặng nề, mang theo oán khí nghĩa trang tích tụ vạn năm lạnh buốt thấu xương.


Lục Phong dùng cả hai tay bấu chặt lấy cán kiếm rỉ sét, cưỡng ép nhấc nó lên. Sức nặng khủng khiếp của kiếm phôi cổ đại đè nặng khiến hai bàn tay anh bị chấn động rách da rỉ máu, máu đồng cổ rực đỏ ánh kim chảy dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét, kích hoạt một luồng oán khí mờ nhạt bốc lên từ thân kiếm.


"Haha! Té ra ngươi trốn ở dưới cái hố rác này!"


Tiếng cười tàn nhẫn của Trương Hùng vang lên từ phía miệng hố sụt lún. Gã tạp dịch bá vương nhảy vọt xuống, đôi găng tay nạm sắt rỉ sét rực lên ánh sáng xám của Thiết Sa Chưởng, đấm mạnh một quyền nhắm thẳng vào đầu Lục Phong.


"Chết đi, gã phế vật!"


Quyền lực Thiết Sa Chưởng mang theo kình phong bạo ngược đập vỡ nát một bia mộ đá hắc thạch ngay sát bên cạnh Lục Phong. Đất đá bắn tung tóe. Lục Phong lập tức vận hành Vô Ảnh Không Bộ, nhục thân lơ lửng cách mặt đất một thốn lướt ngang qua khoảng không chật hẹp để né tránh dư chấn hủy diệt của cú đấm.


Lục Phong vung Phế Diệp Kiếm Phôi, dồn toàn bộ sức mạnh thể chất yếu ớt của Luyện Khí tầng một chém thẳng một nhát vào ngực Trương Hùng.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Nhát chém của Lục Phong bị lớp hộ thể linh lực loãng của Trương Hùng đánh bật ra hoàn toàn. Thanh kiếm phôi không có linh tính không thể xuyên thủng lớp phòng ngự của tu sĩ Luyện Khí tầng bốn. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến hai bàn tay Lục Phong rách nát rỉ máu dữ dội, xương khớp bả vai trái đau buốt như muốn rạn nứt.


Lục Phong lùi lại ba bước lơ lửng, máu tươi nhỏ ròng ròng từ mười ngón tay xuống bùn nhão. Anh nhận ra nhục thân mình chưa đủ mạnh để đối đầu trực diện với cự lực của Thiết Sa Chưởng.


"Muốn dùng một thanh sắt vụn để đấu với ta sao? Ngu xuẩn!" Trương Hùng cười sằng sặc, vung nắm đấm nạm sắt lao tới vây sát.


Lục Phong hít một hơi thật sâu, mắt trái rực sáng u lam cực hạn. Anh quyết định thay đổi chiến thuật. Anh dồn oán khí nghĩa trang tích tụ trên Phế Diệp Kiếm Phôi, kích hoạt chiêu thức Hắc Diệp Kiếm Ý.


Một luồng kiếm khí màu đen xám bốc mùi tử khí nồng nặc đột ngột phun trào từ lưỡi kiếm rỉ sét, chém vọt ra không trung. Luồng kiếm khí mang theo oán niệm nghĩa trang hóa thành những ảo ảnh oán linh gào rú, trực tiếp đánh thẳng vào thần trí của Trương Hùng.


"Cái gì thế này? Á rác rưởi... tránh ra!" Trương Hùng đột ngột khựng lại, đôi mắt gã trợn trừng đầy kinh hoàng khi nhìn thấy những ảo ảnh rotting corpses của những tạp dịch chết oan đang bò lúc nhúc vây quanh chân mình. Gã hoảng loạn đấm loạn xạ vào không trung để xua đuổi ảo giác.


Chính là lúc này!


Lục Phong vận dụng Vô Ảnh Không Bộ lướt nhanh không tiếng động cách mặt đất một thốn, lách qua góc chết của quyền phong, áp sát ngay phía sau lưng Trương Hùng.


Anh vứt bỏ kiếm phôi, dùng bàn tay phải rách nát bấu chặt lấy khớp vai của Trương Hùng, đồng thời chân trái có mỏ neo thần thức khóa chặt lấy gót chân gã. Dồn toàn bộ cự lực nhục thân của Hoang Cổ tộc, Lục Phong bẻ ngược cánh tay phải đeo găng sắt của Trương Hùng ra sau bằng một lực đòn bẩy tàn nhẫn.


"Rắc!"


Tiếng xương khớp gãy vụn vang lên giòn giã dưới lòng đất cổ mộ hoang phế. Cánh tay phải của Trương Hùng bị bẻ gãy gập một góc chín mươi độ một cách quái dị, găng tay nạm sắt rơi bộp xuống vũng bùn loãng.


"A... Á! Tay của ta!"


Trương Hùng đau đớn gào thét thảm thiết, tiếng hét của gã vang vọng dữ dội trong không gian tăm tối của lăng mộ cổ. Gã quỳ sụp xuống đất, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn cực hạn, đôi mắt nhìn Lục Phong đầy vẻ kinh hoàng và không tin nổi. Gã không thể ngờ một gã phế vật không trọng lực lại có thể bộc phát ra cự lực tàn nhẫn đến thế.


Lục Phong đứng lơ lửng cách mặt đất một thốn, lạnh lùng nhìn xuống gã tạp dịch bá vương đang quằn quại dưới chân mình. Hai bàn tay anh vẫn đang rỉ máu đồng cổ rực đỏ ánh kim, nhỏ từng giọt xuống lưỡi kiếm Phế Diệp Kiếm Phôi nằm bên cạnh.


Nhưng tiếng gào thét của Trương Hùng đột ngột bị bóp nghẹt hoàn toàn.


Mặt đất bùn nhão dưới chân gã bỗng nhiên nứt rách ra một đường dài. Từ sâu trong lòng đất cổ mộ, một sợi xích sắt rỉ sét đen ngòm, tỏa ra luồng khí tức u minh lạnh lẽo đột ngột lao vọt lên như một con rắn độc hắc ám, quấn chặt lấy cổ họng Trương Hùng, cưỡng ép kéo ghì gã xuống đáy hố sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!