Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tâm Nhãn Giữ Thăng Bằng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu bão trên tay Lão Lý chao đảo liên tục trong màn mưa lôi độc xám xịt. Luồng sáng tịnh hóa mờ nhạt ấy chỉ còn cách gấu quần vải thô rách nát của Lục Phong đúng ba tấc. Dưới gầm quần, khoảng không trống rỗng dài một thốn giữa lòng bàn chân anh và mặt đất đá bám đầy tàn tro hiện lên như một vết rách quái dị của quy luật tự nhiên. Không có bóng. Hoàn toàn không có một vệt đen nào phản chiếu trên tấm bia mộ đá hắc thạch ngay phía sau lưng anh.


Lão Lý trợn trừng hai con mắt mờ đục đầy lôi độc, hơi thở già nua hôi hám mùi rượu ngô bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Chiếc đèn dầu bão trên tay lão run lên bần bật, xích sắt treo đèn va chạm vào nhau phát ra những tiếng lách cách lạnh lẽo, bén nhọn giữa đêm nghĩa trang tĩnh mịch.


"Ngươi... chân của ngươi..."


Đằng sau luồng sáng, Trương Hùng cũng đã tiến lại gần. Gã tạp dịch bá vương híp đôi mắt gian xảo lại, bàn tay đeo găng nạm sắt rỉ sét đã đặt lên cán đoản đao dắt ngang hông. Sát khí vô hình của một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn bắt đầu khởi động, khiến những giọt nước mưa lôi độc rơi xung quanh gã bị chấn lệch hướng. Chỉ cần Lão Lý thốt nốt nửa câu sau, hoặc chỉ cần Trương Hùng tiến thêm hai bước để nhìn rõ khoảng chân không dưới giày Lục Phong, bí mật mất bóng sẽ lập tức bị phơi bày. Khi đó, kết cục của anh chỉ có thể là bị ném vào lôi trì tịnh hóa của Quang Minh Tiên Tông, hoặc bị áp giải lên Linh Dược Phong làm dược nô thử độc.


Kinh mạch đan điền rách nát của Lục Phong co rút dữ dội. Anh điên cuồng vận hành chút linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt còn sót lại, cố gắng cưỡng ép cơ bắp chân trái ghì mạnh xuống bùn đất để tạo ra một ảo giác dẫm đất thực tế. Nhưng vô ích. Nhục thân hoàn toàn mất đi trọng lực của anh chỉ có thể chao đảo trên không trung như một con rối đứt dây, bắp chân co quắp đau đớn như bị vạn kim châm chích.


"Cộc."


Một tiếng gõ khàn đục, nặng nề bỗng vang lên từ phía con đường mòn ngập tràn sương độc. Tiếng động không lớn, nhưng lại mang theo một tần số rung động kỳ lạ, trực tiếp đánh thẳng vào thức hải của cả ba người. Luồng sáng từ chiếc đèn dầu bão của Lão Lý đột ngột bị một lực lượng vô hình bẻ cong, khúc xạ sang hướng khác.


"Lão Lý, đêm mưa gió bão bùng thế này, lôi độc bốc lên từ đầm lầy làm mờ mắt ngươi rồi sao? Mau lại đây uống hớp rượu sưởi ấm kinh mạch, kẻo ngày mai không còn mạng gác mộ."


Một bóng người già nua, gầy guộc bước ra từ màn sương xám. Đó là Huyền Minh, lão tăng mù gác nghĩa trang hoang phế. Lão mặc bộ tăng y xám rách rưới vá chằng vá đắp, một tay chống cây gậy trúc rỗng rỉ sét, tay kia xách một bầu rượu ngô bốc mùi nồng nặc. Đôi mắt mù lòa của lão nhắm nghiền, nhưng gương mặt đầy nếp nhăn sương gió lại hướng thẳng về phía Lão Lý.


Tiếng gõ gậy trúc vừa rồi đã làm nhiễu loạn luồng linh lực tịnh hóa của đèn dầu bão trong một tích tắc. Tận dụng cơ hội ngàn vàng ấy, Lục Phong lập tức đổ người về phía trước, kéo lê chân trái khập khiễng dẫm mạnh vào vũng bùn loãng dưới chân. Tiếng "bạch" nặng nề vang lên, bùn đất bắn tung tóe lên vai áo rách rưới của anh. Anh nhanh tay bốc một nắm tàn tro đen xám dưới đất, chà xát thật mạnh lên bả vai trái đang rỉ máu đồng cổ rực đỏ ánh kim để che giấu màu máu dị thường của huyết mạch Hoang Cổ tộc.


Lão Lý giật mình, luồng sáng đèn dầu bị bẻ cong vừa rồi nay quay trở lại, chỉ thấy Lục Phong đang quỳ sụp trong vũng bùn, hai tay ôm lấy bả vai rách nát, mặt mày lấm lem tàn tro bụi bặm, trông không khác gì một gã tạp dịch phế vật đang run rẩy vì đau đớn.


"Hử?" Lão Lý dụi dụi mắt, lầm bầm chửi rủa: "Khốn kiếp, cái thứ lôi độc này ngày càng độc hại, làm lão nhìn một hóa hai. Cứ tưởng gã phế vật này đang bay lơ lửng."


Trương Hùng bước lại gần, dùng mũi giày thô bạo đá mạnh vào hông Lục Phong một cái. Cú đá khiến nhục thân không trọng lực của Lục Phong suýt nữa bay bổng lên không trung, nhưng anh đã nhanh trí bám chặt lấy một góc của tấm bia mộ đá hắc thạch bên cạnh, gồng mình chịu đựng lực chấn động, giả vờ ngã lăn lộn trên mặt đất bùn lầy.


"Cút về phòng giam nghĩa trang ngay!" Trương Hùng khịt mũi khinh bỉ, sát khí trên người gã tiêu tán đi một chút khi thấy Lục Phong vẫn tỏ ra yếu ớt và clumsy như thường lệ. Gã quay sang nhìn Huyền Minh, lạnh lùng nói: "Lão mù, quản lý tốt đám củi khô của lão. Nếu ngày mai Chấp sự Trương Đức đến kiểm tra mà thấy thiếu một bia mộ chưa dọn, lão cứ chuẩn bị gậy trúc mà gánh tội thay đi."


Nói rồi, Trương Hùng giật lấy bầu rượu trên tay Lão Lý, vừa uống vừa nghênh ngang bỏ đi vào sâu trong nghĩa trang. Lão Lý lầm bầm vài tiếng oán hận rồi cũng lóc cóc gõ mõ tre bước theo sau, luồng ánh sáng vàng vọt từ chiếc đèn dầu bão xa dần rồi biến mất hoàn toàn sau những rặng thông cổ thụ bám đầy sương độc.


Mưa lôi độc vẫn rơi xối xả, gột rửa những vệt máu đồng cổ rực đỏ trên vai áo Lục Phong. Khi tiếng bước chân của hai kẻ kia hoàn toàn biến mất, Lục Phong mới buông lỏng tay khỏi bia mộ đá. Không có điểm tựa vật lý, nhục thân của anh ngay lập tức trôi dạt lơ lửng cách mặt đất một thốn. Cơ bắp toàn thân anh co rút dữ dội, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt.


"Máu của ngươi... mang theo mùi vị của cổ tộc nguyên thủy..."


Giọng nói khàn đục của Huyền Minh vang lên ngay sát bên tai Lục Phong. Lão tăng mù đã đứng bên cạnh anh từ bao giờ, cây gậy trúc rỗng rỉ sét của lão cắm sâu xuống bùn đất, tỏa ra một luồng dao động linh lực cực kỳ mờ nhạt nhưng vô cùng ổn định.


Lục Phong giật mình, mắt trái rực lên tia sáng u lam vô tận của Thần Thức Khai Phá, cảnh giác nhìn lão tăng mù. Đan điền rách nát của anh khẽ run lên, sẵn sàng bộc phát chút linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt để liều chết nếu bí mật bị bại lộ.


"Đừng căng thẳng, tiểu tử." Huyền Minh thở dài, đôi mắt mù lòa hướng về phía bóng tối vô tận của nghĩa trang hoang phế. "Nếu ta muốn tố cáo ngươi, ngươi đã không thể sống sót bước ra khỏi tế đàn lỗi của Tào Lĩnh vạn ngày trước. Huyết mạch Hoang Cổ của ngươi tuy quý giá, nhưng ở cái nơi Quang Minh Tiên Tông tàn bạo này, nó chỉ là một bản án tử hình được viết bằng máu."


Huyền Minh chậm rãi ngồi xếp bằng xuống một phiến đá ướt lạnh, đặt cây gậy trúc ngang gối. "Kẻ mất đi bóng tối của chính mình, muốn bám đất sinh tồn, không thể dùng lực lượng cơ bắp phàm trần để cưỡng ép, càng không thể dùng thứ linh lực ngụy tạo của Quang Minh Thổ Nạp Pháp. Ngươi càng cố ghì chân xuống, lực đẩy vô trọng lực từ quy tắc thiên đạo bị lỗi sẽ càng hất tung ngươi lên."


Lục Phong im lặng lắng nghe, từng lời của lão tăng mù giống như những nhát búa đập tan sự bế tắc trong thức hải của anh suốt nhiều ngày qua. Anh cất giọng khàn khàn, nhỏ nhẹ hỏi: "Tiền bối... vậy vãn bối phải làm sao mới có thể đứng vững dưới ánh mặt trời?"


"Dùng Tâm Nhãn." Huyền Minh gõ nhẹ ngón tay gầy guộc lên cây gậy trúc. "Nhân tộc nguyên thủy vạn năm trước không tu luyện linh căn giả tạo của chư thần thượng giới. Họ tu luyện nhục thân và thần thức để câu thông trực tiếp với thiên địa quy tắc. Bản chất của việc ngươi bị lơ lửng là do chiếc bóng vật lý mang theo trọng lực đã bị bóc tách. Nhưng thần thức của ngươi vẫn còn đó. Ngươi phải nghịch chuyển hướng cảm nhận của thần thức, không nhìn hướng ngoại để dò tìm kẻ thù, mà nhìn hướng nội để soi chiếu từ trường của mặt đất dưới chân."


Lão tăng mù bắt đầu truyền dạy khẩu quyết của *Quang Ảnh Thống Nhất Pháp*. Giọng nói của lão trầm ấm, mang theo một tiết tấu cổ xưa, dẫn dắt thần thức hỗn loạn của Lục Phong thâm nhập sâu vào lòng đất nghĩa trang.


"Nghịch chuyển thần thức... dồn ý chí xuống lòng bàn chân... cảm nhận sợi tơ nhân quả của đất mẹ..."


Lục Phong nhắm nghiền hai mắt. Anh ngừng vận hành luồng linh lực Quang Minh Thổ Nạp Pháp yếu ớt trong đan điền, cưỡng ép thần thức của Thần Thức Khai Phá nghịch chuyển hướng cảm nhận. Trong bóng tối vô tận của thức hải, mắt trái của anh rực lên ánh sáng u lam rực rỡ.


Ban đầu, anh chỉ cảm nhận được một mảnh hỗn loạn, oán khí lạnh lẽo từ những xác chết tu sĩ quá cố dưới mộ cổ gào rú ăn mòn tinh thần lực của anh. Kinh mạch đan điền rách nát bùng cháy lên một cơn nóng thiêu đốt của hắc hỏa độc tố, khiến Lục Phong đau đớn đến mức run rẩy, máu tươi lại rỉ ra nơi khóe môi.


"Giữ vững đạo tâm!" Tiếng gậy trúc của Huyền Minh gõ xuống đất phát ra tần số âm thanh tịnh hóa, giúp thức hải của Lục Phong tạm thời ổn định.


Lục Phong nghiến chặt răng chịu đựng đau đớn cực hạn. Anh tiếp tục dồn thần thức nghịch chuyển xuyên qua lớp bùn đất ướt lạnh, thâm nhập sâu xuống ba thước, năm thước, rồi mười thước dưới lòng đất nghĩa trang. Đột nhiên, trong tầm cảm nhận thần thức của anh xuất hiện những đường chỉ đỏ mờ nhạt, chằng chịt liên kết với nhau—đó chính là từ trường trọng lực tự nhiên của mặt đất hoang vực.


Anh dùng ý chí thần thức, nhẹ nhàng quấn chặt lấy một sợi chỉ đỏ từ trường dưới chân trái, rồi kéo mạnh nó liên kết trực tiếp với lòng bàn chân không bóng của mình.


"Ầm!"


Một tiếng nổ vô hình vang lên trong thức hải Lục Phong. Nhục thân đang lơ lửng cách mặt đất một thốn của anh đột ngột chìm xuống. Lòng bàn chân trái của anh dẫm thật mạnh, vững vàng trên mặt đất đá ướt lạnh của nghĩa trang.


Không có ma sát vật lý, không có trọng lượng thực tế, nhưng bằng sự liên kết thần thức nghịch chuyển, Lục Phong cảm giác như mình đã mọc rễ sâu vào lòng đất. Anh có thể đứng thẳng hiên ngang mà không cần bám vào bia mộ đá, không cần gồng cứng cơ bắp chân trái đến co rút dữ dội hằng giây.


"Tốt lắm." Huyền Minh gật đầu, gương mặt già nua hiện lên một nụ cười mờ nhạt đầy an ủi. "Đây chính là bước khởi đầu của *Quang Ảnh Thống Nhất Pháp*. Ngươi dùng thần thức thay thế cho thăng bằng vật lý đã mất. Nhưng hãy nhớ kỹ, mỗi lần duy trì liên kết này, thần thức của ngươi sẽ bị tiêu hao liên tục hằng giây. Nếu tiêu hao quá độ, thức hải của ngươi sẽ bị oán khí nghĩa trang ăn mòn hoàn toàn, biến ngươi thành một kẻ điên dại dã thú."


Lục Phong mở mắt ra, ánh u lam trong mắt trái dần thu lại. Anh cảm thấy đầu óc đau nhức dữ dội như bị vạn kim châm chích, lồng ngực khảm viên Quang Minh Thạch sơ cấp rực lên một tầng ánh sáng ấm áp mờ nhạt để xoa dịu thức hải quá tải. Anh vội vàng cúi đầu hành lễ thật sâu với lão tăng mù: "Đa tạ tiền bối chỉ điểm cứu mạng. Ơn đức này, vãn bối vĩnh viễn không quên."


"Mau về phòng giam đi." Huyền Minh chống gậy đứng dậy, quay lưng bước đi vào màn sương độc xám xịt. "Ngày mai, sóng gió thực sự mới bắt đầu. Trương Đức không phải là kẻ ngu ngốc, hắn sẽ không để ngươi sống yên ổn gác mộ đâu."


...


Sáng hôm sau, bầu trời Hoang Cổ Tiên Quốc vẫn âm u, xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ khắp hoang vực. Những luồng gió lạnh mang theo tàn tro nghĩa trang thổi hun hút qua những hàng bia mộ nứt vỡ.


Lục Phong khoác lên mình bộ y phục tạp dịch vải thô xám rách rưới bám đầy bùn đất khô cứng hằng ngày. Vai áo trái của anh đã được vá víu tạm bợ bằng những sợi chỉ xơ xác, che giấu vết thương rỉ máu đồng cổ rực đỏ ánh kim từ cú ném đá của Trương Hùng đêm qua. Vết thương vẫn còn nhói đau buốt thấu xương tủy mỗi khi anh cử động bả vai.


"Tất cả đám tạp dịch củi khô mau tập hợp cho ta!"


Một tiếng hét chói tai, thô bạo vang lên từ cổng nghĩa trang ngoại môn.


Trương Đức bước vào. Gã đàn ông trung niên mặt thịt hung dữ, mặc chiếc đạo bào chấp sự màu xám tro nạm viền sắt sang trọng của phân đàn ngoại môn Quang Minh Tiên Tông. Khuôn mặt gã đầy những nốt rộp đỏ do lôi độc hoang vực ăn mòn, đôi mắt diều hâu sắc lạnh quét qua hàng tạp dịch gầy gò, rách rưới đang run rẩy đứng xếp hàng dưới sân nghĩa trang.


Đi bên cạnh gã là Trương Hùng. Gã tạp dịch bá vương đang thì thầm điều gì đó vào tai Trương Đức, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt tàn nhẫn, nghi ngờ chỉ thẳng về phía Lục Phong đang đứng cúi đầu ở cuối hàng.


"Nghe cho rõ đây!" Trương Đức vung chiếc roi da nạm vụn linh thạch lấp lánh trên tay, phát ra những tiếng "vút... vút" xé rách không khí đầy đe dọa. "Hôm nay, Chưởng sự Tào Lĩnh có lệnh cần dọn dẹp toàn bộ khu mộ cổ phía tây nghĩa trang để chuẩn bị xây dựng tế đàn mới. Tất cả các ngươi phải gánh vác toàn bộ số bia mộ đá hắc thạch từ khu mộ cổ chuyển về bãi thải dưới chân núi."


Gã dừng bước ngay trước mặt Lục Phong, đôi mắt diều hâu híp lại đầy nham hiểm. "Mỗi bia mộ đá hắc thạch nặng ít nhất ba trăm cân, chứa đầy oán khí lạnh lẽo ăn mòn kinh mạch. Kẻ nào dám lười biếng, hoặc làm rơi vỡ một bia mộ, ta sẽ trực tiếp lột da ném vào lôi trì tịnh hóa!"


Trương Đức cúi xuống sát mặt Lục Phong, mùi hôi tanh từ hơi thở của gã phả thẳng vào mặt anh. "Tiểu tử câm điếc, ta nghe Trương Hùng nói đêm qua ngươi vấp ngã suýt chết hả? Hôm nay ta đặc biệt ưu ái cho ngươi gánh vác mười bia mộ đá hắc thạch nặng nhất. Nếu gánh không xong, đan điền rách nát của ngươi cứ chuẩn bị tinh thần chịu đòn roi da nạm linh thạch đi."


Lục Phong vẫn giữ vững bộ mặt ngây ngô phế vật, hai tay run rẩy ôm lấy bả vai trái đang rỉ máu dưới lớp vải thô, đầu cúi gục gật gật liên tục như thể đang vô cùng sợ hãi trước uy thế của tên chấp sự tàn bạo.


"Hừ, gã phế vật chậm chạp này đúng là chỉ có cái mạng dai." Trương Đức khịt mũi khinh bỉ, vung roi ra hiệu cho đám tạp dịch bắt đầu lao dịch khổ sai.


Lao dịch bắt đầu dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Trương Hùng và các đệ tử ngoại môn chấp pháp.


Khu mộ cổ phía tây nghĩa trang ngập tràn oán khí màu đen xám bốc lên từ những khe nứt không gian nhỏ dưới lòng đất. Những bia mộ đá hắc thạch khổng lồ, nặng nề nằm nghiêng ngả giữa những bãi xương khô và tàn tro giấy tiền hoang phế.


Đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng một bình thường, việc gánh vác một bia mộ nặng ba trăm cân chứa đầy oán khí ăn mòn kinh mạch đã là một thử thách cực kỳ gian khổ. Nhưng đối với Lục Phong, thử thách này lại tăng lên gấp vạn lần vì cấu trúc nhục thân vô trọng lực của anh.


Khi Lục Phong cúi xuống, dùng đôi vai gầy gò bám đầy tàn tro ghì chặt lấy tấm bia mộ đá hắc thạch nặng trịch, một hiện tượng vật lý quái dị lập tức xảy ra.


Tấm bia mộ đá có khối lượng vật chất thực tế ba trăm cân, chịu lực hút của mặt đất kéo xuống dữ dội. Trong khi đó, nhục thân của Lục Phong lại hoàn toàn mất đi trọng lực, luôn bị quy tắc thiên đạo lỗi đẩy ngược lơ lửng lên không trung một thốn.


Sự tương phản lực cực hạn này tạo ra một lực đẩy chéo cực kỳ nguy hiểm. Khi anh nhấc tấm bia mộ lên, khối lượng của bia đá đè nặng xuống bả vai trái đang bị thương rỉ máu của anh, trong khi nhục thân vô trọng lực của anh lại bị lực phản chấn hất tung lộn ngược ra sau hòng làm lệch thăng bằng cơ thể.


"Hự..."


Lục Phong nấc nghẹn một tiếng đau đớn, hai chân anh lơ lửng chao đảo dữ dội trên không trung, suýt nữa khiến cả người lẫn bia đá ngã nhào xuống đất bia mộ nứt vỡ bên cạnh.


"Haha! Nhìn gã phế vật câm điếc kia kìa!" Trương Hùng đứng từ xa cười lớn đầy khoái trá, tay vung chiếc gậy sắt rỉ sét gõ mạnh xuống đất dằn mặt. "Gánh một bia đá mà cũng không nổi, đúng là đồ củi khô bỏ đi!"


Lục Phong cắn chặt răng đến rỉ máu dội ngược vào đan điền rách nát. Mắt trái của anh rực lên ánh sáng u lam vô tận dưới lớp tóc dài xơ xác. Anh lập tức kích hoạt *Thần Thức Khai Phá*, nghịch chuyển hướng cảm nhận thần thức dồn thẳng xuống lòng bàn chân trái đang lơ lửng cách đất một thốn.


"Quang Ảnh Thống Nhất... nghịch chuyển từ trường!"


Trong tầm cảm nhận thần thức của anh, những sợi chỉ đỏ từ trường trọng lực ngầm dưới lòng đất nghĩa trang hiện lên rực rỡ. Lục Phong dùng ý chí tinh thần quấn chặt lấy ba sợi chỉ đỏ lớn nhất, cưỡng ép kéo ghì lòng bàn chân trái dẫm thật mạnh xuống vũng bùn đất lạnh buốt.


"Bạch!"


Bàn chân Lục Phong dẫm vững vàng xuống đất. Sức nặng ba trăm cân của bia mộ đá hắc thạch lập tức được cân bằng thông qua liên kết thần thức nghịch chuyển trọng lực nhân tạo. Nhục thân của anh đứng thẳng hiên ngang, bả vai trái gánh chặt tấm bia đá khổng lồ di chuyển từng bước chậm rãi nhưng vô cùng ổn định về phía bãi thải dưới chân núi.


Thần thức của anh bị tiêu hao cực kỳ khủng khiếp hằng giây để duy trì liên kết từ trường này. Đầu óc Lục Phong đau nhức dữ dội như bị búa tạ đóng đinh trực tiếp vào thức hải, lồng ngực khảm viên Quang Minh Thạch sơ cấp rực sáng rực rỡ dưới lớp vải áo thô để cung cấp nguồn năng lượng trọng lực xoa dịu cơn đau.


"Cộc... cộc... cộc..."


Tiếng gõ gậy trúc rỗng của Huyền Minh lại vang lên từ phía nghĩa trang hoang phế xa xa. Tiếng gõ mang theo tiết tấu nhịp nhàng, tạo ra những sóng âm thanh tịnh giúp xoa dịu oán khí hắc hỏa đang bùng cháy trong đan điền rách nát của Lục Phong, giúp anh duy trì liên kết thần thức bám đất mà không bị phản phệ mất trí.


Lục Phong bước từng bước nặng nề, khập khiễng giả tạo trên sỏi đá để che mắt Trương Hùng. Mỗi khi bước đi, anh cố tình lê chân dẫm mạnh tạo ra tiếng cồm cộp cọ xát cự lực phàm nhân giả tạo, che giấu hoàn toàn sự thật về bước đi lơ lửng không trọng lực của mình.


"Bịch!"


Lục Phong thả tấm bia mộ đá hắc thạch thứ mười xuống bãi thải dưới chân núi, toàn thân ướt sũng nước mưa lôi độc và mồ hôi lạnh. Bả vai trái của anh bị đá đè rách nát hoàn toàn, dòng máu rực đỏ ánh kim màu đồng cổ đặc trưng của huyết mạch Hoang Cổ tộc rỉ ra thấm đẫm vai áo xám rách rưới.


Anh thở dốc nặng nề, hai tay run rẩy ôm lấy bả vai chịu đau đớn cực hạn, mắt đờ đẫn giả ngốc nhìn xuống đất bùn lầy bám đầy tàn tro nghĩa trang.


"Tiểu tử câm điếc, gánh vác xong rồi sao?"


Một giọng nói lạnh lùng, âm trầm vang lên ngay sau lưng Lục Phong.


Lục Phong giật mình, toàn thân cứng đờ. Anh chậm rãi, khập khiễng quay người lại.


Chấp sự Trương Đức đã đứng đó từ bao giờ. Gã mặc chiếc đạo bào chấp sự màu xám tro nạm viền sắt sang trọng, khuôn mặt đầy nốt rộp lôi độc co rút dữ dội đầy nham hiểm. Trên tay gã, chiếc roi da nạm vụn linh thạch lấp lánh rực rỡ phát ra những tiếng lôi điện tím nhạt nổ lách tách lạnh lẽo, bén nhọn.


Đôi mắt diều hâu sắc lạnh của Trương Đức khóa chặt trực diện vào bả vai trái đang rỉ máu rực đỏ ánh kim của Lục Phong, rồi chậm rãi dời xuống nhìn thẳng vào khoảng chân không dưới hai bàn chân anh đang lơ lửng cách mặt đất đúng một thốn không hề có bóng phản chiếu dưới ánh sáng ban ngày.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!