Bước Chân Không Trọng Lực
Bóng tối ở nghĩa trang ngoại môn Quang Minh Tiên Tông không bao giờ là một màu đen thuần khiết. Nó luôn bị pha tạp bởi sắc xám xịt của tàn tro giấy tiền, sắc xanh lè mờ nhạt của lân hỏa lập lòe, và cả những vệt lôi độc tím sẫm thỉnh thoảng rò rỉ từ đại trận phong ấn khổng lồ trên đỉnh núi. Gió đêm rít qua những khe đá hẹp, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hơi lạnh thấu xương của vùng biên viễn cằn cỗi.
Lục Phong nằm trên một nấm mộ hoang không bia, hai mắt trợn trừng nhìn lên bầu trời đầy mây đen cuồn cuộn. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn đau xé rách đan điền. Đau đớn không phải là điều đáng sợ nhất lúc này. Điều đáng sợ nhất là cảm giác trống rỗng tột cùng bên dưới lưng.
Anh không cảm nhận được mặt đất.
Nói chính xác hơn, nhục thân của anh đang lơ lửng. Một thốn. Chỉ vỏn vẹn một thốn cách lớp đất đá lạnh lẽo bám đầy tàn tro, nhưng khoảng cách nhỏ nhoi ấy lại giống như một vực sâu vạn trượng ngăn cách anh khỏi quy luật tự nhiên của thế gian này. Nghi lễ đoạt bóng lỗi của Tào Lĩnh—gã chưởng sự tế đàn nham hiểm—đã bóc tách hoàn toàn chiếc bóng vật lý của Lục Phong, mang theo cả trọng lực và sự cân bằng của cơ thể anh đào tẩu mất dạng.
Lục Phong thử nghiêng người sang bên trái. Ngay lập tức, cơ thể anh chao đảo dữ dội như một chiếc lá khô mất gốc giữa dòng nước xoáy. Không có điểm tựa, không có ma sát, toàn bộ nhục thân lơ lửng không trọng lực cứ thế trượt dài vô định trên không trung. Sự hoảng loạn dâng lên tột độ trong thức hải. Lục Phong vội vã quờ tay vớ lấy một cành thông khô rách nát nhô ra từ nấm mộ bên cạnh hòng neo giữ bản thân lại.
Thế nhưng, do không có trọng lượng cơ thể làm mỏ neo, một lực kéo nhẹ từ cánh tay cũng đủ khiến toàn bộ nhục thân rách nát của anh suýt lộn ngược lên trời, hai chân chổng lên không trung một cách kỳ dị. Cơn buồn nôn dữ dội ập đến do mất thăng bằng vật lý nghiêm trọng. Kinh mạch đan điền bị rạn nứt vĩnh viễn từ nghi lễ lỗi bắt đầu biểu tình, linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt cuộn trào hỗn loạn, khiến Lục Phong phun ra một ngụm máu đen xuống đất.
"Khốn kiếp..."
Lục Phong cắn chặt răng đến rỉ máu, hai tay bấu chặt lấy rễ cây thông cổ thụ để cưỡng ép lật người lại. Anh phải mất gần nửa canh giờ mới có thể giữ cho nhục thân nằm ngang song song với mặt đất hoang phế. Viên Quang Minh Thạch sơ cấp khảm tạm bợ trong lồng ngực—món đồ anh lén trộm được từ phế tích tế đàn—đang tỏa ra một luồng từ trường ấm áp mờ nhạt, giúp anh cưỡng ép dồn một chút trọng lực nhân tạo xuống lòng bàn chân. Nhưng bấy nhiêu đó là quá ít ỏi. Nếu không có Phàm Trần Ngụy Trang Kỹ, chỉ cần anh bước ra ngoài nghĩa trang, bất kỳ ai cũng sẽ phát hiện ra dị trạng không bóng và bước đi lơ lửng của anh.
Ở Quang Minh Tiên Tông, kẻ mất đi chiếc bóng đồng nghĩa với việc đã đọa vào ma đạo, là vật tế hoàn hảo nhất để ném vào lôi trì tịnh hóa hoặc đan phong làm dược nô. Mà muội muội của anh, Lục Dao, vẫn còn đang bị giam cầm tại đan phong làm lò thử thuốc. Anh không thể chết lúc này. Anh phải sống, phải giả ngốc, phải nhẫn nhục chịu đựng cho đến khi tìm lại được chiếc bóng đào tẩu của chính mình.
"Cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ mõ tre rách nát, khàn đục vang lên từ phía con đường mòn bám đầy sương độc. Đó là mõ báo giờ của Lão Lý, gã linh canh phu già nua của ngoại môn. Lão Lý thích uống rượu ngô hông treo bên hông, mắt mũi đã lờ mờ do lôi độc tàn phá hằng năm, nhưng gã lại cực kỳ nhạy cảm với những tiếng động lạ trong đêm tối nghĩa trang.
Lục Phong lập tức căng thẳng. Anh vội vàng buông rễ cây thông, vận hành Phàm Trần Ngụy Trang Kỹ một cách điên cuồng. Anh ép bản thân phải kéo lê hai bàn chân sát mặt đất, tạo ra tiếng động mài xát cồm cộp giả tạo trên sỏi đá để mô phỏng bước đi khập khiễng của một gã tạp dịch tàn phế. Các bó cơ ở bắp chân trái co rút dữ dội, đau đớn như bị vạn kim châm chích hằng giây khi phải cưỡng ép dồn sức nặng tinh thần xuống một điểm không có trọng lực.
"Ai đó?" Một giọng nói ồm ồm, thô bạo vang lên từ sau một tấm bia mộ lớn bị nứt vỡ.
Trương Hùng bước ra. Gã tạp dịch bá vương to khỏe như hộ pháp, mặt rỗ chằng chịt, khoác chiếc áo ba lỗ rách nát để lộ cơ bắp cuồn cuộn cuồng bạo. Gã là tay sai đắc lực của Chấp sự Trương Đức, chuyên môn rình rập và bóc lột sức lao động của những tạp dịch yếu thế trong nghĩa trang hoang phế này. Đôi găng tay nạm sắt rỉ sét trên tay gã phát ra tiếng va chạm lách cách đầy đe dọa.
"Lại là gã câm điếc phế vật này sao?" Trương Hùng khịt mũi đầy khinh bỉ khi nhìn thấy dáng vẻ lôi thôi bám đầy tàn tro của Lục Phong. Gã bước lại gần, ánh mắt gian xảo dò xét từng cử động khập khiễng giả tạo của anh. "Đêm hôm khuya khoắt không lo dọn mộ, lảng vảng ở đây làm cái gì? Muốn trộm di vật của tu sĩ quá cố để bán lấy linh thạch vụn hả?"
Lục Phong không đáp, cũng không ngẩng đầu lên. Anh cố ý há miệng thở dốc nặng nề, mắt đờ đẫn u uất nhìn xuống đất, hai tay run rẩy ôm lấy bả vai như thể đang run sợ trước uy thế của gã bá vương. Dưới lớp tóc dài xơ xác xõa rượi, mắt trái của anh thỉnh thoảng rực lên một tia sáng u lam vô tận của Thần Thức Khai Phá, âm thầm quan sát từng chuyển động nhỏ nhất của Trương Hùng.
"Cộc... cộc..."
Lão Lý gõ mõ tiến lại gần hơn. Luồng sáng vàng vọt, flickering từ chiếc đèn dầu bão trên tay lão quét qua góc tường, rọi thẳng vào nơi hai người đang đứng. Ánh sáng của đèn dầu bão chứa linh lực tịnh hóa mờ nhạt, cực kỳ khắc chế đối với những thực thể không bóng. Nếu luồng sáng đó quét qua chân Lục Phong, sự thật về việc anh lơ lửng cách đất một thốn và không có bóng phản chiếu trên tấm bia mộ phía sau sẽ hoàn toàn bị phơi bày.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Phong buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật. Anh dùng góc tối khuất sau tấm bia mộ rạn nứt của một tu sĩ Kim Đan quá cố làm lá chắn, cố ý nghiêng người sang bên phải để che giấu khoảng trống dưới chân khỏi tầm quét của đèn dầu. Đồng thời, anh cưỡng ép dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng một yếu ớt xuống gót chân trái, dẫm mạnh một cái giả vờ vấp ngã để tạo tiếng động lớn.
"Rầm!"
Nhục thân Lục Phong đập mạnh vào vách bia mộ đá hắc thạch bám đầy rêu phong. Cú va chạm vật lý khiến kinh mạch đan điền của anh vốn đã rách nát nay lại càng rạn nứt dữ dội, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng. Nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào, giữ vững bộ mặt ngây ngô phế vật.
"Lão Lý, gã phế vật này lại vấp ngã rồi!" Trương Hùng cười lớn đầy khoái trá trước sự vụng về của Lục Phong. Tuy nhiên, ánh mắt gã vẫn chất chứa sự nghi ngờ sâu sắc. Trương Hùng biết rõ Lục Phong từng bị đưa lên tế đàn của Tào Lĩnh, và việc một kẻ sống sót sau nghi lễ đoạt bóng mà không có biểu hiện điên loạn là điều vô cùng bất thường.
Để thử thách phản xạ thực sự của Lục Phong, Trương Hùng đột ngột cúi xuống nhặt một viên đá basalt sắc nhọn to bằng nắm tay từ dưới đất. Gã vung tay, ném mạnh viên đá nhắm thẳng vào bả vai trái của Lục Phong với cự lực của một tu sĩ Luyện Khí tầng bốn.
Viên đá xé gió lao đi vun vút.
Thần thức nhạy bén của Lục Phong đã sớm nhìn thấu quỹ đạo của viên đá từ khoảng cách ba trượng. Với Vô Ảnh Không Bộ, anh hoàn toàn có thể lướt nhẹ sang bên để né tránh đòn đánh tầm thường này một cách dễ dàng. Thế nhưng, lý trí sắt đá lập tức ngăn anh lại. Nếu anh né tránh quá nhanh, Trương Hùng sẽ lập tức nhận ra anh đã hồi phục linh lực và đang che giấu thực lực chiến đấu. Điều đó đồng nghĩa với việc bí mật mất bóng sẽ bị rò rỉ đến tai Chấp sự Trương Đức.
Lục Phong quyết định không né.
"Bốp!"
Viên đá basalt sắc nhọn đập mạnh vào bả vai trái của Lục Phong, tiếng xương thịt va chạm vang lên khô khốc. Lực đập cực mạnh xé rách lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tro tàn, găm sâu vào da thịt anh. Máu tươi rực đỏ đồng rỉ ra nhanh chóng, nhuộm đẫm một mảng vai áo. Đau đớn thấu xương tủy truyền về thức hải, nhưng Lục Phong chỉ khẽ hừ một tiếng, cơ thể lơ lửng vô trọng lực bị lực va chạm đẩy lùi ra sau nửa bước, kéo lê hai chân khập khiễng trên sỏi đá để tiêu tán lực.
Anh giả vờ ngã quỵ xuống đất, hai tay ôm lấy bả vai rỉ máu, đầu cúi gục run rẩy như một con thú nhỏ bị trọng thương.
"Hừ, đúng là một gã phế vật chậm chạp." Trương Hùng nhổ nước bọt xuống đất, sự nghi ngờ trong mắt gã giảm đi một phần khi thấy Lục Phong không hề có phản xạ né tránh hay chống cự của một tu sĩ. Gã quay sang nhìn Lão Lý đang chậm rãi bước tới với chiếc đèn dầu bão.
"Lão Lý, gã tạp dịch câm điếc này lại lười biếng nằm đây ăn vạ rồi. Để tôi lôi cổ hắn về phòng giam nghĩa trang, tránh làm bẩn mắt lão."
Lão Lý dừng bước cách Lục Phong ba thước. Mùi rượu ngô nồng nặc bốc ra từ người lão già lưng còng gù. Lão khịt khịt mũi, giọng khàn khàn: "Trương Hùng, đừng có gây chuyện trong nghĩa trang vào đêm mưa lôi độc. Chấp sự Trương Đức mà biết được các ngươi làm chậm trễ tiến độ thu hoạch oán khí, tất cả đều phải vào lôi trì gánh tội."
Nói rồi, Lão Lý bất ngờ giơ cao chiếc đèn dầu bão lên ngang mặt Lục Phong. Luồng ánh sáng vàng vọt, rực rỡ đột ngột bùng lên, xuyên qua làn sương độc xám xịt, rọi thẳng xuống khoảng không gian bên dưới gấu quần vải thô rách nát của Lục Phong.
Thời gian như ngưng đọng hằng giây.
Lục Phong nín thở tuyệt đối, tim ngừng đập do vận hành Quy Tức Giả Tử mờ nhạt. Dưới ánh sáng soi chiếu rực rỡ của chiếc đèn dầu chứa linh lực tịnh hóa, khoảng trống trống rỗng rộng một thốn giữa lòng bàn chân Lục Phong và mặt đất đá hiện lên rõ mồn một.
Và đáng sợ hơn cả...
Trên tấm bia mộ đá hắc thạch xám xịt ngay sau lưng anh, hoàn toàn trống rỗng. Không hề có một bóng người phản chiếu dưới ánh đèn dầu bão rực rỡ.
Lão Lý trợn trừng hai con mắt mờ đục đầy lôi độc của mình, bàn tay già nua run rẩy dữ dội khiến chiếc đèn dầu chao đảo liên tục, phát ra tiếng xích kêu lách cách lạnh lẽo giữa đêm mưa tĩnh lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!