Nhạc nềnWuxia

Cơn Thịnh Nộ Của Thủy Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng "kạch" khô khốc của ổ khóa gốm vang lên giữa lúc tiếng gió bão gầm rú bên ngoài đạt đến đỉnh điểm. Hải Què run rẩy rút chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng thau ra khỏi khe khóa, gương mặt gã xám xịt dưới ánh sáng xanh nhạt của những hạt cát thạch anh đang bắt đầu len lỏi qua khe cửa cũi gỗ. Gã lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn nhìn Hoàng Nam đang chật vật bò ra khỏi chiếc cũi chật hẹp.


"Nam... nhanh lên! Gió đổi hướng rồi!" Hải Què hét lên, giọng gã bị tiếng gió rít bên ngoài bóp nghẹt. "Cát bắt đầu nóng lên. Tao cảm nhận được qua đế ủng. Đúng như mày nói, đây là điềm báo của lốc xoáy nhiệt!"


Hoàng Nam không trả lời. Anh nghiến răng, dùng cánh tay phải còn lành lặn bám chặt vào thành cửa cũi để kéo cơ thể suy kiệt ra ngoài. Bắp tay trái của anh, nơi vết rách sâu đang mưng mủ, nhói lên một cơn đau dữ dội như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm thẳng vào xương tủy. Cơn sốt nhiễm trùng sa mạc khiến trán anh nóng hầm hập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, nhưng đôi mắt phải áp sát vào chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ vẫn sáng lên một tia lý trí lạnh lùng. Anh giấu chặt Mảnh gương vỡ Hà Chi vào lớp lót áo khoác trong, tay phải nắm lấy chiếc Gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su dã chiến.


Ngay khi Nam vừa bước chân ra khỏi cũi gỗ, một luồng gió lốc cực mạnh ập đến, giật phăng tấm bạt phản quang che chắn phía trên doanh trại của Khánh.


Màn đêm sa mạc vốn đang lạnh buốt bỗng chốc bị xé toạc bởi một luồng khí nóng hầm hập, khô khốc dâng lên từ phía Đông Nam. Dưới ánh trăng mờ ảo, cảnh tượng trước mắt hiện ra như một địa ngục thủy tinh hóa. Những đụn cát trắng mịn xung quanh doanh trại bắt đầu chuyển động dồn dập, ma sát vào nhau tạo ra những tiếng rít u uất, chói tai. Sự ma sát khủng khiếp của hàng vạn tấn hạt thạch anh mịn sinh ra những luồng tĩnh điện xanh lam lấp lánh, chạy dọc theo các sườn cát như những con rắn lửa dị dị thường.


"Cơn bão cát thủy tinh đầu tiên..." Nam lẩm nhẩm.


Áp suất không khí tụt dốc không phanh đã tạo ra một luồng lốc xoáy nhiệt khổng lồ, cuốn theo hàng triệu hạt thạch anh mịn bị nung nóng từ ban ngày dưới lòng đất. Những hạt cát này giờ đây không khác gì những mảnh lưỡi dao mài mòn siêu vi, sẵn sàng bào mòn và nung chảy bất kỳ thứ gì cản đường chúng.


Doanh trại dã chiến rơi vào cảnh hỗn loạn kinh hoàng. Đám lính đánh thuê của Khánh gào thét, chạy toán loạn giữa các lều bạt đang bị gió lốc xé rách lách tách. Những tấm bạt phản quang dệt sợi thủy tinh mạ nhôm mỏng – vật bảo mệnh duy nhất của họ chống lại nhiệt độ ban ngày – bị gió cuốn bay lên trời, để lộ những hòm trang bị và xe trượt dã chiến nằm trơ trọi dưới mưa cát bắt đầu trút xuống dồn dập.


"Đại ca! Xe trượt phụ bị lật rồi!" Tiếng Tấn "Sẹo" gào lên từ phía trung tâm doanh trại.


Nam nhìn theo hướng tiếng hét. Chiếc xe trượt phụ chở theo trang bị nặng và phần lớn vũ khí phi kim của toán lính vừa bị một luồng gió giật mạnh thổi lật nhào. Khung xe bằng gỗ sồi bị vỡ vụn dưới sức nặng của các hòm sắt, đè nát toàn bộ súng hơi và đạn thạch anh dự trữ bên dưới. Đám lính gác gào khóc trong bất lực khi bụi cát thủy tinh nóng bắt đầu mài mòn lớp giáp da rùa cát của họ, tạo ra những vết xước rỉ máu lấm tấm trên mặt.


"Kiên!" Nam hét lớn, bỏ qua cơn đau ở bắp tay trái, anh dùng gậy sồi chống xuống cát, khập khiễng lao về phía chiếc xe trượt buồm cát lớn nhất còn sót lại.


Tại bến xe dã chiến, Kiên đang chật vật một mình giữa cơn bão. Gã thợ sửa xe lục lộ vạm vỡ đang cố gắng dùng dây neo lanh phi từ tính buộc chặt các góc của cánh buồm chính vào khung gỗ sồi của xe trượt. Nhưng gió quá lớn, cánh buồm lanh khổng lồ tẩm dầu thông đang căng phồng lên như một con quái thú muốn bứt đứt mọi sợi dây ràng buộc.


*XOẠC!*


Một mảnh đá thạch anh sắc nhọn bị gió lốc cuốn bay tới, găm thẳng vào giữa cánh buồm chính, xé toạc một đường dài hơn nửa mét. Cánh buồm bị mất lực căng, bắt đầu lướt lách tách trong gió giật, đe dọa sẽ bị xé rách hoàn toàn trong vòng vài phút.


"Khốn kiếp! Cánh buồm bị rách rồi!" Kiên gào lên, đôi bàn tay bám đầy dầu mỡ của gã run rẩy giữ chặt lấy dây buồm. "Không có buồm, chiếc xe trượt này sẽ bị cát thủy tinh chôn vùi trong nháy mắt!"


"Kiên! Dùng dầu thông dã chiến! Quét nhựa thông nóng lên vết rách!" Nam lao tới sát toa xe, hét lớn chỉ huy.


Kiên nhìn Nam, ánh mắt gã bừng lên hy vọng giữa cơn bão mù. Gã không hỏi nhiều, lập tức cúi xuống hòm dụng cụ phi kim dưới sàn xe, lôi ra một bình gốm chứa nhựa thông đặc chế dùng để quét cánh buồm. Gã châm lửa một bếp lò cồn dã chiến được che chắn kỹ bằng phiến Đá Granite cách nhiệt, đặt bình nhựa thông lên nung nóng.


"Nam, giữ chặt lấy mép vải lanh cho tao!" Kiên hét lên, tay đeo găng da bò dày, cầm chiếc cọ gỗ nhúng vào bình nhựa thông nóng chảy.


Nam bước lên sàn xe chao đảo. Anh không thể dùng tay trái bị nhiễm trùng, nên đã dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và bả vai phải đè chặt lấy mảng vải lanh đang bị gió giật điên cuồng. Những hạt cát thủy tinh nóng hổi bay sượt qua mặt Nam, cắt vào má anh những vết xước rát bỏng. Nhựa thông nóng chảy màu nâu bóng loáng được Kiên quét nhanh, đều đặn lên vết rách, khói bốc lên nồng hắc hòa lẫn với mùi cát nóng.


*XÈO... XÈO...*


Kiên dùng một phiến đá granite phẳng được nung nóng từ bếp cồn, ép chặt lên lớp nhựa thông vừa quét. Nhựa thông gặp nhiệt độ cao đông cứng lại cực nhanh, kết dính mảng vải lanh bị rách thành một khối dẻo dai, cứng cáp chịu được sức mài mòn của bụi thủy tinh.


"Xong rồi! Cánh buồm đã được gia cố!" Kiên hét lớn, giật mạnh dây buồm để nâng cánh buồm chính lên trở lại. Chiếc xe trượt lớn rùng mình, bắt đầu chuyển động nhẹ trên các thanh trượt phi kim.


Đúng lúc này, Khánh và Tấn Sẹo dẫn theo đám lính sống sót lao tới bến xe. Gương mặt Khánh đỏ ngầu vì nắng nóng và hoảng loạn, khẩu súng lục carbon bên hông gã va đập lách tách vào giáp da.


"Lên xe! Tất cả lên xe ngay!" Khánh gào thét, đẩy ngã một phu vác hành lý đang chật vật kéo thùng nước ngọt dã chiến phía sau. "Bỏ lại các hòm trang bị nặng! Bỏ lại bọn phu vác! Chiếc xe này không chở nổi tất cả đâu!"


"Không được bỏ họ!" Nam đứng chắn ở mạn xe, đôi mắt phải áp sát thấu kính đo góc rực sáng. "Nếu không có phu vác đẩy xe khi kẹt vào vùng cát xốp, chiếc xe này sẽ làm mồi cho bão cát trong vòng mười mét đầu tiên! Khánh, anh muốn chết khát giữa sa mạc sao?"


Khánh chĩa thẳng họng súng lục carbon vào ngực Nam, răng gã nghiến chặt: "Thằng ranh! Mày dám ra lệnh cho tao? Tao bắn nát đầu mày ngay tại đây!"


"Bắn đi!" Nam không hề lùi bước, giọng anh lạnh lùng lấn át tiếng gió bão. "Bắn tôi rồi xem ai sẽ dẫn đường cho anh vượt qua Thung Lũng Khúc Xạ phía trước khi mắt thường của anh không thể nhìn xuyên qua màn sương khúc xạ!"


Khánh nhìn quanh. Cơn bão cát thủy tinh đã chính thức ập đến rìa doanh trại. Những đụn cát khổng lồ đang sụp đổ dồn dập, tạo ra những màn sương bụi thủy tinh chói lòa, triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn. Sức nóng bức xạ từ cơn bão khiến không khí biến dạng méo mó, biến mọi vật thể xung quanh thành những ảo ảnh dập dờn. Gã chỉ huy lính đánh thuê tàn nhẫn biết Nam là sợi dây xích sinh tồn duy nhất của gã lúc này. Gã hạ súng xuống, gầm lên:


"Cho bọn phu vác lên xe! Đắc, nổ máy! Chạy ngay hướng Tây!"


Chiếc xe trượt buồm cát khổng lồ lao vút đi trong bão tố, cánh buồm lanh đã gia cố bằng dầu thông căng phồng lên dưới sức đẩy của gió giật cấp 10. Nhưng ngay khi xe vừa chuyển động, một màn sương mù trắng xóa dâng lên từ lòng chảo phía trước, che khuất hoàn toàn con đường đi.


Nam quỳ trên sàn xe chao đảo kịch liệt. Mắt trái của anh mờ tịt hoàn toàn do chấn thương cũ, mắt phải đeo kính đo góc cũng bị mỏi dữ dội do ánh sáng khúc xạ lấp lánh từ bụi cát. Anh biết, nếu chỉ dựa vào thị giác bị nhiễu loạn này, họ sẽ lao thẳng vào những hố sụt lún thạch anh ngầm chết người.


Anh nhắm chặt cả hai mắt lại.


Nam áp chặt lòng bàn tay phải lên sàn gỗ sồi của xe trượt, cố định cơ thể và tập trung toàn bộ tinh thần vào thính giác. Năng lực Thính Giác Thức Tỉnh kết hợp với sự đột phá lên ngưỡng Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5) bắt đầu hoạt động. Anh cô lập tiếng gào thét của Khánh, tiếng khóc của đám lính và tiếng động cơ gầm rú. Anh chỉ lắng nghe tiếng vọng cơ học truyền qua khung gỗ của xe trượt dội xuống lòng đất.


*Cộc... cộc... cộc...*


Nam vung chiếc Gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi, gõ mạnh đầu cao su xuống sàn xe theo nhịp ba ngắn một dài liên tục. Tiếng gõ vang lên, truyền qua thanh trượt xuống địa tầng cát phía dưới rồi dội ngược lại màng nhĩ nhạy bén của anh.


Trong đầu Nam, một sơ đồ địa hình ba chiều thô sơ bắt đầu hình thành dựa trên tần số tiếng vọng phản hồi. Tiếng vọng dội lại từ phía trước bên phải rất đục và kéo dài – cát xốp sụt lún ngầm. Tiếng vọng từ phía trước bên trái thanh thoát và ngắn – đá granite cứng cách nhiệt.


"Rẽ trái bốn mươi lăm độ! Ngay lập tức!" Nam hét lớn hướng về phía tài xế Đắc.


"Mày điên à? Phía đó là vách đá thạch anh sắc nhọn!" Đắc gào lên, tay lái run rẩy.


"Rẽ trái!" Nam vung gậy gõ nhịp, giọng anh đanh thép như một mệnh lệnh quân sự. "Tiếng cát chảy phía trước bên phải đang tăng tốc, đó là một đụn cát khổng lồ đang sập xuống! Nếu không rẽ, chúng ta sẽ bị chôn sống!"


Khánh nhìn thấy sự kiên định điên cuồng trong mắt Nam, gã dứt khoát kê súng vào gáy Đắc: "Nghe nó! Rẽ trái ngay!"


Đắc nghiến răng giật mạnh vô lăng bẻ lái chéo. Chiếc xe trượt cát khổng lồ nghiêng hẳn sang một bên, hai thanh trượt phi kim rít lên ken két khi cọ xát vào rìa đá granite cứng.


*ẦM!!!*


Ngay tại vị trí chiếc xe vừa tránh thoát, một làn sóng cát thủy tinh nung đỏ khổng lồ cao hơn mười mét đổ ập xuống từ đỉnh đồi cát phía bên phải, chôn vùi hoàn toàn lối đi cũ dưới hàng vạn tấn thạch anh mịn nóng bỏng. Sức nén của vụ sạt lở tạo ra một luồng hơi nóng bức xạ quét qua hông xe trượt, làm cháy sém một góc bạt phản quang.


Đám lính đánh thuê trên toa xe nín thở, mặt cắt không còn một giọt máu khi chứng kiến cái chết cận kề vừa lướt qua trong gang tấc. Họ nhìn Hoàng Nam – kẻ mà họ từng coi là một nhà bản đồ học hoang tưởng điên loạn – với một ánh mắt hoàn toàn thay đổi. Đó là sự kính sợ thực sự trước năng lực định vị âm thanh phi thường của anh.


Chiếc xe trượt cát lướt nhanh qua khe hẹp giữa hai vách đá Granite cách nhiệt khổng lồ, tạm thời thoát khỏi luồng lốc xoáy nhiệt của cơn bão cát thủy tinh đầu tiên. Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp nhen nhóm thì mặt đất dưới bánh xích đột ngột dốc xuống một góc thẳng đứng.


Chiếc xe trượt buồm cát mất kiểm soát hoàn toàn, lao đi điên cuồng trong bão tố, hướng thẳng về phía một hẻm núi tối tăm, sâu hoắm không hề có trên bất kỳ tấm bản đồ cổ nào của Viện Hàn Lâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!