Tiếng Thì Thầm Trong Gió
Bóng tối trong chiếc cũi gỗ cách nhiệt đặc quánh và lạnh buốt như nước đá. Đêm sa mạc không có sự chuyển giao dịu dàng; nó dội thẳng cái lạnh âm độ xuống vách gỗ sồi bọc bạt phản quang, biến không gian chật hẹp này thành một chiếc quan tài đóng băng. Hoàng Nam nằm nghiêng trên sàn gỗ lạnh lẽo, hai đầu gối co gập sát ngực để giữ chút hơi ấm tàn dư. Mỗi hơi thở của anh phả ra một làn sương trắng mờ, nhanh chóng bị hút đi qua những khe hở nhỏ dưới gầm cũi.
Nhưng nỗi đau thể xác lớn nhất không đến từ cái lạnh. Bắp tay trái của Nam đang bốc hỏa. Vết rách sâu do khung sắt cứa trúng từ đêm vượt Trạm 12 giờ đây đã sưng vù lên, căng mọng mủ và nóng hầm hập như một hòn than nung đỏ. Cơn sốt nhiễm trùng sa mạc đang gặm nhấm sinh lực của anh từ bên trong, khiến các thớ cơ run rẩy kịch liệt theo từng nhịp tim đập loạn xạ. Con mắt trái mờ tịt hoàn toàn của anh dính chặt lại bởi dịch rỉ khô, chỉ còn con mắt phải độc nhất đang cố gắng mở hé trong bóng tối.
*Kít... kít... kít...*
Tiếng mài thủy tinh nhỏ bé, đều đặn và sắc lẹm vẫn vang lên từ đôi bàn tay run rẩy của Nam. Anh không dùng lực của cánh tay trái bị thương. Anh tì chặt khuỷu tay phải xuống sàn cũi, dùng đầu ngón tay cái và ngón trỏ siết chặt lấy mảnh thạch anh xanh lọc độc mà Út Nhỏ lén đưa cho. Từng đường mài miết lên thấu kính mắt phải của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ. Anh mài trong mù lòa, không cần một tia sáng nào hỗ trợ. Đôi bàn tay của một nhà bản đồ học, được rèn luyện từ những năm tháng mài kính thủ công dưới sự chỉ dạy của cha anh – ông Hoàng Hải, đang cảm nhận độ phẳng micro của bề mặt thạch anh một cách chính xác tuyệt đối. Mỗi đường mài của anh đều nương theo nhịp rung tần số thấp của sa mạc, đều đặn như một chiếc đồng hồ cơ học.
Nhưng đêm nay, sa mạc không để anh yên tĩnh.
Khi nhiệt độ giảm xuống sát ngưỡng đóng băng, thính giác của Nam đột ngột bộc phát mạnh mẽ, vượt qua giới hạn của người thường. Đây là sự thức tỉnh của ngưỡng năng lực Thính Giác Thức Tỉnh. Tai anh không còn chỉ nghe thấy tiếng gió rít thông thường nữa. Anh nghe thấy tiếng cát chảy rạt rào sâu dưới địa tầng, giống như hàng triệu con kiến khổng lồ đang bò sát dưới nền đất của doanh trại dã chiến. Tiếng rung động của các hạt thạch anh mịn va chạm vào nhau phát ra một tần số u uất, chập chờn, len lỏi qua các khe hở của cũi gỗ dội thẳng vào màng nhĩ anh.
"Nam... cứu em... dưới này lạnh quá..."
Tiếng gọi ấy mỏng như cánh ve, nhưng sắc như một lưỡi dao găm rỉ sét, đâm thẳng vào tâm trí đang kiệt quệ của anh. Cơn hoang tưởng thính giác lại dâng lên. Giọng nói của Hà Chi – người vợ đã mất tích ba năm trước – vang lên rõ ràng đến mức Nam tưởng như cô đang đứng ngay ngoài cửa cũi, áp sát khuôn mặt lạnh ngắt vào vách gỗ.
"Hà Chi..." Nam rên rỉ, hai hàm răng đập vào nhau lập cập. Nhịp tim anh lập tức tăng vọt lên hơn một trăm nhịp một phút.
Sự tăng vọt của nhịp tim ngay lập tức kích hoạt phản ứng của sa mạc gương. Tiếng gió rít ngoài doanh trại bỗng chốc đổi tông, từ tiếng u uất chuyển sang những tiếng gào thét thê lương, dồn dập dội vào vách đá thạch anh xung quanh lều chỉ huy của Khánh. Nam biết, nếu anh để lòng hoang tưởng và nỗi sợ hãi chiếm giữ, sa mạc sẽ dùng chính tần số não của anh để vật chất hóa ảo ảnh dằn vặt anh đến chết.
"Tĩnh lại... phải tĩnh lại..." Nam lẩm nhẩm trong cổ họng. Anh buông chiếc kính đo góc xuống ngực, áp chặt lòng bàn tay phải lên sàn gỗ lạnh buốt. Anh áp dụng kỹ thuật thở sâu của thiền định dã chiến, cố gắng cô lập tâm trí khỏi tiếng gào khóc giả lập. Anh hít vào thật chậm, giữ hơi thở ở vùng bụng, rồi thở ra kéo dài, đè nén nhịp tim xuống mức tối thiểu.
Khi nhịp tim dần ổn định dưới bảy mươi nhịp một phút, tiếng oán trách của Hà Chi nhỏ dần rồi biến mất, chỉ còn lại tiếng rít gió thuần túy của tự nhiên. Nhưng chính lúc này, thính giác cực nhạy của Nam phát hiện ra một dị thường khí tượng đáng sợ.
Tiếng gió rít qua các hốc đá thạch anh phía Tây doanh trại đang thay đổi tần số một cách đột ngột. Nó không còn là tiếng gió đêm đều đặn nữa, mà chuyển thành một chuỗi âm thanh rít cao, chói tai và đứt quãng theo chu kỳ. Đồng thời, tiếng cát chảy ngầm dưới lòng đất mà anh nghe thấy lúc trước bỗng nhiên tăng tốc, rào rào dồn dập như một dòng nước lũ chuẩn bị vỡ đập.
Nam bừng tỉnh hoàn toàn, cơn sốt như bị dội một gáo nước lạnh dập tắt. Anh áp sát tai phải xuống sàn cũi gỗ, nín thở tập trung toàn bộ tinh thần để phân tích.
Theo những ghi chép thực địa trong cuốn sổ tay quang học của Hà Chi mà anh từng thuộc lòng, hiện tượng tiếng gió thạch anh tăng tần số đột ngột kết hợp với sự dịch chuyển nhanh của địa tầng cát ngầm là dấu hiệu của sự sụt giảm áp suất không khí cực kỳ nghiêm trọng. Khi ánh nắng thiêu đốt của ban ngày nung nóng các đụn cát thủy tinh, nhiệt lượng bị tích tụ sâu dưới lòng đất. Khi sương đêm lạnh buốt tràn xuống đột ngột, sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn sẽ tạo ra một luồng lốc xoáy nhiệt áp suất thấp.
"Cơn bão cát thủy tinh đầu tiên..." Nam thì thào, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Đây không phải là một cơn bão cát thông thường. Đó là một cơn bão mang theo hàng triệu hạt thạch anh mịn bị nung nóng từ ban ngày, quét qua với tốc độ của một cơn lốc xoáy, có khả năng mài mòn và nung chảy toàn bộ trang phục bảo hộ bằng da rùa cát của toán lính chỉ trong vòng vài mươi phút. Doanh trại dã chiến của Khánh, vốn chỉ được che chắn bằng những tấm bạt phản quang thô sơ, nằm ngay trên đường đi của luồng lốc xoáy nhiệt này.
Nếu họ không di chuyển khẩn cấp vào các hang đá granite cách nhiệt sâu dưới lòng đất, tất cả sẽ bị chôn vùi và thiêu rụi phế quản.
*Khập... khễnh... khập... khễnh...*
Tiếng bước chân lệch nhịp, nặng nề nện lên mặt cát thủy tinh mịn ngoài cũi cắt đứt dòng suy nghĩ của Nam. Nhờ Thính Giác Thức Tỉnh, anh nhận ra ngay người đang đi tới. Đó là Hải Què – gã lính gác kho lương của Khánh. Tiếng bước chân khập khiễng của gã là do vết thương sâu ở chân trái, một vết cắt do mảnh thủy tinh sắc nhọn dã chiến gây ra từ ba ngày trước khi đoàn xe trượt va chạm vào vách đá.
Hải Què dừng lại ngay sát vách cũi gỗ của Nam. Gã kéo chiếc mặt nạ lọc bụi xuống cổ, khạc một bãi đờm lẫn cát xuống đất, rồi rên rỉ một tiếng vì đau đớn. Gã ngồi bệt xuống một chiếc rương gỗ sát cũi, dùng bàn tay thô ráp xoa bóp bắp chân trái đang quấn băng vải lanh dính máu khô.
Nam khẽ dịch chuyển người, áp sát miệng vào khe hở nhỏ của vách cũi gỗ, khàn giọng gọi: "Hải... Hải Què."
Gã lính gác giật mình, lập tức đứng bật dậy, tay đặt lên báng khẩu súng hơi phi kim bên hông. Gã nhìn quanh đầy cảnh giác, rồi nhận ra tiếng gọi phát ra từ bên trong cũi gỗ cách nhiệt.
"Thằng ranh vẽ bản đồ? Mày chưa chết vì sốt sao?" Hải Què gầm ghè, giọng gã run lên vì lạnh và mệt mỏi. "Câm miệng lại và ngủ đi, nếu mày không muốn tao gọi Tấn Sẹo ra đây cho mày ăn thêm vài roi."
"Hải, nghe tôi nói," Nam không hề nao núng, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết lạnh lùng. "Anh có cảm thấy vách đá thạch anh phía Tây đang phát ra tiếng rít khác thường không?"
Hải Què khựng lại một chút, gã nghiêng đầu lắng nghe tiếng gió gào thét ngoài doanh trại, rồi cười khẩy: "Gió sa mạc đêm nào chả rít như ma hờn. Mày bị sốt đến mức hoang tưởng rồi gã điên ạ."
"Đó không phải là gió thường," Nam nhấn mạnh từng chữ, âm thanh phát ra từ lồng ngực anh rung lên đều đặn. "Áp suất không khí đang tụt dốc không phanh. Gió giật theo quãng ngắn và chói tai nghĩa là luồng lốc xoáy nhiệt đang hình thành ở rìa Thung Lũng Khúc Xạ. Trong vòng chưa đầy hai giờ nữa, Cơn bão cát thủy tinh đầu tiên sẽ quét qua đây. Doanh trại này sẽ bị nung chảy hoàn toàn."
"Mày câm miệng đi!" Hải Què quát khẽ, gã bước lại gần cũi gỗ, dùng mũi ủng da rùa cát đá mạnh vào vách gỗ sồi phát ra tiếng *bộp* khô khốc. "Mày định dùng trò dọa dẫm này để lừa tao mở khóa cho mày trốn thoát đúng không? Khánh đại ca đã ra lệnh, trưa mai mày không vẽ xong bản đồ mạch nước ngọt, thằng Kiên sẽ bị lột da. Tao mà thả mày ra, tao sẽ là đứa thế mạng!"
"Tôi không lừa anh," Nam áp tai phải sát vào khe gỗ, giọng anh vang lên rành rọt bên tai gã lính gác. "Anh không tin tôi, nhưng anh có tin vào bàn chân của chính mình không? Đứng yên đi! Đừng di chuyển. Hãy cảm nhận lòng bàn chân trái của anh."
Hải Què đứng sững lại. Gã vô thức nín thở, giữ cơ thể bất động dưới cái lạnh buốt của đêm sa mạc.
Từ dưới lòng đất cát mịn, một sự rung động tần số thấp, mỏng nhẹ nhưng liên tục, đang truyền qua đế ủng da rùa cát của gã. Mặt cát thủy tinh hóa lấp lánh dưới ánh trăng nhạt dường như đang chuyển động rạt rào, rạn nứt ra thành những đường chỉ nhỏ mờ ảo. Cơn gió đêm đột ngột đổi hướng, mang theo một luồng khí nóng hầm hập, khô khốc sộc thẳng vào mũi gã, đối lập hoàn toàn với cái lạnh đóng băng của không khí xung quanh.
Hải Què rùng mình một cái. Đôi mắt khắc khổ đầy nếp nhăn của gã mở to đầy hoang mang. Gã là cựu phu mỏ thạch anh, gã thừa hiểu những dị thường địa chất này đáng sợ đến mức nào.
"Cái... cái gì thế này?" Hải Què lắp bắp, giọng gã không còn vẻ hống hách lúc trước.
"Đó là dòng cát chảy ngầm đang tăng tốc do áp suất từ trường thay đổi," Nam nói, giọng anh lạnh lùng như một phán quyết khoa học. "Cơn bão cát thủy tinh đang đến gần hơn anh nghĩ. Nếu bão ập đến, xích của chiếc xe trượt buồm chính sẽ bị nung chảy và kẹt cứng trong vòng năm phút. Không ai có thể chạy thoát."
Nam dừng lại một nhịp, rồi hạ thấp giọng hơn nữa, đánh thẳng vào tử lộ tâm lý của gã lính gác: "Hải, nhìn bắp chân trái của anh đi. Nhựa cây dại sa mạc mà tôi bôi cho anh ba ngày trước... vết thương đã khô mủ hoàn toàn rồi đúng không?"
Hải Què khựng người lại. Gã vô thức cúi xuống nhìn bắp chân trái của mình. Vết thương cắt do thủy tinh rỉ sét vốn đã mưng mủ xanh, hành hạ gã phát sốt suốt nhiều ngày liền. Ba ngày trước, khi Nam còn là người dẫn đường tự do, anh đã lén dùng nhựa cây dại sa mạc giã nát trộn với mỡ rùa cát để đắp lên vết thương cho gã, tạo ra một màng bảo vệ phi kim cách ly hoàn toàn bụi thạch anh độc hại.
Đến chiều nay, cơn sốt của gã đã lùi hẳn. Vết thương không còn chảy dịch mủ, da thịt xung quanh đã bắt đầu kéo da non hồng nhạt. Nếu không có bàn tay sơ cứu dã chiến của Nam, chân gã giờ đây chắc chắn đã bị hoại tử sa mạc và gã đã bị Khánh bỏ lại làm mồi cho bầy cọp thủy tinh.
"Tôi đã cứu chân anh," Nam nói, âm thanh rành rọt qua khe cũi gỗ. "Tôi không đòi hỏi anh phải phản bội Khánh để thả tôi trốn đi một mình. Tôi chỉ muốn anh sống sót. Hãy cầm chiếc chìa khóa đồng thau trong túi áo gã gác kho của anh, mở cửa cũi này ra. Tôi sẽ dẫn anh, Kiên và cả toán lính này tìm đường lánh nạn vào Hang đá Granite cách nhiệt ẩn giấu phía Tây trước khi bão cát quét qua."
Nam biết, Hải Què là kẻ thực tế và mang ơn anh sâu sắc. Giữa cái chết cận kề của cơn bão cát thủy tinh và nỗi sợ hãi bạo lực của Khánh, lòng trắc ẩn và bản năng sinh tồn của gã lính gác đang bị kéo căng đến mức cực hạn.
Tiếng gió rít ngoài doanh trại đột ngột rít lên một tiếng chói tai, giật sập một góc tấm bạt phản quang của lều chỉ huy phía xa. Tiếng la hét hoảng loạn của đám lính gác đêm bắt đầu vang lên lác đác trong bóng tối.
Hải Què đứng lặng người dưới ánh trăng lạnh lẽo. Gã nhìn vết thương chân đã khô mủ nhờ thuốc của Nam, rồi nhìn chiếc cũi gỗ sồi khóa chặt trước mặt. Bàn tay gã run rẩy đưa vào túi áo khoác da dê sờn cũ, chạm vào bề mặt lạnh ngắt của chiếc chìa khóa vạn năng bằng đồng thau.
Gã do dự nhìn vết thương chân đã khô mủ nhờ thuốc của Nam, quyết định cầm chìa khóa tiến về phía cũi sắt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!