Nhạc nềnWuxia

Gông Xiềng Doanh Trại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Họng súng lục carbon của Khánh dí chặt vào giữa trán Hoàng Nam, lạnh buốt và sặc sụa mùi thuốc súng cháy khét. Ánh nắng giờ Ngọ dội xuống vách đá granite phía sau lưng họ như một dòng thác lửa, nung nóng không khí lên đến sáu mươi độ C. Làn hơi nóng bốc lên ngùn ngụt từ mặt cát thủy tinh hóa làm biến dạng khuôn mặt đầy góc cạnh tàn nhẫn của gã chỉ huy lính đánh thuê. Đôi mắt ti hí của Khánh đỏ ngầu những tia máu, hằn lên sự điên cuồng của một kẻ vừa mất đi chín mươi phần trăm lượng nước ngọt dự trữ.


"Mày... Tất cả là tại mày! Mày biết trước địa hình nhưng cố tình không ngăn cản nó! Mày muốn tất cả chúng tao chết khát ở đây để độc chiếm cuộc thám hiểm đúng không?" Giọng Khánh khàn đặc, rít qua kẽ răng vàng khè.


Hoàng Nam không né tránh. Anh nhắm nghiền con mắt trái vốn đã mờ tịt sau khi bị giẫm nát kính cận, chỉ dùng con mắt phải độc nhất để nhìn thẳng vào họng súng đen ngòm. Trên cánh tay trái của anh, vết rách sâu do khung sắt cứa trúng từ đêm qua đang co rút lại, mưng mủ và bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh dính máu khô. Cơn sốt nhiễm trùng sa mạc đang bắt đầu gặm nhấm sinh lực của anh, nhưng lý trí của một nhà bản đồ học không cho phép anh run rẩy.


"Giết tôi đi, Khánh," Nam khàn giọng nói, tiếng bập bùng qua bộ lọc của chiếc mặt nạ da cừu. "Rồi anh và đám lính của mình sẽ làm mồi cho những bẫy nhiệt tiếp theo của Thung Lũng Khúc Xạ trước khi mặt trời lặn ngày mai. Bản đồ số của Viện Hàn Lâm mà anh mang theo chỉ là một đống rác rưởi bị nhiễu bởi từ trường thạch anh. Không có tôi tính toán góc khúc xạ, các người thậm chí không thể phân biệt được đâu là lối đi thực và đâu là dòng sông cát lún."


Bàn tay cầm súng của Khánh khẽ run lên. Gã thừa khôn ngoan để hiểu rằng lời Nam nói là sự thật tàn khốc. Lâm Độc đã chết thảm dưới đầm lầy cát lún thạch anh ngay trước mắt họ chỉ vì đuổi theo ảo ảnh rương vàng. Nếu không có tiếng gõ nhịp gậy sồi của Nam dẫn đường, chiếc xe trượt buồm cát chính của họ đã bị chôn vùi từ lâu.


"Đại ca! Đừng nghe nó sủa!" Tấn "Sẹo" bước lại gần, khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo bỏng co rúm lại vì giận dữ. Gã vung chiếc roi da rùa cát dày cộp lên, quất mạnh một phát vào bả vai trái của Nam. "Thằng ranh này đang cố tình kéo dài thời gian! Để tao rạch nát da thịt nó, xem nó có chịu nôn ra tấm bản đồ khảo cổ gốc của con vợ nó không!"


*CHÁT!*


Cú quất roi xé rách lớp áo kaki sờn cũ của Nam, lướt qua vết thương nhiễm trùng ở bắp tay trái. Một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não khiến Nam khụy gối xuống mặt cát nóng bỏng. Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe miệng, nhưng tuyệt đối không rên rỉ nửa lời. Tay phải anh âm thầm ép chặt vào lồng ngực, nơi mảnh gương vỡ của Hà Chi đang được giấu kín trong lớp lót áo khoác trong.


"Dừng tay, Tấn Sẹo!" Kiên gào lên. Gã thợ sửa xe dũng cảm cố gượng dậy dù đôi mắt vẫn còn bị lóa đỏ do chùm sáng phản chiếu từ hố sụt. Kiên vung chiếc búa vặn ốc nặng nề định lao cản nhưng lập tức bị ba họng súng hơi phi kim của đám lính đánh thuê ghìm chặt xuống đất. "Khánh! Nam vừa cứu mạng tài xế Đắc và cả đoàn xe này! Anh đối xử với người dẫn đường duy nhất của mình như thế này sao?"


Khánh giơ tay ra hiệu cho Tấn Sẹo dừng roi. Gã nhìn chằm chằm vào Nam, nụ cười méo mó hiện lên sau chiếc mặt nạ bảo hộ dính đầy bụi thạch anh mịn. "Kiên nói đúng. Nam là người dẫn đường vô giá của chúng ta. Nhưng một con thú hoang chỉ ngoan ngoãn khi nó bị xích cổ và bỏ đói."


Gã quay sang ra lệnh cho đám lính: "Tịch thu toàn bộ những cuộn bản đồ vẽ tay của nó. Trói chặt tay nó lại bằng xích cách từ tính, ném vào chiếc cũi gỗ cách nhiệt phía sau xe trượt chính. Chúng ta quay về doanh trại dã chiến ngay lập tức. Đêm nay, tao muốn gã học giả của chúng ta phải tự tay vẽ ra tọa độ của mạch nước ngầm tiếp theo nếu không muốn nhìn thấy thằng bạn sửa xe của mình bị lột da."


Toán lính đánh thuê nhanh chóng thu dọn tàn tích của cuộc hỗn loạn. Xác của tên lính bị Lâm Độc chém chết được ném vội xuống khe đá thạch anh, nhanh chóng bị cát mịn phủ kín. Chiếc xe trượt buồm cát chính chở theo lượng nước ngọt ít ỏi còn sót lại trong các túi da lạc đà bắt đầu nổ máy phụ, bánh xích nghiến lên mặt cát thủy tinh phát ra những tiếng rít u uất dài dằng dặc.


Hoàng Nam bị tống vào bên trong chiếc cũi gỗ cách nhiệt đặt ở đuôi xe trượt. Chiếc cũi được đóng bằng các phiến gỗ sồi già bọc các tấm bạt phản quang dệt sợi thủy tinh mạ nhôm mỏng, vốn được dùng để bảo vệ các thiết bị quang học nhạy cảm khỏi nhiệt độ sa mạc. Không gian bên trong cũi chật hẹp và ngột ngạt như một chiếc quan tài di động. Sức nóng sáu mươi độ C của buổi trưa sa mạc biến chiếc cũi thành một lò hấp khổng lồ.


Vết thương ở bắp tay trái của Nam bắt đầu mưng mủ nghiêm trọng hơn do mồ hôi muối sa mạc thấm vào. Cơn sốt nhiễm trùng khiến đầu óc anh chập chờn giữa thực và ảo. Trong tiếng gầm rú của động cơ xe trượt và tiếng cát mài mòn vào thành gỗ, anh lại nghe thấy tiếng gọi thì thầm u uất rít qua các cột thạch anh phía xa: "Nam... giữ chặt lấy... đừng buông tay em..."


"Hà Chi..." Nam lẩm nhẩm, hai mắt nhắm nghiền. Anh áp dụng kỹ thuật thở sâu của thiền định dã chiến, cố gắng hạ nhịp tim đang đập loạn xạ của mình xuống. Anh biết, nếu nhịp tim của anh tăng cao, chứng hoang tưởng thính giác sẽ hoàn toàn nuốt chửng lý trí của anh. Anh phải sống. Anh chưa tìm thấy vết nứt ký ức nơi cô biến mất ba năm trước.


Khoảng ba giờ sau, đoàn xe trượt dừng lại tại Doanh trại của Khánh dã chiến. Đây là một căn cứ tạm thời nằm sát ranh giới Thung Lũng Khúc Xạ, được bao phủ bởi những tấm bạt phản quang khổng lồ chứa đầy vũ khí phi kim loại và thiết bị thám hiểm nặng nề.


Nam bị lôi ra khỏi cũi gỗ, hai tay vẫn bị xích chặt bằng vòng sắt phi từ tính, ném thẳng xuống nền đất cát nóng bỏng giữa lều chỉ huy của Khánh. Tấn Sẹo đứng bên cạnh, tay cầm roi da rùa cát sẵn sàng hành quyết. Khánh ngồi trên một chiếc rương sắt bọc da cừu, trước mặt gã là những cuộn bản đồ vẽ tay bị tịch thu của Nam và chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ – di vật duy nhất giúp nhìn xuyên qua sương mù khúc xạ.


"Nam, tao đã cho người đối chiếu bản vẽ của mày với bản đồ số của Viện Hàn Lâm," Khánh vừa nói vừa gõ ngón tay lên mặt kính thạch anh xanh của chiếc kính đo góc. "Bản vẽ của mày chỉ ra một lối đi tắt dẫn thẳng qua Thung Lũng Khúc Xạ để đến một nơi gọi là Tiền đồn Thạch Anh. Nhưng bản đồ số của Viện lại khẳng định nơi đó chỉ có những hố sụt lún ngầm chứa đầy độc tố arsen. Mày đang cố tình dẫn chúng tao vào chỗ chết đúng không?"


Nam gượng dậy, dùng con mắt phải duy nhất nhìn thẳng vào Khánh. Giọng anh khàn đặc nhưng rành rọt: "Bản đồ số của Viện được vẽ dựa trên ảnh chụp vệ tinh. Nhưng vệ tinh không thể nhìn xuyên qua lớp sương sương mù khúc xạ nhiệt độ cao của sa mạc thủy tinh hóa. Những gì vệ tinh ghi nhận là 'hố sụt' thực chất là bóng khúc xạ của các vách đá granite cách nhiệt. Nếu anh đi theo bản đồ số, chiếc xe trượt của anh sẽ bị nung chảy xích ngay khi bước vào lòng chảo vào giờ trưa."


Cương "Mắt Rắn" – phó chỉ huy mưu mô của Khánh – khẽ bước lại gần, đôi mắt một mí ti hí của gã nheo lại đầy xảo quyệt. Gã cúi xuống, thì thầm vào tai Khánh: "Đại ca, thằng ranh này nói có lý. Nhưng chúng ta không thể tin hoàn toàn vào nó. Lượng nước ngọt của chúng ta chỉ còn đủ dùng cho hai ngày. Nếu ngày mai không tìm thấy Giếng muối cổ để chưng cất, tất cả lính của chúng ta sẽ nổi loạn."


Khánh nheo mắt, gã đứng dậy, bước đến trước mặt Nam và dùng mũi ủng da rùa cát giẫm mạnh lên vết thương ở bắp tay trái của anh.


*HỰ!*


Nam đau đớn quặn người lại, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.


"Tao cho mày thời hạn từ giờ đến trưa mai," Khánh lạnh lùng nói, lực giẫm ở chân gã càng mạnh hơn khiến máu tươi lại rỉ qua lớp băng vải lanh. "Vẽ ra tọa độ chính xác của Giếng muối cổ và mạch nước ngầm không bị nhiễm độc lên tấm bản đồ này. Nếu trưa mai tao không thấy bản đồ hoàn chỉnh, tao sẽ cho Tấn Sẹo quặt gãy từng khớp xương của thằng Kiên trước mặt mày. Đưa nó trở lại cũi!"


Tấn Sẹo thô bạo lôi Nam trở lại chiếc cũi gỗ cách nhiệt ngoài rìa doanh trại. Gã khóa chặt cửa cũi bằng một chiếc khóa gốm chịu lực lớn, bọt cát thủy tinh từ gió chiều quét qua thành cũi phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn.


Đêm sa mạc buông xuống nhanh chóng. Nhiệt độ lập tức giảm mạnh từ sáu mươi độ xuống sát ngưỡng đóng băng. Chiếc cũi gỗ cách nhiệt giờ đây không còn là lò hấp nữa, mà biến thành một chiếc tủ đá lạnh buốt. Hoàng Nam nằm co quắp trên sàn gỗ lạnh lẽo, toàn thân run rẩy dữ dội do cơn sốt nhiễm trùng bùng phát. Vết thương ở bắp tay trái sưng tấy lên, nóng hầm hập đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt của không khí xung quanh.


Trong bóng tối tuyệt đối của chiếc cũi, thính giác của Nam đột ngột trở nên nhạy bén đến kỳ lạ. Đây là sự khởi đầu của ngưỡng đột phá Thính Giác Thức Tỉnh. Anh bắt đầu nghe thấy những âm thanh mà người thường không thể cảm nhận được: tiếng rung tần số thấp của các hạt cát thủy tinh đang dịch chuyển chậm rãi dưới lòng đất do áp suất từ trường thay đổi; tiếng rít mỏng như sợi chỉ của gió đêm luồn qua các hốc rỗng của vách thạch anh phía ngoài doanh trại; và cả tiếng bước chân tuần tra đều đặn của Tấn Sẹo cách đó năm mươi mét.


Giữa những âm thanh cơ học ấy, tiếng gọi hoang tưởng của Hà Chi lại vang lên dồn dập, oán trách và khẩn thiết: "Nam... tại sao anh lại buông tay... lạnh quá... dưới này lạnh quá..."


"Hà Chi... anh không buông... anh sẽ tìm thấy em..." Nam lẩm nhẩm trong cơn mê sảng, hai hàm răng đánh vào nhau lập cập.


*SỘT SOẠT...*


Một tiếng động cực nhỏ, nhẹ hơn cả tiếng gió cát, vang lên ngay sát vách gỗ phía sau cũi. Nam giật mình bừng tỉnh khỏi cơn mê. Anh áp tai phải xuống sàn gỗ, nín thở tập trung thính giác.


Tiếng bước chân rất nhẹ, trọng lượng cơ thể cực kỳ nhỏ, và có tiếng kót két của một trục cơ khí phi kim loại vừa được bôi dầu thông.


"Anh Nam... Anh Nam ơi..."


Một tiếng thì thầm rụt rè vang lên từ khe hở nhỏ dưới gầm cũi. Đó là giọng của Út "Nhỏ" – cậu bé dọn dẹp xe trượt mười lăm tuổi.


Nam khẽ nghiêng người, áp sát miệng vào khe hở: "Út Nhỏ? Em làm gì ở đây? Nguy hiểm lắm, Tấn Sẹo đang gác ở phía Tây đấy!"


"Em lén bò qua lối gầm xe trượt chính," Út Nhỏ thì thầm, giọng cậu run lên vì sợ hãi nhưng đầy kiên định. "Tấn Sẹo vừa dừng lại ở đống phế liệu để hút thuốc lá sợi. Em có hai phút. Anh Nam, em mang nước và thuốc cho anh này."


Một bàn tay nhỏ nhắn, lem luốc dầu mỡ và cát bụi lách qua khe hở chật hẹp dưới sàn cũi. Út Nhỏ đẩy vào một túi nước bằng da lạc đà nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay – lượng nước ngọt quý giá mà cậu đã lén bớt từ khẩu phần của mình. Nhưng thứ tiếp theo cậu đưa vào mới khiến Nam bàng hoàng.


Đó là chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ và một mảnh tinh thể thạch anh xanh lọc độc nhỏ bằng ngón tay cái, lấp lánh ánh sáng xanh lục dịu nhẹ trong bóng tối.


"Khánh ném chiếc kính của anh trên bàn chỉ huy, gã nghĩ nó hỏng rồi vì thấu kính mắt phải bị xước mờ sau trận bão loạn ở Hố Sụt," Út Nhỏ giải thích nhanh, hơi thở của cậu dồn dập. "Em lén lấy trộm nó khi Cương Mắt Rắn đang bận vận hành máy vô tuyến. Mảnh thạch anh xanh này em nhặt được dưới gầm xe trượt, nó có độ phẳng rất cao. Anh giữ lấy!"


Nam đón lấy chiếc kính đo góc cổ và mảnh thạch anh xanh, lòng dâng lên một luồng ấm áp giữa cái lạnh buốt của đêm sa mạc. "Cảm ơn em, Út Nhỏ. Nhưng nếu Khánh phát hiện ra mất kính, gã sẽ giết em mất."


"Không sao đâu, em đã để lại một mảnh thạch anh thường có kích thước tương đương trên bàn gã rồi," Út Nhỏ khẽ cười. "Anh Nam, anh phải sống sót để tìm chị Hà Chi. Em đi đây, Tấn Sẹo sắp quay lại rồi!"


Bóng dáng nhỏ bé của Út Nhỏ nhanh chóng biến mất vào bóng tối dưới gầm cũi gỗ.


Hoàng Nam ngồi tựa lưng vào vách cũi, tay phải bóp chặt mảnh thạch anh xanh lọc độc và chiếc kính đo góc cổ. Vết xước lớn trên thấu kính mắt phải của chiếc kính đo là do va đập đá sạt lở ở Hố Sụt, khiến góc khúc xạ bị sai lệch hoàn toàn, biến chiếc kính thành một vật phế thải.


Nam nhắm chặt mắt trái, áp sát thấu kính bị xước vào gần tai phải. Dưới sự hỗ trợ của ngưỡng năng lực Thính Giác Thức Tỉnh mới bộc phát, anh bắt đầu thực hiện một kỹ thuật mài dã chiến tinh vi mà cha anh – thợ mài kính thủ công Hoàng Hải – đã truyền dạy từ thuở nhỏ.


Anh nhỏ một giọt nước ngọt từ túi da của Út Nhỏ lên bề mặt thấu kính bị xước để làm chất bôi trơn dã chiến. Sau đó, anh dùng đầu ngón tay phải miết chặt mảnh thạch anh xanh lọc độc lên vết xước, mài dũa một cách tỉ mỉ và nhịp nhàng trong bóng tối tuyệt đối.


*KÍT... KÍT... KÍT...*


Tiếng mài thủy tinh cực nhỏ, đều đặn và sắc lẹm vang lên trong cũi gỗ, hoàn toàn bị che giấu bởi tiếng gió rít gào dằn vặt của sa mạc phía ngoài. Nam không cần ánh sáng. Con mắt phải của anh nhắm lại, nhưng các đầu ngón tay chai sần của anh đang cảm nhận độ phẳng micro của bề mặt thạch anh một cách chính xác tuyệt đối. Mỗi đường mài của anh đều trùng khớp với nhịp rung tần số thấp của cát thủy tinh dưới nền đất.


Anh đang mài lại tâm hồn mình, chuẩn bị cho cuộc trốn thoát sinh tử vào ngày mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!