Hố Sụt Và Lòng Tham
Bàn tay thô bạo của Tấn "Sẹo" chụp lấy bả vai phải của Hoàng Nam, giật phắt anh về phía sau. Vết rách sâu hoắm ở bắp tay trái của Nam bị kéo căng, cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não như một luồng điện nóng bỏng. Máu tươi rỉ qua lớp băng vải lanh sờn cũ, thấm đẫm một mảng áo kaki bụi bặm. Nam nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ, mồ hôi lạnh vã ra trên trán, hòa lẫn với lớp bụi thạch anh mịn màng đang bám đầy trên mặt da.
"Tránh ra, thằng ranh!" Tấn "Sẹo" gầm gừ, thọc bàn tay hộ pháp vào chiếc balo da cừu của Nam, hất tung những cuộn giấy da vẽ bản đồ dã chiến xuống sàn gỗ xe trượt. Gã lính đánh thuê thô kệch bắt đầu sục sạo vào các túi áo khoác của anh, đôi mắt ti hí lóe lên tia nhìn tham lam tột độ.
Nam đứng im bất động, nhưng từng thớ cơ trên cơ thể anh đang căng lên như dây cung. Tay phải anh khẽ khàng lùi lại, che chắn cho góc áo khoác trong – nơi mảnh gương vỡ của Hà Chi đang nằm im lìm. Nếu gã chạm vào góc túi đó, bí mật lớn nhất của anh sẽ bị phơi bày. Gió sa mạc rít lên qua những cột thạch anh xung quanh, mang theo tiếng thì thầm u uất chập chờn: "Nam... giữ lấy... đừng buông..." Chứng hoang tưởng thính giác lại dâng lên, nhưng Nam dùng lý trí của một Tập Sự Trắc Địa dập tắt nó ngay lập tức. Anh biết, nếu lúc này anh hoảng loạn, Khánh sẽ nổ súng.
"Khánh!" Nam khàn giọng hét lên, âm thanh khô khốc phát ra từ chiếc mặt nạ lọc bụi bọc da cừu. "Nếu anh muốn tất cả chúng ta bị mù mắt và thiêu rụi phế quản ngay tại đây, cứ việc để hắn tiếp tục lục soát!"
Khánh đang cầm khẩu súng lục carbon đứng ở đầu toa xe, nghe vậy liền khựng lại. Đôi mắt gã chỉ huy lính đánh thuê nheo lại đầy nghi kỵ: "Mày lại muốn giở trò gì?"
Nam không trả lời bằng lời nói. Anh dùng tay phải đưa chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ lên trước mắt phải, hướng thấu kính thạch anh xanh lục bảo về phía lòng chảo khổng lồ đang hiện ra trước mắt.
Không khí xung quanh họ đã hoàn toàn biến dạng. Giờ Ngọ đã đến. Mặt trời đứng bóng treo lơ lửng như một cái lò nung khổng lồ nung chảy bầu trời thành một màu trắng xóa mù lòa. Sức nóng từ mặt cát thủy tinh phản xạ ngược lên, đẩy nhiệt độ không khí chạm ngưỡng sáu mươi độ C. Làn hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, biến toàn bộ lòng chảo phía trước thành một ma trận ánh sáng lấp lánh chói lòa, nơi trời và đất dường như hòa làm một.
"Chúng ta đã bước vào rìa Hố Sụt Gương Vỡ," Nam nói, giọng anh vang lên đều đặn qua bộ lọc than hoạt tính. "Đây là vùng phản chiếu cực độ của Cấp 1. Ánh sáng mặt trời lúc giữa trưa bị các phiến thạch anh phẳng ở đáy hố hội tụ lại thành những chùm tia nhiệt chết người. Luật cấm kỵ ở đây là tuyệt đối Cấm nhìn trực diện giờ Ngọ nếu không đeo kính bảo hộ thạch anh xanh. Tấn Sẹo, nếu ngươi không bỏ tay ra, võng mạc của ngươi sẽ bị thiêu cháy trong vòng mười nhịp thở nữa!"
Như để chứng minh cho lời Nam nói, một tên lính đánh thuê đứng ở mạn trái xe vô tình nhìn thẳng xuống lòng hố sụt mà không đeo kính râm. Gã hét lên một tiếng thảm thiết, hai tay ôm chặt lấy mắt, máu tươi từ kẽ tay rỉ ra đỏ lựng. Gã ngã quỵ xuống sàn xe, giãy giụa điên cuồng.
"Tấn Sẹo! Giật kính bảo hộ của nó đeo vào! Nhắm mắt lại!" Khánh biến sắc, gào lên ra lệnh. Tấn "Sẹo" hoảng sợ buông Nam ra, vội vã giật lấy chiếc kính thạch anh xanh đeo lên mắt, không dám lục soát hành lý của Nam nữa.
Hoàng Nam khẽ thở phào, tay phải bóp chặt chiếc kính đo góc cổ. Anh đã dùng tri thức quang học thực địa của mình để tạm thời đẩy lùi cuộc lục soát, bảo vệ an toàn cho mảnh gương vỡ của Hà Chi. Nhưng áp lực sinh tồn thực tế giờ đây mới thực sự khủng khiếp.
Cái nóng sáu mươi độ C bắt đầu tàn phá cơ thể họ. Nước ngọt trong túi da lạc đà đeo bên hông Nam nóng lên hầm hập. Không khí khô khốc chứa đầy những hạt bụi thạch anh siêu mịn sắc bén như dao cạo, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác bỏng rát trong lồng ngực. Chiếc xe trượt buồm cát của họ di chuyển chậm chạp dưới sự điều khiển run rẩy của Đắc. Những bánh xích phi từ tính nghiến lên mặt cát thủy tinh phát ra những tiếng rít chói tai.
"Vàng... Vàng ròng kìa!"
Một tiếng hét điên cuồng bộc phát từ phía sau toa xe. Lâm "Độc" – gã lính đánh thuê vốn đã kiệt sức và hoang tưởng nặng nề do thiếu ngủ – bỗng nhiên đứng bật dậy. Gã giật phắt chiếc mặt nạ lọc bụi ra khỏi mặt, đôi mắt đỏ sọc vì máu trợn trừng nhìn xuống đáy Hố Sụt Gương Vỡ.
Dưới tác động của ánh sáng khúc xạ cực độ giờ Ngọ, đáy hố sụt lấp lánh một dải màu vàng kim rực rỡ, dập dờn như một đống tiền vàng khổng lồ của Viện Hàn Lâm đang vẫy gọi. Đó là một ảo ảnh quang học hoàn hảo được tạo ra bởi sự phản chiếu của vỉa thạch anh độc chứa arsen dưới nhiệt độ cao.
"Một rương vàng khổng lồ! Của tao! Tất cả là của tao!" Lâm Độc cười rú lên, gương mặt gã co giật đầy điên dại. Gã rút phắt con dao găm bằng đồng thau khảm thạch anh xanh ra, vung vẩy điên cuồng xung quanh.
"Lâm Độc! Nhắm mắt lại! Đó là ảo ảnh khúc xạ!" Nam hét lên, cố gắng bước về phía gã. "Arsen dưới đáy hố sẽ giết chết ngươi!"
"Cút đi, thằng chó vẽ bản đồ! Mày muốn cướp vàng của tao đúng không?" Lâm Độc gầm lên, gã vung dao chém loạn xạ. Một tên lính đánh thuê định lao vào can ngăn liền bị Lâm Độc chém trúng cổ họng, máu phun ra tung tóe, nhuộm đỏ mặt cát thủy tinh bên sườn xe.
Sự tàn sát đồng đội đột ngột khiến cả đoàn xe trượt rơi vào cảnh hỗn loạn kinh hoàng. Đám lính đánh thuê hoảng loạn nổ súng bừa bãi. Những phát đạn thạch anh từ súng hơi phi kim bắn loạn xạ, dội vào vách đá gương xung quanh tạo ra những tiếng nổ chói tai và những cơn mưa mảnh thủy tinh sắc nhọn.
Nam cố gắng lao lên, tay phải cầm chiếc kính bảo hộ thạch anh xanh dự phòng định đeo vào mặt Lâm Độc để dập tắt ảo ảnh trong mắt gã. Nhưng cơn điên loạn tột độ của Lâm Độc khiến sức mạnh của gã tăng vọt. Gã dùng báng súng hơi thúc mạnh vào ngực Nam, hất văng anh ngã nhào xuống sàn gỗ xe trượt. Vết thương bắp tay trái của Nam đập mạnh vào thành xe, máu tuôn ra xối xả.
"Không ai được chạm vào vàng của tao! Nước này là thuốc độc! Tất cả phải chết!"
Lâm Độc gào thét đầy hoang tưởng. Gã quay phắt người lại phía sau toa xe, nơi đặt thùng nước ngọt lớn nhất – nguồn sống duy nhất của cả đoàn thám hiểm. Trước sự kinh hoàng của tất cả mọi người, Lâm Độc vung báng súng hơi phi kim nặng nề, đập mạnh liên tiếp vào chiếc van đồng của thùng nước.
*XOẢNG! XOẢNG!*
Chiếc van đồng vỡ nát. Dưới áp lực của nhiệt độ cao, dòng nước ngọt tinh khiết chưng cất từ giếng muối phun ra xối xả, chảy tràn lan trên mặt sàn gỗ xe trượt rồi nhanh chóng chảy xuống mặt cát thủy tinh nóng bỏng.
"NƯỚC! THÙNG NƯỚC CỦA CHÚNG TA!" Kiên gào lên đầy tuyệt vọng. Gã thợ sửa xe dũng cảm cố gắng lao vào dùng tấm lưng gấu của mình để chắn dòng nước đang phun ra, nhưng chùm ánh sáng phản chiếu cực mạnh từ vách đá gương đối diện bất ngờ quét qua mắt gã. Kiên bị lóa mắt hoàn toàn, đau đớn ôm lấy mặt, trượt chân ngã nhào sát mép vực hố sụt.
*XÈO... XÈO...*
Nước ngọt gặp mặt cát thạch anh nung nóng sáu mươi độ C lập tức bốc hơi ngùn ngụt, tạo thành một làn sương mù trắng xóa đầy mùi muối nóng hắc. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, chín mươi phần trăm lượng nước ngọt dự trữ của cả đoàn đã biến mất hoàn toàn vào lòng sa mạc khô cằn.
"Tất cả nhắm mắt lại! Nhắm mắt lại ngay lập tức!" Nam gầm lên, âm thanh khản đặc nhưng mang theo sự dứt khoát tột cùng của một Kỹ Thuật Viên Quang Học thực địa. Anh nhận thấy việc nhìn trực diện vào gương cát lúc này sẽ gây mù võng mạc vĩnh viễn cho những người còn lại. Cách duy nhất để sinh tồn lúc này là nhắm mắt và di chuyển theo tiếng vang địa hình.
Khánh và đám lính đánh thuê còn lại hoảng sợ tột độ, vội vã nhắm chặt mắt, tay bám chặt vào thành xe gỗ sồi. Nam gượng dậy, tay phải cầm cây gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su, đập mạnh liên tiếp xuống sàn xe theo nhịp ba ngắn một dài.
*CỘC! CỘC! CỘC! CỘC!*
Sóng âm phản hồi từ tiếng gõ gậy truyền qua địa tầng cát rỗng dưới đáy hố sụt, dội lại màng nhĩ nhạy cảm của Nam. Anh nhắm mắt, dựng lên một sơ đồ địa hình ba chiều trong đầu. "Đắc! Bẻ lái sang trái mười độ! Chạy thẳng hai mươi mét nữa là đá granite cứng!"
Đắc nhắm mắt lái xe theo tiếng gõ nhịp của Nam. Chiếc xe trượt buồm cát chao đảo dữ dội, lướt qua những đụn cát sụt lún ngầm ngay sát mép hố.
Trong khi đó, Lâm Độc hoàn toàn bị ảo ảnh rương vàng dẫn dụ. Gã nhắm mắt chạy điên cuồng về phía dải ánh sáng lấp lánh dưới lòng hố sụt, miệng vẫn gào thét không ngừng.
*RẠT... RẠT...*
Mặt cát phẳng phản chiếu lấp lánh dưới chân Lâm Độc đột ngột nứt toác ra. Đó không phải đất cứng, mà là Đầm lầy cát lún thạch anh ngậm nước muối ngầm – một chất lỏng phi Newton chết chóc của sa mạc. Lâm Độc sụt chân xuống, cơ thể gã nhanh chóng bị hút chìm xuống lòng đất cát mịn màng. Gã càng giãy giụa, cát lún càng nuốt chửng gã nhanh hơn.
"Vàng... Vàng của tao..." Tiếng gào thét của Lâm Độc nhỏ dần, rồi tắt lịm hoàn toàn khi mặt cát thủy tinh lấp lánh phủ kín đỉnh đầu gã, không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Chiếc xe trượt buồm cát của đoàn thám hiểm lao mạnh lên một thềm đá granite cứng, thoát khỏi lòng chảo Hố Sụt Gương Vỡ ngay khi mặt trời bắt đầu chuyển dịch góc chiếu. Cơn bão loạn nội bộ chấm dứt, nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc.
Cả đoàn xe dừng lại dưới bóng râm của một vách đá granite lớn. Khánh từ từ mở mắt ra, nhìn vào thùng nước ngọt chính đã bị đập vỡ nát hoàn toàn, chỉ còn lại vài giọt nước cuối cùng đang rỉ ra từ kẽ gỗ cháy sém. Nguồn nước ngọt bảo mạng của cả đoàn giờ đây chỉ còn lại vài túi da nhỏ đeo bên hông mỗi người.
Khuôn mặt Khánh tối sầm lại, đôi mắt ti hí của gã co thắt đầy điên cuồng và tàn độc. Gã quay ngoắt người lại, chĩa thẳng họng khẩu súng lục carbon vào trán Hoàng Nam, gầm lên qua chiếc mặt nạ lọc bụi:
"Mày... Tất cả là tại mày! Mày biết trước địa hình nhưng cố tình không ngăn cản nó! Mày muốn tất cả chúng tao chết khát ở đây để độc chiếm cuộc thám hiểm đúng không?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!