Nhạc nềnWuxia

Bước Chân Lên Cát Thủy Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ diesel cực nặng từ đội xe bọc thép của Đại úy Sâm rống lên như một bầy thú dữ đói mồi sau lưng họ, xé toạc lớp sương muối mỏng manh đang lờ lững trôi. Mặt trời buổi sớm ngoi lên khỏi đường chân trời sắc nhọn, không mang theo sự ấm áp dịu dàng mà đổ xuống một luồng ánh sáng chói gắt, phản chiếu qua những đụn cát đầu tiên của Bãi cát thủy tinh hóa. Thế giới xung quanh Hoàng Nam lập tức biến thành một tấm gương khổng lồ, vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ lấp lánh, nung chảy võng mạc của bất kỳ ai dám nhìn trực diện.


"Đắc! Nhấn ga mạnh lên! Chúng sắp đuổi kịp rồi!" Khánh gào lên, hai tay bám chặt vào khung gỗ sồi của toa xe trượt chính, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thiếu ngủ và bụi cát. Chiếc giáp da rùa cát bọc thép phi kim của gã rung lên bần bật theo từng nhịp nảy của bánh xích trên địa hình gồ ghề.


Đắc không đáp, hai tay ghì chặt vô lăng, đôi găng tay da bò dày cộp đẫm mồ hôi. Gã nghiến răng đẩy cần gạt ga của động cơ phụ lên mức tối đa. Chiếc xe trượt buồm cát lớn chao đảo dữ dội, cánh buồm lanh khổng lồ căng phồng lên dưới sức đẩy của gió sớm. Lớp dầu thông tẩm buồm bôi trên vải lanh bốc lên mùi nồng hắc, gặp nhiệt độ đang tăng nhanh của sa mạc bắt đầu rít lên lách tách. Mùi hương này chính là thứ đã phản bội họ, dẫn đường cho Đại úy Sâm bám đuổi gắt gao từ Trạm 12.


Hoàng Nam nằm nghiêng trên sàn xe, bắp tay trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói. Vết rách sâu do khung sắt cứa trúng từ đêm qua giờ đây đã sưng tấy, bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh dính máu khô đen kịt. Sự nhiễm trùng sa mạc đang bắt đầu phát tán, khiến da thịt anh nóng hầm hập như bị nung trên lửa than. Mắt trái của anh mờ tịt hoàn toàn, chỉ còn một khoảng xám xịt vô hồn. Anh phải nhắm chặt nó lại, dùng toàn bộ lực lượng của mắt phải để áp sát vào thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ.


Qua thấu kính lọc màu đặc chủng, dải cát lấp lánh phía trước không còn là một màu trắng xóa mù lòa nữa. Ánh sáng khúc xạ từ những tấm gương cát tự nhiên được giảm cường độ, để lộ ra những đường vân địa hình uốn lượn màu xanh lục nhạt. Nam khàn giọng nói qua chiếc mặt nạ lọc bụi bọc da cừu: "Đắc, bẻ lái mười lăm độ hướng Tây Nam! Đừng đi theo vệt bánh xe cũ, địa tầng phía trước đang mỏng dần!"


"Im miệng, thằng điên!" Tấn "Sẹo" đứng bên cạnh quát lớn, gã cầm khẩu súng hơi phi kim chĩa thẳng vào hông Nam. "Bản đồ số của Viện chỉ rõ đường mòn nằm ở phía Đông! Mày muốn dẫn chúng tao vào chỗ chết để đồng bọn của mày đến nhặt xác hả?"


"Bản đồ số của các người được vẽ từ ảnh chụp vệ tinh trước khi sa mạc này bị thủy tinh hóa hoàn toàn," Nam không thèm nhìn Tấn Sẹo, giọng nói lạnh lùng nhưng chứa đựng sự uy nghiêm của một Kỹ Thuật Viên Quang Học thực địa. "Từ trường thạch anh ở đây mạnh đến mức bẻ cong cả sóng điện từ. Nếu các người muốn làm mồi cho đầm lầy cát lún dưới kia, cứ việc đi hướng Đông."


Khánh giơ tay ngăn Tấn Sẹo lại. Gã nhìn vệt bánh xích của đội xe bọc thép phía sau đang nhanh chóng áp sát, rồi nhìn vào đôi mắt phải kiên định của Nam. Gã dứt khoát ra lệnh cho Đắc: "Nghe theo nó! Tây Nam!"


Chiếc xe trượt buồm cát lớn vừa kịp chuyển hướng thì một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía Đông. Mặt cát thạch anh ở hướng đó đột ngột sụt xuống, tạo thành một hố sụt khổng lồ sâu hoắm, nuốt chửng một tảng đá granite lớn chỉ trong nháy mắt. Đám lính đánh thuê trên xe mặt cắt không còn giọt máu. Nếu họ đi theo bản đồ số cũ, cả đoàn xe đã bị chôn vùi dưới lòng cát lún.


Nhưng mối nguy hiểm lớn nhất giờ đây mới thực sự bắt đầu. Khi chiếc xe trượt tiến sâu vào lòng Bãi cát thủy tinh hóa, nhiệt độ không khí tăng vọt một cách kinh hoàng. Chỉ mới hơn tám giờ sáng, nhưng cái nóng đã lên tới gần năm mươi độ C. Làn hơi nóng bốc lên từ mặt cát thủy tinh làm biến dạng không gian xung quanh, tạo ra hiện tượng khúc xạ nhiệt cực độ.


"Nước! Nhìn kìa! Có một hồ nước ngọt khổng lồ phía trước!" Lâm "Độc", một gã lính đánh thuê đứng ở mạn sườn xe, bỗng nhiên gào thét đầy điên cuồng. Gã chỉ tay về phía một dải màu xanh lam lấp lánh, dập dờn như sóng nước ở khoảng cách chưa đầy hai trăm mét.


"Nước ngọt thật rồi! Đắc, dừng xe lại! Tao khát khô cả cổ họng rồi!" Những tên lính khác cũng bắt đầu xôn xao, lòng tham và cơn khát tột độ dưới cái nóng thiêu đốt làm đầu óc chúng mờ mịt.


"Đắc, giữ vững tay lái! Không được dừng lại!" Nam gầm lên, tiếng hét của anh khản đặc nhưng sắc bén như một nhát chém. "Đó không phải là nước! Đó là khúc xạ nhiệt từ một vỉa thạch anh độc chứa arsen! Ánh sáng mặt trời bị bẻ cong qua lớp khí nóng sát mặt đất tạo ra ảo ảnh hồ nước. Nếu các người bước xuống xe, bụi thạch anh độc chứa arsen sẽ bám vào phổi và thiêu rụi phế quản của các người trong vòng năm phút!"


"Mày lừa tao! Mày muốn độc chiếm nguồn nước đúng không?" Lâm Độc nổi điên, gã rút con dao găm bằng đồng thau định lao về phía Nam.


Nam không hề né tránh, anh thò tay vào túi áo khoác, rút ra chiếc la bàn kim loại cũ mà anh lén giữ lại từ thị trấn Thạch An. Anh ném mạnh nó xuống sàn gỗ xe trượt. Kim la bàn bằng thép rèn lập tức quay vòng điên cuồng, không thể định vị được hướng Bắc, rồi bất ngờ bị hút chặt cứng vào một mảnh thạch anh xanh găm trên thành xe.


"Nhìn đi!" Nam chỉ vào chiếc la bàn. "Từ trường thạch anh ở đây cực mạnh. Kim loại sắt bị hút dính và nhiễu loạn hoàn toàn. Hồ nước kia nếu là thật, kim la bàn sẽ không quay điên cuồng như vậy. Đó là vỉa quặng thạch anh độc có từ tính cao. Các người muốn chết thì cứ việc nhảy xuống!"


Sự thật vật lý phơi bày trước mắt khiến đám lính đánh thuê khựng lại. Lâm Độc nhìn chiếc la bàn bị hút chặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt gã hòa lẫn với bụi cát đỏ. Gã từ từ hạ dao xuống, thở dốc đầy sợ hãi.


Đúng lúc này, mặt đất dưới bánh xích xe trượt bắt đầu rung chuyển nhẹ. Một tiếng rít tần số thấp, u uất và thê lương, bắt đầu vang lên từ những đồi cát xung quanh. Tiếng rít mỗi lúc một lớn, dội vào màng nhĩ của Nam như hàng vạn cây kim châm.


Chứng hoang tưởng thính giác của Nam bị kích hoạt mạnh mẽ bởi tần số rung động của thạch anh. Giữa tiếng rít gào của gió cát, anh bàng hoàng nghe thấy giọng nói của Hà Chi thì thầm bên tai: "Nam... cứu em... Em đang ở dưới cát... giữ lấy tay em..."


"Hà Chi!" Nam lẩm nhẩm, gương mặt anh co giật vì đau đớn dằn vặt. Anh cố gắng nhắm chặt mắt, đè nén nỗi nhớ thương điên cuồng đang trỗi dậy trong lòng. Anh biết đây là bẫy tâm lý của sa mạc, nhưng vết sẹo tâm hồn suốt ba năm qua vẫn rỉ máu không ngừng.


"Nam! Mày lại lẩm nhẩm cái gì đó?" Khánh bước lại gần, họng khẩu súng lục carbon của gã chĩa thẳng vào ngực anh. Ánh mắt gã đầy sự nghi ngờ và lạnh lùng. "Tao đã quan sát mày từ lúc vượt Trạm 12 đến giờ. Mày không cần nhìn bản đồ cũ của Viện, cũng không cần dùng la bàn, nhưng tại sao mày luôn định vị chính xác các vùng sạt lở và mạch đá granite? Mày đang giấu giếm tấm bản đồ gốc của Hà Chi đúng không? Khai ra! Tấm bản đồ thực sự đang ở đâu?"


Nam không trả lời Khánh. Anh không thể trả lời. Đôi tai anh đang tập trung cực độ vào tiếng rít tần số thấp dưới lòng đất. Sử dụng kỹ năng Thính lực cảm cát bẩm sinh, anh áp sát tai phải xuống mặt sàn gỗ xe trượt, cảm nhận độ rung truyền qua khung gầm.


Tiếng rít của cát thạch anh mịn di chuyển theo sức gió ban đêm vốn có một nhịp điệu đều đặn. Nhưng lúc này, tiếng rít đó bỗng nhiên ngắt quãng, tạo ra những khoảng lặng cơ học đầy rùng rợn.


"Địa tầng dưới chân đang rỗng..." Nam thì thầm, mắt phải trợn trừng đầy kinh hoàng. "Đồi cát phía trước đang sụt lún! Đắc! Bẻ lái gấp sang trái!"


"Mày đang đánh lạc hướng tao!" Khánh rít lên, ngón tay gã siết nhẹ vào cò súng. "Tấn Sẹo, lục soát hành lý của nó cho tao!"


"Tránh ra!" Nam gào lên. Với một phản xạ sinh tồn cực nhanh, anh không màng đến vết thương nhiễm trùng ở bắp tay trái đang đau nhói, dùng cánh tay phải còn khỏe mạnh lao về phía buồng lái, giật mạnh vô lăng từ tay Đắc, bẻ lái gấp sang hướng Tây Bắc.


"Thằng chó!" Đắc hét lên, gã cố giành lại quyền kiểm soát vô lăng nhưng chiếc xe trượt buồm cát khổng lồ đã nghiêng hẳn sang một bên, hai bánh xích bên phải nhấc bổng lên khỏi mặt đất.


*UỲNH!*


Ngay khi chiếc xe trượt vừa bẻ lái chéo góc ba mươi độ, toàn bộ đồi cát dịch chuyển khổng lồ cao hơn mười mét ngay phía trước mặt họ đột ngột sụp đổ hoàn toàn. Hàng vạn tấn cát thạch anh mịn lấp lánh đổ ập xuống như một trận lũ quét màu trắng, chôn vùi toàn bộ con đường đá granite mà họ định đi qua chỉ một giây trước đó.


Tiếng sạt lở ầm ầm như sấm sét dội vào không gian. Đội xe bọc thép của Đại úy Sâm đang đuổi theo phía sau buộc phải phanh gấp, tiếng xích sắt nghiến rít chói tai trên đá cứng khi chúng bị chặn đứng bởi bức tường cát khổng lồ vừa sụp xuống.


Tuy nhiên, cú bẻ lái quá gấp của Nam đã phải trả một cái giá đắt. Chiếc xe trượt bị chấn động mạnh, văng mạnh vào một tảng đá thạch anh nhô lên bên đường. Một tiếng *crắc* khô khốc vang lên từ phía sau. Con lạc đà thạch anh thồ hàng cuối cùng của Toàn bị vấp chân vào mảnh thủy tinh sắc nhọn, chiếc móng guốc của nó bị cắt đứt lìa, xương chân gãy lòi ra ngoài da thịt rỉ máu đỏ tươi.


Con thú tội nghiệp phát ra tiếng kêu thảm thiết, quỵ xuống mặt cát nóng bỏng.


"Bỏ con lạc đà lại! Chúng ta không thể dừng xe lúc này!" Khánh hét lên tàn nhẫn, gã đứng vững lại sau cú va chạm, ánh mắt gã nhìn Nam không còn chút hơi ấm nào. Sự nghi ngờ trong lòng gã đã biến thành một quyết định lạnh lùng.


Chiếc xe trượt buồm cát tiếp tục lao đi, bỏ lại con lạc đà đang giãy giụa trong vũng máu trên bãi cát thủy tinh lấp lóa dưới nắng trưa gay gắt. Lòng tin mong manh giữa Hoàng Nam và Khánh hoàn toàn sụp đổ sau vụ sạt lở đồi cát. Khánh đứng sừng sững bên cạnh Nam, gã lạnh lùng ra lệnh cho Tấn Sẹo:


"Tấn Sẹo, trói chặt tay nó lại. Lục soát toàn bộ hành lý và quần áo của nó cho tao. Tao muốn tìm ra tấm bản đồ gốc của Hà Chi bằng mọi giá."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!