Vượt Trạm 12
Bóng tối của buổi sớm biên thùy tan đi một cách chậm chạp, nhường chỗ cho một màn sương muối dày đặc và lạnh lẽo. Chiếc xe trượt buồm cát của Kiên lao đi trong tiếng rít kèn kẹt của xích sắt cọ xát vào những hạt cát thủy tinh mịn. Gió rít qua những khe hở của tấm vải buồm lanh tẩm dầu thông, tạo ra những âm thanh u uất, u uất như tiếng khóc nghẹn của một linh hồn bị bỏ rơi.
Hoàng Nam nằm truyền mình trên sàn gỗ sồi của toa xe trượt chính, hai hàm răng nghiến chặt để ngăn những tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Bắp tay trái của anh nhói lên từng cơn dữ dội, nóng bỏng như có một hòn than đỏ đang nung chảy da thịt bên dưới lớp băng vải lanh thô dính đầy máu khô đen kịt. Vết rách sâu từ đêm qua bắt đầu bốc hỏa, một dấu hiệu rõ ràng của sự nhiễm trùng sa mạc đang lan rộng. Tầm nhìn bên mắt trái của anh hoàn toàn là một khoảng mờ đục, xám xịt sau khi chiếc kính cận cũ bị Tấn "Sẹo" giẫm nát ở quán trọ. Giờ đây, anh chỉ còn có thể dựa vào mắt phải, đang áp sát vào thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ – món quà sinh tử từ Ông già Lộc.
"Nam, mày còn tỉnh táo không?"
Tiếng khàn đặc của Khánh vang lên từ phía trước toa xe. Gã chỉ huy lính đánh thuê đứng sừng sững bên cạnh tài xế Đắc, chiếc áo giáp da rùa cát bọc thép phi kim của gã lấp lánh những hạt sương muối đọng lại. Đôi mắt ti hí sắc lạnh của Khánh không ngừng quét qua màn sương mù dày đặc phía trước, nơi ranh giới của vùng đất chết đang cận kề.
"Tôi vẫn chưa chết," Nam khàn giọng đáp, tay phải siết chặt lấy chiếc kính đo góc cổ, cố định thân mình vào thành xe gỗ để giảm bớt sự chấn động từ địa hình gồ ghề. "Nhưng nếu tài xế của anh cứ tiếp tục cho xe chạy thẳng hướng này, tất cả chúng ta sẽ làm mồi cho rào điện từ của Trạm 12 trong vòng mười phút nữa."
Đắc nghe vậy liền giật mình, khẽ nới lỏng tay ga của động cơ phụ. Tiếng máy nổ xình xịch trầm xuống, chỉ còn lại tiếng gió rít căng buồm.
Phía trước họ, ẩn hiện sau màn sương muối mờ ảo, là cấu trúc khổng lồ của Trạm tuần tra biên giới số 12. Đó là một pháo đài thép và đá xám xịt, nằm chắn ngang con hẻm duy nhất giữa hai vách đá thạch anh sắc nhọn của Rìa Cát. Những sợi dây cáp điện từ căng ngang giữa các cột trụ phát ra những tia lửa điện màu xanh lam nhạt, rít lên những tiếng lách tách ghê rợn. Trên đỉnh tháp canh cao mười mét, hai chiếc đèn pha khổng lồ sử dụng thấu kính hội tụ cực mạnh đang quét những luồng ánh sáng trắng chói lòa qua lại, không để lọt một góc tối nào.
Khánh bước lại gần Nam, tay gã đặt lên báng khẩu súng lục carbon bên hông, gương mặt góc cạnh đanh lại đầy sát khí. "Trạm 12 có rào điện từ và hệ thống quét nhiệt. Tao đã cho người quan sát, Đại úy Sâm đang trực tiếp chỉ huy ở đây. Gã là một con chó săn điên cuồng của Viện Hàn Lâm. Tao nghĩ chúng ta nên dùng hỏa lực phi kim tấn công bất ngờ, tiêu diệt chốt gác rồi vượt qua trước khi chúng kịp phát báo động toàn vùng."
"Anh điên rồi, Khánh," Nam ho húng hắng, bụi thạch anh siêu mịn trong không khí lọt vào cuống họng làm anh đau rát. "Súng hơi phi kim của các người có thể giết chết lính gác trên tháp canh, nhưng chỉ cần một phát đạn chạm vào rào điện từ, hệ thống tự động sẽ kích hoạt phong tỏa toàn bộ dải biên giới số mười hai. Lúc đó, xe trượt của các người sẽ bị kẹt giữa đầm lầy cát lún thạch anh phía ngoài, và đội xe bọc thép của Sâm sẽ nghiền nát chúng ta thành cám thủy tinh."
"Vậy mày bảo phải làm thế nào?" Khánh nghiến răng, sự thiếu kiên nhẫn lộ rõ trong giọng nói. "Không đi thẳng, không tấn công, chẳng lẽ đứng đây chờ sương mù tan để chúng nó bắn tỉa?"
Nam không đáp lời Khánh ngay. Anh từ từ đưa chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ lên mắt phải, xoay nhẹ vòng tiêu cự bằng đồng thau. Qua thấu kính thạch anh xanh lục bảo, thế giới mờ đục của sương mù muối bỗng hiện lên dưới một dạng cấu trúc quang học hoàn toàn khác. Những luồng sáng trắng chói mắt từ đèn pha trạm gác khi đi qua màn sương ẩm không còn là những dải sáng thẳng tắp vô hồn, mà bị bẻ cong, phân tách thành những bước sóng mỏng lấp lánh.
Năng lực của một Tập Sự Trắc Địa giúp Nam nhìn thấy những điều mà người thường không thể thấy. Sương mù muối buổi sớm có độ ẩm cực cao và chứa nồng độ hạt muối thạch anh lơ lửng dày đặc. Khi ánh sáng cường độ cao từ đèn pha quét qua lớp không khí lạnh sát mặt đất cát, sự chênh lệch nhiệt độ và mật độ hơi nước đã tạo ra một hiện tượng khúc xạ tự nhiên đặc biệt.
"Khúc xạ nghịch nhiệt..." Nam lẩm nhẩm trong miệng, những ngón tay phải bám chặt vào các khớp xoay của kính đo góc để hiệu chuẩn. "Gió lạnh từ sa mạc thổi về đang đè sát lớp sương muối ẩm xuống mặt cát, trong khi lớp không khí phía trên ấm hơn. Ánh sáng đèn pha khi đi qua ranh giới giữa hai lớp khí này sẽ bị bẻ cong hướng lên trên. Điều đó có nghĩa là..."
"Có nghĩa là cái gì? Nói nhanh lên!" Tấn "Sẹo" đứng phía sau thúc mạnh báng súng vào vai Nam, khiến anh đau nhói.
Nam nghiêng đầu né tránh, ánh mắt phải vẫn dán chặt vào thấu kính. "Có nghĩa là ngay sát mặt đất cát, dưới tầm quét của đèn pha khoảng một mét rưỡi, tồn tại một dải bóng tối hoàn toàn do ánh sáng bị bẻ cong ngược lên. Đó là góc mù quang học tự nhiên. Nếu chúng ta hạ thấp chiều cao của xe trượt và di chuyển sát mép vách đá granite phía Tây, ánh sáng đèn pha sẽ quét qua đầu chúng ta mà không để lại bất kỳ hình ảnh phản chiếu nào trên kính nhìn đêm của chúng."
Khánh hoài nghi nhìn Nam, rồi nhìn lại luồng đèn pha đang quét qua lại như những lưỡi dao sáng loáng phía trước. "Mày chắc chắn chứ? Chỉ cần sai lệch một độ, luồng sáng đó sẽ biến chiếc xe này thành một đống than củi."
"Tôi là nhà bản đồ học của Viện Bản Đồ, không phải gã lính đánh thuê chỉ biết bóp cò," Nam lạnh lùng đáp, giọng nói chứa đựng sự tự tin tuyệt đối của một nhà khoa học thực địa. "Góc khúc xạ hiện tại là bốn phẩy tám độ. Chúng ta có đúng mười lăm phút trước khi mặt trời lên cao làm ấm mặt cát và phá hủy dải bóng tối này. Đắc, tắt động cơ phụ ngay lập tức!"
Đắc nhìn Khánh dò hỏi. Khánh im lặng một giây, rồi gật đầu dứt khoát.
*CẠCH.*
Tiếng động cơ phụ tắt ngấm. Không gian xung quanh lập tức chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng xích xe trượt cọ xát rất khẽ trên cát mịn và tiếng gió rít u uất qua các khe đá. Chiếc xe trượt giờ đây hoàn toàn phụ thuộc vào sức kéo của cánh buồm lanh lớn.
"Kiên, hạ thấp cột buồm xuống ba nấc!" Nam ra lệnh khẽ. "Chúng ta cần giảm chiều cao của xe xuống dưới một mét tư. Đắc, lèo lái xe chạy chéo góc gió, bám sát vào bóng râm của vách đá granite phía Tây."
Kiên nhanh nhẹn leo lên đuôi xe, dùng chiếc búa vặn ốc đa năng nới lỏng các chốt định vị bằng gỗ sồi của cột buồm. Cánh buồm lanh tẩm dầu thông hạ rụp xuống, chiếc xe trượt thấp hẳn đi, lướt đi ngoằn ngoèo như một con rắn cát trong bóng tối của vách đá.
Đúng lúc chiếc xe tiến sát vào lối đi hẹp dưới chân trạm gác, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Con lạc đà thạch anh thồ hàng của Toàn dắt phía sau toa xe bất ngờ run rẩy dữ dội vì cái lạnh buốt của sương muối. Nó ngóc đầu lên, miệng há ra chuẩn bị phát ra tiếng kêu cứu gọi bầy.
"Cản nó lại!" Khánh rít lên qua kẽ răng, tay gã đã đặt lên chuôi dao găm carbon, sẵn sàng cắt họng con thú để bảo mật.
"Đừng giết nó! Mùi máu sẽ thu hút cọp thủy tinh!" Nam hét lên một tiếng thì thầm đầy áp lực.
Kiên nhanh như cắt lao xuống sàn cát, gã không màng đến những mảnh thạch anh sắc nhọn cứa rách đế giày da rùa cát. Gã vớ lấy bánh sáp ong bịt tai tẩm bạc hà dùng để bảo hộ tai, nhào tới bịt chặt lấy miệng và mũi con lạc đà, đè chặt đầu nó xuống sàn gỗ xe trượt. Con thú giãy giụa nhẹ rồi lịm đi dưới tác động xoa dịu của mùi tinh dầu bạc hà đậm đặc.
Nhưng trọng lượng của con lạc đà và những hòm trang bị nặng phía sau đang làm chiếc xe trượt di chuyển quá chậm dưới sức gió yếu ớt của buổi sớm. Xích xe trượt cọ xát vào cát tạo ra những tiếng *sột soạt, sột soạt* cơ học nhức nhối trong không gian tĩnh lặng.
"Xe nặng quá, sức buồm không đủ để lướt nhanh qua khoảng trống trước mặt!" Đắc mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, thì thầm gào lên.
Nam nhìn qua kính đo góc. Luồng đèn pha quét của trạm gác đang từ từ xoay ngược trở lại hướng họ. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy năm mươi mét.
"Vứt bỏ bớt nhu yếu phẩm!" Nam dứt khoát ra lệnh. "Những hòm gỗ đựng đá thạch anh thô và dụng cụ mài kính dự phòng ở đuôi xe, vứt hết xuống cát để giảm tải trọng!"
Khánh nghiến răng đầy tiếc nuối, nhưng gã biết Nam nói đúng. Gã ra hiệu cho Tấn "Sẹo" và hai tên lính đánh thuê nhanh chóng đẩy ba hòm gỗ sồi nặng nề xuống mặt cát mịn. Chiếc xe trượt nhẹ hẳn đi, lập tức tăng tốc, lướt đi vun vút dưới sức kéo của cánh buồm lanh chéo gió.
Luồng ánh sáng trắng chói lòa của đèn pha quét từ đỉnh tháp canh sượt qua hông xe trượt.
Ánh sáng trắng sát sạt, chỉ cách mép vải buồm lanh vài centimet. Qua thấu kính thạch anh xanh của mắt phải, Nam nhìn thấy những hạt bụi thạch anh siêu mịn lơ lửng trong không khí bị luồng sáng thiêu đốt phát ra những tia sáng lấp lánh như những đốm lửa nhỏ ngay trên đầu họ. Cảm giác nóng rát của bức xạ ánh sáng dội xuống da mặt Nam, khiến vết thương ở bắp tay trái của anh càng thêm bỏng rát dữ dội. Anh nín thở, cơ thể bất động như một khúc gỗ chết.
Trên tháp canh của Trạm 12, Sĩ quan Lâm đang đứng gác bên cạnh cần điều khiển đèn pha số hai. Đôi mắt anh ta mệt mỏi quét qua màn sương mù muối trắng xóa. Lâm là một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, mang trong mình nỗi u uất của một người lính biên phòng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn bạo của Viện Hàn Lâm và Nghiệp đoàn Khai Thác. Anh ta cũng là người đã âm thầm can thiệp vào hệ thống định vị của biên phòng đêm qua để chỉ đường cho Nam thoát thân, như một lời chuộc lỗi thầm lặng dành cho người bạn cũ Hoàng Phong.
Qua khe hở của màn sương muối, Lâm bất chợt nhìn thấy một bóng đen mờ nhạt, dài ngoằn ngoèo đang lướt đi sát mép vách đá granite phía Tây. Đó là hình dáng đặc trưng của một chiếc xe trượt buồm cát dã chiến.
Tay Lâm run nhẹ trên cần điều khiển đèn pha. Anh ta biết, chỉ cần anh ta giữ nguyên hướng quét của đèn pha thêm ba giây nữa, luồng sáng sẽ lột trần chiếc xe trượt của Nam trước kính nhìn đêm hồng ngoại của Đại úy Sâm đang ngồi trong phòng chỉ huy.
Lâm nhắm mắt lại trong một tích tắc, gương mặt khắc khổ hiện lên vẻ kiên định. Anh ta khẽ dùng lực tay phải, điều chỉnh cần gạt lệch đi đúng năm độ về phía Đông, hướng luồng ánh sáng chói lòa quét thẳng vào một đụn cát thạch anh trống trải phía xa.
"Có động tĩnh gì không, Lâm?"
Tiếng nói lạnh lùng, sắc lẹm của Đại úy Sâm vang lên từ chiếc loa phóng thanh bên cạnh tháp canh. Sâm bước ra ban công phòng chỉ huy, tay cầm chiếc ống nhòm quân sự có thấu kính hồng ngoại nhìn xuyên sương mù khúc xạ.
Lâm giật mình, lập tức đứng nghiêm trang chào báo cáo: "Báo cáo Đại úy, chỉ là một đàn chuột cát thạch anh đang di chuyển dưới chân vách đá phía Đông. Từ trường thạch anh đang tăng cao gây nhiễu nhẹ hệ thống quét nhiệt."
Sâm không đáp. Gã từ từ đưa chiếc ống nhòm hồng ngoại lên mắt, quét qua khoảng không gian mù sương phía dưới.
Lúc này, chiếc xe trượt của Nam đã lướt qua khỏi ranh giới rào điện từ của Trạm 12, tiến vào vùng đệm an toàn của Rìa Cát Thủy Tinh. Nam khẽ thở phào nhẹ nhõm, tay phải từ từ hạ chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ xuống. Vết thương ở bắp tay trái của anh đau buốt đến mức khiến anh khuỵu xuống sàn gỗ, đầu óc choáng váng vì mất máu và sốc nhiệt nhẹ.
Nhưng sự nhẹ nhõm đó không kéo dài được lâu.
Gió sa mạc đột ngột đổi hướng, thổi ngược từ phía sau xe trượt quay trở lại hướng tháp canh của Trạm 12. Luồng gió mang theo một mùi hương đặc trưng, sắc lẹm và nồng hắc: mùi dầu thông tẩm buồm dã chiến dùng để gia cố cánh buồm lanh chống mài mòn.
Đại úy Sâm đang quét ống nhòm bỗng khựng lại. Gã khẽ hít một hơi thật sâu qua chiếc mặt nạ lọc cát bọc da cừu. Đôi mắt ti hí sắc lạnh của gã co rụt lại đầy nguy hiểm.
"Mùi dầu thông bôi buồm..." Sâm thì thầm, giọng nói lạnh đi vài phần. Gã lập tức nhận ra đây không phải là mùi tự nhiên của sa mạc, mà là mùi bảo dưỡng phương tiện dã chiến của giới lục lộ biên thùy.
Gã hạ ống nhòm xuống, giật lấy chiếc bộ đàm quân sự bên hông, gào lên những mệnh lệnh tàn nhẫn:
"Đội tuần tra số mười hai nghe lệnh! Có kẻ vượt biên sử dụng xe trượt buồm cát vừa vượt qua góc mù phía Tây Trạm 12! Tất cả xe trượt bọc thép xuất kích ngay lập tức! Đuổi theo hướng Rìa Cát Thủy Tinh, bắt sống thằng điên Hoàng Nam và tịch thu toàn bộ tài liệu cho tao!"
*UỲNH... UỲNH... UỲNH!*
Phía sau họ, tiếng động cơ diesel hạng nặng của đội xe bọc thép biên phòng gầm rú vang dội cả một vùng biên thùy. Những luồng đèn pha hồng ngoại cực mạnh đồng loạt bật sáng, xé toạc màn sương muối buổi sớm, hướng thẳng về phía vệt bánh xích của chiếc xe trượt buồm cát đang lao đi trong tuyệt vọng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!