Ranh Giới Tình Thân
Sương mù muối của buổi sớm biên thùy không dịu dàng như sương mù đồng bằng. Nó mang theo hàng vạn hạt thạch anh mịn bị gió mài mòn, mỗi khi thổi qua da thịt đều để lại cảm giác rát buốt như bị kim châm.
Dưới sự áp giải nghiêm ngặt của toán lính đánh thuê Bão Cát, Hoàng Nam và Kiên bị áp giải rời khỏi Quán trọ Cát Trắng ngay khi trời còn chưa sáng tỏ. Khánh không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào. Gã muốn tiếp cận Trạm dừng chân Số 9 – pháo đài cổ bằng gỗ sồi kiên cố nằm sát rìa cát thủy tinh hóa – trước khi mặt trời lên cao và bẫy nhiệt bắt đầu kích hoạt.
Bắp tay trái của Nam nhói lên từng cơn dữ dội. Vết rách sâu chạm tới cơ thịt từ đêm hôm trước giờ đã bắt đầu sưng tấy, đỏ ửng dưới lớp băng vải lanh thô dính đầy máu khô đen kịt. Mỗi nhịp bước đi của anh trên mặt đất gồ ghề đều kéo theo một cơn đau thấu xương, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương. Tầm nhìn bên mắt trái của anh hoàn toàn là một màn sương mờ đục sau khi chiếc kính cận bị Tấn "Sẹo" giẫm nát. Anh chỉ còn có thể dựa vào mắt phải đeo thấu kính đo góc khúc xạ tự chế để định vị con đường đá granite xám xịt dẫn vào pháo đài.
Trạm dừng chân Số 9 hiện ra như một con quái vật khổng lồ bằng gỗ sồi và đá xám, nằm im lìm giữa ranh giới của sự sống và cái chết. Những bức tường gỗ dày hai tấc của pháo đài đã bị gió cát sa mạc mài mòn đến mức lộ ra những thớ gỗ xù xì, bạc phếch, phủ đầy một lớp bụi thạch anh lấp lánh như tuyết lạnh. Đây từng là tiền đồn phòng thủ của quân đội biên phòng cách đây nửa thế kỷ, giờ đây trở thành nơi trú ẩn và chuẩn bị trang bị cuối cùng của những kẻ liều mạng muốn dấn thân vào hoang mạc thủy tinh.
Khánh đẩy Nam vào bên trong sảnh chính của pháo đài, nơi ngập tràn mùi mỡ lạc đà, mùi nhựa thông và bụi bặm của hàng thập kỷ tích tụ. Toán lính của gã nhanh chóng tỏa ra canh gác các lối ra vào, súng hơi phi kim loại lăm lăm trên tay.
"Mày có nửa giờ để chuẩn bị trang bị và lấy chiếc la bàn phi từ tính," Khánh lạnh lùng nói, gạt một lớp bụi dày trên chiếc bàn gỗ sồi cổ. "Sau đó, chúng ta sẽ xuất phát. Đừng nghĩ đến chuyện giở trò, Tấn 'Sẹo' sẽ giám sát mày từng giây."
Nam không đáp. Anh bước chậm rãi về phía góc tối của pháo đài, nơi có một xưởng mài kính thủ công cũ kỹ. Ở đó, một lão già gầy gò, da đỏ như tôm luộc vì nắng gió sa mạc đang ngồi xếp bằng trên tấm thảm gai rách nát. Đó là Ông già Lộc. Đôi mắt lão sáng quắc như chim ưng dưới mái tóc bạc phơ, đang tỉ mỉ dùng một miếng da cừu để đánh bóng một khối thạch anh xanh lục bảo.
Nhìn thấy Nam, Ông già Lộc khựng lại. Lão liếc nhìn vết thương đang rỉ máu trên tay trái của anh, rồi nhìn xuống chiếc kính đo góc tự chế thô sơ bên hông Nam. Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt lão.
"Con trai của Hoàng Hải..." Giọng lão khàn đặc như tiếng hai mảnh thạch anh cọ xát vào nhau. "Mắt con giống hệt bố con khi nhìn vào một bề mặt gương lỗi. Đầy sự ám ảnh và bướng bỉnh."
"Bác Lộc," Nam khẽ cúi đầu. "Cháu cần chuẩn bị cho chuyến đi."
Ông già Lộc thở dài, lão đứng dậy, tiếng xương khớp kêu lục cục. Lão bước đến một chiếc rương gỗ sồi nhỏ ở góc phòng, mở khóa và lấy ra một thiết bị bằng đồng thau cổ kính. Đó là một chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ, với thấu kính trung tâm làm từ thạch anh xanh nguyên khối được mài giũa phẳng tuyệt đối.
"Bố con đã dành cả đời để mài chiếc thấu kính này," Ông già Lộc đặt thiết bị vào bàn tay phải của Nam. "Nó được hiệu chuẩn để nhìn xuyên qua sương mù khúc xạ của sa mạc thủy tinh hóa. Khi mặt trời lên đến đỉnh điểm vào giờ Ngọ, không khí nóng sẽ tạo ra những bẫy nhiệt chết người. Chiếc kính này sẽ giúp con tìm ra góc mù quang học – con đường sống duy nhất giữa những dòng sông cát chảy giả lập. Hãy giữ lấy nó."
Nam đón lấy chiếc kính cổ. Khi ngón tay anh chạm vào bề mặt thạch anh xanh mát lạnh, một luồng cảm giác quen thuộc chạy dọc sống lưng. Anh khẽ xoay vòng tiêu cự bằng tay phải. Dù mắt trái bị nhòe mờ, nhưng qua thấu kính thạch anh xanh của mắt phải, toàn bộ không gian đầy sương mù muối của pháo đài bỗng trở nên rõ nét lạ thường. Những luồng sáng khúc xạ yếu ớt từ các khe hở của mái pháo đài được hội tụ lại thành những đường thẳng sắc nét. Cấp độ năng lực của anh dường như đang có sự biến chuyển, chạm vào ngưỡng Tập Sự Trắc Địa. Anh bắt đầu cảm nhận được góc lệch của ánh sáng so với đường chân trời thực tế.
"Cảm ơn bác Lộc," Nam thì thầm. Anh lén nhét chiếc kính cổ vào túi áo khoác trong, nằm ngay cạnh mảnh gương vỡ của Hà Chi.
Lão Lộc dúi thêm vào tay Nam một túi da chứa dầu bôi trơn thấu kính đặc chủng và một chiếc Túi nước da lạc đà hai lớp lót sợi lanh cách nhiệt. "Nước ngọt ở sa mạc quý hơn vàng ròng gấp mười lần. Hãy giữ chiếc túi này bên mình, đừng để đám lính đánh thuê cướp mất."
Đúng lúc Nam vừa cất xong túi nước, một tiếng còi đồng vang dội, chói tai cắt đứt sự tĩnh lặng của pháo đài. Đó là tiếng còi đồng đặc trưng của lực lượng tuần tra biên giới.
*ẦM!*
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của Trạm dừng chân Số 9 bị đạp tung từ phía ngoài. Một đội tuần tra biên giới gồm sáu người, trang bị súng trường phi kim và lá chắn chống từ tính tràn vào sảnh chính. Dẫn đầu đội tuần tra là một sĩ quan cao lớn, da ngăm đen vì nắng gió biên thùy, mặc cảnh phục tuần tra sờn vai nhưng cực kỳ chỉnh tề.
Hoàng Phong. Anh trai của Hoàng Nam.
Ánh mắt nghiêm nghị, lạnh lùng của Phong quét qua sảnh chính, lập tức khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của em trai mình. Gương mặt Phong đanh lại, đôi lông mày rậm nhíu chặt đầy giận dữ và đau đớn.
"Hoàng Nam!" Phong quát lớn, giọng nói vang dội khắp pháo đài cổ. "Mày điên đủ chưa? Hôm nay tao sẽ đưa mày về đất liền, dù có phải xích xác mày lại!"
Toán lính đánh thuê Bão Cát của Khánh lập tức lên đạn súng hơi phi kim, tạo ra những tiếng lách cách đe dọa. Tấn "Sẹo" bước lên đứng chắn trước mặt Khánh, họng súng chĩa thẳng vào ngực Phong. Không khí trong pháo đài lập tức căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.
"Sĩ quan biên phòng," Khánh bước ra từ bóng tối, giọng nói đầy thách thức. "Thằng điên này đã ký giao kèo bằng máu với tao. Nó là người dẫn đường của đoàn thám hiểm Bão Cát. Anh muốn cướp người của tao sao?"
Phong không thèm nhìn Khánh, anh chỉ chĩa thẳng họng súng lục quân đội vào Nam. "Tao không quan tâm đến giao kèo của các người với Nghiệp đoàn. Hoàng Nam là kẻ vượt biên trái phép, mang theo tài liệu mật bị cấm của Viện Bản Đồ. Tao có lệnh bắt giữ nó ngay lập tức."
Nam bước ra từ sau lưng Tấn "Sẹo". Anh nhìn anh trai mình, người thân duy nhất còn lại trên đời này, nhưng trong mắt anh không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi ám ảnh điên cuồng.
"Anh Phong, anh không cản được tôi đâu," Nam nói, giọng khàn đặc nhưng kiên định. "Hà Chi vẫn còn sống. Cô ấy đang ở dưới lòng sa mạc gương. Tôi đã nghe thấy tiếng cô ấy gọi cháu."
"Câm miệng!" Phong gầm lên, lồng ngực phập phồng thở dốc. Đôi mắt anh đỏ sọc vì tức giận và bất lực. "Hà Chi đã chết ba năm trước rồi! Chính mắt mày đã thấy cô ấy bị hút vào vết nứt sụt lún thạch anh! Mày đang bị hoang tưởng, Nam ơi! Mày đang tự sát và muốn kéo cả gia đình này xuống địa ngục cùng mày sao?"
"Tôi không điên!" Nam hét lên, bàn tay phải siết chặt lấy mảnh gương vỡ trong túi áo. Vết thương ở bắp tay trái bị chấn động lại rỉ máu, thấm đỏ cả lớp băng vải lanh. "Mảnh gương này... hình ảnh của cô ấy... tôi phải đi tìm cô ấy!"
"Bắt giữ nó cho tao!" Phong lạnh lùng ra lệnh cho cấp dưới, dứt khoát nổ súng bắn chỉ thiên để thị uy.
*ĐOÀNG!*
Tiếng súng nổ vang dội trong không gian hẹp của pháo đài cổ làm bụi muối từ trên trần nhà rơi xuống lả tả. Đám lính tuần tra lập tức xông lên, lá chắn chống từ tính dựng thành một hàng rào chặn đứng lối ra của sảnh chính.
Nam biết mình không thể bị bắt lại lúc này. Nếu bị đưa về đất liền, anh sẽ bị Viện Hàn Lâm giam giữ vĩnh viễn trong bệnh viện tâm thần để bịt đầu mối, và linh hồn của Hà Chi sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới lòng cát lạnh.
"Kiên! Ba Cụt! Hành động!" Nam hét lên.
Ngay lập tức, Ba "Cụt" – gã thợ vá buồm cụt tay trái đang đứng ở góc xưởng mài kính – nở một nụ cười tàn nhẫn. Lão dùng cánh tay phải lực lưỡng giật mạnh sợi dây thừng chịu lực của giá treo buồm khổng lồ đang phơi ở giữa sảnh.
*RẮC... RẮC... ẦM!*
Chiếc giá gỗ sồi nặng hàng trăm ký cùng những tấm vải buồm lanh dày cộp bám đầy bụi thạch anh sụp đổ hoàn toàn, chắn ngang lối đi giữa đội tuần tra của Phong và nhóm thám hiểm. Bụi muối và cát mịn bốc lên mù mịt, biến sảnh chính thành một màn sương trắng xóa, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
"Bắt lấy chúng nó!" Tiếng gào thét của Phong vang lên trong làn bụi cát.
Nam lập tức quay đầu chạy. Anh định lao ra lối mòn phía Tây – con đường tắt dẫn ra rìa sa mạc. Nhưng khi vừa chạy đến hành lang phía Tây, qua thấu kính thạch anh xanh của chiếc kính đo góc cổ, anh phát hiện ra hai lính tuần tra biên phòng đã gác chặt lối ra bằng rào kẽm gai điện từ lấp lánh ánh xanh.
*Không thể đi lối này!*
Nam buộc phải quay đầu, chạy thục mạng về phía bến xe trượt cát ở cửa hậu của pháo đài. Kiên và tài xế Đắc đã ở đó, đang nhanh chóng khởi động cánh buồm của chiếc xe trượt cát chính.
Nhưng ngay khi Nam vừa bước chân ra đến bến xe trượt, một bóng người cao lớn đã lao ra từ màn sương bụi, khóa chặt lấy bả vai phải của anh, quật mạnh anh vào vách gỗ sồi của pháo đài.
*HỰ!*
Nam đau đớn rên r lên. Chiếc kính đo góc khúc xạ cổ suýt nữa tuột khỏi tay anh. Hoàng Phong đứng đó, họng súng lục quân đội đen ngòm dí sát vào ngực Nam. Đôi bàn tay của Phong run rẩy, ánh mắt anh đầy sự giằng xé tột cùng giữa trách nhiệm của một sĩ quan pháp luật và tình mẫu tử, tình anh em ruột thịt.
"Dừng lại đi, Nam..." Phong thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. "Tao xin mày. Đừng bắt tao phải bắn mày. Tao đã mất thằng An rồi... tao không thể mất thêm mày nữa."
Cái tên "Hoàng An" vang lên như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí Nam. Đứa con trai nuôi năm tuổi đã mất vì bạo bệnh trong những ngày hai anh em mải mê làm nhiệm vụ ở biên thùy. Đó là vết thương lòng sâu kín nhất, là vết nứt đầu tiên hủy hoại gia đình họ.
Nam nhìn thẳng vào mắt anh trai mình. Dưới thấu kính thạch anh xanh, anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang lăn dài trên gương mặt sạm đen của Phong. Nam nén cơn đau từ vết rách ở bắp tay trái, giọng nói trở nên dịu dàng nhưng chứa đựng một sự tàn nhẫn tột cùng của kẻ đã dâng hiến linh hồn cho sa mạc:
"Anh Phong... Anh có nhớ cái đêm thằng An mất không? Chúng ta đều không có ở đó. Anh mang luật pháp, mang cái cảnh phục này ra để che giấu nỗi sợ hãi của chính mình. Anh sợ đối mặt với sự thật rằng chúng ta đã thất bại trong việc bảo vệ những người mình yêu thương. Bây giờ, anh lại muốn tôi phải từ bỏ Hà Chi để sống trong sự hèn nhát đó sao?"
Lời nói của Nam như một lưỡi dao gốm mỏng rạch sâu vào vết thương lòng chưa bao giờ lành của Phong. Gương mặt Phong biến dạng vì đau đớn. Cánh tay cầm súng của anh run lên bần bật, họng súng chệch khỏi ngực Nam.
"Mày... mày không được nhắc đến thằng An..." Phong nghẹn ngào.
"Anh Phong, bắn tôi đi. Hoặc là để tôi đi," Nam nói, ánh mắt kiên định đến mức gàn dở. "Nếu không tìm được Hà Chi, tôi thà để cát thủy tinh nung chảy xương cốt mình còn hơn quay lại cuộc sống giả tạo đó."
Phong đứng im như một bức tượng gỗ. Trong một tích tắc sinh tử, thế giới xung quanh như ngừng trôi. Tiếng gió rít qua khe nứt pháo đài, tiếng xích xe trượt gầm rú của Kiên ở phía sau... tất cả đều biến mất, chỉ còn lại sự im lặng nghẹt thở giữa hai anh em.
*ĐOÀNG!*
Tiếng súng nổ vang lên. Nhưng viên đạn không găm vào người Nam, nó bắn chệch lên xà gồ gỗ sồi phía trên đầu anh, găm chặt vào thớ gỗ cổ xưa.
Phong từ từ hạ họng súng xuống, quay mặt đi hướng khác, giọng nói khàn đặc và lạnh lùng như đá tảng:
"Đi đi... Và đừng bao giờ quay lại cái thị trấn này nữa. Từ nay, tao không còn đứa em trai nào tên là Hoàng Nam nữa."
Nam nhìn bóng lưng của anh trai mình lần cuối, một nỗi đau nhói lên trong lồng ngực. Nhưng anh không do dự. Anh xoay người, nhảy tót lên chiếc xe trượt buồm cát của Kiên ngay khi cánh buồm lanh tẩm dầu thông vừa căng phồng lên trước gió.
"Đi mau, Kiên!" Nam hét lớn.
Chiếc xe trượt buồm cát lao vút đi, xích xe rít lên chói tai trên mặt cát mịn, để lại một vệt bụi muối trắng xóa phía sau pháo đài cổ.
Hoàng Phong đứng lặng lẽ ở rìa bến xe trượt, nhìn theo bóng chiếc xe đang xa dần vào màn sương mù muối sa mạc. Anh từ từ lấy ra chiếc thiết bị định vị quân sự cầm tay của mình để báo cáo về trung tâm chỉ huy.
Nhưng ngay khi màn hình tinh thể của thiết bị bừng sáng, Phong bỗng khựng lại. Đôi mắt anh trợn trừng kinh ngạc.
Trên bản đồ định vị của lực lượng biên phòng, toàn bộ hệ thống cảnh báo điện từ của Trạm gác số 12 và các chốt tuần tra phía trước đã bị ai đó can thiệp ngầm. Một dải hành lang an toàn màu xanh lục – con đường duy nhất không có lính gác và rào điện từ – đang hiển thị rõ nét trên màn hình, như thể có một bàn tay vô hình từ bên trong quân đội đang âm thầm vẽ đường cho Hoàng Nam vượt biên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!