Vùng Cấm Không Kim Loại
Hoàng hôn buông xuống rìa Thung Lũng Khúc Xạ dốc đứng như một dải lụa nhuộm máu nồng nặc. Làn khí nóng hầm hập ban ngày chưa kịp tan biến đã bị những luồng gió lạnh buốt từ lòng đất sâu thốc ngược lên, cuốn theo những hạt bụi thạch anh siêu mịn lấp lánh như sương muối. Dưới chân vách núi, lối vào Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn hiện ra như một cái khe hẹp tối tăm, lởm chởm những cột tinh thể thạch anh mọc ngược từ lòng đất, nhọn hoắt và sắc bén như hàng vạn lưỡi dao cạo khổng lồ.
Hoàng Nam đứng tựa vào một tảng đá granite xám xịt để giảm bớt gánh nặng cho cơ thể đang run rẩy vì sốt cao. Bắp tay trái của anh nhói lên từng cơn buốt dồn dập, vết rách sâu nhiễm trùng từ đêm qua đã sưng tấy, mưng mủ và bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh dính máu khô đen kịt. Tay trái anh hoàn toàn mất lực, treo thõng xuống một cách bất lực. Mắt trái của anh chỉ là một khoảng xám xịt vô hồn sau khi chiếc kính cận cũ bị Tấn Sẹo giẫm nát ở quán trọ biên giới. Anh phải nhắm chặt nó lại, dồn toàn bộ tiêu cự của mắt phải đang áp sát vào thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ. Vết nứt mỏng ở rìa thấu kính mắt phải chia đôi hình ảnh địa hình trước mắt anh thành hai nửa méo mó, dập dờn trong ánh hoàng hôn đỏ quái dị.
Anh khẽ đưa bàn tay phải—vốn đang bị bỏng rộp đỏ ửng do hơi nước siêu nhiệt từ thấu kính băng thứ nhất bị nung chảy—lên ngực, cảm nhận góc sắc của Mảnh gương vỡ Hà Chi đang được giấu kín ở lớp lót trong áo khoác kaki sờn cũ. Cạnh sắc của mảnh gương khẽ cứa nhẹ vào đầu ngón tay chai sần của anh, mang lại một cảm giác đau nhói nhưng tỉnh táo. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh không quỵ ngã trước những tiếng gọi hoang tưởng của người vợ quá cố vẫn đang chập chờn rít qua các khe đá.
Phía trước anh, Linh đang lẳng lặng kiểm tra lại khẩu súng bắn tỉa hơi áp lực cao đeo trên lưng. Khẩu súng dài, thon gọn, được chế tạo tinh xảo hoàn toàn từ sợi carbon đen bóng và gốm chịu lực phi kim loại, báng súng bằng sừng rùa cát cách từ tính hoàn hảo. Đây là một kiệt tác cơ học phi kim, không hề bị ảnh hưởng bởi từ trường mạnh của vách đá sa mạc. Bả vai trái của cô bị thương xước rỉ máu dính độc cọp thủy tinh từ phát đạn sượt qua lúc nãy, dù đã được Nam thoa mỡ rùa cát sát trùng tạm thời nhưng cơ vai vẫn thỉnh thoảng giật nhẹ do độc tố gây tê liệt nhẹ. Cô lờ đi cơn đau, ánh mắt sắc sảo cảnh giác quét qua những tấm da bọc trên người gã sát thủ.
Kiên tựa toàn bộ thân hình vạm vỡ của mình lên vai Phán, gã thợ nấu ăn gầy gò đang run rẩy gánh chiếc nồi chưng cất bằng đồng đỏ. Đùi phải của Kiên bị thương sâu rỉ máu đã được thắt băng vải lanh tẩm nhựa cây dại; bả vai bị bỏng rộp nhẹ; kiệt sức đau đớn phải di chuyển cực kỳ khó khăn.
Khánh bước đi cuối cùng, khuôn mặt góc cạnh sạm đen đầy những vệt mồ hôi muối kết tinh trắng xóa của gã chỉ huy lính đánh thuê vặn vẹo vì hoang tưởng và giận dữ. Đôi mắt ti hí sắc lạnh của gã đỏ ngầu, chứa đựng sự đa nghi tột độ. Gã liên tục chĩa họng súng lục carbon về phía những vách thạch anh lấp lánh, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa về việc có kẻ đang theo dõi và muốn cướp đoạt bản đồ của gã. Tấn Sẹo – gã cận vệ hung hãn của Khánh – khập khiễng bước theo sau, bàn tay thô bạo của gã chạm nhẹ vào vết rách trên găng tay da do lưỡi dao gốm của Linh để lại lúc nãy, ánh mắt ti hí sắc lạnh dán chặt vào bóng lưng Linh khi cả đoàn bắt đầu bước vào vùng từ trường cực cao.
- Dừng lại hết cho tôi! - Hoàng Nam đột ngột giơ gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi lên, khàn giọng ra lệnh.
Khánh khựng lại, tay gã lập tức siết chặt báng súng lục carbon, gầm gừ:
- Mày lại giở trò gì nữa hả Nam? Đừng quên chúng ta phải vượt qua cái khe hẹp này trước khi bão lạnh ban đêm ập xuống!
Nam không thèm nhìn Khánh, anh áp tai sát vào chiếc kính đo góc khúc xạ cổ, điều chỉnh tiêu cự hướng về phía những cột đá thạch anh sắc nhọn trước mặt.
- Khánh, anh có nghe thấy tiếng gì không? - Nam hỏi, giọng anh lạnh tanh.
Khánh nheo mắt lắng nghe. Giữa tiếng gió rít gào dồn dập qua hẻm núi, có một tiếng *u u u* trầm đục, đều đặn vang lên, tựa như tiếng một tổ ong khổng lồ đang giận dữ. Những sợi tóc tơ trên gáy Nam bắt đầu dựng đứng lên, da mặt anh có cảm giác tê rần như có hàng vạn cây kim châm nhỏ li ti quét qua.
- Đó là hiện tượng tích điện từ trường cực cao. - Nam giải thích, mắt phải anh không rời khỏi thấu kính khúc xạ. - Địa tầng thạch anh ở Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn có hàm lượng quặng sắt từ tự nhiên cực lớn. Khi nhiệt độ ban ngày giảm đột ngột vào hoàng hôn, các tinh thể thạch anh sẽ co rút lại, giải phóng một lượng tĩnh điện khổng lồ và kích hoạt lực hút từ tính mạnh gấp trăm lần bình thường. Đây là lý do tại sao quy tắc tối thượng ở đây là: **Cấm mang kim loại sắt**!
Nam quay người lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua toán lính đánh thuê của Khánh:
- Tất cả các người, vứt bỏ toàn bộ những thứ làm bằng sắt thép ngay lập tức! Dao găm sắt, khóa thắt lưng, cọc lều sắt, thậm chí là những hạt nút áo kim loại. Bất cứ thứ gì có chứa sắt từ đều sẽ biến thành một cái mỏ neo kéo các người lao thẳng vào vách đá thạch anh sắc nhọn kia!
Toán lính đánh thuê xôn xao. Kiên lẳng lặng tháo chiếc búa vặn ốc đa năng bằng thép không gỉ gia truyền đeo bên hông ra, do dự nhìn Nam.
- Kiên, vứt đi. - Nam khẽ nói. - Chiếc búa đó làm bằng thép hợp kim chịu lực, từ trường ở đây sẽ hút nó bay vút đi trong tích tắc.
Kiên nghiến răng, dứt khoát ném chiếc búa xuống mặt cát mặn. Chiếc búa vừa chạm cát liền bị một lực hút vô hình kéo trượt dài trên mặt đất, lao thẳng về phía chân vách đá thạch anh cách đó mười mét và bám chặt vào bề mặt tinh thể lấp lánh với một tiếng *binh* khô khốc.
Cảnh tượng đó khiến đám lính đánh thuê mặt cắt không còn giọt máu. Chúng lật đật lục lọi khắp người, tháo bỏ những con dao găm sắt, những chiếc bật lửa kim loại ném xuống đất. Những vật dụng bằng sắt vừa rơi ra liền bị từ lực kéo bay vút đi như những mũi tên, găm chặt vào vách đá thạch anh tạo nên những tiếng va chạm lách cách ghê rợn.
Linh lẳng lặng kiểm tra lại khẩu súng hơi phi kim của Đạt Sói đeo trên lưng và con dao gốm bên hông. Cô hoàn toàn an toàn vì trang bị của cô đều làm từ sợi carbon và gốm chịu lực. Khánh và Tấn Sẹo cũng sử dụng súng lục carbon phi kim loại, nhưng gương mặt Khánh vẫn đầy sự nghi kỵ.
Tuy nhiên, Nam đột ngột khựng người lại. Thính giác nhạy bén cực hạn của Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5) giúp anh bắt được một tần số rung động mỏng manh, dồn dập phát ra từ phía một tên lính cận vệ đi sát sau Tấn Sẹo – gã lính tên Thắng.
*Rung... rung... rung...*
Đó không phải là tiếng gió rít. Đó là tiếng kim chỉ hướng bằng sắt của một chiếc la bàn phụ giấu trong túi áo của Thắng đang bị từ lực kéo căng, rung lắc dữ dội đập vào thành vỏ sắt.
- Thắng! Vứt cái túi áo bên trái của anh ra ngay! - Nam hét lên, chỉ thẳng gậy gõ nhịp về phía gã lính.
Thắng giật mình, gã vô thức thò tay che chặt lấy túi áo bên trái, gương mặt xám xịt đầy sự bối rối và tham lam. Gã không chỉ giấu một chiếc la bàn sắt phụ, mà trong túi áo đó còn có hai thỏi vàng thô bọc trong một sợi dây kẽm sắt mà gã lén nhặt được từ đống đổ nát ở Giếng muối cổ.
- Không có gì cả! Chỉ là chiếc la bàn hỏng thôi! - Thắng lắp bắp, lùi lại một bước.
- Thằng ngu này! Mày muốn chết sao? - Linh rít lên, tay cô đặt sẵn lên báng súng hơi phi kim.
- Thắng, vứt đi! Đó là mệnh lệnh! - Khánh gầm lên, gã bắt đầu nhận ra sự nguy hiểm khi những vách đá thạch anh xung quanh bắt đầu phát ra những tiếng kêu *răng rắc* ngày một lớn hơn.
Nhưng đã quá muộn.
Lực từ trường của Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn đột ngột tăng vọt khi ánh mặt trời hoàn toàn tắt lịm sau đỉnh núi.
*Vút!*
Một lực hút vô hình, khổng lồ và tàn bạo đột ngột bùng phát. Chiếc túi áo bên trái của Thắng bị kéo căng ra đến mức rách toạc. Sợi dây kẽm sắt bọc vàng thô và chiếc la bàn sắt bay vút ra ngoài. Nhưng lực từ trường quá mạnh đã bám chặt vào phần dây đai sắt đeo chéo của chiếc balo nặng trên lưng Thắng.
- Cứu tôi! Đại ca cứu tôi! - Thắng gào thét thảm thiết khi cả cơ thể gã bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, lao vút đi như một con rối bị giật dây.
- Thắng! - Tấn Sẹo hét lên, định lao ra chụp lấy tay gã nhưng bị Linh gạt phăng ra.
- Đừng chạm vào hắn nếu mày không muốn bị kéo theo! - Linh lạnh lùng cảnh báo.
*Rầm!*
Cơ thể Thắng va đập cực mạnh vào vách đá thạch anh sắc nhọn ở độ cao ba mét. Những cột tinh thể thạch anh nhọn hoắt như răng cưa đâm xuyên qua lớp áo bảo hộ bằng da rùa cát của gã, găm chặt cơ thể gã vào vách đá. Máu tươi đỏ rực lập tức phun trào, chảy tràn trên bề mặt tinh thể bán trong suốt lấp lánh dưới ánh hoàng hôn tàn.
Sự va chạm vật lý cực mạnh của vật kim loại sắt dính máu vào vách thạch anh tích điện từ đã kích hoạt một phản ứng địa chất kinh hoàng.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện xanh lam bùng lên từ điểm tiếp xúc, chạy dọc theo các đường nứt của vách thạch anh. Tiếng nổ lách tách của tĩnh điện vang lên chói tai, khiến các cột đá thạch anh xung quanh bắt đầu rạn nứt dữ dội.
- Sạt lở rồi! Chạy mau! - Kiên hét lên, cố gắng dùng chân trái còn khỏe để đẩy chiếc xe trượt phụ chứa một phần lương khô cách nhiệt tránh xa chân vách đá.
- Khánh! Bắn đứt sợi dây đai sắt của nó đi! - Tấn Sẹo gào lên, gã chỉ huy lính đánh thuê vội vàng rút khẩu súng lục bằng sợi carbon đặc chủng ra, nhắm thẳng vào sợi dây đai sắt đang khóa chặt Thắng vào vách đá.
*Phựt! Phựt!*
Hai phát đạn thạch anh xanh mài sắc bắn ra từ khẩu súng lục của Khánh. Nhưng ngay khi viên đạn vừa rời nòng, lực từ trường cực mạnh của vách đá đã làm bẻ cong đường đi của viên đạn thạch anh. Viên đạn bị hút lệch góc hoàn toàn, găm thẳng vào một cột thạch anh tích điện bên cạnh tạo nên một vụ nổ mảnh thủy tinh sắc nhọn dội ngược lại.
- Mẹ kiếp! Từ trường làm lệch đường đạn rồi! - Khánh chửi thề, gã phải nằm rạp xuống cát để tránh những mảnh thạch anh bay vèo vèo trên đầu.
*Răng rắc! Rầm rầm!*
Hàng loạt cột đá thạch anh khổng lồ trên đỉnh vách đá bị nứt vỡ do phản ứng phóng điện từ, bắt đầu đổ sụp xuống như một trận mưa thủy tinh khổng lồ, quét sạch mọi thứ bên dưới.
- Nam! Đi hướng nào? - Linh hét lên, cô dùng nửa chiếc Khiên thạch anh phản quang còn lại che chắn cho bả vai trái đang bị tê liệt nhẹ.
Trong cơn hỗn loạn kinh hoàng, Hoàng Nam nhắm chặt mắt trái mờ tịt, áp sát tai phải xuống mặt đất cát mặn. Đầu óc anh đau nhức búa bổ do cơn sốt cao, nhưng thính giác nhạy bén của Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5) đã hoạt động hết công suất. Anh nâng chiếc Gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su lên, gõ mạnh ba ngắn một dài xuống nền đất đá granite dưới chân.
*Lộc... lộc... lộc... cốc!*
Tiếng vọng âm thanh dội lại từ lòng đất truyền thẳng vào màng nhĩ của anh. Giữa tiếng đổ nát ầm ầm của đá thạch anh, Nam phân biệt được một tần số âm thanh đục và ngắn phát ra từ phía bên phải – chứng tỏ có một khoang đá granite cứng, không bị ảnh hưởng bởi từ trường và sạt lở nằm ẩn sau một rạn đá nứt.
- Đi bên phải! Chạy theo hướng gậy của tôi! - Nam hét lớn, anh vung gậy gõ nhịp chỉ hướng, dẫn đầu cả đoàn lao đi.
Linh vác súng hơi phi kim chạy sát sau Nam, dùng chiếc khiên phản quang gạt phăng những mảnh thạch anh sắc nhọn rơi xuống từ trên cao. Kiên được Phán xốc nách kéo chạy thục mạng theo sau.
*Uỳnh!*
Một cột thạch anh khổng lồ nặng hàng tấn đổ sụp xuống ngay vị trí chiếc xe trượt phụ chở trang bị. Chiếc xe trượt phụ bị đè nát vụn trong tích tắc, những hòm chứa lương khô cách nhiệt bị nghiền nát, cát thủy tinh và bụi đỏ bùng lên mù mịt bít kín lối đi phía sau.
Cả nhóm kịp thời lao vào một hốc đá granite cách nhiệt hẹp ngay khi trận sạt lở đá hoàn toàn chôn vùi lối vào.
Tiếng đổ nát ầm ầm dịu dần, chỉ còn lại tiếng rít u uất của gió lạnh ban đêm dội qua khe đá hẹp. Hoàng Nam quỵ xuống, hai tay bám chặt vào gậy sồi để giữ cho cơ thể không ngã gục. Bắp tay trái của anh đau buốt đến tận xương tủy, cơn sốt cao khiến hơi thở anh nóng rực, gấp gáp.
Trận sạt lở đã kết thúc, nhưng cả đoàn thám hiểm giờ đây bị cô lập hoàn toàn bên trong một hẻm núi hẹp đầy mảnh thủy tinh sắc nhọn của Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn. Chiếc xe trượt phụ bị phá hủy hoàn toàn, mất đi một phần lớn lương khô cách nhiệt bảo mạng.
- Thắng... nó chết rồi. - Tấn Sẹo khàn giọng nói, gã nhìn qua khe đá bị bít kín, ánh mắt đầy sự tức giận và hoảng sợ.
Khánh im lặng, gã thu khẩu súng lục carbon lại, đôi mắt ti hí đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Hoàng Nam với sự thù hận tột độ. Uy tín vũ lực của gã lại một lần nữa bị sụp đổ hoàn toàn trước toán lính đánh thuê khi gã không thể cứu nổi thuộc hạ của mình.
Nhưng ngay khi cả nhóm chưa kịp thở phào vì thoát chết, Hoàng Nam đột ngột giật mình.
Mắt phải anh áp sát thấu kính nứt của kính đo góc, nhìn qua khe đá hẹp hướng về phía xác chết của Thắng đang bị găm chặt trên vách đá thạch anh phía ngoài.
Mùi máu tươi nồng hắc, chứa đầy sắt từ cơ thể Thắng bắt đầu lan tỏa nhanh chóng trong không khí khô nóng của hẻm núi, cuốn theo chiều gió thổi ngược vào sâu trong vùng cấm địa.
Từ khoảng không tối tăm, sâu thẳm của hẻm núi phía trước, Nam nghe thấy một tiếng động cực nhỏ, đều đặn vang lên truyền qua địa tầng thạch anh dưới chân.
*Lách tách... lách tách... lách tách...*
Đó là tiếng những bộ móng vuốt bằng thạch anh nguyên khối sắc nhọn như dao cạo đang cào xước nhẹ lên mặt đá granite cứng, di chuyển nhanh nhẹn hướng thẳng về phía mùi máu tươi đang lan tỏa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!