Manh Mối Từ Xác Sát Thủ
Lòng chảo Thung Lũng Khúc Xạ vào lúc chiều muộn bắt đầu nhuộm một màu vàng cam quánh đặc như mật ong rỉ. Luồng gió nóng hầm hập của giờ Ngọ đã dịu đi, nhưng thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt, khô khốc từ lòng Mê Cung Gương Vạn Hoa phía trước thổi ra, mang theo những vệt cát thạch anh lấp lánh như sương muối. Gió rít qua những vách đá thạch anh khổng lồ, tạo nên những âm thanh u uất, trầm đục dội lại từ lòng đất sâu, tựa như tiếng thở dài của một con quái thú cổ đại vừa thức tỉnh.
Hoàng Nam đứng tựa lưng vào một tảng đá granite xám xịt cách nhiệt, lồng ngực phập phồng dữ dội sau cuộc đối đầu sinh tử. Bắp tay trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói kịch liệt. Vết rách sâu nhiễm trùng từ đêm qua giờ đây đã sưng vù, mưng mủ và bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh dính máu khô đen kịt. Cơn sốt sa mạc đang gặm nhấm dần sinh lực của anh, khiến da thịt anh nóng hầm hập như bị nung trên lửa than. Mắt trái của anh mờ tịt hoàn toàn sau khi chiếc kính cận cũ bị bóp nát ở quán trọ biên giới, chỉ còn một khoảng xám xịt vô hồn. Anh phải nhắm chặt nó lại, dồn toàn bộ tiêu cự của mắt phải đang áp sát vào thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ. Thấu kính mắt phải của kính đo đã bị nứt thêm một góc nhỏ sau vụ sạt lở đá trước đó, khiến hình ảnh địa tầng khúc xạ qua mắt anh bị chia làm đôi, méo mó và dập dờn.
Anh khẽ đưa bàn tay phải—vốn đang bị bỏng rộp đỏ ửng do hơi nước siêu nhiệt từ thấu kính băng thứ nhất bị nung chảy—lên ngực, cảm nhận góc sắc của Mảnh gương vỡ Hà Chi đang được giấu kín ở lớp lót trong áo khoác kaki sờn cũ. Cạnh sắc của mảnh gương khẽ cứa nhẹ vào đầu ngón tay chai sần của anh, mang lại một cảm giác đau nhói nhưng tỉnh táo. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh không quỵ ngã trước những tiếng gọi hoang tưởng của người vợ quá cố vẫn đang chập chờn rít qua các khe đá.
Cách đó vài bước chân, Linh đang quỳ một gối bên cạnh xác chết của Đạt Sói. Gã sát thủ bắn tỉa tinh nhuệ của Viện Hàn Lâm Địa Chất Hoàng Gia nằm vắt vẻo trên những cột thạch anh sắc nhọn như răng cưa, lồng ngực bị đâm xuyên qua bởi một cột đá sắc bén. Máu tươi từ cơ thể gã chảy tràn, nhuộm đỏ những tinh thể thạch anh bán trong suốt dưới nắng chiều muộn, tỏa ra mùi sắt nồng hắc trong không khí lạnh ẩm.
Linh nhanh nhẹn dùng đôi bàn tay thon gọn nhưng đầy vết chai sần của mình để kiểm tra xác chết. Bả vai trái của cô bị thương xước rỉ máu dính độc cọp thủy tinh từ phát đạn sượt qua lúc nãy, dù đã được Nam thoa mỡ rùa cát sát trùng tạm thời nhưng cơ vai vẫn thỉnh thoảng giật nhẹ do độc tố gây tê liệt nhẹ. Cô lờ đi cơn đau, ánh mắt sắc sảo cảnh giác quét qua những tấm da bọc trên người gã sát thủ.
- Nam, nhìn này. - Linh khẽ thì thào, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự kinh ngạc tột độ.
Cô nhanh tay thu hồi khẩu súng bắn tỉa hơi áp lực cao đeo trên lưng Đạt Sói. Khẩu súng dài, thon gọn, được chế tạo tinh xảo hoàn toàn từ sợi carbon đen bóng và gốm chịu lực phi kim loại, báng súng bằng sừng rùa cát cách từ tính hoàn hảo. Đây là một kiệt tác cơ học phi kim, không hề bị ảnh hưởng bởi từ trường mạnh của vách đá sa mạc.
Ngay khi Linh vừa nâng khẩu súng lên, một tiếng lên đạn đanh gọn vang lên từ phía sau.
- Đứng yên đó! Bỏ khẩu súng xuống!
Khánh bước lại gần, khẩu súng lục bằng sợi carbon đặc chủng cầm trên tay phải của gã chĩa thẳng vào ngực Linh. Khuôn mặt góc cạnh sạm đen đầy những vệt mồ hôi muối kết tinh trắng xóa của gã chỉ huy lính đánh thuê vặn vẹo vì hoang tưởng và giận dữ. Đôi mắt ti hí sắc lạnh của gã đỏ ngầu, chứa đựng sự đa nghi tột độ. Bóng hình phản chiếu chuyển động trễ vài giây dưới giếng muối đêm qua kết hợp với sự mất mát hoàn toàn túi nước ngọt chưng cất duy nhất đeo trên vai Kiên đã biến gã thành một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn xé bất kỳ ai.
- Tao là chủ đoàn thám hiểm này! - Khánh gạt bộ lọc mặt nạ ra, gầm gừ qua kẽ răng. - Mọi trang bị, vũ khí thu hoạch được từ xác sát thủ phải thuộc về tao! Bàn giao khẩu súng hơi phi kim đó và toàn bộ chiến lợi phẩm cho tao ngay lập tức, con nhỏ kiêu ngạo kia!
Tấn Sẹo – gã cận vệ hung hãn của Khánh – cũng lết cái chân khập khiễng bước lên, họng súng trường phi kim chĩa thẳng vào đầu Linh. Gã thò bàn tay thô bạo định giật lấy chiếc túi da chứa đạn thạch anh xanh mài sắc tẩm độc cọp thủy tinh đang đeo bên hông Linh.
- Đừng có chạm vào đồ của tao, gã thô kệch! - Linh rít lên.
Mặc dù bả vai trái bị trúng độc tê liệt nhẹ, Linh vẫn di chuyển nhanh nhẹn như một con cọp sa mạc. Cô xoay người tránh cú chộp của Tấn Sẹo, tay phải rút nhanh con dao gốm mỏng bén ngót từ hông ra, thực hiện một đường gạt dứt khoát.
*Vút!*
Lưỡi dao gốm sắc lẹm lướt sát sạt qua các ngón tay của Tấn Sẹo, cắt đứt một đường mỏng trên găng tay da của gã. Tấn Sẹo giật mình rụt tay lại trong gang tấc, suýt chút nữa đã bị chém đứt lìa ngón tay. Gã chửi thề một tiếng tục tĩu, ngón tay run rẩy chạm vào vết rách trên găng da, ánh mắt bừng bừng sát khí.
- Con khốn! Tao sẽ bẻ gãy cổ mày! - Tấn Sẹo gầm lên, định siết cò súng trường.
- Dừng tay lại! Tất cả các người muốn chết chùm ở đây sao? - Hoàng Nam bước vào giữa, chắn ngang tầm súng của Khánh và Tấn Sẹo.
Anh đứng sừng sững, cơ thể gầy gò dưới tấm choàng lanh phản quang bị cháy sém một góc khẽ run lên vì sốt cao, nhưng ánh mắt phải áp sát kính đo góc khúc xạ cổ vẫn sáng lên một tia lý trí lạnh lùng, áp chế hoàn toàn bầu không khí căng thẳng.
Khánh nheo mắt nhìn Nam, họng súng lục carbon vẫn không hạ xuống:
- Nam, mày lại muốn bênh vực con nhỏ này? Đừng quên bản giao kèo bằng máu của mày đang nằm trong tay tao. Tao có thể bắn nát đầu nó và bẻ gãy chân thằng Kiên ngay tại đây!
Nam khẽ ho khan, một vệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi nứt nẻ do mất nước khô nóng. Anh giơ bàn tay phải đang bị bỏng rộp đỏ ửng lên, chỉ thẳng vào khẩu súng hơi phi kim loại mà Linh đang cầm:
- Khánh, anh có biết tại sao Biệt đội Ám sát Phi kim của Viện Hàn Lâm lại sử dụng loại vũ khí này không? Bởi vì đây là súng hơi áp lực cao hoạt động bằng cơ chế nén khí đồng bộ ngược. Thân súng bằng sợi carbon và nòng súng bằng gốm chịu lực để tránh từ trường mạnh của Thung Lũng Khúc Xạ. Nhưng đổi lại, nó đòi hỏi một quy trình bảo dưỡng cực kỳ ngặt nghèo.
Nam quay sang nhìn Chấn – gã thợ sửa súng phi kim gầy gò của toán lính đánh thuê đang đứng phía sau:
- Chấn, anh là thợ cơ khí vũ khí phi kim lâu năm. Anh nhìn vào hệ thống van xả khí nén ở đuôi nòng súng kia đi. Anh có nhận ra điều gì không?
Chấn nghe Nam gọi tên, liền bước lên một bước, đeo chiếc kính lúp nhỏ ở mắt phải vào để quan sát kỹ khẩu súng hơi trên tay Linh. Gương mặt gầy gò bám đầy dầu mỡ của gã thợ sửa súng đột ngột biến sắc, gã quay sang báo cáo với Khánh bằng giọng run rẩy:
- Đại... đại ca. Anh Nam nói đúng. Khẩu súng hơi bắn đạn thạch anh này sử dụng hệ thống van xả áp lực cao thế hệ mới của Viện Hàn Lâm. Nòng gốm của nó cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ sa mạc. Nếu không sử dụng dầu bôi trơn thấu kính đặc chủng để làm mát van xả và không biết cách căn chỉnh áp suất khí nén sau mỗi năm phát bắn, áp lực nén lệch góc sẽ tích tụ bên trong buồng chứa khí.
Chấn nuốt nước bọt, chỉ vào báng súng bằng sừng rùa cát:
- Chỉ cần bắn tới phát thứ ba mà không bảo dưỡng đúng cách, buồng chứa khí nén sẽ bị quá tải áp lực và kích nổ ngay lập tức. Sức công phá của nó đủ để thổi bay cả cánh tay và khuôn mặt của kẻ siết cò. Toán lính của chúng ta... hoàn toàn không có loại dầu bôi trơn thấu kính đặc chủng này, cũng không có thiết bị đo áp suất khí nén phi kim để hiệu chuẩn.
Lời giải thích kỹ thuật của Chấn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tham điên cuồng của Khánh. Gã chỉ huy lính đánh thuê khựng lại, đôi mắt ti hí đảo liên tục giữa khẩu súng hơi phi kim và gương mặt lạnh lùng của Nam. Gã cực kỳ sợ hãi việc trang bị bị hỏng hóc hoặc tự phát nổ giữa sa mạc hoang vu này, nơi một sai sót nhỏ của vũ khí cũng đồng nghĩa với cái chết.
Nam bồi thêm một đòn quyết định vào tâm lý của Khánh:
- Linh là người duy nhất ở đây biết cách sinh tồn sa mạc không cần nước nhiều ngày và thông thạo địa hình thạch anh này. Cô ấy đã sử dụng loại vũ khí phi kim này suốt ba năm qua trong các cuộc săn lùng. Nếu anh cố tình cướp súng từ tay cô ấy, anh chỉ mang theo một quả bom nổ chậm bên mình mà thôi. Hãy để cô ấy giữ khẩu súng để làm hỏa lực bảo vệ đoàn, đổi lại, cô ấy sẽ dẫn chúng ta tới nguồn nước tiếp theo.
Khánh im lặng một lúc lâu, lồng ngực gã phập phồng dưới lớp giáp da rùa cát bọc thép phi kim. Sự hoang tưởng nhân cách dập dờn trong đầu gã bắt đầu nhượng bộ trước bản năng sinh tồn thực tế. Gã từ từ hạ họng súng lục carbon xuống, nhưng ánh mắt vẫn đầy sự thù hằn, nghi kỵ.
- Được rồi. - Khánh gầm gừ, nhổ một bãi nước bọt lẫn cát mặn xuống đất. - Tao đồng ý để con nhỏ đó giữ khẩu súng hơi phi kim của Đạt Sói. Nhưng... bộ đạn thạch anh xanh tẩm độc cọp thủy tinh kia phải thuộc về tao! Tấn Sẹo, thu hồi túi đạn độc đó lại!
Linh định phản kháng, nhưng Nam khẽ đưa tay phải ra hiệu ngăn cô lại. Anh lắc đầu nhẹ, ra hiệu rằng việc nhượng bộ bộ đạn độc là cái giá bắt buộc phải trả để duy trì sự cân bằng mong manh lúc này.
Linh nghiến chặt răng, ném mạnh chiếc túi da chứa bộ đạn độc xuống cát dưới chân Tấn Sẹo. Gã cận vệ hung hãn nhặt chiếc túi lên, cười khẩy một tiếng đầy đắc thắng rồi lùi lại đứng sau lưng Khánh.
Cuộc đối chất tạm thời lắng xuống, nhưng lòng tin mong manh giữa Linh, Nam và toán lính đánh thuê Bão Cát đã hoàn toàn tan vỡ rách nát. Ranh giới thù địch giữa hai bên đã được thiết lập rõ ràng, biến chuyến thám hiểm thành một cuộc đồng hành bắt buộc đầy rẫy hiểm họa phản bội ngầm từ bên trong.
Nam không lãng phí thời gian vào cuộc tranh giành vô ích. Anh loạng choạng bước lại gần xác chết của Đạt Sói, quỳ xuống bên cạnh những cột đá thạch anh sắc nhọn. Cơn sốt cao khiến đầu óc anh đau nhức búa bổ, bắp tay trái sưng mủ nhiễm trùng co rút lại đau đớn mỗi khi anh cử động. Anh dùng bàn tay phải đang bị bỏng rộp, run rẩy lục soát kỹ lưỡng các lớp áo ngụy trang thạch anh sờn cũ của gã sát thủ quá cố.
Giữa những tấm da bọc chống nước bám đầy bụi thạch anh xanh, ngón tay Nam chạm vào một vật thể cứng, hình trụ dẹt làm bằng gốm chịu lực phi từ tính. Anh rút nó ra. Đó là một ống da bọc thạch anh bảo mật chứa tài liệu mật của Viện Hàn Lâm.
Nam vặn chặt nắp ống thạch anh, rút ra một cuộn giấy làm bằng chất liệu polymer mỏng dẻo dai, hoàn toàn không chứa kim loại để tránh từ trường mạnh. Anh trải cuộn polymer lên mặt một tảng đá granite phẳng, đưa chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ lên sát mắt phải để quan sát.
Dưới bộ lọc thạch anh xanh lục bảo của kính đo, mặc dù hình ảnh bị chia đôi méo mó do vết nứt thấu kính, Nam vẫn nhận ra những đường nét vẽ tay tinh tế màu xanh phản quang hiện lên trên bề mặt cuộn polymer. Đó là một bản đồ mật mã địa hình chi tiết của khu vực rìa Thung Lũng Khúc Xạ dẫn thẳng vào lòng Mê Cung Gương Vạn Hoa di động.
Đột nhiên, đồng tử mắt phải của Nam co rụt lại.
Ở góc dưới của bản đồ mật mã, ẩn hiện dưới một lớp mực quang học nhạy nhiệt, là một ký hiệu hình thoi đồng tâm kép xếp vảy cá—ký hiệu quang học đặc trưng dùng để đánh dấu các trạm đo đạc địa chất mật. Ký hiệu này... trùng khớp hoàn toàn với một nét vẽ tay nguệch ngoạc bằng mực xanh phản quang trong cuốn Sổ tay ghi chép quang học của Hà Chi mà anh vừa tìm thấy ở Tiền đồn Thạch Anh hoang phế.
Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Nam, xua tan đi phần nào cơn sốt đang hành hạ cơ thể anh. Chân tướng lịch sử lại lộ ra một mảnh ghép tàn khốc: Hà Chi – người vợ yêu quý của anh – ba năm trước đã từng bị chính Biệt đội Ám sát Phi kim này săn đuổi ráo riết trong suốt chuyến khảo cổ thực địa của cô! Ký hiệu trên bản đồ của Đạt Sói chính là tọa độ trạm nghiên cứu ngầm của cô mà chúng đã đánh dấu để phục kích.
- Nam, anh phát hiện ra cái gì thế? - Linh bước lại gần, giọng cô thấp xuống khi nhìn thấy sắc mặt tái nhợt, đầy chấn động của anh.
Nam khẽ lắc đầu, nhanh chóng cuộn bản đồ polymer lại và nhét sâu vào túi áo khoác trong, ngay cạnh Mảnh gương vỡ Hà Chi để giấu kín khỏi tầm mắt của Khánh:
- Bản đồ mật mã này chỉ ra rằng... lối thoát duy nhất của Thung Lũng Khúc Xạ dẫn vào mê cung gương phía trước đã bị phong tỏa hoàn toàn. Một đội ám sát phi kim có quy mô lớn hơn, được trang bị hỏa lực mạnh hơn Đạt Sói, đang lập chốt chặn nghiêm ngặt tại Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn.
Linh khẽ rùng mình, cô nhìn về phía những vách đá lấp lánh đằng xa:
- Đội ám sát phi kim của Viện Hàn Lâm... Chúng được huấn luyện để hoạt động trong vùng từ trường cực cao. Vũ khí gốm của chúng có thể xuyên thủng giáp da rùa cát dễ dàng. Nếu chúng ta đi thẳng vào hướng đó, chúng ta sẽ bị bắn tỉa từ các góc mù khúc xạ mà không thể phản công.
- Chúng ta không còn đường lui nữa. - Nam khàn giọng đáp, mắt phải anh nhìn chằm chằm vào những bức tường gương khổng lồ của mê cung đang xoay chuyển chậm rãi ở đường chân trời. - Địa tầng phía sau đã bị sạt lở bít kín sau vụ nổ lăng kính. Đội xe trượt bọc thép của Đại úy Sâm cũng đang lùng sục từ phía ngoài rìa. Con đường duy nhất để sống sót là tiến vào Vách đá Thạch Anh Sắc Nhọn phía trước, tận dụng từ trường dị thường cực mạnh để vô hiệu hóa hỏa lực của chúng.
Linh khẽ gật đầu, sự kiên cường thực tế của cô nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Cô xoay khẩu súng hơi phi kim của Đạt Sói trên tay, kiểm tra lại bộ khóa nòng bằng gốm chịu lực:
- Được rồi. Tôi sẽ dẫn đường. Nhưng chúng ta phải di chuyển ngay lập tức trước khi nhiệt độ ban đêm hạ xuống sát ngưỡng đóng băng tạo ra sương mù khúc xạ.
Cách đó không xa, dưới bóng râm u ám của một cột thạch anh khổng lồ, Khánh đứng khoanh tay, đôi mắt ti hí đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào bóng lưng của Hoàng Nam và Linh đang thảo luận. Sự hoang tưởng nhân cách dập dờn trong đầu gã chỉ huy lính đánh thuê đang thì thầm kích động lòng nghi ngờ tột độ: *"Con nhỏ đó giữ khẩu súng hơi phi kim cao cấp... Nó sẽ dùng khẩu súng đó để giết mày khi có cơ hội... Nó muốn độc chiếm bản đồ của Hà Chi để lấy tiền thưởng từ Viện Hàn Lâm... Mày phải hành động trước..."*
Khánh khẽ liếc mắt ra hiệu cho Tấn Sẹo. Gã cận vệ hung hãn hiểu ý, khập khiễng bước lại gần, cúi đầu xuống sát tai Khánh.
- Đại ca, anh có lệnh gì? - Tấn Sẹo thì thầm qua bộ lọc mặt nạ da cừu dính đầy bụi đỏ.
Khánh nhìn trừng trừng vào Linh, giọng nói của gã thấp xuống, lạnh lùng và đầy sát khí độc ác:
- Con nhỏ đó giữ khẩu súng hơi phi kim của Đạt Sói là một mối hiểm họa lớn cho tao. Mày hãy theo sát nó. Chờ khi đoàn thám hiểm tiến vào vùng từ trường cực cao phía trước, tận dụng sự hỗn loạn của địa hình... hãy lén lút thu hồi khẩu súng bắn tỉa hơi đó từ tay nó. Và... nếu nó dám cản đường hoặc có ý định phản kháng, tao cho phép mày tự tay thủ tiêu nó ngay lập tức. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào.
Tấn Sẹo khẽ nở một nụ cười tàn ác, bàn tay thô bạo của gã chạm nhẹ vào vết rách trên găng tay da do lưỡi dao gốm của Linh để lại lúc nãy:
- Rõ, đại ca. Tôi sẽ bắt con khốn đó phải trả giá bằng mạng sống của nó dưới vách đá thạch anh.
Hoàng Nam đứng cách đó mười mét, nhưng thính giác nhạy bén cực hạn của Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5) đã giúp anh bắt được những tần số rung động mỏng manh truyền qua địa tầng đá granite dưới chân. Mặc dù tiếng gió rít gào dồn dập và tiếng ù tai liên hồi đã lấn át phần lớn ngôn từ, nhưng âm điệu trầm khàn, đầy sát khí của Khánh và tiếng móng guốc ủng phi kim của Tấn Sẹo di chuyển lệch nhịp đã cảnh báo anh về một âm mưu sát hại dã man đang được lập ra ngay phía sau lưng họ.
Anh siết chặt chiếc Gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su dã chiến trong tay phải bỏng rộp, lòng kiên định dâng cao tột độ. Sa mạc thủy tinh hóa không chỉ thử thách họ bằng bẫy nhiệt và ảo ảnh chết chóc của thiên nhiên, mà còn đang lột trần phần tăm tối, tàn bạo nhất trong lòng con người.
- Đi thôi. - Nam khàn giọng ra lệnh cho cả đoàn, mắt phải anh hướng thẳng về phía vách đá thạch anh sắc nhọn lấp lánh ánh sáng đỏ quái dị phía trước, nơi luật cấm kỵ từ tính tuyệt đối đang chờ đợi họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!