Đảo Ngược Lăng Kính
Luồng không khí nóng bỏng năm mươi lăm độ C của Thung Lũng Khúc Xạ cuộn lên như một cơn lốc vô hình, bóp méo vạn vật xung quanh thành những hình ảnh dập dờn, kỳ dị. Dưới cái nóng thiêu đốt của giờ Ngọ, mặt cát thạch anh trắng mịn lấp lánh như hàng vạn mảnh gương vỡ, phản chiếu ánh mặt trời chói lòa khiến đôi mắt người ta bỏng rát. Hoàng Nam nằm áp sát mặt xuống vách đá granite cách nhiệt, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp mặt nạ lọc bụi bằng da cừu đã bám đầy muội than đen kịt. Bắp tay trái của anh nhói lên từng cơn buốt nhói, vết rách sâu nhiễm trùng từ đêm qua đang mưng mủ, bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh dính máu khô. Cơn sốt sa mạc đang gặm nhấm dần sinh lực của anh, nhưng lý trí của một nhà bản đồ học không cho phép anh gục ngã.
Ngay bên cạnh anh, Linh đang quỳ gối gồng mình chống đỡ. Cánh tay trái của cô run lên bần bật dưới sức nặng và nhiệt độ đang tăng nhanh của chiếc Khiên thạch anh phản quang dã chiến. Chiếc khiên xếp vảy cá ấy, sau khi hứng chịu liên tiếp những phát đạn thạch anh từ khẩu súng hơi của Đạt Sói, giờ đây đã nóng lên tới hơn sáu mươi độ C. Lớp keo nhựa cây dại dùng để gắn kết các mảnh thạch anh xanh bắt đầu chảy ra, bốc lên mùi khét lẹt nồng hắc. Từng tiếng rạn nứt răng rắc cực nhỏ vang lên trên bề mặt khiên, báo hiệu giới hạn chịu lực của nó sắp sửa sụp đổ.
- Nam... tôi không giữ được lâu nữa đâu! - Giọng Linh khàn đặc, nghẹn lại qua bộ lọc khí. - Lớp thạch anh đang bị quá tải nhiệt. Chỉ cần một phát bắn nữa thôi, chiếc khiên này sẽ vỡ vụn!
Từ khoảng cách hai trăm năm mươi mét trên đỉnh vách đá thạch anh phía Tây Bắc, Đạt Sói – gã sát thủ bắn tỉa tinh nhuệ của Viện Hàn Lâm Địa Chất – đang kiên nhẫn căn chỉnh đường ngắm. Hắn không cần nhìn trực diện. Thông qua một khối lăng kính tự nhiên khổng lồ treo lơ lửng trên gờ đá, Đạt Sói đang hội tụ ánh sáng mặt trời thành một chùm tia nhiệt cực mạnh, quét sát sạt vào rìa chiếc khiên phản quang của Linh. Chùm tia nhiệt ấy di động theo cảm biến nhiệt độ tỏa ra từ cơ thể họ, bóp nghẹt mọi đường sống.
- Tấn Sẹo! Phán! Giữ chặt Kiên! - Nam hét lớn, bàn tay phải rỉ máu tươi của anh khẽ miết lên mặt đá granite để cảm nhận độ rung cơ học.
Kiên đang nằm vật vã bên cạnh chiếc xe trượt hỏng xích, đùi phải bị thương sâu rỉ máu đã được thắt băng vải lanh tẩm nhựa cây dại đông cứng tạm thời. Vai phải của gã thợ sửa xe bị bỏng rộp nặng do nước sôi từ túi nước bị bắn nổ lúc nãy, hơi thở đứt quãng đầy đau đớn. Phán và Tấn Sẹo cố gắng giữ chặt vai Kiên để gã không co giật.
Nam biết rõ gã sát thủ Đạt Sói đang nạp viên đạn độc quyết định. Đó là viên đạn thạch anh xanh mài sắc tẩm độc tố cọp thủy tinh – loại độc cực mạnh có khả năng hủy hoại hệ thần kinh và gây hoại tử da thịt chỉ trong vài phút. Hắn muốn kết liễu Linh trước khi chiếc khiên phản quang sụp đổ hoàn toàn.
- Linh, giữ nguyên góc khiên nghiêng mười lăm độ về phía Đông! - Nam ra lệnh, tay phải anh nhanh chóng thọc sâu vào chiếc túi da lạc đà cách nhiệt bọc lanh đeo bên hông.
Anh rút ra một khối tròn trong suốt, tỏa ra làn hơi lạnh buốt tương phản hoàn toàn với cái nóng như lò nung của thung lũng. Đó là Thấu kính băng tự chế dã chiến – kiệt tác mà anh và Linh đã cật lực đóng băng từ mạch nước ngầm đông lạnh trong hang đá granite đêm qua. Khối băng được mài dũa tỉ mỉ theo hình dạng một thấu kính hội tụ kép, bọc ngoài bằng một lớp màng lanh mỏng để tránh hơi ấm bàn tay làm tan chảy.
Nam dùng chiếc gắp bằng gỗ sồi cách từ tính để kẹp chặt thấu kính băng. Mắt phải của anh áp sát vào chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ. Thấu kính mắt phải của kính đo đã bị nứt thêm một góc sau vụ sạt lở đá trước đó, khiến hình ảnh địa tầng khúc xạ bị chia làm đôi, méo mó và dập dờn. Anh phải liên tục nháy mắt, dùng lý trí khoa học để bù đắp cho sai số quang học một phần mười milimet ấy.
- Tôi phải bẻ cong chùm tia nhiệt của lăng kính khổng lồ trước khi hắn siết cò! - Nam lẩm nhẩm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, làm cay xè con mắt phải độc nhất.
Anh nhô người ra khỏi bóng râm hẹp của xe trượt, đưa thấu kính băng ra trước luồng bẫy nhiệt di động đang quét tới.
*Xèo xèo xèo!*
Ngay khi thấu kính băng tiếp xúc với chùm tia nhiệt hội tụ cường độ cao, một tiếng rít chói tai vang lên. Nhiệt độ năm mươi lăm độ C của thung lũng kết hợp với tia nhiệt ba trăm độ C quét qua khiến khối băng tan chảy với tốc độ kinh hoàng. Nước đá bốc hơi ngay lập tức thành một luồng hơi nước siêu nhiệt trắng xóa, tỏa ra xung quanh.
- Khốn kiếp! - Nam rít lên đau đớn.
Luồng hơi nước nóng bỏng bắn thẳng vào lòng bàn tay phải đang rỉ máu của anh, tạo nên một vết bỏng rộp đỏ ửng. Do tính toán sai góc khúc xạ khí quyển bị biến dạng bởi hơi nóng đi hai độ, thấu kính băng đầu tiên của anh đã bị lệch tâm hội tụ và tan chảy hoàn toàn trong vòng chưa đầy ba mươi giây mà không thể bẻ cong được chùm tia nhiệt.
- Nam! Khiên nứt rồi! - Linh hét lên kinh hoàng.
Một phát bắn không tiếng động từ súng hơi của Đạt Sói găm thẳng vào góc trên của chiếc khiên phản quang. Phát bắn mang theo đạn thạch anh tẩm độc cọp thủy tinh cực mạnh. Chiếc khiên vỡ toác một mảng lớn, các mảnh thạch anh văng tung tóe. Những mảnh dăm thạch anh xanh dính độc sượt qua bả vai trái của Linh, để lại một vết xước dài rỉ máu. Chất độc nhanh chóng phát tác, khiến cánh tay cầm khiên của cô tê dại, run rẩy dữ dội rồi buông thõng xuống một cách bất lực. Chiếc khiên nóng đỏ rơi bộp xuống cát.
- Ha ha! Chết đi lũ chuột mù! - Tiếng cười điên cuồng của Khánh vang lên từ dưới gầm xe trượt. Gã chỉ huy lính đánh thuê hoàn toàn bị hoang tưởng nhân cách chiếm giữ, gã chĩa súng lục carbon bắn loạn xạ vào khoảng không xung quanh vì tưởng có bóng ma đang áp sát.
Thế trận rơi vào nguy kịch tột độ. Đạt Sói trên vách đá cao đang từ từ nạp viên đạn độc thứ hai, hướng thẳng vào đầu Linh đang quỵ dưới đất.
Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Cơn đau từ bả vai nhiễm trùng sưng mủ kết hợp với vết bỏng hơi nước ở tay phải khiến đầu óc anh chao đảo. Tiếng gió rít qua các khe đá thạch anh của Thung Lũng Khúc Xạ dội vào tai anh thành những tiếng cười oán trách của Hà Chi: "Nam... anh lại để mất cô ấy sao... giống như đã buông tay em..."
- Không! Đó chỉ là ảo ảnh âm thanh! - Nam gào thét trong lòng.
Anh dứt khoát áp dụng bài tập thiền định Tâm Kính mà sư thầy Thích Thanh đã dạy. Anh hít một hơi thật sâu, nín thở để hạ nhịp tim xuống dưới năm mươi lăm nhịp một phút. Anh nhắm chặt mắt trái mờ tịt, dồn toàn bộ tinh thần vào đôi tai được bịt chặt bằng sáp ong bạc hà và mắt phải áp sát kính đo góc khúc xạ cổ. Anh cô lập bản thân khỏi cái nóng, khỏi tiếng gào thét của Khánh, và khỏi cả vết bỏng đang rát buốt.
Anh quan sát khối lăng kính khổng lồ tự nhiên trên đỉnh vách đá. Khối thạch anh tam lăng ấy đang chuyển động chậm rãi theo sự sụt lún địa tầng của đồi cát. Anh tính toán lại chỉ số khúc xạ khí quyển, bù trừ cho góc lệch hai độ lúc nãy và vết nứt trên thấu kính mắt phải.
- Góc tới bốn mươi lăm độ... Chiết suất thấu kính băng là một phẩy ba mươi mốt... Góc khúc xạ cần thiết là ba mươi hai độ... - Các công thức toán học trong cuốn Sổ tay của Hà Chi hiện lên rõ mồn một trong trí nhớ của anh.
Nam dùng bàn tay phải bỏng rộp, run rẩy luồn vào túi da rút ra khối thấu kính băng tự chế thứ hai – cũng là khối băng cuối cùng còn sót lại. Anh kẹp chặt nó bằng gắp gỗ sồi dã chiến.
*Xì...*
Tiếng súng hơi cực nhỏ của Đạt Sói lại vang lên. Phát bắn quyết định nhắm thẳng vào ngực Linh.
Đúng khoảnh khắc đó, Nam vung tay phải, đưa thấu kính băng thứ hai vào vị trí tính toán chính xác tuyệt đối.
Chùm tia nhiệt từ lăng kính khổng lồ tự nhiên quét qua thấu kính băng. Lần này, góc bẻ cong hoàn hảo đến từng micro. Thay vì bị nung chảy vô ích, chùm ánh sáng mặt trời hội tụ cường độ cao bị bẻ cong một góc ba mươi hai độ, dẫn truyền xuyên qua mảng thạch anh phản quang còn lại trên chiếc khiên bị bỏ rơi của Linh. Chiếc khiên hoạt động như một bộ chuẩn trực thứ hai, hội tụ luồng sáng thành một sợi chỉ ánh sáng trắng chói lòa, bắn ngược thẳng về phía đỉnh vách đá Tây Bắc.
Sợi chỉ ánh sáng trắng ấy lao vút đi, nhắm thẳng vào lăng kính ngắm bắn bằng thạch anh xanh trên khẩu súng hơi của Đạt Sói.
Đạt Sói đang ghé sát mắt vào kính nhắm để theo dõi đường đạn. Hắn không ngờ luồng nhiệt độ cao lại bị đảo ngược một cách không tưởng như vậy. Kính nhắm của hắn có lớp tráng phản quang thạch anh xanh lọc độc để chống lóa. Khi sợi chỉ ánh sáng hội tụ có tần số tương đương bắn trúng, nó kích hoạt một phản ứng cộng hưởng nhiệt lượng cực đại bên trong cấu trúc tinh thể thạch anh xanh của kính nhắm.
*BÙM!*
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên trên đỉnh vách đá. Chiếc kính nhắm thạch anh xanh trên súng hơi của Đạt Sói phát nổ vỡ vụn thành hàng vạn mảnh dăm sắc nhọn dưới áp lực cộng hưởng nhiệt độ cao.
- Á... á... á! Đôi mắt của tôi! - Tiếng thét đau đớn tột cùng của Đạt Sói dội lại từ vách đá cao.
Sức ép từ vụ nổ kính nhắm găm hàng trăm mảnh dăm thạch anh sắc nhọn vào hốc mắt và khuôn mặt gã sát thủ, đồng thời luồng nhiệt độ cao thiêu rụi toàn bộ vùng da mặt của gã. Bị lóa mắt cực độ và bỏng nhiệt nghiêm trọng, Đạt Sói điên cuồng ôm lấy khuôn mặt đầy máu, loạng choạng lùi lại phía sau.
Nhưng phía sau gã là vực sâu của vách đá Thung Lũng Khúc Xạ. Gã mất thăng bằng, trượt chân khỏi gờ đá granite trơn trượt.
- Không... Viện trưởng... cứu... - Tiếng hét của Đạt Sói kéo dài rồi tắt lịm.
Cơ thể gã sát thủ rơi tự do từ độ cao hơn hai mươi mét, lao thẳng xuống những cột đá thạch anh sắc nhọn như răng cưa bên dưới lòng chảo thung lũng. Tiếng va chạm vật lý khô khốc vang lên, dập tắt hoàn toàn sự sống của gã sát thủ bắn tỉa tinh nhuệ.
Không gian Thung Lũng Khúc Xạ đột ngột trở nên im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng gió nóng rít qua các khe đá thạch anh dội lại những tiếng u uất. Luồng bẫy nhiệt di động từ lăng kính khổng lồ mất đi sự điều khiển của sát thủ, lập tức phân tán thành những vệt sáng vô hại quét vào vách đá granite phía xa.
Hoàng Nam buông chiếc gắp gỗ sồi xuống đất. Khối thấu kính băng thứ hai trên tay anh đã tan chảy hoàn toàn thành những giọt nước ngọt nóng hổi thấm vào cát mặn. Bàn tay phải của anh bỏng rát, rỉ máu tươi hòa cùng muội than đen kịt. Anh thở dốc, gỡ bỏ hai mẩu sáp ong bịt tai ra để khôi phục thính giác.
- Hắn... hắn chết rồi sao? - Khánh lết ra khỏi gầm xe trượt, khẩu súng lục carbon trên tay gã vẫn run lên bần bật, ánh mắt hoang tưởng nhìn về phía vách núi đổ nát.
- Tiêu diệt hoàn toàn rồi. - Nam khàn giọng đáp, anh loạng choạng bước lại gần Linh.
Linh đang quỳ trên cát, cánh tay trái của cô tê dại hoàn toàn do độc tố cọp thủy tinh từ vết xước bả vai phát tán. Nam nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh, dùng bàn tay phải bỏng rộp của mình lục tìm trong túi da lấy ra hộp mỡ rùa cát sát trùng dã chiến còn sót lại một ít. Anh nhẹ nhàng thoa lớp mỡ mát lạnh lên bả vai Linh để trung hòa chất độc, ngăn không cho vết thương bị hoại tử.
- Cảm ơn anh, Nam... - Linh khẽ thì thào, môi cô tái nhợt vì đau đớn nhưng ánh mắt đã lấy lại sự tỉnh táo thực tế.
- Kiên, giúp tôi một tay. Chúng ta cần thu hồi trang bị của gã sát thủ. - Nam ra lệnh cho Kiên đang cố gắng gượng dậy.
Kiên nén cơn đau ở đùi phải, tựa vào vai Phán khập khiễng bước lại gần khu vực chân vách đá nơi xác Đạt Sói đang nằm vắt vẻo trên những cột thạch anh sắc nhọn. Xác gã sát thủ bị đâm xuyên qua ngực, máu tươi chảy tràn nhuộm đỏ những tinh thể thạch anh bán trong suốt dưới nắng gắt.
Kiên nhanh tay gỡ lấy khẩu Súng hơi bắn đạn thạch anh phi kim loại đeo trên lưng Đạt Sói. Khẩu súng bắn tỉa hơi áp lực cao này được chế tạo tinh xảo hoàn toàn từ sợi carbon và gốm chịu lực, báng súng bằng sừng rùa cát cách từ tính hoàn hảo, không hề bị ảnh hưởng bởi từ trường mạnh của vách đá. Gã thợ sửa xe cũng thu hồi được một túi da chứa đầy đạn thạch anh xanh mài sắc tẩm độc cọp thủy tinh còn nguyên vẹn.
Nam loạng choạng bước lại gần xác gã sát thủ. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy máu đã bị biến dạng của Đạt Sói dưới bộ đồ ngụy trang thạch anh sờn cũ của Viện Hàn Lâm.
Đột nhiên, đôi mắt đã mờ đục của Đạt Sói khẽ động đậy. Gã sát thủ vẫn chưa chết hẳn, hơi thở đứt quãng mang theo bọt máu rỉ ra từ khóe miệng rách nát. Gã nhìn trừng trừng vào chiếc kính đo góc khúc xạ cổ trên mắt phải Nam, khóe môi vặn vẹo thành một nụ cười thảm hại, đầy oán hận.
- Hoàng... Hoàng Nam... mày tưởng... mày đã thắng sao? - Giọng Đạt Sói thều thào, khàn đặc như tiếng cát cọ xát. - Mày chỉ là... một kẻ điên... bị trục xuất... Viện trưởng Trịnh Phong... biết rõ mày sẽ tới đây...
Gã ho sặc sụa, máu tươi trào ra từ miệng lan tỏa mùi sắt nồng hắc trong không khí nóng nập.
- Ông ta... đã cử một đội ám sát phi kim có quy mô lớn hơn... phong tỏa toàn bộ lối thoát duy nhất của mê cung phía trước... Các người... sẽ làm mồi cho gương cát... không một ai... có thể sống sót trở về mặt đất...
Sau câu nói cuối cùng đầy đe dọa, cơ thể Đạt Sói co giật mạnh một phát rồi hoàn toàn cứng đờ. Đôi mắt gã trợn trừng vô thần nhìn thẳng lên mặt trời đứng bóng.
Cái chết của Đạt Sói chính thức lột trần âm mưu vây quét tàn bạo của Viện Hàn Lâm Địa Chất Hoàng Gia đối với Hoàng Nam nhằm bịt đầu mối và tịch thu toàn bộ tài liệu khảo cổ của Hà Chi. Sự phẫn nộ và áp lực sinh tồn đè nặng lên vai cả nhóm thám hiểm yếu thế.
- Nam, chúng ta phải đi ngay. - Linh khẽ vịn vai Nam đứng dậy, vết thương vai đã dịu đi nhờ mỡ rùa cát nhưng sắc mặt cô vẫn vô cùng nghiêm trọng. - Lời gã nói là thật. Viện trưởng Trịnh Phong sẽ không bao giờ để chúng ta mang chân tướng ra ngoài sa mạc.
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân họ bỗng rung chuyển nhẹ.
Nam ngẩng đầu lên nhìn về phía cuối Thung Lũng Khúc Xạ, nơi lối vào Mê Cung Gương Vạn Hoa di động khổng lồ đang ẩn hiện sau màn sương muối dập dờn. Dưới ánh mặt trời bắt đầu chuyển góc về chiều, những bức tường gương thạch anh khổng lồ cao hàng chục mét của mê cung bắt đầu xoay chuyển chậm rãi theo hướng gió, phát ra những tiếng rít cơ học trầm đục, ghê rợn dội lại từ lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!