Bản Giao Kèo Ở Quán Trọ Cát Trắng
Sương mù muối biên giới dày đặc như một lớp sữa đục, mang theo vị mặn chát của địa tầng thạch anh bị phong hóa dính chặt vào da thịt. Chiếc xe trượt buồm cát cỡ nhỏ của Kiên lao đi trong đêm tối, xích xe nện xuống những vỉa đá granite mài mòn tạo ra những tiếng cọc cạch khô khốc. Gió đêm rít mạnh, thổi thốc qua khe nứt nhỏ của chiếc thấu kính đo góc cũ đang giắt bên hông Hoàng Nam, tạo ra một chuỗi âm thanh u uất, dập dờn như tiếng khóc nghẹn ngào.
"Nam... cứu... cứu em..."
Nam nhắm chặt mắt, răng cắn chặt đến mức bật máu ở khóe môi. Lại là giọng nói đó. Nó mỏng như cánh ve, luồn lách qua lớp băng vải bịt tai, găm thẳng vào vỏ não anh như những cây kim thạch anh buốt lạnh. Chứng hoang tưởng thính giác bùng phát dữ dội khi cơ thể anh suy kiệt. Cơn đau từ vết xước sâu ở bắp tay trái giật lên từng hồi theo nhịp xóc của xe trượt. Máu nóng đã thấm đẫm lớp băng vải lanh thô dã chiến, mùi rỉ sét của máu hòa lẫn với mùi nhựa thông tẩm buồm tạo nên một thứ hỗn hợp nồng hắc đến lợm giọng. Anh phải áp dụng kỹ thuật thở sâu của thiền định dã chiến, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ để cô lập ảo giác âm thanh ra khỏi thực tại.
"Giữ tỉnh táo, Nam. Đó chỉ là tiếng gió khúc xạ qua vách đá thôi," anh lẩm nhẩm trong cổ họng, bàn tay phải siết chặt lấy mảnh gương vỡ của Hà Chi nằm trong túi áo khoác trong như một mỏ neo tinh thần duy nhất.
"Nam! Chúng ta tới nơi rồi!" Tiếng hét của Kiên cắt đứt cơn mê sảng của anh.
Phía trước, ẩn hiện sau màn sương muối lấp lánh bụi phản quang, là Quán trọ Cát Trắng. Ngôi nhà gỗ sồi hai tầng xám xịt, xộc xệch nằm cheo leo bên một vách đá granite lớn. Đây là điểm dừng chân duy nhất ở ranh giới biên thùy có nguồn nước ngọt giếng khoan không bị nhiễm mặn, cũng là thánh địa bất khả xâm phạm của giới phu mỏ và lính lục lộ sa mạc.
Kiên đỡ Nam bước xuống xe. Cánh tay trái của Nam buông thõng, hoàn toàn mất lực do vết rách sâu chạm tới cơ thịt. Anh bước đi loạng choạng, mắt phải đeo thấu kính đo góc khúc xạ tự chế nhìn chằm chằm vào những vệt sáng phản chiếu méo mó trên những ô cửa kính bám đầy bụi muối của quán trọ.
Bên trong quán trọ ngột ngạt, sặc mùi rượu mạnh rẻ tiền, mỡ lạc đà nướng và mùi mồ hôi của những gã phu mỏ thạch anh lậu. Ở góc quầy bar, Lão bản Tiền - gã đàn ông mập mạp mặc áo lụa thêu hoa văn đồng tiền sặc sỡ - đang gẩy bàn tính gỗ mun bọc bạc tanh tách. Lão liếc nhìn vết thương đang chảy máu của Nam bằng đôi mắt hí gian xảo, nụ cười giả tạo nở trên môi:
"Nước ngọt giếng khoan hôm nay giá gấp đôi, hai mảnh thạch anh xanh cho một bình da dê. Còn nếu muốn băng bó..."
Lời của lão chưa dứt, tiếng kót két của hệ thống xích xe trượt hạng nặng từ phía ngoài dội vào, theo sau là tiếng bước chân nện xuống sàn gỗ dồn dập. Cánh cửa quán trọ bị đạp tung.
Một toán lính vũ trang quấn khăn kín mặt, trang bị súng hơi phi kim loại làm từ sợi carbon và nhựa cứng đen ngòm tràn vào, nhanh chóng phong tỏa mọi lối ra vào. Đám phu mỏ trong quán trọ lập tức im bặt, lén lút thu dọn đồ đạc lùi sát vào vách tường.
Khánh bước vào giữa quán trọ. Thân hình gã vạm vỡ, khoác tấm áo giáp da rùa cát bọc những tấm thép phi kim mài nhẵn, khuôn mặt góc cạnh với đôi mắt ti hí sắc lạnh đầy thú tính. Đi sát sau gã là Tấn "Sẹo" - gã cận vệ hung hãn có vết sẹo dài từ mắt đến cằm, tay lăm lăm khẩu súng trường carbon, và Cương "Mắt Rắn" - gã phó chỉ huy gầy gò, đôi mắt một mí luôn đảo quanh đầy mưu mô.
Khánh nhìn lướt qua quán trọ, ánh mắt gã dừng lại ở Hoàng Nam. Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng vàng khè dính khói thuốc:
"Hoàng Nam. Nhà bản đồ học bị trục xuất của Viện Hàn Lâm. Tao đã tìm mày suốt ba ngày qua."
Chưa đợi Nam kịp trả lời, Khánh dứt khoát rút khẩu súng lục bằng sợi carbon đặc chủng bên hông, gí thẳng nòng súng lạnh ngắt vào giữa trán Nam. Tiếng búa gõ nòng súng cơ học lách cách vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng nghẹt thở.
"Giao tấm bản đồ cổ của Hà Chi ra đây. Nếu không, tao sẽ thổi bay cái đầu hoang tưởng của mày ngay tại chỗ," Khánh gầm gừ, ngón trỏ gã siết nhẹ vào cò súng.
Kiên đứng bên cạnh lập tức vung chiếc búa tạ vặn ốc đa năng định xông lên can thiệp, nhưng ngay lập tức, ba khẩu súng trường phi kim của đám lính đánh thuê chĩa thẳng vào ngực gã. Tấn "Sẹo" bước lên, dùng báng súng nện mạnh vào vai Kiên khiến gã thợ sửa xe quỵ xuống sàn gỗ, nghiến răng chịu đựng đau đớn.
"Kiên, đứng yên!" Nam khàn giọng ra lệnh cho đồng đội.
Dù nòng súng đang dí sát trán, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương, ánh mắt Nam dưới thấu kính thạch anh xanh vẫn lạnh lùng một cách kỳ lạ. Anh không hề né tránh họng súng của Khánh. Anh khẽ liếc nhìn xuống chiếc la bàn bọc đồng mạ kẽm đeo ở thắt lưng của Khánh, chiếc kim la bàn bằng sắt đang xoay mòng mòng điên cuồng, hoàn toàn mất phương hướng.
Nam nhếch môi, giọng nói bình thản đến đáng sợ:
"Anh muốn giết tôi để lấy bản đồ? Được thôi. Nhưng trước khi bóp cò, hãy nhìn xuống chiếc la bàn của anh đi, Chỉ huy Khánh."
Khánh nheo mắt, khẽ liếc nhìn xuống thắt lưng.
"Rìa Cát Thủy Tinh cách đây chưa đầy hai dặm," Nam tiếp tục, giọng nói sắc bén như một lưỡi dao mài kính. "Từ trường thạch anh ở đó mạnh đến mức mọi thiết bị định vị bằng sắt thép của các người đã trở thành phế liệu từ lúc bước chân xuống thị trấn này. Anh mang theo cả một toán lính đánh thuê nặng nề, xe trượt buồm cát bọc thép, súng đạn phi kim... nhưng các người định đi vào sa mạc bằng cách nào khi la bàn đã hỏng? Nhắm mắt đi bừa để rồi bị bão cát nung chảy thành thủy tinh sao?"
Khánh khựng lại, nòng súng hơi dịch chuyển một chút. Sự đa nghi và thực dụng của gã bắt đầu đấu trí với cơn giận dữ.
Tấn "Sẹo" thấy chủ soái do dự, gã bước lên hừ lạnh một tiếng. Gã dùng bàn tay thô ráp thò ra giật phăng chiếc kính cận cũ đang đeo trên mắt trái của Nam, ném xuống sàn gỗ và dùng đế ủng da nện mạnh.
*CRẮC!*
Chiếc thấu kính thủy tinh thường vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn bão.
"Đừng có giở trò học giả lừa bịp ở đây!" Tấn "Sẹo" quát lớn, dí họng súng trường vào vết thương đang chảy máu ở bắp tay trái của Nam, cố tình dùng lực ấn mạnh. Cơn đau thấu xương khiến Nam khuỵu xuống, toàn thân run rẩy, gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Tầm nhìn bên mắt trái của anh nhòe đi hoàn toàn, biến thế giới xung quanh thành một màn sương mờ đục.
Nhưng Nam vẫn nghiến răng đứng vững. Anh dùng thính giác nhạy bén để định vị khoảng cách của Khánh, giọng nói tuy yếu ớt nhưng chứa đựng sự tự tin tuyệt đối của một kẻ độc quyền tri thức sinh tồn:
"Tôi không lừa bịp. Giờ Ngọ ngày mai, Thung Lũng Khúc Xạ sẽ bước vào chu kỳ hội tụ ánh sáng. Không khí nóng sẽ bẻ cong ánh sáng mặt trời tạo ra các dòng sông cát chảy giả lập. Nếu các người đi theo bản đồ số cũ của Viện Hàn Lâm, các người sẽ lao thẳng vào đầm lầy cát lún thạch anh ngầm. Chỉ có tôi... chỉ có thính giác của tôi mới nghe được tiếng cát chảy để phân biệt thực giả, và chỉ có tôi mới tính toán được góc mù khúc xạ để đưa các người qua đó an toàn."
Khánh im lặng. Gã nhìn chằm chằm vào Nam, cố gắng tìm kiếm một tia sợ hãi hay dối trá trong mắt nhà bản đồ học hoang tưởng này. Nhưng gã chỉ thấy một sự kiên định lạnh lùng, một kẻ đã chấp nhận đối mặt với cái chết từ lâu.
Cương "Mắt Rắn" đứng phía sau khẽ bước lên, ghé sát tai Khánh thì thầm bằng giọng khàn khàn:
"Đại ca, thằng điên này nói đúng đấy. Tài liệu của Nghiệp đoàn cũng cảnh báo về hiện tượng bẫy nhiệt khúc xạ. Chúng ta cần một con chó dò đường biết nghe tiếng cát. Cứ giữ mạng nó lại, bắt nó ký giao kèo. Khi nào tìm được lối vào mê cung gương vạn hoa... chúng ta xử nó cũng chưa muộn."
Lời khuyên xảo quyệt của Cương đánh trúng vào lòng tham và dã tâm của Khánh. Gã từ từ hạ họng súng lục carbon xuống, giắt lại vào bao súng bên hông. Gã nhìn Nam, nhếch môi cười tàn nhẫn:
"Được. Tao sẽ cho mày một cơ hội để chứng minh cái giá trị của mày. Chúng ta sẽ ký một bản giao kèo thám hiểm."
Nam nén cơn đau ở cánh tay trái, đứng thẳng dậy, dùng vạt áo lau vệt máu trên môi:
"Tôi có ba điều kiện. Thứ nhất, anh phải cung cấp cho tôi một chiếc La bàn địa từ xương cá voi phi từ tính để hiệu chuẩn tọa độ. Thứ hai, toàn bộ xe trượt và trang bị của tôi và Kiên phải do chúng tôi tự quản lý. Thứ ba, không được động đến Út Nhỏ và những người phu vác hành lý của tôi."
Khánh khịt mũi, vẻ mặt đầy khinh bỉ:
"Mày đang ở thế bị xích mà dám ra điều kiện với tao sao? Chiếc la bàn xương cá voi tao sẽ cho người chuẩn bị ở chợ đen. Nhưng từ nay, mày và gã thợ sửa xe này sẽ bị giám sát 24/7 dưới họng súng của đoàn lính đánh thuê Bão Cát. Mọi bản đồ vẽ tay của mày phải được giao nộp cho tao ngay khi hoàn thành."
Khánh vẫy tay, Cương "Mắt Rắn" lập tức lấy ra một tờ giấy da dê cách nhiệt đã soạn sẵn điều khoản thám hiểm của Nghiệp đoàn Khai Thác.
Nam không chần chừ. Anh dùng ngón tay trỏ của bàn tay trái đang dính đầy máu từ vết rách sâu, ấn mạnh một dấu vân tay bằng máu tươi lên góc bản hợp đồng dã chiến. Vết máu đỏ sậm loang ra trên nền giấy da dê xám nhạt, như một lời nguyền định mệnh gắn kết sinh mạng anh vào hang cọp.
"Sáng mai xuất phát. Nếu mày dẫn sai đường... tao sẽ bẻ gãy từng khúc xương của gã thợ sửa xe này trước mặt mày," Khánh để lại lời đe dọa lạnh lùng rồi quay lưng, dẫn toán lính bước lên tầng hai của quán trọ để lập phòng chỉ huy dã chiến.
Kiên gượng dậy, đỡ Nam ngồi xuống một chiếc ghế gỗ sồi cũ ở góc tối của quán trọ. Gã thợ sửa xe lo lắng nhìn bắp tay trái đang rỉ máu của Nam:
"Nam, bắp tay của anh... vết thương sâu quá, sương muối biên giới sẽ làm nó bị nhiễm trùng hoại tử mất. Chúng ta phải tìm y sĩ gấp."
"Tôi tự lo được," Nam thì thầm, anh dùng một mảnh vải lanh tẩm dầu thông còn sót lại trong túi đồ để siết chặt vết thương, nén cơn đau buốt tận tim gan. Anh nhắm mắt lại, cố gắng chịu đựng tiếng ù tai đang dội lên liên hồi. Chiếc kính cận bị vỡ khiến tầm nhìn của anh giờ đây chỉ còn là một màn sương mù mờ ảo, nhưng trong bóng tối của đôi mắt nhắm nghiền, thính giác của anh lại trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết.
Đúng lúc này, ở góc tối của hành lang dẫn lên tầng hai quán trọ, khuất sau bóng của những cột gỗ sồi mục nát, Cương "Mắt Rắn" đang đứng lặng lẽ. Gã lấy ra từ trong ngực áo một thiết bị thu phát vô tuyến phi kim loại nhỏ bằng lòng bàn tay, làm từ sợi carbon và gốm chịu lực.
Gã lén lút bấm nút ghi âm, ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại thỏa thuận vừa rồi giữa Khánh và Nam. Với một nụ cười xảo quyệt như rắn độc, Cương gõ nhẹ ngón tay lên bộ phát sóng, gửi một chuỗi tín hiệu mã hóa đặc biệt về phía bắc biên giới - hướng về phía tòa tháp kính của Viện Hàn Lâm Địa Chất Hoàng Gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!