Tiếng Súng Hơi Trong Lò Nung
Làn sương nước ngọt mỏng manh vừa bốc lên từ chiếc túi da lạc đà bị bắn nổ đã lập tức tan biến vào không khí hầm hập của Thung Lũng Khúc Xạ. Cái nóng năm mươi lăm độ C nung chảy mọi hơi ẩm trong vòng một tích tắc, chỉ để lại mùi da cháy khét lẹt và tiếng rít chói tai của dòng nước sôi dội thẳng vào bả vai Kiên.
- Ư... hự!
Kiên nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ u uất nghẹn lại nơi cuống họng. Gã thợ sửa xe vạm vỡ khuỵu một bên gối xuống mặt cát thủy tinh nóng bỏng, bắp tay cuồn cuộn run lên bần bật khi luồng nước chưng cất sôi sùng sục thấm qua lớp áo bảo hộ kaki sờn rách, lột đi một mảng da vai đỏ hửng. Đùi phải của gã, vốn đã bị thương sâu từ đêm qua và mới chỉ được cầm máu tạm thời bằng nhựa cây dại, giờ đây lại phải chịu thêm một cơn chấn động nhiệt dữ dội.
- Kiên! Nằm rạp xuống!
Linh là người phản ứng nhanh nhất. Với bản năng sinh tồn dạn dày của một kẻ từng bị bỏ rơi giữa sa mạc, cô không hề do dự lao tới, dùng cả trọng lượng cơ thể đẩy Kiên ngã nhào vào bóng râm hẹp của chiếc xe trượt buồm cát bị hỏng xích. Tay trái cô vung lên, chiếc Khiên thạch anh phản quang bị nứt vỡ một nửa từ trận chiến trước được dựng đứng, che chắn cho cả ba người khỏi luồng ánh sáng mặt trời đang dội xuống như thác đổ.
*Phựt!*
Một vệt gió xé ngang không khí, mỏng dính và lạnh lùng. Tiếng rít mỏng như sợi chỉ lướt qua ngay phía trên đỉnh đầu Linh, găm thẳng vào vách đá granite cách nhiệt phía sau. Không có tiếng nổ đanh gọn của thuốc súng thông thường. Không có tia lửa hay khói đen rò rỉ. Chỉ có tiếng rạn nứt răng rắc của đá cứng khi một viên đạn thạch anh xanh mài sắc găm sâu vào lòng đá, vỡ vụn thành một cơn mưa mảnh thủy tinh lấp lánh.
- Mẹ kiếp! Nó ở đâu? Đứa nào đang bắn lén tao?
Khánh gào lên điên cuồng. Gã chỉ huy lính đánh thuê nằm rạp dưới gầm xe trượt chính, khuôn mặt vạm vỡ sạm đen giờ đây vặn vẹo vì hoang tưởng và giận dữ. Đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thiếu ngủ và mất nước của gã quét nhanh qua các vách đá thạch anh lấp lánh xung quanh. Sự kích động từ bản sao ảo dưới giếng muối đêm qua dường như vẫn đang bám đuổi trong tâm trí Khánh, khiến gã không ngừng chĩa khẩu súng lục carbon về phía những bóng ma dập dờn của mirage.
*Đoàng! Đoàng!*
Khánh bóp cò liên tiếp hai phát súng lục carbon. Những viên đạn thạch anh bắn ra găm vào khoảng không trống trải phía trước, nhưng ngay lập tức bị những luồng lốc xoáy nhiệt của thung lũng thiêu rụi và thổi lệch hướng hoàn toàn, găm vô hại vào những đụn cát xốp phía xa.
- Đừng bắn bừa bãi, Khánh! Anh chỉ đang phí đạn và làm lộ vị trí của chúng ta thôi! - Hoàng Nam nằm sát đất, khàn giọng quát lớn qua bộ lọc dính đầy muội than của chiếc mặt nạ da cừu.
Cánh tay trái của Nam hoàn toàn mất lực do vết rách nhiễm trùng sưng mủ bốc hỏa kịch liệt từ đêm qua, treo thõng xuống một cách bất lực trên mặt cát nóng. Bàn tay phải của anh, vốn bị xước rách rỉ máu tươi liên tục khi cứu Bé Thạch dưới hang ngầm, giờ đây bám đầy cát mặn và bụi thủy tinh, đau rát như bị hàng vạn cây kim châm vào da thịt. Mắt trái của anh mờ tịt hoàn toàn, nhưng mắt phải áp sát vào thấu kính thạch anh xanh bị nứt thêm một góc của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ vẫn sáng lên một tia lý trí lạnh lùng.
- Súng hơi phi kim loại... - Nam lẩm nhẩm, đầu ngón tay phải rỉ máu của anh khẽ miết lên mặt đất đá granite để cảm nhận độ rung cơ học. - Không có tiếng nổ của thuốc súng, không có từ tính sắt. Kẻ bắn tỉa sử dụng áp suất khí nén để đẩy đạn thạch anh xanh mài sắc. Hắn biết rõ quy luật của Thung Lũng Khúc Xạ. Bất kỳ thứ vũ khí bằng sắt nào mang vào đây đều sẽ bị từ trường mạnh của vách đá thạch anh hút dính và vô hiệu hóa vĩnh viễn.
Linh khẽ nheo mắt, tay cô ghì chặt lấy tay cầm của chiếc khiên phản quang.
- Hắn đứng ở đỉnh vách đá phía Tây Bắc. Khoảng cách ít nhất là ba trăm mét. Với góc bắn từ trên cao dội xuống thế này, chúng ta hoàn toàn nằm trong góc chết của hắn. Chiếc xe trượt hỏng xích này không thể che chở cho chúng ta được lâu đâu.
Để minh chứng cho lời Linh nói, một tên lính gác của Khánh – kẻ đang hoảng loạn tìm cách lết về phía một hốc đá granite cách ly từ tính phía xa – vừa mới nhô đầu ra khỏi bóng râm của xe trượt.
*Phập!*
Một tiếng động ẩm ướt và lạnh lùng vang lên. Viên đạn thạch anh sắc nhọn găm thẳng vào giữa ngực tên lính gác. Gã không kịp kêu lên một tiếng, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn xuống vệt máu tươi đang loang nhanh trên ngực áo kaki sờn cũ, rồi gục xuống mặt cát nóng, cơ thể co giật nhẹ trước khi hoàn toàn bất động. Máu tươi rỉ ra từ ngực gã bốc lên mùi sắt nồng hắc, hòa vào luồng không khí khô khốc dập dờn ảo ảnh.
- Tấn Sẹo! Giữ chặt vị trí! Thằng nào dám nhúc nhích tao bắn bỏ! - Khánh gào lên, gã dùng báng súng nện mạnh xuống sàn gỗ xe trượt để trấn áp đám lính đang hoảng loạn tột độ.
Khúc xương cá voi định vị đã bị đập nát dưới hang ngầm, cả đoàn giờ đây như những con chuột mù bị nhốt trong một lò nung khổng lồ, chịu sự săn lùng của một kẻ thù vô hình từ trên cao. Cái nóng năm mươi lăm độ C đang bắt đầu rút cạn những giọt mồ hôi cuối cùng của họ. Linh cảm thấy lòng bàn tay cầm khiên của mình đang nóng rát lên một cách nguy hiểm. Chiếc khiên thạch anh phản quang dã chiến xếp vảy cá của cô, dưới sự nung nấu trực tiếp của ánh mặt trời giờ Ngọ và ánh sáng phản chiếu từ các mảng gương cát xung quanh, đang tăng nhiệt độ lên tới hơn sáu mươi độ C. Lớp keo nhựa cây dại dùng để gắn kết các mảnh thạch anh xanh bắt đầu mềm nhũn ra, bốc lên mùi hắc nồng khó chịu.
- Nam... chiếc khiên của tôi không chịu nổi nữa. Lớp thạch anh phản quang đang bị quá tải nhiệt. Nếu cứ tiếp tục thế này, các mảnh gương vảy cá sẽ tự rạn nứt và vỡ vụn dưới áp lực nhiệt độ. - Linh nghiến răng nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương cô, làm nhòe đi vết sẹo nhỏ bên má trái.
Hoàng Nam biết Linh không nói dối. Chiếc kính đo góc khúc xạ cổ đeo trên mắt phải của anh đang hiển thị những dải phổ ánh sáng chuyển dần từ màu xanh lục bảo dịu nhẹ sang màu đỏ rực của bẫy nhiệt di động. Không khí xung quanh họ dập dờn như nước sôi, bẻ cong mọi hình ảnh thực tế thành những bóng ma méo mó. Nếu không nhanh chóng định vị được vị trí của kẻ bắn tỉa để tìm cách phản công hoặc rút lui vào góc mù quang học, tất cả họ sẽ bị thiêu rụi hoặc bị găm chết dưới làn đạn thạch anh.
- Kiên, đưa cho tôi túi sáp ong bịt tai trong hòm dụng cụ. Mau lên! - Nam ra lệnh, giọng nói dứt khoát không chút do dự.
Kiên nén cơn đau bỏng rát ở vai, dùng một tay lục lọi trong hòm gỗ sồi của xe trượt, lôi ra chiếc hộp đồng chứa sáp ong rừng tẩm tinh dầu bạc hà. Nam đón lấy chiếc hộp bằng bàn tay phải rỉ máu, gạt bỏ lớp nắp đồng. Anh ngắt lấy hai mẩu sáp ong lớn, nhét chặt vào hai bên tai của mình, chỉ để lại một khe hở mỏng dính rộng chưa đầy một milimet.
- Nam, anh điên rồi à? Bịt tai lúc này thì làm sao nghe được tiếng đạn bắn? - Khánh trợn mắt quát.
- Tiếng gió rít qua các khe thạch anh của Thung Lũng Khúc Xạ có tần số cộng hưởng rất cao, nó làm nhiễu loạn màng nhĩ và kích hoạt chứng hoang tưởng thính giác của tôi. - Nam lạnh lùng giải thích, anh áp sát toàn bộ khuôn mặt bên phải của mình xuống bề mặt thô ráp của tảng đá granite cách âm mà họ đang tựa lưng vào. - Sáp ong tẩm bạc hà sẽ lọc bỏ hoàn toàn các tạp âm tần số cao của gió và cát. Tôi cần nghe tiếng rung cơ học truyền qua địa tầng đá granite cứng này. Tiếng xì hơi giải phóng áp lực khí nén của súng hơi phi kim loại khi khai hỏa sẽ tạo ra một xung động địa chấn cực nhỏ nhưng đặc trưng. Đá granite truyền âm nhanh hơn không khí gấp mười lần.
Nam nhắm chặt cả hai mắt. Bóng tối bao trùm lấy tâm trí anh, nhưng đôi tai anh – dưới sự trợ giúp của sáp ong lọc âm và ngưỡng năng lực Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5) vừa đột phá – bắt đầu hoạt động như một bộ cảm biến địa chấn cực kỳ nhạy bén.
Trong thế giới âm thanh bị cô lập của Nam, tiếng gầm rú của gió nóng sa mạc biến mất, tiếng chửi bới hoảng loạn của Khánh chỉ còn là những tiếng u uất trầm đục xa xăm. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình, tiếng nước sôi lụp bụp trong nồi chưng cất của Phán sát hồ ngầm phía sau, và tiếng cát mịn chảy xào xạc dưới lòng đất.
*Rắc... rắc... rắc...*
Đó là tiếng co giãn nhiệt của các tinh thể thạch anh dưới sức nóng giờ Ngọ. Nam kiên nhẫn lọc bỏ nó ra khỏi tâm trí. Anh điều hòa nhịp thở dã chiến theo kỹ thuật thiền định Tâm Kính, hạ nhịp tim xuống dưới sáu mươi nhịp một phút để giảm thiểu tiếng ồn sinh học của chính cơ thể mình.
*Xì...*
Có nó rồi!
Một xung động cơ học cực mỏng, ngắn ngủi và đanh gọn truyền qua thớ đá granite cứng, dội thẳng vào xương thái dương bên phải của Nam. Đó là tiếng giải phóng khí nén áp lực cao từ báng súng hơi phi kim loại.
Nam mở bừng mắt phải, tay phải anh điều chỉnh nhanh vòng tiêu cự của chiếc kính đo góc khúc xạ cổ.
- Góc hướng Tây Bắc. Góc tà ba mươi lăm độ. Khoảng cách khoảng hai trăm năm mươi mét. Hắn đang ẩn nấp sau một gờ đá thạch anh có hình thù giống như một chiếc răng cưa khổng lồ. - Nam nói một cách chính xác tuyệt đối, đầu ngón tay anh chỉ thẳng về phía một gờ đá xám xịt nằm chênh vênh trên vách núi cao.
- Mày chắc chắn chứ? - Khánh nghiến răng, gã chĩa khẩu súng carbon về hướng đó nhưng ngay lập tức rụt tay lại khi một tia sáng phản chiếu từ kính nhắm của gã suýt chút nữa làm gã lóa mắt. - Mẹ kiếp, ánh sáng khúc xạ ở góc đó chói quá, tao không thể ngắm bắn được!
- Kẻ bắn tỉa không sử dụng kính nhắm quang học thông thường. Hắn sử dụng một khối lăng kính tự nhiên khổng lồ ở ngay phía trên gờ đá để bẻ cong ánh sáng mặt trời, tập trung toàn bộ nhiệt lượng bức xạ vào khu vực của chúng ta. - Nam giải thích, mắt phải anh áp sát vào thấu kính thạch anh xanh bị nứt, quan sát dải phổ ánh sáng đang hội tụ dồn dập quanh chiếc xe trượt. - Hắn đang theo dõi cảm biến nhiệt độ phát ra từ cơ thể chúng ta và chiếc khiên của Linh. Chiếc khiên của cô ấy đang nóng lên tới sáu mươi độ C, biến thành một mục tiêu phát xạ nhiệt khổng lồ giữa thung lũng lạnh ban đêm. Hắn chỉ cần nhắm vào tiêu điểm nhiệt đó là có thể găm đạn chính xác mà không cần nhìn trực diện.
Linh khẽ rùng mình, cánh tay cầm khiên của cô run lên vì bỏng rát.
- Nếu vậy, hắn đang chuẩn bị bắn phát đạn tiếp theo. Tôi cảm thấy luồng nhiệt xung quanh chiếc khiên đang co cụm lại.
- Đúng thế. - Nam nói, giọng anh lạnh đi. - Và phát đạn tiếp theo của hắn sẽ không phải là đạn thạch anh thường. Hắn đang nạp một viên đạn tẩm độc cọp thủy tinh – loại độc tố chiết xuất từ loài thú săn mồi sa mạc có khả năng tàn phá hệ thần kinh và gây hoại tử da thịt chỉ trong vòng vài phút. Hắn muốn kết liễu cô trước khi chiếc khiên phản quang sụp đổ.
Khánh nghe đến độc cọp thủy tinh liền tái mặt, gã lùi sâu hơn vào gầm xe trượt, không dám nhô ra dù chỉ một inch.
- Nam! Mày có cách nào bẻ gãy đường ngắm của hắn không? Tao không muốn chết khát ở cái lò nung này! - Khánh gào lên.
Nam im lặng một giây, anh nhìn xuống bàn tay phải đang rỉ máu tươi của mình, rồi nhìn sang chiếc Khiên thạch anh phản quang bị hỏng nặng của Linh. Một kế hoạch phản công táo bạo nhen nhóm trong đầu anh, tận dụng chính quy luật khúc xạ ánh sáng của Thung Lũng Khúc Xạ để lật ngược thế cờ.
- Linh, tôi cần cô giữ vững chiếc khiên thêm một phút nữa. Kiên, chuẩn bị khẩu súng hơi phi kim thu hồi được từ tên lính gác đã chết. Chúng ta chỉ có một cơ hội duy nhất để dụ hắn lộ diện hoàn toàn trước khi phát đạn độc được khai hỏa.
Kiên nén đau, bặm môi gật đầu, bàn tay thô ráp bám chặt lấy báng gỗ sồi của khẩu súng hơi phi kim loại dã chiến, sẵn sàng chờ đợi mệnh lệnh của Nam giữa làn khói bụi và cái nóng thiêu đốt của lò nung sa mạc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!