Thung Lũng Khúc Xạ
Ánh bình minh đầu tiên của Thung Lũng Khúc Xạ không mang đến sự ấm áp, nó dội xuống như một gáo nước sôi khổng lồ dội thẳng vào da thịt.
Khi Hoàng Nam lết cơ thể đang sốt hầm hập thoát ra khỏi lối thoát hiểm của hang ngầm Giếng muối cổ, luồng ánh sáng chói lòa lập tức nện thẳng vào võng mạc của anh. Mắt trái bị mù hoàn toàn từ trước chỉ còn là một khoảng tối tăm, nhưng mắt phải – vốn đang áp sát vào thấu kính thạch anh xanh bị nứt thêm một góc của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ – nhói lên một cơn đau buốt buốt tận đại não. Anh phải nheo mắt lại, thở dốc qua chiếc mặt nạ lọc bụi bằng da cừu dính đầy muội than đen nhẻm.
- Đừng đứng yên một chỗ! Di chuyển xe trượt vào bóng râm vách đá nhanh lên! - Nam khàn giọng hét lên, giọng nói khô khốc như hai mảnh thạch anh cọ xát vào nhau.
Phía sau anh, Kiên rên rỉ một tiếng đớn đau. Vết thương sâu ở bắp đùi phải của gã thợ sửa xe, dù đã được thắt chặt bằng băng vải lanh và đắp nhựa cây dại sa mạc đông cứng từ đêm qua, vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi râm râm qua lớp màng hổ phách dã chiến. Kiên phải tựa toàn bộ thân hình vạm vỡ của mình lên vai Phán, gã thợ nấu ăn gầy gò đang run rẩy gánh chiếc nồi chưng cất bằng đồng đỏ.
Khánh bước đi cuối cùng, khuôn mặt góc cạnh sạm đen đầy những vệt mồ hôi muối kết tinh trắng xóa. Khẩu súng lục bằng sợi carbon đặc chủng cầm trên tay phải của gã vẫn thỉnh thoảng hướng về phía những vách đá phản chiếu xung quanh một cách vô thức. Đôi mắt ti hí sắc lạnh của gã đỏ ngầu, chứa đựng sự hoang tưởng tột độ. Bóng hình phản chiếu chuyển động trễ vài giây dưới giếng muối đêm qua dường như vẫn đang bám đuổi trong tâm trí gã, biến gã thành một con thú dữ bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn xé bất kỳ ai.
Trước mắt cả đoàn lúc này là lòng chảo khổng lồ của Thung Lũng Khúc Xạ.
Đó là một lò nung thiên tạo đúng nghĩa. Mặt đất không phải là cát mịn thông thường, mà là một sa mạc thủy tinh hóa rộng lớn, cấu thành từ hàng vạn mảng thạch anh phẳng lỳ, lấp lánh dưới nắng sớm như một tấm gương khổng lồ bị vỡ vụn. Không khí phía trên mặt đất dập dền, biến dạng méo mó vì nhiệt độ đã tăng nhanh lên tới 55 độ C. Sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa lớp không khí sát đất và luồng khí lạnh đêm muộn tạo ra một hiện tượng quang học kỳ dị: những dòng sông cát chảy giả lập lấp loáng như dòng bạc lỏng, uốn lượn ngoằn ngoèo giữa các cồn cát, đánh lừa thị giác người nhìn một cách hoàn hảo.
- Nước kìa! Đại ca, nhìn kìa! Có một hồ nước ngọt và cả mỏ thạch anh xanh khổng lồ phía trước! - Một tên lính gác của Khánh hét lên, tay chỉ thẳng về phía dòng sông cát chảy lấp lánh cách đó khoảng hai trăm mét.
Khánh nhìn theo hướng tay chỉ, đôi mắt gã lập tức dại đi. Dưới tác động của cơn khát cháy bỏng và sự hoang tưởng tột độ, gã nhìn thấy một hồ nước trong vắt phản chiếu những rương vàng lấp lánh mọc lên từ lòng đất.
- Đắc! Lái xe lao thẳng vào đó cho tao! Độc chiếm mỏ thạch anh đó, chúng ta sẽ giàu to! - Khánh gào lên điên cuồng, gã dùng báng súng nện mạnh vào vai tài xế Đắc.
Đắc hoang mang, gã lật đật kéo cần ga động cơ phụ của chiếc xe trượt buồm cát dã chiến nhỏ. Chiếc xe trượt, vốn đã bị mài mòn xích nghiêm trọng sau cơn bão cát đầu tiên, rít lên những tiếng kim loại khô khốc. Đắc cố gắng điều khiển xe theo bản đồ số cũ của Viện Hàn Lâm hiển thị trên màn hình cơ học cầm tay.
- Dừng lại! Đắc, bẻ lái chéo sang hướng Đông Bắc ngay! Phía trước là hố sụt lún ngầm! - Nam hét lên, tay phải anh bám chặt vào thành xe gỗ, bắp tay trái đang nhiễm trùng sưng mủ bốc hỏa kịch liệt khiến anh suýt ngã nhào do chấn động.
- Mày câm miệng! Mày muốn lừa tao để độc chiếm nguồn nước đúng không? - Khánh chĩa thẳng họng súng lục carbon vào trán Nam, ngón tay gã đặt trên cò súng run lên bần bật. - Đắc, đi thẳng! Đứa nào cản tao bắn bỏ!
Chiếc xe trượt buồm cát lao vút đi, nhưng ngay lập tức, một tiếng rít ghê rợn vang lên dưới gầm xe. Hệ thống bánh xích truyền động bị kẹt cứng hoàn toàn. Bụi thạch anh thô sắc nhọn lọt vào các khớp xoay, mài mòn và bóp nghẹt các bánh răng gỗ sồi cách nhiệt. Chiếc xe trượt chao đảo dữ dội, phần đuôi xe bị văng chéo, suýt chút nữa lật nhào giữa dòng cát nóng.
- Bản đồ số bị nhiễu từ rồi! Không có tín hiệu thực địa! - Đắc gào lên hoảng loạn, tay gã ghì chặt vô lăng trong bất lực.
Hoàng Nam không màng đến họng súng của Khánh đang kề sát thái dương. Anh nhắm chặt mắt trái, dồn toàn bộ sự tập trung vào mắt phải áp sát thấu kính thạch anh xanh của kính đo góc. Anh lẩm nhẩm công thức tính toán khúc xạ khí quyển được ghi trong cuốn sổ tay của Hà Chi giấu trong áo trong.
Theo công thức khúc xạ kép, luồng không khí nóng dập dờn trên mặt cát thủy tinh đã bẻ cong ánh sáng mặt trời theo một góc 15 độ hướng Nam. Điều đó có nghĩa là, hồ nước ngọt lấp lánh phía trước thực chất chỉ là ảo ảnh khúc xạ của bầu trời xanh chiếu lên một hố sụt lún ngầm chứa đầy cát lún thạch anh phi Newton chết người. Đường đi thực sự – một dải đá granite cứng cách nhiệt ẩn dưới cát mịn – nằm chệch sang hướng Đông Bắc 15 độ.
- Khánh, nhìn xuống xích xe đi! - Nam nghiến răng quát, giọng nói lạnh lùng đầy uy lực của một chuyên gia thực địa. - Nếu anh đi thêm mười mét nữa, trọng lượng của chiếc xe bọc thép này sẽ kích hoạt lực hút của đầm lầy cát lún. Các người sẽ bị chôn sống trước khi kịp chạm vào giọt nước ảo đó!
Cương "Mắt Rắn" đứng bên cạnh khẽ nheo mắt. Gã quan sát thấy lớp cát mịn xung quanh hồ nước ảo đang chuyển động xoay tròn nhẹ nhàng không tiếng động – dấu hiệu đặc trưng của đầm lầy cát lún thạch anh ngậm nước muối ngầm. Gã bước lên, dùng tay gạt nhẹ họng súng của Khánh ra khỏi trán Nam.
- Đại ca, thằng Nam nói đúng đấy. Nhìn độ sụt của cát kìa. Chúng ta cần giữ tỉnh táo bảo toàn lực lượng. Không thể mạo hiểm vô ích được. - Cương khuyên ngăn, ánh mắt gã lóe lên sự xảo quyệt đặc trưng của một gián điệp hai chiều.
Khánh thở hổn hển, gã nhìn trừng trừng vào Nam, rồi nhìn xuống mặt cát đang dịch chuyển nhẹ nhàng phía trước mũi xe. Đúng lúc đó, một tảng đá thạch anh lớn từ vách núi bên cạnh sạt lở rơi xuống, trúng ngay vào rìa hồ nước ảo.
*Rầm!*
Không có tiếng nước bắn tung tóe. Tảng đá khổng lồ lập tức bị hút chìm nghỉm vào lòng cát mịn lấp lánh chỉ trong vòng ba giây, không để lại một dấu vết. Mặt cát xung quanh sụp xuống tạo thành một hố sụt lún ngầm sâu hoắm, nuốt chửng toàn bộ ảo ảnh hồ nước ngọt xinh đẹp trong nháy mắt.
Gương mặt Khánh tái mét. Khẩu súng lục carbon trên tay gã khẽ hạ xuống, nhưng sự điên cuồng và nghi kỵ trong mắt gã vẫn không hề giảm bớt. Gã quay sang Nam, nghiến răng kèn kẹt:
- Được lắm... Mày lại cứu mạng tao một lần nữa. Nhưng đừng tưởng thế là mày có quyền ra lệnh cho tao. Vẽ bản đồ lối đi thực tế ra đây ngay, nếu không tao sẽ cắt gân chân gã thợ sửa xe của mày!
Nam im lặng. Anh dùng bàn tay phải đang rỉ máu tươi của mình, run rẩy cầm chiếc bút than, vẽ nhanh những đường ngoằn ngoèo lên tấm bản đồ da dê dã chiến. Anh tính toán góc mù quang học – những khoảng không gian bóng râm thực tế dưới chân các vách đá granite cách nhiệt, nơi ánh sáng mặt trời không bị hội tụ bởi các mảng thạch anh phẳng. Đó là con đường sống duy nhất giúp họ di chuyển vượt qua Thung Lũng Khúc Xạ vào giờ trưa mà không bị bỏng nhiệt thiêu rụi da thịt.
- Di chuyển theo đường zic-zac này. Đắc, giữ tốc độ ổn định, không được tăng ga đột ngột để tránh làm xích xe bị mài mòn thêm. - Nam chỉ dẫn, tay anh khẽ siết chặt lấy vết thương bắp tay trái đang sưng vù đau nhức.
Chiếc xe trượt nhỏ dã chiến di chuyển một cách chậm chạp và nặng nề trên dải đá granite cứng ẩn dưới cát. Tiếng xích xe bị mài mòn rít lên răng rắc nghe buốt ruột. Tốc độ của cả đoàn giảm mạnh, họ bị mắc kẹt giữa bãi đất trống trống trải, không có bất kỳ vật che chắn nào dưới cái nắng thiêu đốt như muốn nung chảy cả không khí.
Sự mệt mỏi rã rời gặm nhấm từng thành viên. Phán quỵ xuống cát, lồng ngực phập phồng thở dốc, hai tay gã phồng rộp do bám vào nồi đồng đỏ nóng hổi. Linh phải dùng nửa chiếc Khiên thạch anh phản quang còn lại để che chắn cho Kiên, người đang sốt cao do vết thương đùi phải rỉ máu.
Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Gió sa mạc ngừng thổi, chỉ còn lại luồng hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất thủy tinh hóa, làm biến dạng mọi hình ảnh xung quanh thành những bóng ma dập dờn.
Hoàng Nam chợt rùng mình. Nhờ thính giác nhạy bén cực hạn của Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp, anh nghe thấy một âm thanh lạ lạc lõng giữa tiếng thở dốc của cả đoàn.
Đó không phải là tiếng cát chảy ngầm, cũng không phải tiếng gió rít qua hốc đá thạch anh.
Đó là một tiếng rít gió xé gió cực mỏng, cực sắc và cực nhanh, phát ra từ đỉnh vách đá thạch anh cao hơn ba trăm mét phía trên đầu họ. Âm thanh nhỏ đến mức chỉ có màng nhĩ nhạy cảm dị thường của Nam mới có thể bắt được.
- Nằm xuống! Có phục kích! - Nam hét lên kinh hoàng.
Nhưng cảnh báo của anh đã bị chậm một nhịp.
*Phập! Bùm!*
Một vệt sáng trong suốt xé toạc không khí nóng bỏng, lao thẳng xuống từ đỉnh vách đá. Chiếc túi nước ngọt da lạc đà hai lớp treo trên vai Kiên bất ngờ bị bắn nổ tung. Nước ngọt chưng cất dã chiến quý giá – nguồn sống duy nhất của cả đoàn – phun ra xối xả, bốc hơi lập tức thành một làn sương mỏng khi chạm vào mặt cát thủy tinh nóng bỏng.
Viên đạn găm thẳng vào vách đá granite phía sau, vỡ vụn thành những mảnh thạch anh sắc nhọn lấp lánh. Đó là một phát đạn thạch anh ẩn danh, được bắn ra từ một khẩu súng hơi phi kim loại chuyên nghiệp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!