Nhạc nềnWuxia

Giọt Nước Sinh Tồn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ đanh gọn của kho dầu hỏa Nghĩa "Lửa" vẫn còn dội lại âm u trong các hốc đá granite cách nhiệt của Giếng muối cổ, nhưng mặt đất dưới chân họ đã bắt đầu rùng mình gầm rú. Những cột thạch anh xanh khổng lồ bao quanh hồ nước ngầm xuất hiện những đường rạn nứt chằng chịt, lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo của sự sụp đổ cận kề. Bụi thạch anh siêu mịn rụng xuống lách tách như một cơn mưa tuyết thủy tinh, lẫn vào trong làn khói đen nồng nặc mùi lưu huỳnh và dầu thông cháy.


Bắp tay trái của Hoàng Nam nhói lên một cơn đau buốt thấu xương tủy. Vết rách nhiễm trùng sưng mủ từ đêm qua giờ đây đã căng cứng, bốc hỏa âm ỉ dưới lớp băng vải lanh cáu bẩn. Cơn sốt cao gặm nhấm sinh lực khiến Nam lảo đảo, mắt trái mù hoàn toàn của anh chỉ còn một khoảng xám xịt vô hồn, trong khi mắt phải áp sát vào thấu kính thạch anh xanh của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ cũng đang mỏi nhừ. Thấu kính mắt phải đã bị nứt nhẹ một góc sau vụ sạt lở đá trước đó, khiến hình ảnh địa tầng khúc xạ qua mắt anh bị chia làm đôi, méo mó và dập dờn.


"Kiên! Giữ chặt lấy chân!" Nam khàn giọng hét lên qua bộ lọc của chiếc mặt nạ da cừu dính đầy muội than.


Kiên nằm vật vã trên nền cát mặn sát mép đá granite, đùi phải của gã rỉ máu xối xả do một phát đạn thạch anh sượt qua trong trận chiến cận chiến. Gương mặt vạm vỡ của gã thợ sửa xe buồm cát tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng bụi cát đen nhẻm.


Hải "Què" lết cái chân khập khiễng chạy lại gần, tay cầm chiếc chìa khóa vạn năng đồng thau vừa giải thoát cho Nam từ cũi gỗ. Nhìn thấy vết thương của Kiên và bắp tay trái đang mưng mủ của Nam, gã cựu phu mỏ không khỏi rùng mình: "Anh Nam, địa tầng phía Tây đang sụt nhanh lắm. Nước muối ngầm sủi bọt thế kia là khí lưu huỳnh sắp phun trào rồi. Chúng ta phải rút thôi!"


"Không rút được! Xe trượt chính đã hỏng xích, không có nước ngọt lọc ra, chúng ta bước ra Thung Lũng Khúc Xạ vào sáng mai sẽ làm mồi cho bẫy nhiệt trong vòng hai giờ!" Nam nghiến răng quát, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự lý trí lạnh lùng của một nhà bản đồ học thực địa. Anh quay sang Phán, gã thợ nấu ăn đang co rúm người sau bệ đá: "Phán! Mang cái nồi chưng cất đồng đỏ ra đây! Hải Què, giữ chặt bả vai của Kiên cho tôi!"


Bàn tay phải của Nam, vốn bị xước rách rỉ máu tươi liên tục khi cứu Bé Thạch trước đó, giờ đau rát như bị kim châm khi anh cố bám vào vách đá để gượng dậy. Mùi sắt từ máu tươi trên tay anh lan tỏa trong không khí lạnh ẩm, kích thích những tần số rung động mỏng manh của địa tầng thạch anh xung quanh. Nam biết mình không thể dùng lực của cánh tay trái hoàn toàn mất lực. Anh quỳ rạp xuống bên Kiên, dùng răng cắn chặt một đầu dải băng vải lanh, tay phải nhanh nhẹn thắt chặt vết thương đùi cho gã thợ sửa xe để cầm máu tạm thời.


"Hải Què, đưa tôi lọ nhựa cây dại sa mạc!" Nam ra lệnh.


Hải Què lật đật rút từ trong túi hông ra một ống tre nhỏ chứa thứ nhựa dẻo quánh lấy từ rễ cây gai biên giới. Nam dùng đầu ngón tay phải bôi một lớp nhựa cây dại sền sệt lên những vết cắt thủy tinh sâu hoắm trên chân Hải Què và bả vai Kiên. Thứ nhựa cây gặp hơi nóng sa mạc lập tức đông cứng lại thành một lớp màng màu nâu hổ phách phi kim loại, bịt chặt vết thương, ngăn máu rò rỉ và cách ly hoàn toàn từ trường mạnh đang dâng cao dưới đáy hang ngầm.


Cùng lúc đó, Phán run rẩy kéo chiếc nồi chưng cất bằng đồng đỏ tự chế ra sát mép hồ nước muối. Gã lắp ráp ống ngưng tụ bằng thủy tinh phi kim loại dưới sự hướng dẫn của Nam. Tiếng rạn nứt dưới lòng hồ dội lên ngày một dồn dập, nước muối bắt đầu dâng cao, sủi bọt khí lưu huỳnh nóng hổi.


"Múc nước đi! Nhanh lên!" Khánh gào thét từ phía sau. Gã chỉ huy lính đánh thuê hoang tưởng cực độ, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì khát nước nhìn trừng trừng vào mặt nước hồ ngầm phẳng lặng như gương. Bản sao ảo của gã dập dờn phản chiếu trên vách thạch anh xanh bên cạnh dường như đang thì thầm vào tai gã những lời độc địa về sự phản bội. Gã chĩa khẩu súng lục carbon bắn loạn xạ vào khoảng không: "Nước ngọt của tao! Đứa nào dám chạm vào tao bắn chết!"


"Khánh! Câm miệng lại và giữ súng của anh đi!" Linh hét lên, cô quỳ sát mép đá, dùng nửa chiếc Khiên thạch anh phản quang còn lại che chắn cho Phán trước những mảnh thủy tinh rơi rụng từ trần hang. Cổ tay trái của cô bị bầm tím rướm máu do chấn động đỡ đạn từ trận chiến trước, run lên bần bật dưới sức nặng của tấm khiên.


Trong khi Phán đang loay hoay múc nước muối đục ngầu vào nồi chưng cất, Lực – gã phu vác hành lý lực lưỡng nhưng khờ khạo – do quá khát nước và bị kích động bởi tiếng súng của Khánh, đã không kiềm chế được bản năng. Gã lao rạp xuống mép hồ, vục hai bàn tay thô ráp múc thứ nước muối ngầm sủi bọt định uống trực tiếp.


"Lực! Đừng uống! Nước đó nhiễm độc arsen nặng!" Nam hét lên cảnh báo, nhưng đã quá muộn.


Lực đã kịp hớp một ngụm lớn nước muối chưa lọc. Ngay lập tức, gã trợn trừng mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng. Gã quỵ xuống cát, toàn thân co giật dữ dội, nước dãi lẫn váng đen của độc tố arsen trào ra khóe miệng. Gã nôn mửa liên tục, tiếng rên rỉ nghẹn ngào dội vào vách đá nghe buốt lạnh xương sống.


"Cứu... cứu tao..." Lực quằn quại, da mặt gã nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt do sốc độc tố arsen.


"Mẹ kiếp! Đã bảo là nước có độc rồi!" Tấn Sẹo đứng cạnh đó chửi thề, nhưng gã không dám bước lại gần vì sợ lây độc.


Nam nghiến răng, cố đè nén cơn sốt đang làm đầu óc mình quay cuồng. Anh lết lại gần Lực, tay phải thọc vào túi hông lấy ra hũ mỡ rùa cát – dược liệu sinh tồn quý giá còn sót lại. Anh múc một muỗng mỡ rùa cát dẻo quánh, trộn với một ít nước ngọt dự phòng cuối cùng trong túi da lạc đà hai lớp, rồi dùng gậy gỗ sồi cạy miệng Lực, ép gã nuốt xuống.


"Nuốt đi! Mỡ rùa sẽ bao bọc niêm mạc dạ dày và trung hòa bớt độc tố!" Nam quát lớn, tay phải ấn mạnh vào cơ hoành của Lực để kích thích gã nôn ra hết lượng nước muối độc hại còn lại.


Sau một tràng nôn mửa dữ dội ra thứ dịch đen ngòm, Lực lịm đi nhưng nhịp thở đã dần ổn định lại, thoát khỏi nguy cơ tử vong trong gang tấc. Tuy nhiên, cái giá phải trả là toàn bộ số mỡ rùa cát bảo mạng và nửa lít nước ngọt dự phòng cuối cùng của Nam đã tiêu tốn hoàn toàn (cost paid). Cả đoàn giờ đây rơi vào tình thế không còn một giọt nước ngọt nào để uống.


"Nam! Nước muối giếng cổ bắt đầu sủi bọt váng đen rồi! Chúng ta không thể chưng cất trực tiếp được!" Phán hét lên đầy hoảng loạn. Gã chỉ tay vào lòng nồi đồng đỏ, nơi thứ nước muối vừa múc lên đang nổi đầy những dải váng màu đen mờ, bốc lên mùi hăng nồng của arsen và lưu huỳnh.


Nam áp sát mắt phải đeo kính đo góc khúc xạ cổ vào lòng nồi. Dưới thấu kính thạch anh xanh bị nứt nhẹ, anh quan sát thấy cấu trúc tinh thể của độc tố arsen đang lơ lửng trong nước muối mang từ tính thạch anh xanh, khiến chúng không thể bị tách ra bằng phương pháp chưng cất nhiệt thông thường. Nếu cố tình đun sôi, độc tố sẽ bốc hơi theo hơi nước và làm nhiễm độc toàn bộ mẻ nước cất.


"Phán, giữ lửa ở mức nhỏ! Không được để nước sôi bùng lên!" Nam ra lệnh, tay phải anh nhanh chóng thọc vào túi áo khoác lấy ra một nắm quả mọng thạch anh – loài quả gai nhỏ thu hoạch được từ bản du mục Sa Kỳ vào ban đêm.


Nam dùng bàn tay phải rỉ máu tươi nghiền nát những quả mọng thạch anh xanh. Lớp vỏ mọng nước chứa axit hữu cơ đặc thù khi bị bóp vỡ tỏa ra một thứ dịch lỏng màu xanh lam dịu nhẹ. Nam thả toàn bộ phần thịt quả và dịch lỏng nghiền nát vào lòng nồi đồng đỏ chứa nước muối độc hại.


Một phản ứng hóa học dã chiến lập tức diễn ra trước mắt cả nhóm. Dịch quả mọng thạch anh phản ứng mạnh mẽ với các ion arsen tự do trong nước muối mang từ tính. Thứ váng màu đen mờ lơ lửng bắt đầu kết tủa nhanh chóng, co cụm lại thành những hạt cặn đen sẫm màu, nặng nề lắng xuống đáy nồi đồng đỏ, để lại làn nước muối phía trên trong vắt, không còn một vệt váng độc.


"Được rồi! Lọc bỏ cặn đen rồi chưng cất ngay!" Nam thở phào, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


Phán lật đật dùng tấm bạt phản quang hứng sương đêm sạch làm màng lọc thô, gạt bỏ toàn bộ lớp cặn kết tủa arsen dưới đáy nồi, rồi đổ phần nước muối trong suốt vào khoang chưng cất chính. Gã thổi bùng ngọn lửa dưới đáy nồi đồng đỏ bằng dầu thông bôi buồm dã chiến.


*Xì... xì...*


Tiếng hơi nước bắt đầu rít lên qua ống ngưng tụ bằng thủy tinh phi kim loại. Dưới tác động của nhiệt độ được kiểm soát chặt chẽ bởi Phán, hơi nước bốc lên, ngưng tụ lại thành những giọt nước ngọt tinh khiết đầu tiên nhỏ tí tách vào chiếc túi da lạc đà hai lớp cách nhiệt.


"Nước! Nước thật rồi!" Phán reo lên nho nhỏ, đôi mắt đen nhẻm vì muội than sáng lên niềm hy vọng sinh tồn.


Địa tầng hang ngầm vẫn tiếp tục rạn nứt răng rắc. Trần hang sạt lở thêm một mảng lớn phía Đông, bít kín lối quay trở lại tiền đồn hoang phế. Nhưng dưới sự kiên trì của Nam và sự khéo léo của Phán, mẻ nước ngọt chưng cất dã chiến đầu tiên đã hoàn thành, lọc được hơn hai mươi lít nước ngọt tinh khiết bảo mạng, cứu sống cả đoàn khỏi cái chết khát cận kề.


Đêm dần trôi về sáng. Sương mù muối sa mạc buông xuống dày đặc qua các khe nứt của hang ngầm, mang theo luồng khí lạnh buốt đặc trưng của rìa hoang mạc thủy tinh hóa. Ánh trăng lạnh lẽo từ phía trên vách đá sụp đổ rọi xuống, khúc xạ qua mặt hồ nước muối ngầm phẳng lặng như gương tạo nên những quầng sáng xanh lục dịu nhẹ, lấp lánh.


Khánh đứng một mình bên mép giếng muối cổ. Cơn khát của gã đã được xoa dịu bởi ngụm nước ngọt vừa chưng cất, nhưng tinh thần gã thì đang sụp đổ nhanh chóng dưới sự kích động của bản sao ảo dập dờn trong tâm trí. Gã nhìn chằm chằm xuống mặt nước hồ ngầm tĩnh lặng.


Do đặc tính quang học của nước muối ngầm mang từ tính thạch anh xanh, hình ảnh phản chiếu của Khánh dưới mặt hồ không xuất hiện ngay lập tức mà bị trễ lại vài giây. Trong mắt gã chỉ huy lính đánh thuê đang bị hoang tưởng nặng, bóng hình phản chiếu của gã dưới nước dường như đang chuyển động độc lập.


Cái bóng đó không đứng yên nhìn gã. Nó đang từ từ nở một nụ cười méo mó, tàn ác, đôi mắt phát ra ánh sáng thạch anh xanh lục bảo đầy giễu cợt. Nó giơ một bàn tay thạch anh lên, chỉ thẳng vào ngực Khánh như muốn cáo buộc tất cả những tội lỗi tàn bạo, lòng tham vô độ và những mạng người gã đã hy sinh dọc đường thám hiểm.


"Mày... mày là ai?" Khánh lùi lại một bước, giọng gã run rẩy, hàm răng đánh vào nhau lập cập.


Toán lính đánh thuê xung quanh giật mình quay lại nhìn gã chỉ huy đầy hoang mang. Tấn Sẹo bước lại gần: "Đại ca, anh sao thế?"


"Tránh ra! Có kẻ đang ở dưới nước! Nó muốn cướp bản đồ! Nó muốn giết tao để đoạt mỏ thạch anh!" Khánh gào lên điên cuồng. Gã không còn nghe thấy tiếng can ngăn của đồng đội, trong đầu gã lúc này chỉ còn tiếng cười giễu cợt của bóng ma dưới mặt hồ.


Gã rút phăng khẩu súng lục carbon bên hông ra, đỏ mắt gầm lên một tiếng đầy thú tính.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Ba phát đạn thạch anh mài sắc bắn ra liên tiếp từ họng súng của Khánh, găm thẳng xuống mặt hồ nước muối ngầm tĩnh lặng. Tiếng nổ chói tai dội vào các vách đá granite tạo nên những tiếng vang rùng rợn, phá vỡ hoàn toàn mặt hồ phản chiếu thành hàng vạn mảnh vụn nước bắn tung tóe. Sự hoang tưởng nhân cách của Khánh chính thức bộc phát dữ dội, báo hiệu sự rạn nứt lòng tin không thể cứu vãn của cả đoàn trước khi bước vào Thung Lũng Khúc Xạ vào sáng mai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!