Trận Chiến Giành Nguồn Sống
Cơn mưa đá thạch anh độc và bụi độc arsen đổ sập xuống từ trần hang Giếng muối cổ, tạo thành một bức màn trắng đục lấp lánh nhưng chết chóc, ngăn cách hoàn toàn đoàn thám hiểm và toán cướp của Nghĩa "Lửa". Khói bụi mịt mù dâng lên cuồn cuộn, mang theo mùi hăng hắc của lưu huỳnh nung nóng và kim loại nặng rò rỉ từ các kẽ nứt địa chất bị tác động bởi nhiệt.
Dưới chân vách đá granite xám xịt, Kiên ngã gục. Bắp đùi phải của gã thợ sửa xe buồm cát bị viên đạn thạch anh tẩm độc cọp thủy tinh găm trúng, máu tươi đỏ sẫm tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả khoảng cát mặn dưới thân. Gã nghiến chặt răng, hai tay vẫn ôm ghì lấy chiếc nồi chưng cất nước ngọt bằng đồng đỏ của Phán dưới gầm toa xe đang bốc cháy dữ dội. Gương mặt vạm vỡ của gã tái nhợt đi vì mất máu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn Hoàng Nam đầy kiên định.
"Nam... lấy nước... đừng lo cho tao..." Kiên thều thào, giọng nghẹn lại trong tiếng ho khan vì khói độc.
Hoàng Nam lết cơ thể đang sốt cao run rẩy về phía Kiên. Cánh tay trái của anh hoàn toàn mất lực do vết rách nhiễm trùng sưng mủ bốc hỏa kịch liệt từ đêm qua, treo thõng xuống một cách bất lực. Bàn tay phải của anh, vốn bị xước rách rỉ máu tươi liên tục khi cứu Bé Thạch, giờ đây bám đầy cát mặn và bụi thủy tinh, đau rát như bị hàng vạn cây kim châm vào da thịt. Mùi sắt từ máu tươi trên tay anh lan tỏa trong không khí lạnh ẩm của hang ngầm, kích hoạt những tần số rung động mỏng manh của địa tầng thạch anh xung quanh.
"Phán! Giúp tôi băng bó cho Kiên ngay!" Nam hét lên qua bộ lọc của chiếc mặt nạ da cừu dính đầy muội than.
Phán đang co rúm người dưới gầm xe, nghe thấy tiếng Nam liền lật đật bò ra, tay chân run lẩy bẩy dùng những dải vải lanh tẩm dầu thông cố gắng siết chặt vết thương đùi cho Kiên để cầm máu. Nhưng ngọn lửa từ đợt bom xăng dầu thông của toán cướp vẫn đang liếm sát vào các bình chứa dầu thông bôi buồm dự trữ trên toa xe trượt chính. Nếu ngọn lửa bùng phát mạnh hơn, sức nóng sẽ kích nổ toàn bộ số dầu thông, thiêu rụi cả nhóm và chiếc nồi chưng cất nước ngọt duy nhất.
"Mẹ kiếp! Không xong rồi!" Khánh gào lên từ phía sau một tảng đá granite lớn. Gã chỉ huy lính đánh thuê hoang tưởng cực độ, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thiếu nước và giận dữ nhìn trừng trừng vào màn khói bụi. Dưới sự kích động của bản sao ảo dập dờn trong tâm trí gã từ các vách đá phản chiếu, Khánh liên tục chĩa khẩu súng lục carbon bắn loạn xạ vào màn sương cát. "Chúng nó ở đâu? Chúng nó muốn cướp nước của tao! Tao sẽ giết sạch!"
"Khánh! Ngừng bắn ngay!" Linh hét lớn, cô quỳ sát mép đá, dùng nửa chiếc Khiên thạch anh phản quang còn lại che chắn cho Phán và Kiên trước những mảnh thủy tinh rơi rụng. Cổ tay trái của cô bị bầm tím rướm máu do chấn động đỡ đạn từ trận chiến trước, run lên bần bật dưới sức nặng của tấm khiên. "Tiếng súng của anh đang làm sạt lở trần hang ngầm! Anh muốn tất cả bị chôn sống ở đây sao?"
Tấn "Sẹo" cố gắng nâng súng hơi phi kim lên bắn trả nhưng bị ngọn lửa bùng cháy từ xe trượt dội vào mặt hồ nước muối ngầm phẳng lặng như gương, khúc xạ qua những cột thạch anh xanh lấp lánh tạo thành một luồng sáng chói lòa trực diện. Gã cận vệ gào lên tuyệt vọng: "Đại ca! Ánh sáng từ hồ muối làm em lóa mắt hoàn toàn! Không thể ngắm bắn được chúng nó!"
Từ phía trên vách đá cao đối diện, chưa bị đè chết hoàn toàn bởi vụ sạt lở, tiếng cười khàn đặc, điên dại của Nghĩa "Lửa" lại vang lên. Gã thủ lĩnh băng cướp đứng sừng sững trên một vỉa đá nhô ra sát trần hang, cái đầu chọc lốc loang lổ vết sẹo bỏng phản chiếu ánh lửa đỏ rực. Gã đang cầm trên tay một chiếc hòm gỗ chứa các chai dầu hỏa tự chế, chuẩn bị ném đợt bom xăng quyết định để thiêu rụi hoàn toàn nhóm Nam.
"Lũ chuột biên giới! Chết khát đi!" Nghĩa Lửa gào lên, gã nâng một chai dầu hỏa lên, châm lửa vào dải vải tẩm dầu.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng Nam áp tai phải xuống mặt đất cát mặn, cố gắng lọc bỏ tiếng gầm rú của ngọn lửa và tiếng hoang tưởng tiếng gọi Hà Chi đang thì thầm trong đầu. Anh đạt đến ngưỡng đột phá Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp, cảm nhận được nhịp rung cơ học từ bước chân của Nghĩa Lửa truyền qua vách đá granite cứng phía đối diện.
Anh dùng bàn tay phải rỉ máu tươi điều chỉnh vòng tiêu cự của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ trên mắt phải, nhắm chặt mắt trái mờ tịt hoàn toàn. Dưới bộ lọc màu xanh lục bảo của thấu kính cổ, Nam quan sát thấy ngọn lửa bom xăng đang cháy trên xe trượt tạo ra một nguồn sáng cường độ cao trong không gian hẹp của hang ngầm. Ánh sáng lửa bùng lên, khúc xạ qua mặt hồ nước muối ngầm phẳng lặng như gương và hội tụ vào vách đá thạch anh lớn bên cạnh.
Một ý tưởng táo bạo lóe lên trong đầu nhà bản đồ học. Anh nhận ra rằng nếu dùng các mảnh thạch anh phẳng xếp lớp vảy cá của khiên Linh làm lăng kính hội tụ, kết hợp với các mảnh gương vỡ của toán lính xếp theo đường zic-zac tạo đường truyền sáng, họ có thể thực hiện thủ đoạn Đảo ngược lăng kính – bẻ cong chùm sáng lửa thiêu rụi ngược lại kho dầu hỏa dã chiến của Nghĩa Lửa trên vách đá cao.
"Linh! Giơ khiên phản quang hướng về phía vách đá thạch anh lớn góc bốn mươi lăm độ!" Nam hét lên, giọng anh khàn đặc vì khói độc nhưng chứa đựng sự khẳng định sắc bén của một nhà bản đồ học thực địa.
Linh nheo mắt nhìn Nam qua khe hở của khiên, không một chút do dự, cô dùng hết sức bình sinh nâng tấm khiên vảy cá bị hỏng một nửa lên, hướng bề mặt phản quang về phía vách thạch anh lớn theo đúng chỉ dẫn của anh.
"Khánh! Tấn Sẹo! Lột bỏ toàn bộ các mảnh gương vỡ dã chiến nhặt được dọc đường ra!" Nam quay sang gào thét với toán lính đánh thuê đang hoảng loạn. "Xếp chúng dọc theo bệ đá granite theo đường zic-zac từ xe trượt đang cháy đến chân khiên của Linh! Nhanh lên nếu không muốn tất cả bị thiêu rụi!"
Khánh nghe vậy, bản năng sinh tồn trỗi dậy lấn át cơn hoang tưởng. Gã chĩa súng vào Nam, đỏ mắt gầm lên: "Mày muốn giở trò gì?"
"Làm theo lời tôi!" Nam không hề lùi bước trước họng súng của Khánh, ánh mắt anh qua thấu kính thạch anh xanh rực lên sự kiên định lạnh lùng. "Sức nóng từ ngọn lửa đang liếm sát bình dầu thông! Chỉ có bẻ cong chùm sáng lửa mới kích nổ được kho dầu của Nghĩa Lửa trước khi gã ném chai tiếp theo!"
Khánh nghiến răng, nhận thấy chai dầu hỏa trên tay Nghĩa Lửa đã bắt đầu cháy bùng. Gã quay sang đá mạnh vào vai Tấn Sẹo: "Làm theo lời nó! Nhanh lên!"
Tấn Sẹo và đám lính đánh thuê sống sót lật đật lột bỏ những mảnh gương thạch anh phẳng nhặt được từ Hố Sụt Gương Vỡ, nhanh chóng xếp chúng dọc theo bệ đá granite theo đường zic-zac tạo đường truyền sáng dã chiến dưới sự chỉ dẫn góc độ của Nam.
Trong lúc bò qua để căn chỉnh góc nghiêng của một mảnh gương lớn sát chân vách đá, địa tầng hang ngầm đột ngột rung chuyển do một đợt sạt lở đá nhỏ phía trên. Một tảng thạch anh sắc nhọn từ trần hang rơi xuống, va đập mạnh vào chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ trên mắt phải của Nam.
*Rắc!*
Một tiếng nứt nhỏ khô khốc vang lên. Thấu kính thạch anh xanh mắt phải của kính đo góc bị nứt nhẹ một góc (cost paid). Cơn đau nhói như kim châm dội thẳng vào hốc mắt Nam, làm mắt phải anh chảy nước mắt máu. Nam rên rỉ một tiếng đau đớn, nhưng anh không buông kính. Anh dùng bàn tay phải rỉ máu tươi siết chặt gọng kính, cố định góc nhìn để hoàn thành phép tính toán khúc xạ kép cuối cùng.
"Linh! Xoay khiên sang trái hai độ! Tấn Sẹo, hạ mảnh gương cuối cùng xuống ba phân!" Nam thét lên, giọng anh run rẩy vì cơn đau thể xác tột cùng.
Linh và Tấn Sẹo lập tức điều chỉnh theo mệnh lệnh. Ngay khi mảnh gương cuối cùng được đặt vào vị trí, ánh sáng lửa từ chiếc xe trượt đang cháy bùng lên, đi qua hệ thống phản quang zic-zac của toán lính, hội tụ thẳng vào bề mặt khiên thạch anh phản quang của Linh.
Dưới sự tính toán góc khúc xạ chính xác micro của Nam, tấm khiên vảy cá của Linh hoạt động như một thấu kính hội tụ khổng lồ. Chùm ánh sáng lửa bom xăng bị bẻ cong và tập trung nhiệt độ cao, hội tụ thành một luồng ánh sáng trắng thiêu đốt cực mạnh, xé toạc màn sương cát độc hại, bắn thẳng vào chiếc hòm gỗ chứa các chai dầu hỏa tự chế của Nghĩa Lửa trên vách đá cao cách đó hai mươi mét.
Nghĩa Lửa đang giơ cao chai dầu hỏa chuẩn bị ném xuống, bỗng thấy một luồng ánh sáng chói lòa bắn thẳng vào hông mình. Gã chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nhiệt độ cực cao của chùm sáng hội tụ đã kích nổ toàn bộ số dầu hỏa trong hòm gỗ.
*OÀNH! OÀNH!*
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc không gian hang ngầm Giếng muối cổ. Ngọn lửa màu cam đỏ bùng phát dữ dội, bao trùm toàn bộ vách đá cao nơi Nghĩa Lửa đang đứng. Sức công phá của vụ nổ hất văng hai tên cướp cận vệ của gã rơi xuống hồ nước muối ngầm phía dưới.
Nghĩa Lửa bị thiêu rụi kho dầu hỏa, toàn thân bùng cháy như một ngọn đuốc sống. Gã gào thét thảm thiết trong đau đớn tột cùng, giọng gã méo mó đi dội vào các hốc đá granite tạo nên những tiếng vang rùng rợn. Gã loạng choạng bỏ chạy vào bóng tối sâu thẳm của hang động phía sau để tìm đường thoát thân, để lại nguồn nước muối ngầm giải cứu đoàn thám hiểm khỏi cái chết khát cận kề.
Trận chiến giành giếng muối cổ kết thúc với thắng lợi hoàn toàn thuộc về nhóm thám hiểm nhờ thủ đoạn quang học đảo ngược lăng kính của Hoàng Nam. Đám lính đánh thuê của Khánh nhìn Nam với ánh mắt kính nể xen lẫn sợ hãi, lòng tin của chúng đối với năng lực chỉ huy của anh được củng cố mạnh mẽ.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng rạn nứt lớn, trầm đục vang lên răng rắc từ sâu dưới lòng đất. Vụ nổ kho dầu hỏa của Nghĩa Lửa đã kích hoạt sự sụt lún địa tầng nghiêm trọng của giếng muối cổ. Những cột thạch anh xanh xung quanh hồ ngầm bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn, nước muối ngầm bắt đầu sủi bọt khí lưu huỳnh nóng dâng lên nhanh chóng.
Địa tầng giếng muối đang rạn nứt dữ dội sau vụ nổ, hang ngầm có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn trong vòng vài giờ tới. Áp lực chưng cất nước ngọt cực nhanh trước khi sập hang đè nặng lên Hoàng Nam và cả nhóm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!