Nhạc nềnWuxia

Giếng Muối Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng nổ liên hồi xé toạc màn sương muối dội lại từ phía đối diện hồ nước ngầm, dồn cả nhóm vào thế trận phục kích đẫm máu của băng cướp Nghĩa Lửa.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hoàng Nam đổ gục xuống lớp cát mặn. Bắp tay trái của anh nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, chất dịch mủ nhiễm trùng dường như đang sôi lên dưới lớp băng vải lanh dính máu khô. Cơn sốt cao làm tầm nhìn bên mắt phải của anh qua chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ nhòe đi, dập dờn thành những quầng sáng xanh đỏ hỗn loạn. Ở cổ áo khoác, Bé Thạch co rúm người lại, lớp lông thạch anh của nó chuyển sang màu đỏ rực như một cục than hồng, phát ra những tiếng rít nhỏ cảnh báo từ trường đang dị biến dữ dội.


"Nằm xuống! Tất cả nằm xuống!" Linh hét lên. Giọng cô lọt qua bộ lọc của chiếc mặt nạ da cừu nghe khàn đặc nhưng đầy dứt khoát. Cô nhanh nhẹn lăn mình sau một tảng đá granite xám xịt, tay trái nâng cao chiếc Khiên thạch anh phản quang.


*Bùm! Bùm!*


Hai quả cầu lửa màu cam đặc quánh bất ngờ lao vút ra từ bóng tối phía bên kia hồ nước ngầm, vẽ nên hai đường cong rực cháy trong không gian hang động. Đó là bom xăng chế từ dầu thông sa mạc của băng cướp Nghĩa Lửa. Khi chạm vào chiếc xe trượt cát chở trang bị dã chiến của đoàn thám hiểm, chúng nổ tung. Thứ lửa dầu thông dẻo quánh, bắt cháy cực nhanh lập tức liếm trọn phần khung gỗ sồi của xe, tỏa ra mùi khét lẹt của lốp cao su nung chảy và khói đen nồng nặc.


"Mẹ kiếp! Nước ngọt của tao! Trang bị của tao!" Khánh gào lên điên cuồng. Gã chỉ huy lính đánh thuê nằm rạp dưới gầm một phiến đá, khuôn mặt vạm vỡ sạm đen vì nắng gió giờ đây vặn vẹo vì hoang tưởng và giận dữ. Dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt ti hí của gã đỏ ngầu, gã nhìn trừng trừng vào những vách đá thạch anh lấp lánh xung quanh, nơi hình ảnh phản chiếu của chính gã đang méo mó, nhảy múa như một bóng ma đang cười cợt. "Chúng nó muốn cướp bản đồ! Chúng nó muốn tao chết khát! Tấn Sẹo, bắn trả! Bắn chết mẹ chúng nó cho tao!"


Tấn Sẹo run rẩy nâng khẩu súng bắn tỉa hơi phi kim loại lên. Gã cố gắng ngắm bắn vào những bóng đen đang lẩn khuất trên các vách đá cao phía đối diện. Nhưng ngay khi gã vừa áp mắt vào kính ngắm, ánh lửa từ chiếc xe trượt đang cháy dội vào mặt hồ nước muối ngầm phẳng lặng như gương, khúc xạ qua những cột thạch anh xanh lấp lánh tạo thành một luồng sáng chói lòa trực diện.


*Phụt!*


Phát đạn thạch anh của Tấn Sẹo bắn đi trong mù lòa, găm thẳng vào trần hang tạo ra một trận mưa mảnh thủy tinh sắc nhọn rơi rào rào xuống lòng hồ, hoàn toàn trượt mục tiêu. "Đại ca! Ánh sáng khúc xạ từ hồ muối làm em lóa mắt! Không ngắm được!" Gã cận vệ gào lên tuyệt vọng.


Từ phía trên cao, tiếng cười khàn đặc, hoang dại của Nghĩa "Lửa" vang dội khắp khoang hang ngầm. Gã thủ lĩnh băng cướp đứng sừng sững trên một vỉa đá nhô ra sát trần hang, cái đầu chọc lốc của gã loang lổ những vết sẹo bỏng axit mài kính cũ kỹ, phản chiếu ánh lửa đỏ rực như một con quỷ bước ra từ lò nung. Gã mặc chiếc áo khoác da rách rưới đeo đầy những vỏ đạn phi kim, tay lăm lăm một khẩu súng hơi áp lực cao.


"Lũ chuột biên giới!" Nghĩa Lửa hét lớn, giọng gã dội vào các hốc đá granite tạo nên những tiếng vang rùng rợn. "Giếng muối cổ này là lãnh địa của tao! Dầu bôi trơn thấu kính, súng hơi, và đặc biệt là con chuột cát trên vai thằng nhãi kia... tất cả phải để lại đây! Đứa nào chống cự, tao sẽ ném xác xuống hồ muối làm phân bón cho thạch anh!"


*Đoàng! Đoàng!*


Thêm hai phát đạn thạch anh mài sắc từ súng của toán cướp bắn xuống, găm sát sạt chỗ Nam đang nằm. Mảnh thủy tinh vỡ bắn tung tóe, cứa vào mu bàn tay phải của anh vốn đã bị xước rách từ trước khi cứu Bé Thạch. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ những hạt cát thạch anh mịn dưới đất. Mùi sắt từ máu tươi ấm nóng lập tức lan tỏa trong không khí lạnh ẩm của hang ngầm, hòa lẫn với mùi dầu thông cháy khét lẹt.


Nam nghiến chặt răng để ngăn bản thân không ngất đi vì đau đớn. Anh áp tai phải xuống mặt đất cát mặn, cố gắng kích hoạt kỹ năng Thính lực cảm cát để phân tích tiếng bước chân của toán cướp. Nhưng tiếng nổ lách tách của bom xăng nung nóng các vách thạch anh xung quanh đang tạo ra những sóng âm cộng hưởng tần số cao, làm màng nhĩ anh đau buốt, tiếng ù tai trái dội lên liên hồi.


"Nam! Anh có sao không?" Linh bò lại gần, giơ khiên phản quang che chắn cho anh trước những mảnh thủy tinh đang rơi rụng.


"Tôi... vẫn trụ được," Nam khàn giọng nói, hơi thở hầm hập nóng do cơn sốt. Anh dùng bàn tay phải rỉ máu tươi điều chỉnh vòng tiêu cự của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ trên mắt phải. Anh nhắm chặt mắt trái mờ tịt, dồn toàn bộ tiêu cự vào vỉa đá nơi Nghĩa Lửa đang đứng. "Linh... nhìn lên vỉa đá phía trên chúng nó. Anh có thấy gì không?"


Linh nheo mắt nhìn qua khe hở của khiên phản quang: "Chỉ là một vách đá thạch anh xanh lớn. Lửa bom xăng đang nung nóng nó."


"Không chỉ là thạch anh thường," Nam nói, giọng anh run lên nhưng chứa đựng sự khẳng định sắc bén của một nhà bản đồ học thực địa. Anh sử dụng kỹ năng Nhận diện thạch anh độc. Dưới bộ lọc màu xanh lục bảo của thấu kính cổ, anh nhìn thấy những vệt đen mờ dập dờn ẩn sâu trong lòng cấu trúc tinh thể của vách đá phía trên đầu toán cướp. "Đó là vỉa thạch anh độc chứa arsen nồng độ cực cao. Cấu trúc của loại đá này rất giòn dưới nhiệt độ biến dị. Sức nóng từ chính những quả bom xăng dầu thông của Nghĩa Lửa đang làm giãn nở các vết nứt địa chất ngầm bên trong vỉa đá đó. Chỉ cần một lực tác động cơ học đủ mạnh vào bệ đá chịu lực phía dưới, toàn bộ vách đá độc sẽ sạt lở sập xuống đầu chúng nó!"


"Nhưng bệ đá chịu lực nằm ở ngay góc khuất bên phải hồ ngầm!" Linh nhận định nhanh chóng, đôi mắt sắc sảo của cô quét qua địa hình. "Muốn tiếp cận nó phải băng qua khoảng sân trống đầy đạn bắn tỉa của chúng nó. Súng hơi của chúng ta bị vướng góc khuất vách đá, không thể bắn phá hủy từ xa."


Trong lúc họ đang đắn đo, một quả bom xăng khác lại nổ tung sát bên chiếc xe trượt chính. Lửa bắt đầu liếm sát vào chiếc nồi chưng cất nước ngọt dã chiến mà Phán đang cố gắng ôm chặt dưới gầm toa xe. Phán mặt cắt không còn một giọt máu, gào khóc thảm thiết: "Anh Kiên ơi! Cứu nồi chưng cất! Mất nó là tất cả chúng ta chết khát!"


"Mẹ kiếp! Tránh ra để tao!"


Kiên gầm lên một tiếng như dã thú. Thân hình vạm vỡ của gã thợ sửa xe buồm cát lao ra khỏi bóng râm an toàn. Gã không hề có súng, vũ khí duy nhất trên tay là chiếc búa tạ cán gỗ sồi bọc thép rèn gia truyền. Kiên biết rõ, nếu chiếc nồi chưng cất bị phá hủy, hành trình tìm kiếm Hà Chi của Nam sẽ kết thúc ngay tại đây vì thiếu nước ngọt.


*Đoàng!*


Một phát đạn thạch anh từ phía Nghĩa Lửa bắn sượt qua bả vai Kiên, xé rách lớp áo da cừu sờn cũ, nhưng gã không dừng lại. Gã dùng tấm lưng gấu của mình che chắn hoàn toàn cho chiếc nồi chưng cất của Phán, tay phải vung mạnh chiếc búa tạ đập vỡ một mảng đá granite đang bốc cháy để dập lửa.


"Kiên! Nhắm vào bệ đá chịu lực thạch anh độc ở góc phải!" Nam hét lớn, anh cố gắng gượng dậy, dùng gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi chỉ hướng cho đồng đội. "Đập vỡ bệ đá đó! Địa tầng sẽ sập xuống!"


Kiên quay đầu lại, nhìn thấy bệ đá thạch anh xanh xám nhạt đang rạn nứt dưới sức nóng của lửa dầu thông. Gã hiểu ngay ý đồ của Nam. Không một chút do dự, Kiên lấy đà lao vút qua màn khói độc đen kịt, hướng thẳng về phía bệ chịu lực.


"Bắn thằng to xác đó cho tao!" Nghĩa Lửa gào lên từ trên cao khi phát hiện ra ý đồ của Kiên. Ba họng súng hơi phi kim của toán cướp lập tức chuyển hướng, xả đạn điên cuồng về phía Kiên.


Linh nghiến răng, cô lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, dùng hết sức bình sinh giơ chiếc Khiên thạch anh phản quang lên chắn trước hướng chạy của Kiên. Những phát đạn thạch anh găm liên tiếp vào mặt khiên, tạo ra những tiếng va chạm *chát chát* chói tai. Lớp vảy thạch anh trên khiên của cô vỡ vụn từng mảng, lực chấn động mạnh làm cổ tay Linh tê dại, rướm máu, nhưng cô vẫn kiên cường không lùi bước.


Nhờ có Linh che chắn hỏa lực tầm xa, Kiên đã tiếp cận được bệ đá chịu lực. Gã gầm lên, bắp tay cuồn cuộn gân máu vung cao chiếc búa tạ cán gỗ sồi.


*OÀNH!*


Cú nện ngàn cân của chiếc búa tạ giáng thẳng vào điểm nứt yếu nhất của bệ đá chịu lực thạch anh độc. Một tiếng rạn nứt khô khốc, khổng lồ vang lên dội thẳng vào vách hang.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc gã vung búa thực hiện cú đánh quyết định, Nghĩa Lửa từ trên cao đã lạnh lùng bóp cò khẩu súng hơi áp lực cao của gã. Phát đạn thạch anh xanh tẩm độc cọp thủy tinh bay vút đi trong không khí.


*Phụt!*


Viên đạn thạch anh mài sắc găm thẳng, sượt qua bắp đùi phải của Kiên. Máu tươi từ vết thương sâu bắn tung tóe lên mặt đá nóng bỏng. Kiên khụy gối xuống, gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, chiếc búa tạ rơi bộp xuống cát.


Cùng lúc đó, bệ đá chịu lực hoàn toàn vỡ vụn. Sự sụp đổ địa tầng diễn ra ngay lập tức. Toàn bộ vách đá thạch anh độc chứa arsen khổng lồ phía trên đầu toán cướp Nghĩa Lửa nứt toác ra, đổ sập xuống như một thác lũ thủy tinh hóa khổng lồ. Tiếng đá lở ầm ầm vang dội xé toạc không gian, kéo theo một màn sương cát thạch anh siêu mịn và bụi độc arsen dày đặc bốc lên cuồn cuộn, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của toán cướp và tạo thành một màn chắn cát khổng lồ ngăn cách hai bên.


"Kiên!" Nam hét lên, anh cố lết cơ thể suy kiệt của mình lao về phía đồng đội đang ngã gục trong vũng máu dưới làn khói độc đang dâng cao dồn dập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!