Nhạc nềnWuxia

Linh Vật Dò Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Tiền đồn Thạch Anh không mang màu đen thuần túy của đất đá thông thường. Nó là một thứ hỗn hợp đặc quánh, dập dờn giữa sắc xám tro của bụi granite và những vệt sáng xanh lục bảo ma quái hắt ra từ các mạch thạch anh tự nhiên bị nứt vỡ. Không khí ngột ngạt đến mức mỗi hơi hít vào đều mang theo vị chát đắng của lưu huỳnh và mùi nồng hắc của nhựa thông cháy từ những ngọn đuốc hóa học của toán lính đánh thuê.


Hoàng Nam loạng choạng bước đi ở giữa hàng ngũ, tay phải anh bám chặt vào chiếc gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su dã chiến để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh lúc này đã sưng vù lên như một khúc gỗ mục, lớp băng vải lanh dính chặt vào da thịt rỉ ra thứ dịch mủ vàng nhạt xen lẫn máu khô. Cơn sốt nhiễm trùng sa mạc đang gặm nhấm sinh lực anh từng chút một, khiến thái dương anh đập liên hồi những nhịp búa tạ đau buốt. Nhưng tệ hơn cả là vết xước rỉ máu trên cổ—vết cắt mỏng dính mà lưỡi dao gốm của Linh để lại lúc nãy—vẫn đang rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng. Mùi sắt từ máu tươi lan tỏa trong không khí lạnh lẽo dưới lòng đất, kích thích khứu giác nhạy bén của những sinh vật đang ẩn mình trong bóng tối.


Phía trước anh, Linh di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc lá khô, chiếc áo choàng ngụy trang màu cát của cô hoàn toàn hòa lẫn vào bóng tối của vách đá. Tay trái cô nâng nhẹ chiếc Khiên thạch anh phản quang, các lớp vảy thạch anh trên bề mặt khiên khẽ va vào nhau tạo ra những tiếng sột soạt cực nhỏ. Đi sau cùng là Khánh và hai tên lính cận vệ còn sót lại. Sự hoang tưởng của Khánh đang tăng vọt dưới tác động của bản sao ảo dập dờn trong tâm trí gã. Gã liên tục chĩa họng súng lục carbon về phía những vách thạch anh lấp lánh, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa về việc có kẻ đang theo dõi và muốn cướp đoạt bản đồ của gã.


"Câm miệng lại và đi tiếp đi, Khánh," Linh khàn giọng cảnh báo, cô không thèm quay đầu lại. "Tiếng lầm bầm của mày đang làm kinh động đến những thứ không nên đánh thức dưới lòng đất này đấy."


"Mày câm mồm cho tao!" Khánh rít lên qua kẽ răng, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thiếu ngủ và mất nước gườm gườm nhìn vào lưng Linh. "Nếu không vì nguồn nước ngọt ở Giếng muối cổ, tao đã bắn nát sọ con khốn dẫn đường kiêu ngạo như mày từ lâu rồi."


Nam không tham gia vào cuộc tranh cãi. Anh phải dồn toàn bộ sự tập trung vào mắt phải đeo thấu kính thạch anh xanh của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ. Chiếc kính cận trái của anh đã bị bóp nát hoàn toàn từ trước, khiến tầm nhìn bên trái chỉ là một khoảng mờ mịt, xám xịt vô hồn. Anh phải nhắm chặt mắt trái lại, nương theo bộ lọc màu xanh dịu của thấu kính mắt phải để nhận diện địa hình.


Đột ngột, không khí xung quanh trở nên nóng hầm hập. Một luồng khí màu vàng nhạt, nồng nặc mùi trứng thối rò rỉ ra từ một vết nứt địa chất sâu hoắm phía trước.


"Khí lưu huỳnh!" Linh khựng lại, cô nhanh chóng kéo tấm băng vải che kín mũi và miệng. "Tất cả đeo mặt nạ lọc bụi ngay! Phía trước là một hẻm vực ngầm bị bít kín, khí độc tích tụ rất dày. Tầm nhìn sắp giảm xuống bằng không rồi."


Tấn Sẹo và Cương Mắt Rắn vội vã lôi những chiếc mặt nạ da cừu tẩm than hoạt tính ra đeo vào mặt. Nam cũng dùng một tay run rẩy kéo chiếc mặt nạ lọc bụi của mình lên, siết chặt dây đai da sau gáy. Khí lưu huỳnh nồng nặc tràn vào mắt khiến mắt phải của anh cay xè, nước mắt chảy ra giàn giụa. Bộ lọc than hoạt tính dã chiến chỉ giảm bớt được phần nào mùi độc tố, lồng ngực Nam thắt lại, anh ho khan dữ dội, bắp tay trái nhiễm trùng lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy.


"Linh! Bản đồ địa hình của mày chỉ lối nào?" Khánh gào lên qua bộ lọc mặt nạ, giọng gã méo mó và đầy nghẹt thở. "Tao không thấy gì cả! Mắt tao sắp mù rồi!"


"Bản đồ vô dụng ở đây," Linh lạnh lùng đáp, cô giơ khiên phản quang lên để gạt một mảnh thạch anh sắc nhọn vừa bị sụt lún rơi xuống từ trần hang. "Cấu trúc địa tầng ở đây thay đổi liên tục do mạch nước muối ngầm dồn ép. Phía trước có ít nhất ba ngả rẽ, hai trong số đó dẫn thẳng vào đầm lầy cát lún thạch anh ngập khí độc. Bước sai một bước, phổi các người sẽ bị thiêu rụi trước khi kịp chìm xuống cát."


"Vậy thì quay lại!" Tấn Sẹo hoảng loạn hét lên.


"Quay lại để làm mồi cho bão cát thủy tinh bên ngoài sao?" Linh quay lại nhìn gã cận vệ với ánh mắt khinh bỉ. "Chỉ có một cách duy nhất để vượt qua hẻm vực này mà không bị ngạt khí độc: tìm ra con đường có luồng gió lưu thông thực sự dẫn đến mạch nước ngầm. Và ở đây, chỉ có một sinh vật làm được điều đó."


Cô chỉ tay vào một khe đá hẹp, nơi những tinh thể thạch anh sắc nhọn mọc lởm chởm như răng cưa. "Chuột Cát Thạch Anh. Loài linh vật nhỏ bé này cực kỳ nhạy cảm với độ ẩm thực tế của nguồn nước. Lông của chúng cấu tạo từ sợi tinh thể thạch anh dẻo, có khả năng phát sáng xanh dịu khi gặp hơi ẩm của mạch nước ngọt thật. Chúng ta phải bắt được một con dã sinh trong khe đá này để nó dẫn đường."


Khánh nhìn vào khe đá tối tăm, cười lạnh: "Bắt một con chuột trong cái hang mù mịt đầy khí độc này? Mày đang đùa tao đấy à?"


"Tôi không đùa," Linh nhìn sang Nam. "Hoàng Nam, anh có Thính Giác Thức Tỉnh. Tai anh nghe được tiếng cát chảy dưới lòng đất từ khoảng cách một trăm mét. Anh là người duy nhất có thể cô lập tiếng bước chân nhỏ của nó giữa tiếng gió rít lưu huỳnh này."


Nam khẽ rùng mình. Lời nói của Linh đặt lên vai anh một áp lực nặng nề. Tai trái của anh đang bị ù tai cơ học liên hồi do tiếng bão cát và tiếng súng từ các tập trước dội lại, tạo ra những tiếng o o nhức óc. Chứng hoang tưởng thính giác lại bắt đầu nhen nhóm, anh nghe thấy tiếng thì thầm u uất của Hà Chi dập dờn trong luồng khí độc: "Nam... em lạnh quá... cứu em..."


Anh nghiến chặt răng đến mức bật máu ở nướu, áp dụng bài tập thiền định Tâm Kính để điều hòa nhịp thở. Anh cố gắng hạ nhịp tim đang đập loạn xạ xuống, cô lập tiếng gọi ảo giác ra khỏi đại não. Anh phải sống. Anh phải tìm ra con chuột này để cứu lấy Linh, Kiên và chính bản thân mình.


Nam quỳ rạp xuống mặt cát thạch anh nóng bỏng, áp tai phải của mình sát vào một phiến đá granite xám xịt nhô lên bên cạnh khe nứt. Anh nhắm chặt mắt phải lại, để thế giới xung quanh hoàn toàn chìm vào bóng tối tuyệt đối. Lúc này, thính giác của anh trở thành giác quan duy nhất hoạt động.


Anh kích hoạt kỹ năng Thính lực cảm cát. Ban đầu, mọi thứ chỉ là một đống hỗn âm hỗn độn: tiếng rít gào u uất của luồng khí lưu huỳnh đang luồn qua các khe đá hẹp, tiếng lách tách của tĩnh điện xanh phóng ra từ các mạch thạch anh, tiếng thở dốc nặng nề đầy hoang tưởng của Khánh, và tiếng xích sắt lạt sạt bên hông Tấn Sẹo.


Nam bắt đầu thực hiện phương pháp Phân âm thủy thính. Anh chủ động lọc bỏ tiếng gió rít tần số cao, bóp nghẹt tiếng thở của đám lính gác, dồn toàn bộ sự tập trung vào tần số rung động địa tầng cực thấp truyền qua đá granite.


*Sột soạt... sột soạt...*


Một chuỗi âm thanh cực mỏng, đều đặn và sắc lẹm vang lên từ độ sâu khoảng mười lăm mét bên trong khe đá thạch anh sắc nhọn. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề, nhớp nháp của bầy chuột ăn thịt đột biến. Đó là tiếng móng vuốt tinh thể siêu nhỏ đang gõ nhẹ nhàng lên bề mặt phẳng của đá thạch anh xanh.


*Click... click... click...*


"Nó ở đó," Nam khàn giọng thì thầm qua bộ lọc mặt nạ, tay phải anh chỉ chính xác vào một khe nứt hẹp chỉ vừa một bàn tay người chui lọt. "Cách chúng ta mười hai mét về phía Tây Bắc. Nó đang di chuyển chậm, có vẻ như đang tìm kiếm một kẽ hở không bị ngập khí độc."


"Để tao bắt nó!" Tấn Sẹo nôn nóng bước lên, gã lôi từ sau lưng ra một chiếc lưới sắt phi từ tính bọc sợi carbon dày. Tiếng xích sắt và tiếng kim loại va chạm vào nhau tạo ra một âm thanh *Clang* chói tai dội lại từ vách hang.


"Đứng im! Đừng dùng xích sắt!" Linh hét lên cảnh báo nhưng đã quá muộn.


Tiếng kim loại va chạm cơ học đột ngột kích hoạt từ trường mạnh của vách thạch anh sắc nhọn bên cạnh. Một luồng tĩnh điện màu xanh lam phóng ra, hút chặt chiếc lưới sắt của Tấn Sẹo vào vách đá tạo ra tiếng nổ lách tách. Nhưng tệ hơn cả, tiếng động lớn làm con chuột cát hoảng sợ tột độ.


Thông qua thính giác nhạy bén, Nam nghe thấy nhịp tim của chú chuột nhỏ tăng vọt lên mức điên cuồng, tiếng móng vuốt của nó cào loạn xạ lên vách đá khi nó tháo chạy hỗn loạn vào sâu trong khe nứt sắc nhọn.


"Thằng ngu!" Linh giận dữ chửi rủa, cô dùng cán dao gốm đập mạnh vào tay Tấn Sẹo để ép gã buông chiếc lưới đang bị từ trường hút chặt. "Chuột cát thạch anh cực kỳ nhạy cảm với tiếng rung và từ trường kim loại! Nếu mày làm tim nó vỡ ra vì sợ hãi, tất cả chúng ta sẽ chết ngạt ở đây!"


"Tao... tao chỉ muốn bắt nó nhanh hơn thôi!" Tấn Sẹo hoảng hốt lùi lại, mặt gã xám ngoét dưới lớp mặt nạ.


"Tránh ra hết đi," Nam khàn giọng nói. Anh biết lực lượng vũ lực không thể giải quyết được vấn đề này. Con chuột nhỏ đang bị dồn vào tử lộ, nếu dùng bạo lực áp chế, nó sẽ chết tim vĩnh viễn.


Nam dùng tay phải lấy từ trong túi áo khoác ra chiếc hộp sừng nhỏ chứa mỡ rùa cát—thứ dược liệu sinh tồn quý giá mà anh luôn giữ bên mình. Anh quỳ xuống bên mép khe nứt sắc nhọn, bôi một lớp mỡ mỏng lên lòng bàn tay phải của mình. Mùi hương dịu mát, thoang thoảng vị bạc hà sa mạc của mỡ rùa cát nhanh chóng tỏa ra, lấn át đi mùi sắt nồng hắc từ vết xước rỉ máu trên cổ anh và mùi mồ hôi của đám lính đánh thuê.


Anh chậm rãi đưa bàn tay phải bôi mỡ rùa cát vào sâu bên trong khe nứt hẹp. Những cạnh đá thạch anh sắc nhọn như lưỡi dao cạo lập tức cứa sâu vào mu bàn tay anh, máu tươi rỉ ra rát bỏng. Nam nghiến chặt răng chịu đựng, không hề rút tay lại. Anh biết, bất kỳ một chuyển động đột ngột nào lúc này cũng sẽ phá hủy hoàn toàn lòng tin mong manh của con vật nhỏ.


Anh áp dụng phương pháp thiền định Tâm Kính, giữ cho nhịp tim của mình ổn định ở mức tối thiểu. Đồng thời, anh bắt đầu phát ra một tiếng thì thầm tần số thấp từ cổ họng—một chuỗi âm thanh êm dịu, đều đặn mô phỏng theo nhịp rung tự nhiên của những vách đá granite cách nhiệt an toàn.


Qua thính giác nhạy bén của ngưỡng đột phá Thính Giác Thức Tỉnh, Nam cảm nhận rõ ràng nhịp tim điên cuồng của chú chuột nhỏ đang dần chậm lại. Nó ngửi thấy mùi mát lành của mỡ rùa cát—thứ mùi tượng trưng cho những mạch nước ngầm sâu trong lòng đất, hoàn toàn khác biệt với mùi lưu huỳnh chết chóc xung quanh.


*Sột soạt... sột soạt...*


Tiếng móng vuốt nhỏ bé lại vang lên, nhưng lần này nó di chuyển rất chậm rãi, đầy cảnh giác. Nam giữ nguyên bàn tay rỉ máu bất động giữa những khe đá sắc nhọn.


Một cảm giác nhột nhạt, mát lạnh xuất hiện ở đầu ngón tay anh. Chú chuột nhỏ đang dùng chiếc mũi hồng siêu nhỏ của nó hít hà mùi mỡ rùa cát trên da anh. Rồi, bằng một động tác nhẹ nhàng như gió thoảng, nó bước cả bốn chân lên lòng bàn tay Nam.


Nam từ từ rút tay ra khỏi khe đá hẹp.


Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đuốc hóa học, chú chuột cát thạch anh hiện ra trước mắt cả nhóm đẹp đẽ đến mức khiến Linh cũng phải nín thở. Nó chỉ nhỏ bằng nắm tay, bộ lông không phải làm bằng sợi hữu cơ thông thường mà gồm hàng vạn sợi tinh thể thạch anh mềm dẻo, bán trong suốt xếp lớp hoàn hảo. Đôi mắt nó đen láy, to tròn và nhạy bén như hai hạt thạch anh xanh nguyên khối đen bóng.


Chú chuột nhỏ không hề tỏ ra sợ hãi Nam. Nó chậm rãi bò dọc theo cánh tay phải của anh, lướt qua vết thương rách sâu dính mủ ở bắp tay trái một cách nhẹ nhàng như muốn xoa dịu cơn đau bỏng rát của anh, rồi dừng lại ngay trên bả vai phải, sát bên vết xước rỉ máu trên cổ Nam. Nó khẽ dùng chiếc đầu nhỏ dụi vào cổ anh, mang lại một cảm giác mát lạnh, dễ chịu đến kỳ lạ.


"Bé Thạch..." Nam khẽ thì thầm danh hiệu mà anh tự đặt cho nó trong lòng.


Đột ngột, bộ lông thạch anh bán trong suốt của Bé Thạch bừng sáng lên một luồng ánh sáng xanh lục dịu nhẹ, pulsing đều đặn theo nhịp tim ổn định của nó. Luồng ánh sáng xanh lục xé toạc màn sương lưu huỳnh màu vàng nhạt xung quanh, soi rõ một lối đi nhỏ hẹp ẩn giấu sau một phiến đá granite lớn phía bên phải hẻm vực.


"Nó tìm thấy mạch nước rồi!" Linh khẽ reo lên đầy kinh ngạc. "Luồng sáng xanh lục dịu nhẹ kia chỉ xuất hiện khi nó cảm nhận được hơi ẩm thực tế của mạch nước ngọt thật từ khoảng cách xa. Đi theo nó ngay!"


Bé Thạch rướn người về phía trước, hai chân trước chỉ thẳng vào lối đi ẩn sau phiến đá granite. Nam đứng dậy dẫn đầu, bám sát theo luồng ánh sáng xanh phát ra từ bả vai mình. Khánh và đám lính đánh thuê hoang mang vội vã bám theo phía sau, không ai dám nói một lời nào vì sợ phá vỡ luồng ánh sáng cứu mạng duy nhất.


Nhờ có Bé Thạch dẫn đường, cả nhóm luồn lách qua những khe đá hẹp cách nhiệt, hoàn toàn tránh được các hố cát lún thạch anh ngập khí độc. Luồng gió lạnh buốt từ lòng đất bắt đầu thổi mạnh vào mặt họ, xua tan đi mùi lưu huỳnh nồng nặc. Tầm nhìn dần khôi phục.


Sau mười lăm phút di chuyển khẩn trương, họ bước ra một khoang hang khổng lồ lấp lánh ánh sáng phản chiếu từ một hồ nước ngầm lớn bên dưới. Không khí ở đây trong lành, mát lạnh đến mức khiến cả đoàn như được hồi sinh.


"Giếng muối cổ..." Linh khàn giọng nói, cô tháo mặt nạ lọc bụi ra, nhìn vào công trình kiến trúc ngầm bằng đá cổ đại sừng sững giữa lòng hồ nước ngầm.


Nhưng niềm vui tìm thấy nguồn sống chưa kịp dâng lên thì Bé Thạch đột ngột co rúm người lại trên vai Nam. Toàn bộ lớp lông thạch anh của nó chuyển từ màu xanh lục dịu nhẹ sang màu đỏ nhạt cảnh báo nguy hiểm dữ dội. Nó rít lên một tiếng chói tai, rúc sâu vào trong cổ áo khoác của Nam.


*Đoàng!*


Một tiếng súng nổ đanh gọn, xé toạc bóng tối yên tĩnh của khoang hang dội lại từ phía đối diện hồ nước ngầm. Viên đạn thạch anh mài sắc sượt qua báng súng lục carbon của Khánh, găm thẳng vào vách đá phía sau tạo ra một trận mưa mảnh thủy tinh sắc nhọn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!