Nhạc nềnWuxia

Người Sống Sót Duy Nhất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của Khánh dội lại từ hành lang đổ nát, kéo theo những tiếng lạt sạt của cát mịn bị kéo lê dưới đế ủng da rùa cát dày cộp. Âm thanh ấy truyền qua địa tầng granite khô khốc, dội vào màng nhĩ nhạy bén của Hoàng Nam như những nhát búa nện đều đặn.


Nam khẽ giật mình. Tranh thủ một giây ngắn ngủi khi Linh còn đang bàng hoàng nhìn chăm chăm vào khoảng không nơi hình ảnh phản chiếu của Hà Chi vừa biến mất, anh dùng bàn tay phải còn lành lặn nhanh chóng nhét vội mảnh gương vỡ vào lớp lót áo khoác trong. Cạnh sắc của mảnh gương khẽ cứa vào ngón tay anh, để lại một cảm giác đau nhói quen thuộc, một mỏ neo thực tại giúp anh giữ chặt lý trí giữa cơn sốt nhiễm trùng đang bốc hỏa kịch liệt trong huyết quản.


Linh khẽ rùng mình. Lưỡi dao gốm mỏng dính trên tay cô run lên một nhịp nhẹ, nhưng bản năng sinh tồn của một kẻ đã đơn độc sống sót suốt ba năm qua giữa Thung Lũng Khúc Xạ không cho phép cô lơ là. Cô lướt mắt qua vết xước rỉ máu trên cổ Nam, rồi nhìn sâu vào mắt phải anh—nơi chiếc kính đo góc thạch anh xanh cổ vẫn đang phản chiếu thứ ánh sáng dịu nhẹ của tiền đồn hoang phế.


"Tránh ra!" Linh rít lên qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sức mạnh khó cưỡng. Cô không giải thích, chỉ dùng một lực đẩy dứt khoát hất Nam sang một bên gầm bàn làm việc cũ, còn bản thân thì nhanh chóng lùi sâu vào góc tối của những dầm thép phi từ tính rỉ sét, hoàn toàn hòa mình vào bóng tối của căn phòng.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ sồi mục nát của căn phòng bị một cú đá bạo lực hất tung, vỡ vụn thành những mảnh vụn dính đầy bụi thạch anh lấp lánh. Khánh bước vào đầu tiên, khẩu súng lục bằng sợi carbon đặc chủng hờ hững cầm trên tay phải, đôi mắt ti hí đỏ ngầu vì thiếu ngủ và mất nước quét nhanh qua đống đổ nát. Theo sau gã là Tấn "Sẹo" và Cương "Mắt Rắn", cả hai đều đang lăm lăm vũ khí phi kim, khuôn mặt hốc hác chằng chịt những vết xước do cát mài mòn.


"Nam! Mày còn sống à?" Khánh khàn giọng cười lạnh, tiếng cười của gã khô khốc như tiếng hai mảnh thạch anh cọ xát vào nhau. Gã tiến lại gần chiếc bàn làm việc gỗ sồi bị cát vùi lấp một nửa, ánh mắt dừng lại ở cuốn sổ tay bìa da bò chống nước đang bị Nam ôm chặt trước ngực. "Cái gì đây? Bản đồ gốc của Hà Chi? Tấn Sẹo, giật lấy cuốn sổ cho tao!"


Tấn Sẹo nhe răng cười tàn ác, tiến lên một bước dài, bàn tay thô bạo vươn ra định giật phăng cuốn sổ khỏi tay phải của Nam. Cánh tay trái nhiễm trùng sưng mủ của Nam hoàn toàn bất động, anh chỉ có thể nghiến răng, cố giữ chặt cuốn sổ bằng một tay.


Nhưng ngay khi ngón tay của Tấn Sẹo vừa chạm vào bìa da, một luồng ánh sáng trắng chói lòa đột ngột bùng lên từ góc tối phía sau chiếc bàn.


*Vút!*


Linh xuất hiện như một bóng ma từ trong bóng tối. Cô giơ cao chiếc Khiên thạch anh phản quang—tấm khiên làm bằng gỗ nhẹ bọc những mảnh thạch anh phẳng xếp lớp vảy cá tinh xảo. Bằng một động tác nghiêng cổ tay cực kỳ chuẩn xác, cô đón lấy luồng ánh sáng từ ngọn đuốc hóa học của một tên lính đánh thuê phía sau, hội tụ và phản chiếu ngược lại toàn bộ nhiệt lượng và độ chói thẳng vào mắt Tấn Sẹo.


"Á! Mắt tao!" Tấn Sẹo gào lên một tiếng đau đớn, hai tay ôm lấy mắt, lùi lại loạng choạng.


Không để gã kịp định thần, Linh xoay người lướt tới, lưỡi dao gốm trong tay phải vạch một đường sắc lẹm trong không khí. Tấn Sẹo cố gắng vung tay cận chiến theo bản năng, nhưng Linh nhanh nhẹn né tránh, lưỡi dao gốm của cô chém rách toác lớp giáp da rùa cát ở bả vai phải của gã, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ lớp vải kaki sờn cũ. Tấn Sẹo đau đớn thối lui, ngã quỵ xuống đống cát mịn.


*Cạch!*


Tiếng lên đạn khô khốc vang lên. Cương "Mắt Rắn" đã chĩa thẳng họng súng lục carbon vào đầu Linh từ khoảng cách ba mét. Ánh mắt gã lạnh lùng như mắt rắn, ngón tay trỏ đã đặt sẵn trên cò súng. "Đứng im, con khốn! Tao bắn vỡ sọ mày ngay lập tức!"


Không khí trong căn phòng nhân tạo bỗng chốc đông cứng lại. Ánh sáng xanh lục bảo dị thường từ vách tường thạch anh chiếu lên khuôn mặt hốc hác của những kẻ đang đối đầu, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở đến tột cùng. Đám lính đánh thuê phía sau Khánh đồng loạt giơ súng, găm chặt Linh vào góc tường.


Nam cảm nhận được hơi thở dồn dập của Linh bên cạnh. Vết thương bắp tay trái của anh lại nhói lên một cơn đau buốt nhói, khiến anh lảo đảo suýt ngã. Nhưng lý trí của một nhà bản đồ học không cho phép anh gục ngã lúc này. Anh biết rõ, nếu Linh chết, anh cũng sẽ vĩnh viễn bị giam cầm làm nô lệ vẽ bản đồ cho Khánh cho đến khi kiệt sức mà chết.


Nam dùng hết sức lực còn lại, gượng dậy đứng thẳng người, bước thẳng vào giữa họng súng của Cương Mắt Rắn và Linh.


"Bắn đi, Khánh," Nam khàn giọng nói, giọng nói của anh tuy yếu ớt vì sốt nhưng lại chứa đựng một sự kiên định lạnh lùng của kẻ đã nhìn thấu cái chết. "Bắn cô ấy đi, rồi anh và toàn bộ toán lính của mình sẽ làm mồi cho những bẫy nhiệt tiếp theo của Thung Lũng Khúc Xạ trước khi mặt trời lặn ngày mai."


Khánh nheo đôi mắt ti hí lại, nhìn Nam đầy nghi kỵ. Gã khẽ phẩy tay ra hiệu cho Cương Mắt Rắn giữ nguyên họng súng nhưng không được khai hỏa. "Mày lại muốn giở trò gì, Nam? Cuốn sổ đó là cái gì?"


Nam nâng cuốn sổ tay bìa da lên bằng tay phải, mở ra một trang giấy đầy những công thức toán học và sơ đồ quang học phức tạp. "Đây không phải bản đồ kho báu thạch anh xanh như anh tưởng tượng. Đây là *Sổ tay ghi chép quang học của Hà Chi*. Nhìn thấy những ký hiệu hình thoi này không? Đó là tần số khúc xạ của cát thủy tinh hóa. Thung Lũng Khúc Xạ phía trước là một lò nung khổng lồ, không khí bị bẻ cong tạo ra hàng vạn dòng sông cát giả để che giấu những hố sụt lún ngầm. Bản đồ số của Viện Hàn Lâm trong máy của các người đã bị từ trường thạch anh làm nhiễu hoàn toàn. Không có công thức trong cuốn sổ này để tôi tính toán góc lệch, các người sẽ bước thẳng vào tử lộ sau mười bước chân."


Khánh nghiến răng, cơ mặt gã giật giật đầy căng thẳng. Cơn khát đang thiêu đốt cổ họng gã, và gã biết Nam không hề nói dối. Nhưng sự đa nghi do bản sao ảo kích thích vẫn khiến gã không chịu nhượng bộ. "Tao có cuốn sổ này trong tay, tao có thể ép mày dịch nó!"


"Ép tôi?" Nam cười lạnh, tiếng cười khan đặc đầy châm biếm. "Anh nghĩ một kẻ mang vết thương nhiễm trùng sắp chết như tôi sợ sự đe dọa của anh sao? Hơn nữa, cuốn sổ này được viết bằng mật mã quang học cổ. Chỉ có tôi mới giải mã được lý thuyết, nhưng... chỉ có người đã sống sót ở đây ba năm mới biết địa hình thực tế để dẫn chúng ta đến nguồn nước ngọt thực sự. Người đó chính là cô ấy."


Linh bước lên một bước, đứng song song với Nam. Cô từ từ hạ tấm băng vải che mặt xuống, để lộ khuôn mặt sắc sảo có vết sẹo nhỏ bên má trái đang co rút lại vì phẫn nộ. Đôi mắt cô nhìn Khánh như muốn thiêu rụi gã.


"Các người mặc đồng phục của Nghiệp đoàn Khai Thác Khoáng Sản Biên Cương," Linh rít lên, giọng nói chứa đựng một mối thù hận sâu sắc tích tụ qua nhiều năm tháng. "Ba năm trước, chính các người đã ký lệnh bỏ rơi đoàn khảo cổ của Hà Chi khi lò phản ứng lăng kính trung tâm gặp sự cố rò rỉ địa chất mật. Các người muốn che giấu tai nạn để bảo vệ danh tiếng khoa học và lợi nhuận khai thác. Các người nghĩ chúng tôi đã chết đói, chết khát trong đống đổ nát này?"


Khánh khựng lại, khuôn mặt gã biến sắc trong thoáng chốc. Sự thật lịch sử tàn bạo bị phơi bày giữa căn phòng nhân tạo đổ nát khiến đám lính đánh thuê phía sau bắt đầu xầm xì hoang mang. Cơn khát thực tế dâng cao làm môi chúng nứt nẻ, chảy máu.


"Tôi là Linh, trợ lý khảo cổ duy nhất còn sống sót của Hà Chi," Linh dứt khoát tuyên bố, bàn tay cô siết chặt lấy chiếc Khiên thạch anh phản quang. "Tôi biết rõ từng mạch nước ngầm, từng hang đá granite cách nhiệt ở rìa sa mạc này. Không có tôi dẫn đường, các người thậm chí không thể tìm thấy một giọt nước muối để chưng cất chứ đừng nói đến nước ngọt."


Khánh nhìn vào túi nước rỗng tuếch bên hông Tấn Sẹo, rồi nhìn sang những gương mặt hốc hác, môi khô nứt nẻ của đám lính dưới quyền. Sự im lặng nghẹt thở bao trùm. Gã biết mình đang đứng trước một canh bạc sinh tử. Nếu gã nổ súng giết Linh, gã sẽ có cuốn sổ tay nhưng vĩnh viễn mất đi người dẫn đường thực địa và nhà bản đồ học duy nhất có thể dịch nó. Lòng tham và bản năng sinh tồn thực tế va chạm dữ dội trong đầu gã chỉ huy tàn nhẫn.


"Hạ súng xuống," Khánh đột ngột ra lệnh, giọng gã trầm xuống đầy nguy hiểm.


Cương "Mắt Rắn" do dự một giây rồi chậm rãi hạ họng súng lục carbon xuống, nhưng ánh mắt gã vẫn không rời khỏi Linh. Tấn Sẹo vừa được đồng đội băng bó vết thương ở vai vừa nhìn Linh với ánh mắt đầy thù hận.


"Một thỏa ước mới," Khánh tiến lại gần, dí sát khuôn mặt đầy thú tính của gã vào Nam. "Mày giải mã cuốn sổ tay, con khốn này dẫn đường đến mạch nước. Nhưng tao cảnh báo trước... nếu tao phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu phản bội nào, tao sẽ tự tay dùng đạn thạch anh găm nát sọ từng đứa tụi mày. Hiểu chưa?"


Nam khẽ gật đầu, cố giữ cho cơ thể không bị ngã khuỵu vì cơn sốt đang dâng cao. "Thỏa hiệp được thiết lập. Nhưng chúng ta phải di chuyển ngay lập tức. Khí lưu huỳnh dưới đáy vết nứt đang dâng lên, và cơn bão cát tiếp theo đang hình thành ở phía trên."


Linh nhìn Nam, ánh mắt cô dịu đi một chút khi nhìn thấy chiếc kính đo góc khúc xạ cổ trên mắt phải anh—di vật chứng minh anh là chồng của Hà Chi, người mà cô đã hứa sẽ bảo vệ bằng cả mạng sống. Cô khẽ gật đầu với anh, một liên minh ngầm chính thức được gắn kết chặt chẽ bởi di sản của người phụ nữ đã mất.


"Đi theo tôi," Linh khàn giọng nói, cô quay người tiến về phía một lối thoát nhỏ ẩn sau những dầm thép đổ nát. "Tôi sẽ dẫn các người đến Giếng muối cổ dưới lòng đất để chưng cất nước ngọt. Nhưng..."


Cô khựng lại ở ngưỡng cửa tối tăm, quay đầu lại nhìn Khánh với nụ cười lạnh lùng đầy đe dọa.


"Nơi đó đã bị chiếm đóng bởi băng cướp Nghĩa Lửa. Những kẻ sẵn sàng lột da các người chỉ để đổi lấy một ngụm nước ngọt. Chuẩn bị tinh thần đi."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!