Nhạc nềnWuxia

Tiền Đồn Thạch Anh Hoang Phế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú rơi tự do kết thúc bằng một tiếng động sấm sét dội vang khắp không gian ngầm. Bụi đất, mảnh đá granite và những vụn thạch anh sắc nhọn bắn tung tóe trong bóng tối, tạo thành một màn sương mù xám xịt, ngột ngạt. Hoàng Nam nằm sấp trên một đống đổ nát dốc đứng, lồng ngực phập phồng đau đớn dưới lớp mặt nạ lọc bụi.


Cơn sốt nhiễm trùng sa mạc đang bốc hỏa dữ dội trong huyết quản anh. Bắp tay trái—nơi vết rách sâu do khung sắt cứa trúng từ đêm trước—giờ đây sưng tấy lên như một thanh củi nung đỏ, mưng mủ và rỉ máu liên tục. Mỗi lần anh khẽ nhúc nhích, một luồng đau nhói kịch liệt lại chạy dọc lên tận đỉnh đầu, khiến mắt phải anh hoa lên, còn mắt trái mờ tịt hoàn toàn chỉ còn một khoảng xám xịt vô hồn. Anh phải dùng toàn bộ ý chí để không ngất đi, bàn tay phải run rẩy bám chặt lấy cây gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su lưu hóa để làm điểm tựa.


*Khụ... khụ...*


Tiếng ho khan đầy cát của gã chỉ huy Khánh vang lên từ phía bên kia đống đổ nát. Luồng ánh sáng xanh lục bảo dị thường đột ngột bừng lên từ các vách tường của căn phòng nhân tạo bị vùi lấp, xua tan đi phần nào bóng tối đặc quánh. Nam khẽ nâng đầu lên, dồn toàn bộ tiêu cự của mắt phải áp sát vào thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ.


Dưới bộ lọc màu xanh dịu của thấu kính, cảnh tượng xung quanh hiện ra khiến tim Nam thắt lại. Đây không phải là một hang động tự nhiên. Những dầm thép phi từ tính rỉ sét chống đỡ trần nhà bê tông đã nứt toác, những tấm kính thạch anh lớn bị vỡ vụn phủ đầy cát mịn, và những mảnh thiết bị quang học hỏng hóc nằm rải rác khắp nơi.


"Tiền đồn Thạch Anh..." Nam khàn giọng thì thầm, cổ họng anh khô khốc như có ai xát muối. "Đây chính là trạm khảo cổ bị bỏ hoang ba năm trước của Hà Chi."


"Mày nói cái gì?" Khánh loạng choạng đứng dậy, khuôn mặt vạm vỡ của gã sạm đen vì bụi cát, đôi mắt ti hí đỏ ngầu đầy sát khí và sự hoang tưởng. Phát súng hơi phi kim của gã lúc nãy suýt nữa đã làm sập cả hang đá, nhưng lòng tham vô hạn và sự đa nghi tột độ do bản sao ảo kích động vẫn đang thiêu đốt tâm trí gã. "Tiền đồn? Kho báu... vũ khí phi kim của Viện Hàn Lâm ở đâu? Tấn Sẹo! Lục soát ngay cho tao!"


Tấn Sẹo và hai tên lính đánh thuê sống sót lảo đảo cầm súng hơi phi kim tiến vào các góc phòng, điên cuồng lật tung những chiếc hòm gỗ mục nát để tìm kiếm vật giá trị. Khánh không hề để mắt đến Nam, gã chỉ chăm chăm nhìn vào những mảng thạch anh xanh lấp lánh trên vách tường, lẩm bẩm những câu vô nghĩa đầy đe dọa.


Hoàng Nam lờ đi sự điên cuồng của đám lính. Anh dùng gậy gõ nhịp sồi gõ nhẹ xuống nền đất để định vị hướng đi. Tiếng vọng dội lại từ nền bê tông khô khốc và ngắn, chứng tỏ địa hình ở đây rất vững chãi, không có nguy cơ sụt lún tức thời. Anh rướn người bò về phía góc phòng, nơi có một chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi già bị cát thủy tinh bao phủ một nửa.


Đó là bàn làm việc của Hà Chi.


Nam dùng bàn tay phải run rẩy, gạt đi lớp cát mịn lấp lánh trên mặt bàn. Dưới lớp bụi thời gian, những nét chữ viết tay quen thuộc của vợ anh hiện ra trên một tờ giấy da cũ đã ố vàng. Lồng ngực Nam nghẹn ngào, một cảm giác xúc động tột cùng dâng lên làm sống mũi anh cay xè. Anh khẽ vuốt ve nét chữ nghiêng nghiêng, kiên cường của cô. Ba năm qua, anh đã sống trong sự dằn vặt điên cuồng, nghe thấy tiếng gọi của cô trong gió cát, và giờ đây, những nét chữ thực tại này là bằng chứng duy nhất chứng minh cô đã từng ở đây.


Ngay bên dưới ngăn kéo bị kẹt của chiếc bàn, Nam phát hiện ra một góc bìa da bò chống nước. Anh dùng hết sức lực của tay phải, giật mạnh ngăn kéo ra. Một cuốn sổ tay dày hiện ra: *Sổ tay ghi chép quang học của Hà Chi*.


Nam run rẩy cầm cuốn sổ lên. Ngay khi ngón tay anh chạm vào bìa da, ánh sáng thạch anh xanh từ vách tường khúc xạ qua thấu kính mắt phải của anh, bừng lên phản chiếu những công thức toán học và sơ đồ quang học phức tạp viết bằng mực quang học tự nhiên trên trang giấy. Đó là những ghi chép thực địa về tần số cộng hưởng của cát và cách hóa giải các bẫy nhiệt chết người tại Thung Lũng Khúc Xạ.


"Hà Chi..." Nam khẽ gọi tên vợ, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mặt sổ.


Nhưng niềm hy vọng chưa kịp nhen nhóm thì thính giác nhạy bén của anh—đạt đến ngưỡng Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp—đột ngột bắt được một luồng gió chuyển động dị thường từ góc tối phía sau chiếc bàn.


Đó là một tiếng động cực kỳ mỏng, không phải tiếng cát chảy, cũng không phải tiếng bước chân nặng nề của đám lính đánh thuê. Nó nhẹ như hơi thở của một con mèo hoang di chuyển trên lụa mịn. Nam cố gắng tập trung thính giác để định vị kẻ xâm nhập, nhưng những hạt cát mịn dưới nền phòng đã triệt tiêu hoàn toàn tiếng bước chân. Anh đoán sai hướng, xoay người về phía bên trái.


*Sát!*


Một luồng gió lạnh buốt lướt qua cổ anh. Một cảm giác nhói rát xuất hiện ngay sát động mạch cảnh. Một lưỡi dao gốm mỏng dính, sắc bén như dao cạo đã sượt qua cổ Nam, vẽ nên một đường chỉ đỏ rỉ máu.


Từ trong bóng tối của góc phòng, một bóng người mặc áo choàng ngụy trang màu cát lao vút ra như một con báo đêm. Khuôn mặt cô che kín sau lớp băng vải, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, cảnh giác cực độ và vết sẹo nhỏ bên má trái đang co rút lại dưới ánh sáng thạch anh xanh. Đó chính là Linh—nữ khảo cổ học thực địa sống sót từ đoàn thám hiểm trước.


Linh nghĩ rằng Nam là một trong những kẻ lính đánh thuê tàn nhẫn của Khánh đến để cướp phá tiền đồn. Cô không hề do dự, xoay cổ tay, hướng lưỡi dao gốm thẳng vào ngực Nam để thực hiện một đòn kết liễu dứt khoát.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Nam không thể sử dụng cánh tay trái đang bị nhiễm trùng mưng mủ. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau bốc hỏa, dùng tay phải vung mạnh chiếc gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi lên chắn ngang ngực.


*Cốp!*


Lưỡi dao gốm đập mạnh vào đầu cao su lưu hóa của gậy sồi, tạo ra một tiếng động trầm đục. Lực va đập mạnh khiến Nam lùi lại hai bước, lưng đập mạnh vào cạnh bàn gỗ sồi. Linh di chuyển cực nhanh, cô sử dụng kỹ năng di chuyển không tiếng động để áp sát, gạt phăng cây gậy gõ nhịp ra khỏi tay Nam. Cô dùng một chân gạt mạnh vào cổ chân anh, khiến Nam ngã nhào xuống đống cát mịn bên cạnh bàn.


Linh lao tới, quỳ một gối đè chặt lên ngực Nam, lưỡi dao gốm sắc lạnh dí sát vào cổ họng anh.


"Kẻ ngoại tộc tham lam," Linh rít lên qua kẽ răng, giọng cô lạnh lùng và đầy oán hận. "Các người đã tàn phá sa mạc này chưa đủ sao?"


Nam bị găm chặt xuống đất, lồng ngực phập phồng khó nhọc dưới sức nặng của cô. Cơn sốt làm đầu óc anh quay cuồng, nhưng lý trí của một nhà bản đồ học buộc anh phải tìm ra cách hóa giải. Anh không thể chiến đấu vật lý với một chuyên gia sinh tồn như Linh.


Trong lúc vùng vẫy chống đỡ, chiếc áo khoác kaki sờn cũ của Nam bị rách một đường ở túi trong. Từ vết rách đó, *Mảnh gương vỡ Hà Chi* tuột ra, rơi thẳng xuống mặt cát mịn ngay dưới ánh sáng khúc xạ của thạch anh xanh trên vách tường.


Ánh sáng xanh lục bảo chiếu thẳng vào bề mặt nứt vỡ của mảnh gương cổ theo góc 45 độ hoàn hảo. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bừng lên, chiếu ra một hình ảnh phản chiếu mờ ảo, lay động trong làn hơi lạnh dưới lòng đất. Đó là hình ảnh một người phụ nữ thanh mảnh, mặc bộ đồ bảo hộ kaki sờn cũ bám đầy bụi thạch anh, mái tóc đen buộc gọn sau gáy và đôi mắt sáng ngập tràn đam mê đang mỉm cười kêu cứu.


Linh khựng lại hoàn toàn. Đôi mắt lạnh lùng của cô mở to hết cỡ khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Hà Chi từ mảnh gương vỡ.


"Hà... Hà Chi?" Giọng Linh run rẩy, lưỡi dao gốm trên tay cô khẽ lệch đi một phân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!