Con Đường Xuống Lòng Đất
Bóng tối dưới lòng đất không giống như bóng tối của đêm đen thông thường. Nó đặc quánh, lạnh lẽo và mang theo mùi của hàng triệu năm kiến tạo địa chất bị giam cầm—mùi của đá granite ẩm ướt, mùi lưu huỳnh rò rỉ từ những kẽ nứt sâu, và cả mùi rỉ sét của những di vật thám hiểm đã mục nát. Sau vụ sạt lở kinh hoàng ở cửa Hang đá Granite cách nhiệt, lối quay lại mặt đất đã bị bịt kín bởi hàng vạn tấn đá thạch anh sắc nhọn. Đoàn thám hiểm tơi tả của Khánh giờ đây chỉ còn một con đường duy nhất để sinh tồn: dấn thân xuống khe nứt dọc sâu hoắm trước mặt.
Hoàng Nam đứng bên mép vực, tay phải bám chặt vào chiếc gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su lưu hóa để giữ thăng bằng. Cơ thể anh đang run lên từng cơn vì một trận sốt cao đột ngột. Vết thương rách sâu ở bắp tay trái—hậu quả của vụ va đập vào thành xe trượt từ đêm trước—đang nhiễm trùng nghiêm trọng. Dưới lớp băng vải lanh dính đầy bụi cát, vết thương sưng tấy, mưng mủ và rỉ ra thứ dịch lỏng nóng hổi xen lẫn máu tươi. Mỗi nhịp tim đập đối với Nam lúc này là một nhát búa nện thẳng vào đại não. Mắt trái của anh, sau khi chiếc kính cận cũ bị Tấn Sẹo giẫm nát ở quán trọ biên giới, giờ chỉ là một khoảng mờ mịt, xám xịt vô hồn. Anh buộc phải nhắm chặt nó lại, dồn toàn bộ tiêu cự vào mắt phải đang áp sát thấu kính thạch anh xanh lục bảo của chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ.
Anh khẽ đưa tay phải lên ngực, luồn qua lớp áo khoác kaki sờn cũ để chạm vào Mảnh gương vỡ Hà Chi đang được giấu kín ở lớp lót trong. Cạnh sắc của mảnh gương khẽ cứa nhẹ vào đầu ngón tay chai sần của anh, mang lại một cảm giác đau nhói nhưng tỉnh táo. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giúp anh không quỵ ngã trước những tiếng gọi hoang tưởng của người vợ quá cố vẫn đang chập chờn rít qua các khe đá.
"Nam... dưới này lạnh quá..."
Anh nghiến chặt răng, áp dụng bài tập thiền định tịnh tâm dã chiến mà sư thầy Thích Thanh đã dạy, cố gắng điều hòa nhịp thở để hạ nhịp tim xuống. Anh phải cô lập tiếng gọi ấy ra khỏi thực tại. Lúc này, bất kỳ sự hoảng loạn nào cũng sẽ dẫn đến cái chết.
Ngay phía sau anh, Khánh đang thở dốc, hai tay gã chỉ huy lính đánh thuê run rẩy bám vào báng khẩu súng lục carbon bên hông. Ánh mắt gã ti hí, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và hoang tưởng. Vụ chạm trán với Bản sao ảo ở cửa hang đã đập tan sự tự tin tàn bạo thường ngày của gã, thay vào đó là một sự nghi kỵ tột độ đối với tất cả mọi người. Gã nhìn chằm chằm vào lưng Nam, miệng lẩm bẩm những câu vô nghĩa đầy đe dọa.
Tấn Sẹo, gã cận vệ hung hãn với vết sẹo dài trên mặt, đang cố gắng châm một ngọn đuốc tẩm dầu thông dã chiến để xua tan bóng tối. Luồng ánh sáng đỏ rực bùng lên, soi rõ những khuôn mặt xám xịt, hốc hác của đám lính gác còn sót lại.
"Tắt lửa đi!" Linh đột ngột lên tiếng, giọng cô lạnh lùng nhưng gấp gáp. Cô quấn chặt tấm áo choàng ngụy trang màu cát, tay trái lăm lăm khẩu súng hơi phi kim thu được từ sát thủ. "Đá granite ở đây có chứa các túi khí lưu huỳnh ngầm. Ánh lửa của các người sẽ kích nổ hoặc làm rò rỉ khí độc."
Tấn Sẹo hầm hè không chịu nghe, nhưng ngay lập tức, một luồng khí nóng hăng hắc từ dưới khe nứt xộc thẳng lên. Gã cận vệ lập tức chao đảo, ho sặc sụa, gương mặt tím tái đi vì ngạt thở. Gã suýt chút nữa đã ngã nhào xuống vực sâu nếu Kiên không kịp thời dùng bàn tay vạm vỡ giật lấy ngọn đuốc, dập tắt nó hoàn toàn xuống nền cát ẩm.
Hang động lại chìm vào bóng tối tuyệt đối. Không khí trở nên ngột ngạt và im lìm đến đáng sợ. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó, thính giác nhạy bén của Hoàng Nam—đã đạt đến ngưỡng đột phá Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp—đột ngột bắt được một tần số rung động dị thường.
*Sột soạt... lách tách... sột soạt...*
Âm thanh đó rất mỏng, ban đầu chỉ như tiếng gió cát mài mòn vách đá granite, nhưng Nam biết granite nguyên khối không thể phát ra tiếng động cơ học đều đặn như vậy. Đó là tiếng của hàng vạn móng vuốt nhỏ, sắc nhọn đang cào xước lên bề mặt đá cứng. Tiếng va chạm lách tách của những chiếc răng bằng tinh thể thạch anh tự nhiên đang nghiến vào nhau.
"Bầy Chuột Ăn Thịt..." Nam khàn giọng cảnh báo, giọng anh thì thầm nhưng đủ để khiến cả nhóm lạnh sống lưng. "Chúng đang ở phía dưới, ngay dưới các xác xe thám hiểm cũ bị kẹt trong khe nứt."
"Mày lại giở trò hoang tưởng để dọa tao đúng không?" Khánh gầm gừ trong bóng tối, gã giơ khẩu súng lục carbon lên, định hướng về phía giọng nói của Nam. "Tao không nghe thấy gì cả!"
"Câm miệng lại nếu anh không muốn chết!" Linh rít lên qua kẽ răng. Cô áp tai vào vách đá granite, và dù thính giác không nhạy bén như Nam, cô cũng bắt đầu cảm nhận được sự rung động nhẹ dưới lòng đất.
Nhưng sự hoảng loạn của Khánh đã vượt quá giới hạn lý trí. Gã nghe thấy tiếng sột soạt ngày càng gần, tưởng tượng ra cảnh mình bị bầy chuột xé xác trong bóng tối. Không thể kiềm chế được cơn điên loạn, Khánh dứt khoát bóp cò.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Phát súng hơi phi kim loại nổ vang dội trong không gian hẹp của khe nứt dọc. Tiếng vang dội cơ học va đập liên tục vào các vách đá granite, tạo ra một chuỗi sóng âm cộng hưởng cực mạnh. Phát súng không trúng bất kỳ thứ gì, nhưng tiếng nổ lớn đã lập tức kích động bầy chuột ăn thịt phía dưới.
Một tiếng gào thét chói tai, u uất từ hàng vạn sinh vật đột biến đồng loạt vang lên, dội ngược lên từ đáy khe nứt như một cơn thủy triều âm thanh. Những đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục bảo dị thường bắt đầu xuất hiện dày đặc dưới bóng tối sâu thẳm, di chuyển với tốc độ kinh hoàng hướng về phía nguồn nhiệt của đoàn thám hiểm.
"Chạy! Xuống khe nứt ngay!" Nam hét lớn.
Cả nhóm nháo nhào bám vào các gờ đá granite để leo xuống. Kiên đi đầu, một tay vác chiếc hòm dụng cụ cơ khí nặng nề, tay kia cầm cây búa tạ cán gỗ sồi sờn cũ để dọn đường. Tấn Sẹo và đám lính đánh thuê hoảng loạn tranh nhau leo xuống trước, đẩy cả nhóm vào thế hỗn loạn cực kỳ nguy hiểm.
Bầy chuột ăn thịt lao tới như một cơn bão màu xanh lục lấp lánh. Chúng có kích thước bằng bắp tay, răng bọc lớp thạch anh sắc nhọn tự nhiên có độ cứng tương đương thép rèn. Chúng không thèm tấn công con người trước, mà bị thu hút mãnh liệt bởi mùi da thuộc và gỗ khô của các bao tải trang bị. Hàng trăm con chuột điên cuồng bám vào chiếc túi đựng lương thực dự trữ trên vai một tên lính.
"Cứu tôi! Chúng đang gặm nát lưng tôi!" Tên lính gào thét tuyệt vọng.
Trong lúc hỗn loạn, bầy chuột đã cắn xé rách nát túi da, nuốt chửng một lượng lớn lương khô cách nhiệt quý giá của đoàn trước khi tên lính kịp vứt bỏ chiếc túi xuống vực sâu.
"Tắt hết nguồn sáng! Đứng yên!" Nam hét lên khi thấy Tấn Sẹo định bật đèn bão. "Chúng định vị bằng ánh sáng khúc xạ và tiếng động cơ học!"
Nam áp sát lưng vào vách đá granite lạnh lẽo. Anh biết mình phải sử dụng kỹ thuật Định vị âm thanh phản hồi ngay lập tức để tìm ra lối thoát cho cả nhóm trước khi bị bầy chuột bao vây hoàn toàn. Anh giơ cây gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi lên, gõ mạnh đầu cao su xuống nền đá granite dưới chân theo nhịp ba ngắn một dài.
*Cộc... cộc... cộc...*
Sóng âm từ tiếng gõ truyền đi, va chạm vào các vách đá xung quanh rồi dội ngược lại mắt phải đang đeo thấu kính của anh. Trong đầu Nam, một sơ đồ địa hình ba chiều thô sơ bắt đầu hình thành dựa trên độ trễ của tiếng vọng.
Đá granite nguyên khối có mật độ đặc và không chứa thạch anh, nên tiếng vọng dội lại rất ngắn, khô khốc và dứt khoát. Ngược lại, những vỉa đá có chứa thạch anh xanh sẽ hấp thụ sóng âm và tạo ra tiếng vang kéo dài, chập chờn. Bằng cách lọc bỏ những tiếng vang thạch anh phức tạp, Nam có thể xác định chính xác các ngõ cụt cách âm bằng granite cứng—nơi bầy chuột ăn thịt không thể đào bới và từ trường không thể gây nhiễu.
"Mười mét phía trước, bên phải có một hốc granite cụt cách âm!" Nam hét lên với Kiên. "Nhưng lối vào bị chặn bởi một tảng đá thạch anh lớn!"
"Để đó cho tôi!" Kiên gầm lên.
Gã thợ sửa xe lục lộ dũng cảm lấy đà, vung cây búa tạ cán gỗ sồi già giáng một đòn sấm sét xuống tảng đá thạch anh đang chặn lối đi hẹp. Sức mạnh cơ bắp của gã kết hợp với độ cứng của búa thép phi từ tính đã đập vỡ vụn tảng thạch anh thành những mảnh nhỏ lấp lánh.
"Linh! Đưa Khánh vào trước!" Nam chỉ huy.
Linh nhanh nhẹn lôi gã chỉ huy đang hoảng loạn vào trong hốc đá granite cách âm. Tấn Sẹo và hai tên lính còn lại cũng nháo nhào chui vào theo. Bầy chuột ăn thịt mất đi nguồn sáng và tiếng động lớn của súng hơi, bắt đầu chạy hỗn loạn xung quanh hốc đá nhưng không thể định vị được nhóm người đang nín thở bên trong.
Tuy nhiên, lực tác động từ cú đập búa tạ của Kiên đã vô tình kích hoạt một vết nứt địa chất ngầm dưới lòng đất.
Hoàng Nam đang đứng cảnh giới ở mép hốc đá, tai anh đột ngột nghe thấy một tiếng *rắc* trầm đục, kéo dài phát ra từ sâu bên dưới lớp đất đá dưới chân.
"Nền đất... sụp đổ!" Nam chỉ kịp thốt lên một câu.
Sàn đất đá bằng thạch anh giòn phía dưới chân Nam bất ngờ sụp đổ hoàn toàn, tạo ra một hố sụt khổng lồ nuốt chửng cả nhóm. Hoàng Nam, Linh, Kiên và toán lính đánh thuê tơi tả rơi tự do vào khoảng không tối tăm phía dưới, tiếng gào thét của họ bị dập tắt bởi tiếng đổ rầm rầm của hàng vạn tấn đất đá đang sụp đổ theo xuống một căn phòng nhân tạo khổng lồ bị vùi lấp sâu dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!