Trú Ẩn Dưới Granite
Chiếc xe trượt buồm cát khổng lồ lao vút vào bóng tối sâu thẳm của hẻm núi, tiếng gió rít qua vách đá granite cách nhiệt dội lại những tiếng vang dồn dập báo hiệu địa tầng dốc đứng phía trước. Đắc điên cuồng giật cần phanh cơ khí bằng sừng rùa cát, tiếng xích truyền động phi từ tính nghiến lên những rạn đá granite khô khốc tạo ra những tia lửa xám xịt. Chiếc xe trượt chao đảo dữ dội, cú va đập mạnh hất văng Hoàng Nam vào thành xe gỗ sồi. Bắp tay trái của anh va mạnh vào lớp khung gỗ, vết rách sâu mưng mủ từ những đêm trước lập tức rách toác, máu nóng rỉ qua lớp băng vải lanh dính đầy bụi muối nồng hắc. Cơn đau thấu xương tủy dội thẳng lên đại não khiến Nam nghiến chặt răng, đôi mắt phải áp sát vào chiếc Kính đo góc khúc xạ cổ co rút lại dưới làn thấu kính thạch anh xanh lục bảo.
"Đứng yên! Tất cả nhảy xuống!" Kiên gào lên, bả vai vạm vỡ của gã tì chặt vào trục bánh xe đang kẹt cứng. "Trục xe bị nứt rồi! Xe không chịu nổi lực quán tính đâu!"
Khánh và Tấn Sẹo là những kẻ đầu tiên nhảy xuống mặt đất đá granite xám xịt. Đám lính đánh thuê Bão Cát nháo nhào bò ra khỏi toa xe trượt đang trôi tuột trên dốc đá dốc đứng. Kiên dùng một tay xốc nách Nam, kéo cơ thể đang sốt cao của nhà bản đồ học ra khỏi khoang xe ngay trước khi chiếc xe trượt va mạnh vào một tảng đá granite chắn ngang hẻm núi và vỡ vụn thành những mảnh gỗ sồi rách nát.
Tiếng rít gầm rú của cơn bão cát thủy tinh ngoài rìa hẻm núi đột ngột giảm âm lượng, chỉ còn lại những tiếng u uất âm u dội lại từ vách đá cao hàng chục mét. Không khí nóng hầm hập chứa đầy bụi thạch anh sắc nhọn bên ngoài bỗng chốc được thay thế bằng một luồng khí lạnh buốt, khô ráo của lòng đất. Nam cố gắng hít thở, lồng ngực phập phồng dưới lớp mặt nạ lọc bụi. Anh nhận ra ngay sự thay đổi kỳ lạ này: không khí không còn dính vệt tĩnh điện xanh lam, đôi tai trái vốn bị ù tai cơ học của anh đột ngột nhẹ bẫng.
"Hang đá Granite cách nhiệt..." Nam khàn giọng nói, bàn tay phải run rẩy bám vào gậy gõ nhịp gỗ sồi để đứng vững. "Chúng ta đã lọt vào cấu trúc địa chất granite nguyên khối. Ở đây không có thạch anh xanh, không có từ trường dị thường. Chúng ta tạm thời an toàn khỏi bão cát."
Linh nhìn quanh hốc hang tối đen như mực. Cô quấn chặt tấm áo choàng ngụy trang màu cát, vết sẹo nhỏ bên má trái co rút lại dưới cái lạnh đột ngột. Là một nữ khảo cổ học thực địa từng sống sót qua cuộc thám hiểm trước, cô nhanh chóng nhận biết được giá trị của nơi này: "Đúng vậy. Đá granite không hấp thụ nhiệt lượng mặt trời, cũng không truyền dẫn từ tính của sa mạc gương. Nhưng lối vào quá hẹp, chiếc xe trượt lớn của chúng ta đã hoàn toàn bị hủy hoại."
Khánh bước lại gần xác chiếc xe trượt vỡ nát, gương mặt gã chỉ huy lính đánh thuê tàn nhẫn méo mó đi vì giận dữ và hoảng loạn. Một nửa toán lính của gã đã bị chôn vùi trong bão cát, xe trượt phụ chở trang bị nặng và phần lớn vũ khí phi kim dự phòng đã mất sạch. Gã chỉ còn lại khẩu súng lục carbon bên hông và vài tên lính gác tơi tả. Sự mất mát tài sản quá lớn khiến lòng tham và dã tâm của Khánh biến thành một cơn hoang tưởng điên cuồng.
*CẠCH!*
Tiếng lên đạn khô khốc của khẩu súng lục carbon vang lên trong không gian hang động tĩnh lặng. Khánh chĩa thẳng họng súng đen ngòm vào trán Hoàng Nam, đôi mắt ti hí của gã đỏ ngầu đầy sát khí.
"Thằng ranh vẽ bản đồ!" Khánh gầm lên, giọng gã run rẩy vì tức giận. "Mày cố tình đúng không? Mày biết con đường này dẫn vào ngõ cụt và phá hủy toàn bộ xe trượt của tao! Mày muốn tất cả chúng tao chết trong hang này để mày dễ dàng độc chiếm tấm bản đồ khảo cổ của Hà Chi đúng không?"
Kiên lập tức bước lên, vung cây búa tạ cán gỗ sồi đứng chắn trước mặt Nam, bắp tay cuồn cuộn vết mồ hôi muối sẵn sàng liều chết: "Khánh! Bỏ súng xuống! Nếu không có thính giác của Nam, tất cả các người đã làm mồi cho đụn cát sập ngoài kia từ mười phút trước rồi! Đừng có lấy lòng tham của mình ra để vu khống người khác!"
Tấn Sẹo và hai tên lính gác còn lại lập tức giương súng hơi phi kim chĩa vào Kiên. Bầu không khí trong hang granite lập tức căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt. Nam khẽ gạt tay Kiên ra, anh nhìn thẳng vào họng súng của Khánh bằng con mắt phải đeo thấu kính thạch anh xanh lục bảo. Dù cơ thể đang run rẩy vì sốt cao và bắp tay trái đang rỉ máu nóng, thần thái của anh vẫn lạnh lùng đến đáng sợ.
"Bắn đi, Khánh," Nam nói, giọng anh đều đặn, không có một chút dao động. "Nhưng hãy nhớ rằng, không khí trong hang này đang lạnh dần. Sương sương mù muối ban đêm sắp tràn vào qua kẽ hở hẻm núi. Nếu anh giết tôi, anh sẽ tự tay chôn vùi cơ hội duy nhất để tìm thấy mạch nước ngọt ngầm tiếp theo. Bản đồ số của Viện Hàn Lâm trong tay anh đã bị từ trường thạch anh làm sai số hoàn toàn. Chỉ có thính giác của tôi mới có thể nghe được tiếng nước chảy ngầm dưới lòng đất này."
Bàn tay cầm súng của Khánh khẽ run lên. Gã đa nghi, nhưng gã cũng là kẻ thực tế tàn nhẫn. Gã biết mình không thể sống sót qua ngày mai nếu thiếu đi khả năng định vị âm thanh của Nam. Đúng lúc gã đang do dự, một tên lính gác hoảng sợ châm một ngọn đuốc lửa tẩm dầu thông để xua tan bóng tối u ám của hang động.
Ánh lửa đuốc bừng sáng, xua tan bóng tối nhưng đồng thời cũng kích hoạt một hiểm họa quang học mà không ai ngờ tới.
Tại cửa hang hẹp, nơi granite tiếp giáp với địa tầng thạch anh ngoài rìa, có một vách nứt gương thạch anh phẳng bóng tự nhiên bám đầy bụi muối. Ánh sáng lửa đuốc rực rỡ chiếu thẳng vào vách nứt gương, khúc xạ qua những hạt muối mịn tạo thành một luồng ánh sáng biến dạng méo mó hắt ngược vào vách đá granite đối diện.
Trên bức tường granite xám xịt, hình ảnh phản chiếu của Khánh hiện lên. Nhưng đó không phải là một cái bóng bình thường. Cái bóng phản chiếu của Khánh phình to ra, méo mó với đôi mắt phát ra ánh sáng thạch anh xanh lục quái dị. Khuôn mặt của cái bóng co rúm lại thành một nụ cười tàn ác, đầy thú tính.
"Khánh... mày đang sợ hãi sao?"
Một tiếng thì thầm u uất, khàn đặc vang lên từ vách đá gương ở cửa hang, cộng hưởng với tần số rung động của đá granite truyền thẳng vào màng nhĩ của cả đoàn. Đó chính là Bản sao ảo của Khánh – thực thể quang học đầu tiên do sa mạc gương kiến tạo từ lòng tham và sự hoang tưởng của gã chỉ huy lính đánh thuê.
"Mày nhìn xem... bọn chúng đang muốn cướp nước ngọt của mày..." Tiếng thì thầm của bản sao ảo vang lên rùng rợn. "Giết hết chúng nó đi... Giết thằng vẽ bản đồ, giết con ranh khảo cổ... Chỉ có mày mới xứng đáng có được lò lăng kính trung tâm... Giết..."
"Cái gì thế kia?!" Tấn Sẹo gào lên, gã lùi lại một bước, khẩu súng hơi trên tay run bần bật. "Có quái vật trong vách đá!"
Khánh hoàn toàn phát điên trước hình ảnh phản chiếu méo mó của chính mình đang cười cợt dằn vặt dã tâm của gã. Gã quay họng súng lục carbon ra khỏi trán Nam, điên cuồng nổ súng vào bức tường granite nơi cái bóng đang chuyển động.
*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*
Những phát đạn thạch anh xanh bắn mạnh vào vách đá granite cứng. Do đá granite quá cứng và không đàn hồi, đạn thạch anh bị dội ngược lại hoàn toàn, tạo ra những tiếng rít xé gió lách tách. Một mảnh đạn dội ngược sượt qua má Tấn Sẹo làm gã rỉ máu, một mảnh khác găm thẳng vào chiếc hòm gỗ chứa lương khô cách nhiệt làm hòm vỡ vụn.
"Bắn chết nó! Bắn chết cái bóng đó cho tao!" Khánh gào thét, đôi mắt gã lồi ra đầy hoang tưởng. Gã liên tục nổ súng bừa bãi vào vách đá.
Đám lính đánh thuê hoảng loạn tột độ, cũng giương súng hơi phi kim bắn loạn xạ vào bóng tối. Tiếng súng hơi nổ liên tục cộng hưởng âm thanh trong không gian hẹp của hang động, tạo ra những rung động địa chất cực mạnh. Trần hang bằng đá thạch anh giòn phía cửa hang bắt đầu rạn nứt, đổ sụp xuống hàng vạn tấn đá vỡ.
*ẦM!!!*
Một vụ sạt lở đá thạch anh lớn xảy ra tại cửa hang, bịt kín hoàn toàn lối vào hẻm núi dốc đứng. Lối quay lại sa mạc rìa ngoài đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi đống đổ nát khổng lồ. Cả đoàn thám hiểm chính thức bị cô lập trong lòng đất tối tăm.
"Dừng súng lại! Đập tắt đuốc ngay!" Hoàng Nam hét lớn, giọng anh đanh thép mang theo lực lượng của sự tĩnh lặng nội tâm.
Nhưng đám lính đang điên cuồng không nghe lời anh. Nam không ngần ngại, anh dùng tay phải giật lấy cây gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi, vung mạnh đập nát ngọn đuốc dầu thông trên tay tên lính gác. Ngọn lửa bị dập tắt, hang động lập tức chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Khi nguồn sáng bị triệt tiêu hoàn toàn, Bản sao ảo của Khánh trên vách đá biến mất ngay lập tức như chưa từng tồn tại. Hang động trở lại sự tĩnh lặng rợn người, chỉ còn tiếng thở dốc hốt hoảng của Khánh và tiếng đất đá rơi lách tách.
"Bản sao ảo chỉ tồn tại khi có nguồn sáng đuốc lửa hội tụ qua vết nứt gương thạch anh ở cửa hang," Nam nói trong bóng tối, giọng anh lạnh lùng lột trần cơ chế quang học của sa mạc. "Dập tắt lửa là cách duy nhất để triệt tiêu nó. Nếu các người tiếp tục nổ súng, trần hang này sẽ sập xuống chôn sống tất cả."
Khánh quỵ gối xuống nền đá granite lạnh lẽo, khẩu súng carbon buông thõng trên tay. Gã thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Sự hoang tưởng dường như đã tạm thời lắng xuống khi bóng tối bao trùm, nhưng lòng nghi kỵ trong mắt gã vẫn chưa hề biến mất.
Linh lén tiếp cận sát bên Nam, cô thì thầm cực nhỏ: "Lối về bị chặn rồi. Chúng ta không thể đào đống đá thạch anh sắc nhọn đó bằng tay không. Chúng ta phải tìm lối đi khác dưới lòng đất này."
Nam nhắm chặt mắt, anh áp sát gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi xuống nền đá granite dưới chân. Đạt đến ngưỡng đột phá Định Vị Âm Thanh Sơ Cấp (Cấp 5), thính giác nhạy bén của anh bắt đầu hoạt động cực hạn trong bóng tối tuyệt đối. Anh gõ mạnh đầu cao su của gậy xuống đất theo nhịp ba ngắn một dài liên tục.
*Cộc... cộc... cộc...*
Sóng âm truyền qua nền đá granite xám xịt dội lại màng nhĩ nhạy bén của Nam. Anh lắng nghe độ trễ và tần số phản hồi của tiếng vọng cơ học. Tiếng vọng dội lại từ phía dưới chân họ rất thanh và sâu – một khoang rỗng khổng lồ nằm ngay phía dưới địa tầng granite này.
"Phía dưới chân chúng ta là một khoang rỗng," Nam nói, mắt phải đeo thấu kính rực sáng trong bóng tối nhạt. "Có một lối đi ngầm dẫn thẳng xuống Tiền đồn Thạch Anh dưới lòng đất. Đó là căn cứ khảo cổ bị bỏ hoang ba năm trước của đoàn Hà Chi."
Khánh ngẩng đầu lên, ánh mắt gã bừng lên một tia tham lam quái dị giữa bóng tối: "Tiền đồn khảo cổ của Hà Chi... Ở đó có nước ngọt và vũ khí đúng không?"
"Có thể," Nam đáp lạnh lùng. "Nhưng đó là con đường sống duy nhất của chúng ta lúc này."
Nam dùng đầu gậy sồi dò dẫm sát mép vách đá granite phía sau, nơi tiếng vọng dội lại rõ nhất. Anh phát hiện ra một khe nứt dọc sâu hoắm dẫn thẳng xuống lòng đất tối tăm, ẩn chứa những bí mật khảo cổ chấn động và những hiểm họa sinh học rùng rợn đang chờ đợi họ phía dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!