Nhạc nềnWuxia

Tiếng Vọng Từ Thạch An

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thị trấn Thạch An chưa bao giờ biết đến một ngày nắng ráo thực sự. Bầu trời nơi biên thùy này luôn bị phủ bởi một màn sương mù xám xịt, nhưng đó không phải là hơi nước của đất trời, mà là bụi thạch anh siêu mịn rò rỉ từ những mỏ khai thác lậu phía rìa hoang mạc. Thứ bụi đá độc hại ấy len lỏi vào từng kẽ lá, bám chặt lên những mái nhà gỗ sồi mục nát, và đóng thành một lớp váng lấp lánh như vảy cá trên mặt những con phố đất đỏ. Cứ mỗi lần gió sa mạc thổi qua, cả thị trấn lại chìm trong tiếng rít kót két rợn người, như thể hàng vạn mảnh thủy tinh đang mài vào nhau dưới lòng đất.


Trong căn tiệm phế liệu tồi tàn nằm ở cuối con hẻm cụt, Hoàng Nam đang ngồi còng lưng bên chiếc bàn gỗ dính đầy dầu mỡ mài kính. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn bão treo trên trần nhà hắt xuống gương mặt gầy gò, hốc hác của anh. Đôi mắt phải của Nam được che chắn bởi một chiếc thấu kính đo góc khúc xạ tự chế bằng thạch anh xanh lục bảo, còn bên tai trái của anh quấn chặt một lớp băng vải dày bám đầy bụi đỏ để chống lại tiếng ù tai liên hồi.


Anh đang dùng một miếng da cừu tẩm dầu thông để lau chùi một chiếc thấu kính cũ. Đôi bàn tay anh, vốn là bàn tay của một nhà bản đồ học tài ba từng làm việc tại Viện Bản Đồ Hoàng Gia, giờ đây chằng chịt những vết sẹo cắt nhỏ do mảnh thủy tinh cào xước. Những vết sẹo ấy không bao giờ lành hẳn, chúng cứ đỏ ửng lên và ngứa rát mỗi khi thời tiết thay đổi.


"Nam... Nam ơi... cứu em..."


Nam khựng người lại. Miếng da cừu trên tay anh rơi bộp xuống bàn. Tiếng gọi ấy mỏng như cánh ve, dập dờn trong tiếng gió rít qua khe nứt của ô cửa kính vỡ ở góc phòng. Anh nhắm chặt mắt, hai tay run rẩy ôm lấy đầu. Chứng hoang tưởng thính giác lại tái phát. Suốt ba năm qua, kể từ cái đêm định mệnh khi anh không thể giữ chặt tay Hà Chi trước khi cô bị hút vào vết nứt sâu hoắm của sa mạc thủy tinh hóa, giọng nói của cô chưa bao giờ buông tha anh. Nó biến thành một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy tâm trí anh, kéo anh xuống vũng lầy của sự dằn vặt và điên loạn.


"Không phải... đó chỉ là tiếng gió khúc xạ qua khe thạch anh thôi," Nam lẩm nhẩm, giọng khàn đặc. Anh cố gắng vận dụng lý thuyết quang học để giải thích ảo giác của chính mình, tự trấn an bản thân bằng những công thức toán học khô khan. Nhưng lồng ngực anh vẫn phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo khoác kaki sờn cũ bám đầy bụi cát.


Tiếng gõ cửa dồn dập cắt đứt cơn hoang tưởng đang chực chờ nuốt chửng anh.


Một gã bưu tá biên giới, mặt quấn khăn kín mít để tránh bụi mỏ, bước nhanh vào nhà. Gã không nói một lời, chỉ đặt lên bàn một gói bưu kiện bọc bằng vải bạt thô chống nước, rồi vội vàng quay lưng bước đi như thể sợ hãi bầu không khí u uất trong căn tiệm này. Nam nhìn chằm chằm vào gói bưu kiện. Trên lớp vải bạt có viết một dòng chữ bằng mực quang học màu đỏ sậm đã mờ: *Gửi Hoàng Nam - Người mài kính của Thạch An*.


Nam dùng con dao nhỏ rạch lớp vải bạt. Bên trong là một lá thư tay viết vội và một vật thể được bọc kỹ bằng nhiều lớp giấy da dê cách nhiệt. Anh mở lá thư trước. Nét chữ run rẩy, nguệch ngoạc của Giáo sư Trịnh Minh - người thầy tôn kính của anh tại Viện Hàn Lâm Địa Chất Hoàng Gia - hiện ra trước mắt:


*"Nam, nếu con nhận được thư này, ta đã không còn ở trên đời nữa. Bọn họ... Viện trưởng Trịnh Phong và Nghiệp đoàn... bọn họ đã phát hiện ra ta lén lưu giữ tài liệu thực nghiệm địa chất ba năm trước. Chúng ép ta phải tự sát để che đậy sự thật về vụ tai nạn rò rỉ năng lượng lăng kính - vụ tai nạn đã nuốt chửng Hà Chi của con. Ta không điên, Nam ạ. Ta gửi cho con mảnh gương vỡ này. Hãy giữ lấy nó. Đó là di vật duy nhất từ vết nứt sa mạc gửi về qua chim đưa thư biên thùy. Hãy tìm ra sự thật... cứu lấy linh hồn Hà Chi... và cứu lấy chính con..."*


Đầu Nam như có tiếng sét nổ ngang tai. Giáo sư Trịnh Minh đã chết? Người thầy duy nhất tin tưởng anh, người duy nhất không coi anh là một kẻ tâm thần hoang tưởng, đã bị ép chết?


Với đôi tay run rẩy dữ dội, Nam bóc tiếp những lớp giấy da dê cuối cùng. Một mảnh gương vỡ sắc nhọn, kích thước bằng lòng bàn tay, hiện ra. Bề mặt gương không phẳng hoàn toàn mà hơi cong nhẹ theo một góc khúc xạ kỳ dị. Khi Nam vô tình để ánh sáng đèn bão chiếu vào bề mặt mảnh gương theo góc 45 độ, một luồng ánh sáng xanh dịu bỗng nhiên bừng sáng.


Trong làn sương sáng mờ ảo phản chiếu trên vách tường gỗ rách nát, gương mặt của Hà Chi hiện lên. Cô đang mặc bộ đồ bảo hộ khảo cổ sờn cũ, đôi mắt ngập tràn hoảng sợ, đôi môi mấp máy như đang gào thét kêu cứu không thành tiếng giữa một cơn bão cát lấp lánh như thủy tinh.


"Hà Chi!" Nam gào lên, lao về phía vách tường, hai tay cố bám lấy bóng hình phản chiếu. Nhưng ngay khi góc chiếu của ánh sáng thay đổi, hình ảnh ấy tan biến ngay lập tức, chỉ còn lại vách tường gỗ đầy vết mốc xám xịt. Nam quỵ xuống sàn nhà, ôm chặt mảnh gương vỡ vào lồng ngực. Cạnh sắc của mảnh gương cứa vào lòng bàn tay anh, máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ bề mặt thủy tinh lạnh lẽo. Đau đớn thể xác không là gì so với sự chấn động tột cùng trong linh hồn anh lúc này. Hà Chi vẫn còn sống, hoặc ít nhất, linh hồn cô vẫn bị giam cầm đâu đó dưới lòng sa mạc gương kia, và mảnh gương này chính là manh mối vật lý đầu tiên dẫn đến vết nứt ký ức nơi cô biến mất.


Chưa kịp để Nam tiêu hóa nỗi đau, cánh cửa gỗ căn tiệm bị một lực mạnh đạp tung, bắn ra những mảnh dăm gỗ vụn.


"Hoàng Nam! Thằng điên vẽ bản đồ! Mau giao tấm bản đồ cổ ra đây!"


Một giọng nói ồm ồm, nồng nặc mùi thuốc lá sợi khét lẹt vang lên. Lão Tam - gã buôn người khét tiếng của thị trấn biên giới - bước vào cùng bốn tên thuộc hạ tay lăm lăm những khẩu súng trường phi kim loại thô sơ. Thân hình Lão Tam to béo, da sần sùi bám đầy bụi mỏ thạch anh, chiếc roi da tẩm thuốc mê giắt bên hông rung nhẹ theo từng bước đi nặng nề của gã. Gã nhìn Nam bằng đôi mắt hí gian xảo đầy thú tính.


"Mày nghĩ mày trốn ở cái xó này thì Nghiệp đoàn không tìm ra mày sao?" Lão Tam cười khẩy, nhổ một bãi nước bọt đỏ quánh xuống sàn. "Nghiệp đoàn Khai Thác đã trả giá rất cao để có được tấm bản đồ Rìa Cát Thủy Tinh do vợ mày vẽ. Giao nó ra, tao sẽ cho mày một liều thuốc ngủ yên bình. Nếu không, tao sẽ bán mày cho lũ phu mỏ thạch anh lậu làm nô lệ rà bẫy cát."


Nam lập tức lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng của một kẻ sinh tồn. Anh nhanh tay nhét mảnh gương vỡ của Hà Chi và lá thư của Giáo sư vào túi áo khoác trong, rồi giả vờ hoảng loạn, ôm lấy đầu lùi sâu vào góc tối của kho phế liệu phía sau căn tiệm.


"Tôi không có bản đồ! Hà Chi đã mang nó đi rồi! Tôi chỉ là một thằng điên sửa kính thôi!" Nam la hét, giọng méo mó, cố tình diễn vai một kẻ tâm thần bị kích động để đánh lạc hướng sự chú ý của đối thủ.


"Lục soát cho tao! Đập nát cái kho này ra cũng phải tìm cho bằng được!" Lão Tam ra lệnh, mặt đỏ gay vì tức giận.


Bốn tên thuộc hạ của gã lập tức tràn vào kho phế liệu. Nơi đây là một không gian chật hẹp, tối tăm, chứa đầy những kệ sắt mài kính gỉ sét xếp san sát nhau như một mê cung thu nhỏ. Trên các kệ xếp chồng chất hàng vạn mảnh thấu kính phế liệu, chai lọ thủy tinh hỏng và các thiết bị quang học rỉ sét thu thập từ các bãi rác thám hiểm.


Một tên lính áp sát góc tối nơi Nam đang trốn. Gã dùng họng súng trường phi kim gạt phăng một chồng đĩa thủy tinh trên kệ để tìm kiếm. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai.


"Ở đây không có gì ngoài rác, đại ca!" Tên lính hét lên.


"Bắn! Bắn dọa nó cho tao! Thằng điên đó đang giấu bản đồ trong người!" Lão Tam gầm gừ từ phía ngoài.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Hai phát súng thô sơ nổ vang trong không gian khép kín của kho phế liệu. Tiếng nổ cộng hưởng với hàng vạn vỏ chai thủy tinh xung quanh tạo nên một luồng sóng âm vang dội cực mạnh.


Đối với một người có thính giác nhạy cảm bẩm sinh như Nam, luồng sóng âm này giống như một cây búa tạ đập thẳng vào màng nhĩ. Tai trái anh rỉ máu qua lớp băng vải, đầu óc quay cuồng, tiếng ù tai vang lên dữ dội như tiếng gầm rú của bão cát. Nam khuỵu gối xuống sàn, tầm nhìn bên mắt phải đeo thấu kính bị nhòe đi hoàn toàn bởi khói súng và bụi thạch anh bay mù mịt.


Trong cơn hoảng loạn, Nam cố gắng trèo qua một ô cửa sổ thông gió nhỏ ở sát trần kho để thoát thân. Nhưng cơ thể suy kiệt vì thiếu ăn và cơn ù tai làm anh mất thăng bằng. Khi anh cố rướn người lên, khung sắt rỉ sét của cửa sổ bị gãy, cạnh sắt nhọn hoắt cứa sâu vào bắp tay trái của anh.


Máu nóng tuôn ra xối xả. Nam đau đớn rên rỉ, ngã nhào từ trên cao xuống sàn nhà dốc đầy mảnh thủy tinh vỡ. Vết rách ở tay trái sâu đến tận xương, khiến cánh tay anh tê dại, mất đi hoàn toàn lực lượng.


"Nó ở góc kia! Tao nghe tiếng nó ngã rồi!" Một tên thuộc hạ reo lên, tiếng bước chân nặng nề của gã dẫm lên các mảnh thủy tinh lạo xạo đang tiến sát lại gần Nam.


Trong giây phút sinh tử, Nam nhớ lại lời dạy của cha mình - thợ mài kính Hoàng Hải: *"Khi mắt con bị lóa bởi ánh sáng phản chiếu, hãy nhắm mắt lại. Đôi tai và xúc giác của con sẽ không bao giờ lừa dối con trước thủy tinh."*


Nam dứt khoát nhắm nghiền mắt phải. Anh nín thở, cô lập hoàn toàn tiếng ù tai dữ dội, tập trung toàn bộ hệ thần kinh vào đôi tai nhạy cảm. Giữa tiếng sột soạt của bụi cát và tiếng thở hồng hộc của kẻ thù, Nam nghe thấy một tần số rung động cơ học rất nhẹ truyền qua sàn nhà gỗ.


Đó là tiếng bước chân của tên lính đang tiến lại gần chiếc kệ sắt mài kính khổng lồ nằm ở trung tâm kho phế liệu. Chiếc kệ này chứa hàng ngàn thấu kính phế liệu nặng nề, vốn đã bị gỉ sét phần chân đỡ chịu lực.


Nam tính toán nhanh khoảng cách dựa vào độ trễ của âm thanh dội lại từ vách tường. Ba bước... hai bước... một bước...


Bằng sức lực cuối cùng của cánh tay phải còn lành lặn, Nam vung chiếc gậy gõ nhịp bằng gỗ sồi bọc cao su dã chiến, đập mạnh vào khớp nối gỉ sét ở chân đỡ của chiếc kệ sắt mài kính.


*RẮC! OÀNG!*


Chiếc kệ sắt khổng lồ mất trọng tâm, đổ sập xuống kéo theo hàng vạn mảnh thấu kính phế liệu rơi rụng như mưa đổ. Tiếng thủy tinh vỡ vụn vang lên kinh hoàng. Sự va đập mãnh liệt nung nóng và nghiền nát các thấu kính thạch anh xanh phế liệu, tạo ra một màn sương bụi thủy tinh mịn phản quang khổng lồ bao phủ toàn bộ kho phế liệu.


Ánh sáng từ chiếc đèn bão chiếu vào màn sương bụi phản quang này, tạo nên những luồng khúc xạ chói lòa, hỗn loạn như hàng vạn mặt trời nhỏ quét qua phòng.


"Áaaa! Mắt tao! Mắt tao bị mù rồi!"


Tiếng gào thét thảm thiết của bốn tên thuộc hạ vang lên. Lớp bụi thủy tinh phản quang siêu mịn bay vào mắt chúng, gây bỏng rát võng mạc dữ dội dưới ánh sáng đèn. Đồng thời, bụi mịn thạch anh bám chặt vào các khe hở của những khẩu súng trường phi kim loại thô sơ, làm kẹt cứng hoàn toàn khóa nòng súng của chúng. Chúng ho sặc sụa, nổ súng bừa bãi trong mù lòa nhưng đạn thạch anh chỉ găm vào vách gỗ vô hại.


Nam dùng vạt áo khoác che kín mũi miệng để tránh hít phải bụi mịn, nhắm mắt di chuyển một cách thuần thục trong bóng tối dựa vào tiếng vọng âm thanh phản hồi từ vách tường. Anh lướt qua những kẻ thù đang quằn quại trên sàn nhà như một bóng ma không tiếng động.


Nhưng ngay khi Nam tiến sát ra cửa tiệm, Lão Tam - gã buôn người khôn ngoan đứng ngoài vùng sương bụi - đã phát hiện ra anh. Gã vung chiếc roi da tẩm thuốc mê quét một đường xé gió hướng thẳng vào cổ Nam.


*VÚT!*


Nam không thể né tránh kịp do cánh tay trái bị thương đang mất máu nghiêm trọng khiến cơ thể anh chậm chạp. Chiếc roi da quấn chặt lấy vai anh, chất độc tê dại từ gai roi bắt đầu thấm vào da thịt, làm đầu óc anh tê liệt.


"Thằng điên! Mày chết chắc rồi!" Lão Tam cười tợn, dùng lực kéo mạnh sợi roi định lôi Nam lại.


Đúng lúc đó, một tiếng rầm lớn vang dội từ phía hông nhà. Chiếc cửa gỗ phụ bị phá vỡ hoàn toàn bởi một lực lượng khổng lồ.


Một thân hình vạm vỡ, mặc áo ba lỗ da cừu sờn cũ bám đầy dầu mỡ cơ khí lao vào như một con gấu xám sa mạc. Trên trán gã đeo chiếc kính bảo hộ dã chiến lớn, và trên tay gã vung một cây búa tạ vặn ốc đa năng bằng thép không rỉ khổng lồ.


*RẦM!*


Cú vung búa tạ cán gỗ sồi dứt khoát của Kiên đập thẳng vào ngực Lão Tam, đánh bay gã đàn ông to béo văng xa 3 mét, đập rầm vào đống phế liệu gỉ sét phía sau. Chiếc roi da tuột khỏi vai Nam ngay lập tức.


"Nam! Đi mau! Xe trượt buồm cát đang nổ máy ngoài ngõ!" Kiên hét lớn, một tay đỡ lấy bả vai đang chảy máu xối xả của Nam, tay kia vung búa tạ răn đe những tên lính đang bò dậy trong sương bụi.


Kiên dìu Nam lao nhanh ra khỏi căn tiệm phế liệu đổ nát, bỏ lại sau lưng tiếng la hét điên cuồng của Lão Tam và đám thuộc hạ đang bị mù mắt tạm thời.


Ngoài ngõ hẻm tối tăm đầy bụi thạch anh xám xịt của thị trấn Thạch An, chiếc xe trượt buồm cát dã chiến cỡ nhỏ của Kiên đang nổ máy xành xạch, cánh buồm lanh tẩm dầu thông căng nhẹ trong gió đêm lạnh lẽo.


Kiên ném Nam lên ghế phụ bọc da rùa cát, nhanh tay băng bó khẩn cấp vết thương bắp tay trái cho anh bằng một dải vải lanh cách nhiệt, rồi nhảy lên ghế lái, giật mạnh cần gạt gió.


Chiếc xe trượt buồm cát lướt đi ngoằn ngoèo trên những con phố đất đỏ của thị trấn Thạch An, nhanh chóng để lại những ánh đèn dầu mù sương của thị trấn phía sau lưng, hướng thẳng về phía ranh giới cát trắng thủy tinh hóa lấp lánh dưới ánh trăng lạnh.


Nam nằm tựa lưng vào thành xe, hơi thở đứt quãng, cánh tay trái tê dại vì mất máu và độc tố roi da, nhưng đôi mắt phải của anh vẫn bám chặt vào mảnh gương vỡ của Hà Chi đang lấp lánh ánh xanh dịu trong túi áo khoác sờn cũ.


Kiên vừa điều khiển bánh lái xe trượt tránh những tảng thạch anh sắc nhọn nhô lên bên đường, vừa liếc nhìn Nam bằng ánh mắt lo lắng tột độ, giọng gã trầm xuống đầy áp lực:


"Nam, Lão Tam chỉ là tép riu do Nghiệp đoàn thuê thôi. Có một tin cực kỳ xấu tao vừa dò được từ bến cảng: Khánh - gã chỉ huy lính đánh thuê Bão Cát tàn nhẫn nhất vùng biên thùy này - đang nắm giữ đoàn xe trượt buồm cát lớn nhất biên giới. Hắn đã nhận một hợp đồng khổng lồ từ Nghiệp đoàn Khai Thác và đang ráo riết dàn quân phong tỏa mọi lối vào sa mạc chỉ để săn lùng mày. Hắn biết mày là người duy nhất giải mã được các vách đá gương để tìm đường vào mê cung sâu hơn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!