Nữ Thợ Rèn Trốn Chạy
Cơn mưa rừng xối xả trút xuống hẻm núi Khe Đá Rít, gột rửa đi vết máu loãng của sát thủ Vô Ảnh vừa bị chôn vùi dưới đống đổ nát sa thạch. Lâm Phong đứng khập khiễng trong bóng tối, hơi thở anh dồn dập, lồng ngực phập phồng dưới lớp giáp da thú rách nát. Đôi bàn tay anh, nhem nhuốc tro bụi và nước mưa, đang run rẩy siết chặt chiếc phi tiêu sắt rỉ sét vừa thu giữ được. Dưới ánh chớp tím sẫm của cơn bão từ rạch ngang bầu trời, ký hiệu hình vòng cung bọc nhành lá dẹt – dấu ấn quân đội chính quy của kỵ binh biên phòng Triệu Quảng – hiện lên lạnh lùng, khắc sâu vào tâm trí người thợ săn trẻ một sự thật tàn khốc. Kẻ thù giết cha anh mười năm trước, kẻ đang dung túng cho Thiết Trúc Bang tàn phá long mạch vùng biên viễn này, lại chính là vị tướng quân hộ quốc mà cả vùng biên thùy hằng tôn kính.
"Lâm Phong... cậu không thể nán lại đây!" Tiếng u u rít gào của luồng khí gas nén hydro từ hố sụp sau vụ nổ của Vô Ảnh bốc lên hắc nồng, cắt đứt dòng suy nghĩ căm phẫn của anh.
Áp suất trong hẻm núi đang biến động dữ dội. Làn sương độc bốc mùi trứng thối và lưu huỳnh bắt đầu lan rộng, làm tắt ngúm những đốm lửa xanh hydro li ti xung quanh. Tai trái của Lâm Phong vẫn rỉ ra một dòng máu loãng, đau buốt do di chứng của tiếng rít siêu âm cộng hưởng sa thạch từ tập trước. Chân trái anh, nơi vết thương rách da quấn băng vải tẩm nhựa thông khô, nhói lên từng cơn buốt rát mỗi khi anh dịch chuyển trọng lượng cơ thể. Đệ ủng gỗ sồi bên chân phải đã bị mòn rách một mảng lớn, khiến anh cảm nhận rõ rệt luồng điện tích tĩnh râm ran truyền lên từ lòng đất sét ẩm dẫn điện.
Lâm Phong biết mình phải rút lui ngay lập tức về phía hẻm đá granite – nơi Hà tiêu đầu và Mã lão đang ẩn nấp cùng đoàn xe muối mỏ. Anh khoác cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết lên vai, bước đi khập khiễng nhưng dứt khoát nương theo các gờ sa thạch nhô cao để tránh bãi bùn sét ẩm tích điện.
Nhưng ngay khi anh vừa lách mình ra khỏi cửa ngõ Khe Đá Rít để bước vào vùng đệm Bãi Tre Sét Đánh số 1, một âm thanh lạ lùng đột ngột xé rách tiếng sấm sét gầm thét. Đó không phải là tiếng rít gió thông thường của tre thép, mà là một tiếng rên rỉ đau đớn của con người, lẫn trong tiếng kim loại co bóp dưới áp lực cực đại.
*Rít... rít... rít...*
Lâm Phong đứng khựng lại, dán người vào một thân tre sắt cháy đen. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi da thú bị cháy sém và mùi mủ tre kiềm mạnh bốc lên từ một bụi tre sắt nhỏ cách đó hai mươi thước. Dưới ánh sáng lập lòe của những tia sét rò rỉ phóng ngang mặt đất, anh nhìn thấy một bóng người đang quỳ rạp dưới đất bùn sét. Đó là một nữ tử mặc bộ đồ bảo hộ bằng da thú khỏe khoắn, tóc buộc gọn phía sau, gương mặt thanh tú nhưng trắng bệch vì đau đớn. Chân trái của cô đang bị kẹp chặt giữa khe nứt của một thân tre sắt mười năm tuổi bị sét đánh toác gốc.
Thân tre sắt đó đang ở trạng thái quá tải áp suất giới hạn đỏ. Lớp vỏ kim loại hóa của nó phình to ra như một chiếc bình áp suất sắp phát nổ, rít lên những tiếng phì phì chói tai ngay sát chân cô gái.
"Không được cử động!" Lâm Phong hét lên qua ống tre rỗng cách âm đeo tai, lao nhanh về phía cô.
Cô gái ngước mắt nhìn anh, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy cảnh giác dù đang ở trong tình thế hiểm nghèo. Hông cô dắt một túi dụng cụ rèn bằng da cá sấu dày tẩm nhựa thông – dấu hiệu đặc trưng của một thợ thủ công phi kim loại.
"Tránh ra... tre sắp nổ..." Cô gái khàn giọng nói, đôi môi tím tái vì lạnh và đau đớn.
Lâm Phong không đáp. Anh quỳ xuống bên cạnh thân tre sắt đang căng phồng. Bản năng thợ săn mách bảo anh rằng áp lực nén trong vỏ tre lúc này lên tới hàng ngàn cân, chỉ cần một tác động sai lệch sẽ kích nổ toàn bộ bụi tre, tiện đứt chân cô gái và lấy mạng cả hai. Anh nhanh tay rút con Dao xương sừng tê giác xám từ hông, luồn lưỡi dao sừng vào khe nứt của thân tre sắt hòng bẩy rộng vỏ tre ra.
*Két... két...*
Tiếng sừng tê giác cọ xát vào lớp vỏ tre kim loại hóa phát ra những âm thanh ghê rợn. Áp lực nén quá lớn của khí hydro bên trong khiến lưỡi dao sừng bị kẹt chặt cứng, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân. Lâm Phong nghiến răng, dùng hết sức bả vai phải đang mỏi nhừ để vặn chuôi dao, nhưng vô ích.
"Không thể bẩy được! Áp suất nén quá lớn, dao sừng sẽ gãy!" Lâm Phong thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán hòa cùng nước mưa.
Đúng lúc đó, từ hướng sườn núi sa thạch phía ngoài, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Những tia lửa đỏ rực xé rách màn mưa – đó là loạt tên lửa tẩm dầu hỏa của toán kỵ binh truy quét hoàng gia do Lý đội trưởng chỉ huy. Chúng đang càn quét vùng rìa rừng để săn lùng nữ thợ rèn trốn chạy. Những mũi tên lửa rơi xuống vách sa thạch lân cận, bắt đầu kích cháy những luồng khí hydro rò rỉ li ti tạo thành những ngọn lửa xanh không khói nguy hiểm.
"Lý đội trưởng... chúng đang đến sát rồi," cô gái cắn chặt môi, nén đau đớn nói. "Bỏ tôi lại đi, cậu thợ săn. Bọn chúng muốn tấm bản vẽ van xả áp trong bao da của tôi."
Lâm Phong liếc nhìn bao da cá sấu tẩm nhựa thông khô đeo bên hông cô gái, rồi nhìn vào vết nứt tre sắt đang rít gió dồn dập. Anh hiểu rằng nếu tên lửa của kỵ binh bắn trúng bụi tre quá tải này, một vụ nổ nhiệt nhôm khổng lồ sẽ san phẳng cả khu vực. Anh phải giải cứu cô dưới ba giây.
Anh buông chuôi dao xương sừng đang bị kẹt, dứt khoát rút từ sau lưng ra chiếc dùi bằng Gỗ mun chịu lực – loại gỗ đen nặng như sắt nhưng hoàn toàn phi kim loại.
"Đưa tôi phôi đồng dẻo!" Lâm Phong hét lớn vào tai cô gái.
Thiết Vũ – nữ thợ rèn nguội – kinh ngạc trước sự quyết đoán của anh. Cô lập tức hiểu ý đồ của người thợ săn. Với đôi bàn tay run rẩy vì lạnh, cô móc từ túi dụng cụ ra một miếng Đồng dẻo thô nhỏ có ren xoắn kép tinh xảo – phôi đồng nguội do chính tay cô rèn đúc.
Lâm Phong nhận lấy miếng đồng dẻo. Anh áp tai sát thân tre sắt, vận dụng Kỹ thuật nghe tiếng rít áp suất để xác định điểm vỏ mỏng nhất ở đốt tre sát gốc.
Một giây. Anh đặt đầu nhọn của dùi gỗ mun vào điểm mồi.
Hai giây. Anh vung chiếc rìu đá thô sơ của cha gõ mạnh một cú dứt khoát vào đuôi dùi gỗ. *Cộc!* Một lỗ mồi nhỏ hoàn hảo xuất hiện trên vỏ tre sắt mà không hề tạo ra một tia lửa ma sát nào.
Ba giây. Lâm Phong thực hiện kỹ năng Tốc thủ cắm van. Với tốc độ nhanh như chớp của đôi bàn tay thợ săn kỳ cựu, anh chêm miếng đồng dẻo thô vào ren xoắn của van xả đồng thau tự chế, vặn mạnh vào lỗ mồi vừa đục.
*Phì phì phì phì!*
Luồng khí hydro nén cực lạnh phun ra dữ dội qua đầu kim rỗng của van xả, tạo thành một làn sương buốt giá bám đầy tuyết trắng lên các ngón tay của Lâm Phong. Cơn bỏng lạnh buốt nhói khiến tay anh tê dại, nhưng áp suất bên trong thân tre sắt lập tức sụt giảm nhanh chóng. Thân tre sắt mười năm tuổi co lại, nới lỏng khe nứt.
Lâm Phong dùng tay trái giật mạnh chân Thiết Vũ ra khỏi bẫy tre ngay trong gang tấc, trước khi một mũi tên lửa của kỵ binh găm phập vào ngọn tre sắt phía trên.
*Bùm!*
Ngọn tre sắt phía trên bùng cháy thành một ngọn lửa xanh rực rỡ, sức nóng lan truyền làm nứt toác các đốt tre lân cận.
"Đi mau!" Lâm Phong đỡ Thiết Vũ đứng dậy, nhưng chân trái của cô bị thương nặng do áp lực kẹp, không thể tự bước đi trên thảm lá tre thép sắc nhọn đầy tĩnh điện ngầm.
Không hề do dự, Lâm Phong cõng Thiết Vũ lên vai. Sức nặng của cô gái và rương dụng cụ đè lên bả vai trái đang mang vết sẹo bỏng điện của anh, khiến vết thương cũ đau nhói như bị kim châm. Chân trái rách da của anh nhói buốt, ủng gỗ sồi mòn rách bên chân phải trượt nhẹ trên đất sét ẩm rò điện.
Phía sau họ, Lý đội trưởng cùng toán kỵ binh nhẹ bọc giáp hợp kim đồng dẻo sáng loáng đã vượt qua rào đá sa thạch. Chiến mã của chúng được bọc móng da sồi di chuyển cực nhanh, không hề tạo ra tiếng động hay ma sát tĩnh điện.
"Bắn! Tiêu diệt kẻ che chở cho ả phản tông!" Lý đội trưởng gầm lên, vung cây kiếm đồng dẻo quân dụng chỉ thẳng về phía Lâm Phong.
Loạt tên đồng bọc cán gỗ dâu tằm bắn tới tấp, cắm phập xuống đất bùn xung quanh, tạo ra những tiếng rít xé gió rợn người. Một mũi tên sượt qua gấu áo da thú của Lâm Phong, khoét sâu một đường trên nền đất sét ẩm ngay sát chân anh.
Trước mắt họ là bờ vực của một vách đá granite dốc đứng nghiêng năm mươi độ – ranh giới dẫn xuống khu vực lò rèn bí mật. Kỵ binh địch đang khép chặt vòng vây từ ba phía, lửa trần từ các mũi tên lửa bắt đầu kích nổ các túi khí hydro nhỏ dọc đường mòn, tạo thành một bức tường lửa xanh chặn đứng lối thoát thông thường.
Lâm Phong nhìn xuống dốc đá granite trơn trượt dưới màn mưa sét. Anh siết chặt Thiết Vũ trên lưng, vận hành kỹ năng Thạch sơn tị sét. Anh dùng chiếc ủng sồi bọc cao sồi còn lại bên chân phải miết mạnh vào gờ đá granite phi kim để lấy điểm tựa thăng bằng, rồi dứt khoát đạp chân, lao mình trượt mạnh xuống dốc đá đứng nghiêng năm mươi độ.
*Rào... rào... rào...*
Bụi đá granite trắng xóa và nước mưa bắn tung tóe quanh người họ. Tốc độ trượt cực nhanh xé rách không khí giông bão. Thiết Vũ ôm chặt lấy cổ Lâm Phong, nín thở trước sự mạo hiểm điên cuồng của người thợ săn trẻ.
*Khục!*
Trong một cú xoay người giữ thăng bằng tránh một gờ đá nhô ra, đầu gối trái của Lâm Phong va đập mạnh vào một gờ sa thạch sắc nhọn. Tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang lên, cơn đau buốt rát bùng phát khiến anh suýt buông tay. Nhưng anh vẫn nghiến răng chịu đựng, dùng lực hông điều khiển hướng trượt lao thẳng vào bụi rậm gỗ mun dưới chân dốc, biến mất vào lối vào tối tăm của Lò rèn nguội của Thiết Vũ.
Kỵ binh của Lý đội trưởng không thể lao theo dốc đứng granite trơn trượt. Những con chiến mã bọc móng da sồi hí vang hoảng loạn, dừng lại ngay sát mép vực đá.
Lý đội trưởng ghìm cương ngựa, gương mặt sạm đen vì sương gió lộ ra vẻ phẫn nộ tột cùng dưới ánh chớp bão từ. Gã nhảy xuống ngựa, bước đến mép vực đá granite, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua những vệt nước mưa đang chảy tràn.
Dưới chân gã, nửa ẩn dưới lớp lá tre sắt rụng, là một chiếc ủng gỗ sồi bọc cao sồi bị rách nát đế – chiếc ủng bị rơi lại của Lâm Phong trong cú trượt dốc thoát hiểm.
Lý đội trưởng cúi xuống nhặt chiếc ủng gỗ lên, ngón tay bọc giáp đồng miết nhẹ lên vết nhựa thông cách điện còn sót lại trên quai ủng. Gã khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng tàn độc của một kẻ săn mồi dày dạn kinh nghiệm.
"Vũ khí phi kim loại... ủng cách điện tẩm nhựa thông," Lý đội trưởng trầm giọng nói, ném chiếc ủng gỗ xuống đất sa thạch. Gã quay sang toán kỵ binh phía sau, ra lệnh bằng giọng lạnh lùng sắt đá: "Ả phản tông và tên thợ săn bản địa đang lẩn trốn ngay dưới chân núi này. Phong tỏa toàn bộ chân núi sa thạch dẫn vào các hang đá ngầm! Thắt chặt vòng vây, tìm ra lối vào hang đá granite cách nhiệt cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!