Bóng Ma Trong Giông Bão
Mũi tên đen bóng rít lên xé gió, mang theo luồng khí độc hắc nồng của mủ tre lỗi bạt thẳng vào vai trái của Lâm Phong. Trong khoảnh khắc lằn ranh sinh tử cận kề, bản năng của một thợ săn rừng sâu từng trải qua hàng trăm lần đối đầu với hiểm họa đã cứu mạng anh. Tĩnh điện cảm ứng trên da mặt Lâm Phong đột ngột co thắt mạnh, lông tơ trên vai dựng đứng – dấu hiệu cho thấy áp lực không khí vừa bị xé toạc bởi một vật thể có tốc độ cực lớn.
Không kịp suy nghĩ, Lâm Phong đổ người rạp xuống, lăn một vòng điệu nghệ trên phiến đá sa thạch khô ráo.
*Phập!*
Mũi tên độc của Hắc Hổ cắm ngập vào thân tre thép ngay sát cạnh nơi anh vừa nằm. Sức mạnh từ cây cung gỗ mun của gã sát thủ khiến thân tre sắt phát ra một tiếng *coong* ngân dài chói tai. Chất độc nhựa tre lỗi tẩm trên đầu mũi tên gặp nhiệt độ nóng ẩm của đêm giông lập tức sủi bọt, tỏa ra một làn khói xám nhạt bốc mùi hắc nồng nặc. Mùi hương độc địa ấy xộc thẳng vào mũi Lâm Phong, khiến cuống họng anh thắt nghẹn, lồng ngực bỏng rát như bị mạt sắt cào xé. Nó giống hệt như căn bệnh phổi sắt đang tàn phá từng hơi thở của em gái nuôi Lâm Tiểu Muội ở nhà. Sự căm phẫn bùng lên trong mắt người thợ săn trẻ, nhưng anh biết mình không được phép mất bình tĩnh.
Bão sét phía trên đỉnh đầu rít gào ngày một dữ dội. Những tia chớp tím sẫm liên tục xé rách bầu trời, truyền những dòng điện ngầm khổng lồ chạy dọc theo hệ thống rễ tre dẫn điện dưới lòng đất sét ẩm. Lâm Phong liếc nhìn xuống bãi bùn sét dưới chân tảng sa thạch. Con Dao xương sừng tê giác xám của anh vẫn đang cắm chặt, nêm giữ chiếc bẫy sắt của Lôi Thiết để bảo vệ đoàn xe muối mỏ của Mã lão phía sau. Anh không thể bỏ lại vũ khí cận chiến duy nhất của mình.
Lâm Phong nghiến răng, nén cơn đau buốt rát từ vết rách ở chân trái đang rỉ máu dưới lớp băng vải tẩm nhựa thông. Anh vận hành Trúc diệp phi bộ, nhấc chân thẳng đứng rồi lướt nhẹ như một bóng ma xám xuống bãi bùn sét. Đế ủng gỗ sồi của anh đã bị mòn rách một mảng lớn, khiến lòng bàn chân anh cảm nhận được luồng điện trường râm ran, tê dại truyền lên từ lòng đất.
*Rắc... rắc...*
Anh nhanh tay chộp lấy chuôi dao xương sừng tê giác, dùng lực cổ tay giật mạnh ra khỏi chốt bẫy sắt. Đúng lúc đó, một tia sét đánh thẳng xuống bụi tre sắt bên phải, dòng điện rò rỉ ngầm chạy qua bãi bùn sét ẩm khiến toàn thân Lâm Phong run bắn, các đầu ngón tay tê buốt mất cảm giác. Anh cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững ý thức, dùng hết sức bình sinh bật người nhảy ngược trở lại tảng sa thạch khô ráo.
"Lối này không thể nán lại!" Lâm Phong thầm nghĩ. Lưới điện ngầm đang khép chặt, và Hắc Hổ từ trên cao vẫn đang giương cung tìm kiếm sơ hở của anh. Cách duy nhất để sống sót và đánh lạc hướng kẻ thù là dấn thân vào vùng cấm địa đáng sợ nhất lân cận: Khe Đá Rít.
Anh khoác cây cung dâu tằm lên vai, ôm chặt tấm Khiên vỏ tre sắt rụng bằng cánh tay trái đang ê ẩm, rồi lao thẳng vào khe nứt sa thạch hẹp sâu hun hút phía trước.
Ngay khi bước chân vào Khe Đá Rít, một luồng áp lực vô hình bạt thẳng vào mặt Lâm Phong. Hẻm núi đá sa thạch này hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai mới lọt. Gió bão từ bên ngoài tràn vào, thổi qua hàng vạn tán lá tre thép nhọn hoắt mọc dọc theo vách đá dựng đứng, tạo nên một tần số âm thanh siêu âm kinh hoàng.
*U... u... u... rít... rít...*
Âm thanh rít gió tần số cao cộng hưởng vào các vách đá hẹp, khuếch đại lên gấp hàng chục lần. Nó không phải là tiếng ồn thông thường, mà là những bước sóng âm vô hình xuyên thẳng qua màng nhĩ, nện vào đại não của Lâm Phong. Tai trái anh đột ngột nhói buốt, một dòng chất lỏng ấm nóng, loãng màu đỏ nhạt rỉ ra từ lỗ tai, chảy dọc xuống cổ. Đầu óc anh quay cuồng, mặt đất dưới chân như chao đảo, khiến anh suýt mất thăng bằng ngã xuống thảm lá tre thép nhọn hoắt dưới lòng khe.
Lâm Phong biết mình đang phải chịu tổn thương sinh học nghiêm trọng do siêu âm cộng hưởng. Anh lập tức thọc tay vào túi da dê bên hông, móc ra một cục sáp ong rừng tẩm dầu thông cách âm dẻo quánh. Anh chia đôi cục sáp, dùng lực ngón tay miết chặt rồi nhét sâu vào hai lỗ tai.
Tiếng rít gió kinh hoàng lập tức giảm đi tám mươi phần trăm, chỉ còn lại những tiếng u u uất u trầm đục rung động trong xương sọ. Dù tầm thính giác bị hạn chế, nhưng sự cân bằng của cơ thể Lâm Phong đã dần hồi phục. Anh lau vết máu loãng bên tai trái, ánh mắt sắc sảo cảnh giác nhìn quét qua những gờ đá sa thạch tối tăm phía trước.
*Vút! Vút! Vút!*
Ba luồng gió bén lẹm đột ngột phóng ra từ bóng tối của vách sa thạch phía trên. Lâm Phong không hề do dự, giơ cao tấm Khiên vỏ tre sắt rụng bọc cánh tay trái lên che chắn trước ngực.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Ba tiếng động khô khốc vang lên liên tiếp. Ba chiếc phi tiêu bằng sắt lậu rỉ sét cắm ngập vào bề mặt khiên tre ghép. Lực phóng cực mạnh từ góc khuất khiến Lâm Phong phải lùi lại hai bước, gót ủng sồi miết mạnh vào sa thạch để giữ thăng bằng. Cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn, vết nứt dọc thân khiên vỏ tre rạn rộng thêm một đường đáng lo ngại.
Từ trên gờ đá cao, một bóng đen gầy gò, mặc bộ đồ ôm sát người bọc da cá sấu tẩm nhựa thông khô cách điện lướt xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng. Gương mặt kẻ đó che kín sau chiếc mặt nạ gốm sứ xám xịt lạnh lẽo.
"Vô Ảnh!" Lâm Phong nghiến răng khẽ gọi tên gã sát thủ ám sát chuyên nghiệp của Thiết Trúc Bang.
Vô Ảnh không hề đáp lời. Gã là một kẻ săn mồi câm lặng. Trang bị da cá sấu tẩm nhựa thông giúp gã hoàn toàn miễn nhiễm với dòng điện rò rỉ ngầm và từ trường bão sét trong Khe Đá Rít. Gã vung tay, rút từ hông ra một con dao găm bằng đồng thau lấp lánh màu đỏ cam – loại kim loại phi từ tính không tạo tia lửa ma sát và không bị ảnh hưởng bởi từ trường mạnh của bão sét. Gã lướt đi trên thảm lá tre thép tĩnh điện mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào, hướng thẳng mũi dao đồng về phía cuống họng của Lâm Phong.
Lâm Phong lập tức lùi lại, tay phải với ra sau lưng rút một mũi tên thạch anh trắng lắp vào dây cung dâu tằm gia truyền. Anh cố gắng kéo căng dây cung dệt xơ gai tẩm dầu thông.
*Rắc...*
Thân cung dâu tằm phát ra tiếng kêu rạn nứt nhỏ. Vết nứt dọc thân cung mà chú họ Lâm Khải vừa gia cố bằng gân thú dường như đang oằn mình chịu lực uốn. Bàn tay phải bị bỏng lạnh của Lâm Phong run nhẹ, khiến lực kéo của anh không thể vượt quá bảy mươi phần trăm để tránh làm gãy hỏng hoàn toàn kỷ vật của cha.
*Phựt! Vút!*
Mũi tên thạch anh trắng bắn ra, bay xé sương mù nhắm thẳng vào ngực Vô Ảnh. Nhưng do lực kéo bị giới hạn và gió siêu âm trong hẻm núi thổi mạnh, mũi tên bị chệch hướng nhẹ, sượt qua vai Vô Ảnh. Đầu mũi tên thạch anh trắng va vào lớp giáp da cá sấu dày tẩm nhựa thông của gã sát thủ, trượt đi vô hại rồi găm thẳng vào vách đá sa thạch phía sau, vỡ vụn thành trăm mảnh nhỏ.
Vô Ảnh đã áp sát đến cự ly ba thước. Mũi dao găm đồng thau của gã vạch ra một đường cong chết chóc trong không khí, hướng thẳng vào vai trái không bọc giáp của Lâm Phong.
Lâm Phong không thể lùi thêm nữa vì phía sau anh là vách đá dựng đứng bọc đầy tre thép nhọn hoắt. Trong tình thế ngặt nghèo, anh đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm. Anh nhắm chặt hai mắt lại.
Khi thị giác bị đóng kín và âm thanh chói tai ngoài tai đã bị sáp ong lọc bỏ, các giác quan còn lại của Lâm Phong đạt đến độ nhạy bén cực hạn. Anh áp dụng Kỹ thuật nghe tiếng rít áp suất và Thính phong biện áp mà lão thợ săn mù A Sâm đã dạy. Anh lắng nghe những rung động tần số thấp truyền qua xương sọ, cảm nhận sự thay đổi áp lực không khí xung quanh cơ thể.
Ngay sau lưng Vô Ảnh, cách gã chưa đầy hai thước, có một bụi tre sắt mười năm tuổi mọc nhô ra từ kẽ nứt sa thạch. Thân tre sắt đó đang rít lên một tiếng gió u uất u u với tần số cực cao – âm thanh của một bình áp suất khí nén hydro đã vượt quá giới hạn chịu lực đỏ do hấp thụ nhiệt lượng từ dòng suối nóng lưu huỳnh rò rỉ dưới lòng khe. Vỏ tre mỏng ở đốt sát gốc đang phình to, căng phồng như một bong bóng sắp vỡ.
Lâm Phong mở bừng mắt. Anh không nhắm bắn vào Vô Ảnh nữa.
Anh giương cung dâu tằm, dùng lực tay phải đang tê dại kéo căng dây cung đến giới hạn bảy mươi lăm phần trăm lực uốn, nhắm thẳng vào phần vỏ mỏng rỉ nhựa của bụi tre sắt quá tải áp suất ngay sau lưng gã sát thủ.
*Vút!*
Mũi tên thạch anh trắng thứ hai phóng ra ở cự ly gần, bay sượt qua tai Vô Ảnh.
Gã sát thủ khẽ nhếch môi dưới mặt nạ gốm sứ, tin rằng Lâm Phong đã bắn trượt do hoảng loạn dưới áp lực cận chiến.
Nhưng ngay sát sau lưng gã...
*Phập!*
Đầu mũi tên thạch anh trắng – hoàn toàn phi kim loại và cực kỳ cứng cáp – xuyên phá hoàn hảo qua lớp vỏ tre mỏng đang căng phồng khí hydro nén.
*BÙM!*
Một tiếng nổ địa tầng kinh hoàng vang dội khắp Khe Đá Rít. Áp suất khí nén hydro tích tụ hàng chục năm trong thân tre sắt mười năm tuổi bị giải phóng đột ngột, tạo ra một luồng xung lực khổng lồ thổi bay mọi thứ xung quanh. Ngọn lửa xanh hydro không khói bùng lên rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng cực đại.
Cơn mưa mảnh tre sắt sắc nhọn như hàng vạn lưỡi dao cạo bay vút ra từ tâm vụ nổ với tốc độ kinh hoàng. Vô Ảnh hoàn toàn bất ngờ. Luồng xung lực đẩy bạt gã văng thẳng vào vách đá sa thạch. Bộ giáp da cá sấu tẩm nhựa thông dày của gã bị hàng trăm mảnh tre sắt nhọn xuyên phá rách nát, mặt nạ gốm sứ vỡ vụn thành trăm mảnh. Cả cơ thể gã bị chôn vùi dưới đống đổ nát của đất sa thạch sạt lở và những thân tre sắt gãy đổ.
Lâm Phong đã kịp thời cuộn tròn người sau tảng sa thạch lớn, dùng tấm Khiên vỏ tre sắt rụng che chắn đầu cổ. Những mảnh tre sắt nổ bay sượt qua khiên kêu *cộc cộc cộc* dữ dội.
Khi khói bụi trắng và ngọn lửa xanh hydro dần lụi tàn dưới cơn mưa giông trút xuống xối xả, Khe Đá Rít trở lại sự tĩnh lặng u uất rợn người. Lâm Phong loạng choạng đứng dậy, chân trái nhói buốt, màng nhĩ tai trái vẫn rỉ máu loãng bám đầy bụi sa thạch xám.
Anh bước từng bước khập khiễng đến bên đống đổ nát nơi Vô Ảnh đang nằm bất động dưới thân tre sắt gãy đổ. Gã sát thủ ám sát chuyên nghiệp của Thiết Trúc Bang đã tắt thở, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng sau lớp mặt nạ vỡ.
Lâm Phong cúi xuống, nhặt ba chiếc phi tiêu bằng sắt lậu rỉ sét của Vô Ảnh đang cắm trên tấm khiên vỏ tre đã nứt vỡ của mình.
Anh đưa phi tiêu lên dưới ánh sáng lập lòe của những tia chớp bão từ. Lớp vỏ gốm sứ cách điện phủ trên chuôi phi tiêu đã bị vỡ vụn sau vụ nổ, để lộ ra phần chuôi sắt rỉ sét bên trong. Lâm Phong nheo mắt, dùng đầu ngón tay lau sạch lớp bụi sa thạch bám trên thân phi tiêu.
Một ký hiệu hình vòng cung sắc nhọn bọc quanh nhành lá dẹt hiện ra – dấu ấn quân đội chính quy của kỵ binh biên phòng Triệu Quảng.
Lâm Phong đứng lặng đi giữa cơn giông bão rít gào. Bức tranh đen tối dần hiện rõ trong tâm trí anh: Thiết Trúc Bang và Sài Bá không hề hoạt động đơn độc. Đứng sau lưng chúng, bảo kê cho hoạt động khai thác lậu nhựa tre và tàn phá long mạch nước ngọt biên thùy, chính là thế lực quân sự tối cao tại biên cương – Quan tư lệnh Triệu Quảng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!