Đường Mòn Thợ Săn
Bóng tối bao phủ Trúc Gia Trang bằng một sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng đó không phải là sự yên bình của một đêm ngon giấc. Đó là sự nghẹt thở của một ngôi làng đang bị bóp nghẹt nguồn sống. Kể từ khi Giám sát viên thuế quan Trương Phách ra lệnh phong tỏa toàn bộ Trạm thu thuế rìa rừng, cắt đứt lối ra vào thung lũng, Trúc Gia Trang đã rơi vào cảnh cô lập hoàn toàn. Nguồn muối mỏ biên thùy – thứ duy nhất giúp cư dân nơi đây trung hòa độc tố rỉ sắt trong nước suối và bảo vệ lồng ngực khỏi căn bệnh phổi sắt hiểm nghèo – đã cạn kiệt đến những hạt cuối cùng.
Trong căn nhà gỗ bọc đất sét nung xám của Lâm Phong, tiếng ho khan của Lâm Tiểu Muội vang lên từng đợt, yếu ớt nhưng buốt nhói vào tâm can người thợ săn trẻ. Cô bé mười tuổi gầy gò nằm trên giường, đôi môi thỉnh thoảng lại tím tái đi dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu nhựa tre thường. Bệnh phổi sắt của cô bé đang trở nặng. Mỗi hơi thở của Tiểu Muội đều nặng nề như có hàng ngàn mảnh mạt sắt đang cào xé lồng ngực. Nếu không có muối mỏ biên thùy để sắc cùng thảo dược trong vòng ba ngày tới, độc tố kim loại nặng sẽ tích tụ và tàn phá hoàn toàn cuống phổi của cô bé.
Lâm Phong đứng bên cạnh giường, bàn tay phải của anh khẽ run nhẹ. Vết bỏng lạnh do xung lực khí nén từ vụ nổ đêm trước vẫn còn tê dại, làm mất đi một phần cảm giác lực kéo ở các đầu ngón tay. Chân trái anh, nơi vạt lá tre thép sắc nhọn rạch rách ủng da thú cũ, nhói lên từng cơn buốt rát dưới lớp băng vải tẩm nhựa thông khô. Anh nhìn cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết gác góc tường. Vết nứt dọc thân cung dâu tằm dường như đã rạn rộng thêm một đường mảnh sau cú kéo căng trăm cân cứu dân làng hôm qua. Nhưng anh không thể chần chừ. Sự sinh tồn của Tiểu Muội và cả ngôi làng này đang đè nặng lên vai anh.
"Lâm Phong, mọi thứ đã chuẩn bị xong dưới hầm đá," tiếng của chú họ Lâm Khải khẽ vang lên ngoài cửa.
Lâm Phong gật đầu, anh cúi xuống hôn nhẹ lên trán em gái nhỏ rồi lặng lẽ bước ra ngoài. Dưới hầm đá granite khô ráo của gia đình, Lâm Khải đang dùng bộ đục thạch anh khéo léo nạo sạch phần gỗ dâu tằm bị xơ hóa dọc vết nứt trên cây cung của cha Lâm Thiết. Ông dùng gân thú đầm lầy dẻo dai bện chặt xung quanh vết nứt, quét lên ba lớp nhựa thông khô nóng chảy để gia cố thân cung.
"Ta đã cố hết sức, Phong à," Lâm Khải trầm giọng, lau mồ hôi trên trán. "Nhưng thớ gỗ dâu tằm này đã bị tổn thương nặng. Cháu tuyệt đối không được kéo căng quá tám mươi phần trăm lực uốn của cung, nếu không nó sẽ gãy làm đôi ngay lập tức."
Lâm Phong nhận lấy cây cung, cảm nhận lớp nhựa thông khô nhám bám chặt trên thân gỗ dâu tằm. Lực bắn bị giảm, nhưng đây là vũ khí phi kim duy nhất giúp anh sinh tồn trong rừng tre thép mà không sợ tạo ra ma sát tĩnh điện gây nổ. Anh dắt con Dao xương sừng tê giác xám vào hông, kiểm tra lại hai Mũi tên thạch anh trắng còn lại trong bao da cá sấu tẩm nhựa thông khô.
Ở góc hầm, A Sinh – cậu thanh niên thuộc hạ trung thành – đang tỉ mỉ bọc móng cho ba con ngựa thồ của đoàn xe. Cậu dùng những miếng da sồi dày bọc kín móng ngựa, khâu chặt bằng sợi gai tẩm dầu thông. Trong khu rừng tre thép này, việc mang móng sắt cho ngựa là một hành động tự sát. Mỗi cú nện móng sắt xuống đá sa thạch cứng sẽ tạo ra những tia lửa ma sát khổng lồ, đủ để kích nổ các túi khí hydro rò rỉ ngầm dưới lòng đất.
Cùng lúc đó, A Lực và A Kiệt đang bôi trơn hệ thống bánh xe của chiếc xe kéo bằng gỗ mun chịu lực. Họ dùng mỡ cừu cách điện quét đều lên các trục xoay và càng xe kéo. Gỗ mun đen nặng như sắt đúc, chịu tải cực tốt nhưng nếu không được bôi trơn bằng mỡ cừu, sự ma sát giữa các khớp nối gỗ khi vận chuyển nặng sẽ tạo ra tiếng rít chói tai và tích tụ tĩnh điện cực kỳ nguy hiểm. Mùi mỡ cừu béo ngậy, nồng hắc hòa cùng mùi nhựa thông khô bao trùm cả không gian hầm đá.
"Mã lão phu xe đã đợi ở cửa sau," A Sinh khẽ báo cáo, tay miết chặt lớp da sồi cuối cùng trên móng ngựa thồ.
Lâm Phong bước ra ngoài. Đêm nay, mây bão tích điện bắt đầu bao phủ biên giới, bầu trời tối tăm không một ngôi sao, không khí hanh nồng mùi hydro rò rỉ từ các bụi tre sắt. Mã lão phu xe đứng cạnh chiếc xe thồ gỗ mun chứa mười thùng Nhựa tre thép hóa lỏng – thứ nhiên liệu không khói giá trị liên thành mà họ đã mạo hiểm thu hoạch lậu từ Đồi Tre Sắt Quá Tải.
"Phong, chúng ta phải đi theo Đường mòn Thợ Săn," Mã lão phu xe thì thầm, gương mặt nhăn nheo hằn sâu nỗi lo âu dưới vành mũ vải gai cũ. "Trạm thu thuế rìa rừng đã bị Trương Phách phong tỏa bằng rào sắt lậu rỉ sét. Chỉ có con đường mòn granite này mới giúp chúng ta né tránh được các trạm tuần tra của Trương Long và Trương Hổ. Nhưng vách đá granite dốc đứng và trơn trượt lắm, chỉ cần một con ngựa trượt chân, cả đoàn xe sẽ rơi xuống vực sâu."
"Cháu biết, Mã lão," Lâm Phong kiểm tra lại chiếc Túi bột đá vôi bảo mệnh đeo bên hông. "Cháu sẽ đi trước dẫn đường. A Sinh giữ ngựa, A Lực hỗ trợ đẩy xe phía sau. Chúng ta phải di chuyển thật chậm, tuyệt đối không được tạo ra tiếng động ma sát."
Đoàn xe lặng lẽ xuất phát dưới bóng tối của rừng tre thép. Những thân tre kim loại hóa đứng sừng sững như những cột sắt xám xịt dưới trời đêm, lá tre nhọn hoắt đung đưa xào xạc tạo ra những tiếng va chạm lách cách kim loại rợn người. Lâm Phong lướt đi bằng Trúc diệp phi bộ, bước chân nhấc thẳng đứng và hạ nhẹ nhàng trên thảm lá tre thép khô rụng để tránh ma sát tích điện tĩnh dưới lòng bàn chân.
Đi được khoảng hai dặm, con đường mòn bắt đầu dẫn lên một vách đá granite dốc đứng nghiêng gần năm mươi độ. Đá granite hoàn toàn phi kim loại, không thu hút sét và không tích tụ khí hydro nén, tạo nên hành lang di chuyển an toàn nhất nhưng cũng hiểm trở nhất biên thùy.
Lâm Phong đi trước, tay phải run nhẹ rắc từng nắm bột đá vôi khô vào khoảng không phía trước. Khứu giác nhạy cảm của anh động đậy liên tục. Đột nhiên, bột đá vôi khô khi rơi xuống một khe nứt nhỏ trên vách sa thạch liền bị luồng khí nóng đẩy ngược lên, bốc lên một làn khói mỏng không mùi nhưng hắc nhẹ.
"Dừng lại!" Lâm Phong khẽ ra hiệu bằng tay trái. "Có rò rỉ khí hydro ngầm từ khe đá sa thạch phía trước. Mã lão, dẫn ngựa đi vòng qua gờ đá granite bên trái. Gió đang thổi ngược, nếu khí hydro bám vào giáp đồng của lính tuần tra sẽ cực kỳ nguy hiểm."
Mã lão phu xe khéo léo điều khiển đàn ngựa thồ bọc móng da sồi di chuyển chậm rãi qua vách đá granite khô ráo. Những bước chân ngựa êm ái không phát ra tiếng động, nhờ lớp da sồi triệt tiêu hoàn toàn ma sát.
Tuy nhiên, khó khăn ập đến khi họ phải vượt qua một hẻm núi sa thạch hẹp có độ dốc cao. A Lực lo sợ làn sương mù khí gas hydro đang từ thung lũng tràn lên sẽ bao vây đoàn xe, gã liền ghì chặt vai đẩy mạnh chiếc xe thồ gỗ mun vượt qua gờ đá sa thạch sắc nhọn thật nhanh.
*Két... rắc!*
Tiếng trục gỗ mun chịu tải nặng va chạm mạnh vào vách sa thạch vang lên chói tai. Do tốc độ đẩy quá nhanh, mỡ cừu bôi trơn bị miết sạch, tạo ra lực ma sát sinh nhiệt cực lớn ở khớp nối gỗ. Khói xám bắt đầu bốc lên từ trục xe kéo.
"A Lực! Dừng lại ngay!" Lâm Phong rít khẽ qua kẽ răng, lao lại giữ chặt càng xe. "Cậu đẩy quá nhanh làm mỡ cừu bị cháy rồi! Ma sát tĩnh điện đang tích tụ trên trục gỗ mun, chỉ một tia lửa nhỏ thôi là bụi tre sắt bên cạnh sẽ nổ tung!"
A Lực hoảng hốt buông tay, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lâm Phong lập tức bóp mạnh túi da dê đeo hông, rắc bột đá vôi khô lên trục bánh xe đang nóng đỏ để hạ nhiệt và hút ẩm khẩn cấp. Anh và A Kiệt nhanh chóng dùng muôi sừng tê giác múc mỡ cừu lạnh quét thêm một lớp dày bọc kín khớp nối gỗ, triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát tĩnh điện.
Nhưng tai nạn chưa dừng lại ở đó. Do cú va chạm đột ngột vào gờ đá sa thạch sắc nhọn, chiếc xe thồ bị nghiêng mạnh. Hai thùng gỗ đựng Nhựa tre thép hóa lỏng bị va đập vào vách đá nứt toác một khe nhỏ. Chất lỏng màu xám bạc – thứ nhựa tre thô có tính chất pyrophoric cực mạnh – rò rỉ ra ngoài, chảy thành một dòng nhỏ dọc theo càng xe gỗ mun.
"Nhựa tre rò rỉ!" A Sinh kinh hoàng thì thầm.
Nhựa tre thép hóa lỏng khi tiếp xúc trực tiếp với không khí tự do sẽ bốc cháy thành ngọn lửa xanh không khói ngay lập tức nếu gặp nhiệt độ cao. Lâm Phong không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng dùng con Dao xương sừng tê giác xám xúc đất sét nung xám ẩm ướt xung quanh kẽ đá, đắp chặt vào vết nứt trên thùng gỗ, ngăn không cho nhựa tre tiếp xúc với không khí. Anh rắc thêm một lớp bột đá vôi khô dày bao phủ dòng nhựa xám bạc đã chảy xuống càng xe để trung hòa hoàn toàn độc tính kiềm và tính pyrophoric của nó.
"Hai thùng nhựa đã bị rò rỉ nhẹ, chúng ta mất đi khoảng hai lít nhựa tre thường quý giá," Lâm Phong thì thầm, lau vệt đất sét bám trên tay. "Nhưng hầm xe đã an toàn. Mã lão, tiếp tục di chuyển."
Đoàn xe vừa đi đến một gờ đá granite cao nhô ra sát vực sâu thì đột nhiên, ánh sáng cam lập lòe xuất hiện dưới chân thung lũng. Lâm Phong ra hiệu cho cả đoàn dừng lại, nép sát vào hốc đá granite cách nhiệt.
Anh nằm áp sát người xuống nền đá granite lạnh giá, nhìn xuống con đường mòn sa thạch phía dưới. Dưới ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc dầu hỏa cháy sáng, một toán lính tuần tra trạm thuế do Trương Long chỉ huy đang di chuyển dọc theo hẻm núi sa thạch hẹp. Chúng mang kiếm đồng dẻo quân dụng và giáp nhẹ bọc đồng sáng loáng kêu lách cách khi bước đi.
Đuốc lửa của lính tuần quét qua quét lại vách đá dốc đứng phía dưới. Sức nóng từ đuốc dầu hỏa bốc lên làm các bụi tre sắt nhỏ xung quanh rít gió u u uất u do áp suất khí hydro bên trong thân tre bắt đầu tăng lên vì nhiệt độ.
Mùi dầu hỏa cháy nồng nặc bốc lên vách đá granite phía trên. Con ngựa thồ đi đầu của đoàn xe, do ngửi thấy mùi khói dầu hỏa và sức nóng, bắt đầu hoảng sợ. Nó khẽ dịch chuyển móng da sồi, đầu nghếch lên định hí vang báo động.
Nếu con ngựa hí lên, toán lính tuần tra phía dưới sẽ lập tức phát hiện ra đoàn xe kéo lậu trên vách granite dốc đứng.
A Sinh lập tức hành động. Cậu bước nhanh lại gần con ngựa thồ, dùng hai tay ôm chặt lấy móng mũi của nó, áp trán mình vào thái dương con thú. Cậu nhắm mắt, phát ra một âm thanh trầm ấm, tần số thấp từ sâu trong lồng ngực – một bí quyết giao tiếp bằng âm thanh tần số thấp của dân biên thùy để vỗ về ngựa thồ. Tần số âm thanh trầm ấm này hòa nhịp với nhịp tim của con ngựa, bắt chước tiếng rung động tự nhiên của đá granite dưới gió bão từ trường. Con ngựa thồ khẽ run nhẹ rồi từ từ hạ đầu xuống, hoàn toàn yên lặng dưới vòng tay của A Sinh.
Lâm Phong nằm trên gờ đá, tay trái giơ Khiên vỏ tre sắt rụng phủ đầy lá tre khô để che chắn hoàn toàn ánh sáng phản chiếu từ xe thồ gỗ mun. Anh nín thở, tay phải nắm chặt cây cung dâu tằm bị nứt dọc thân cung. Anh biết, nếu phải chiến đấu ở đây, vết nứt trên cung dâu tằm có thể vỡ nát hoàn toàn nếu anh kéo căng dây cung gai tẩm dầu thông quá tám mươi phần trăm lực uốn.
Toán lính tuần tra của Trương Long di chuyển chậm rãi dưới hẻm núi sa thạch. Chúng bị lóa mắt bởi chính ngọn đuốc dầu hỏa của mình và không hề nhận ra đoàn xe kéo lậu đang ẩn mình hoàn hảo trong hốc đá granite tối tăm phía trên. Tiếng bước chân và tiếng đao kiếm đồng va chạm lách cách xa dần rồi mất hút sau gờ đá sa thạch dẫn ra Trạm thu thuế rìa rừng.
"Chúng đi rồi," Lâm Phong khẽ thở phào, hạ khiên vỏ tre xuống. "Mã lão, con đường phía trước đã an toàn. Chúng ta phải xuống núi nhanh trước khi bão sét đổ bộ."
Đoàn xe kéo lậu nhanh chóng vượt qua con Đường mòn Thợ Săn hiểm trở, đi vòng qua các bốt gác dã chiến của Trương Long để tiến về phía Chợ Trúc Khẩu. Đây là khu chợ tạm bợ nằm ngoài rìa tầm kiểm soát trực tiếp của quân đội triều đình biên phòng, nơi các thương nhân tự do biên thùy và dân làng trao đổi hàng hóa lén lút.
Họ đưa xe kéo vào một gian hàng tối tăm bọc da cá sấu tẩm nhựa thông khô cách điện nằm sâu trong góc chợ. Hà tiêu đầu – Trưởng đoàn tiêu cục biên giới tự do của Thương Hội Vạn Lợi – đã đợi sẵn ở đó cùng hai phu xe vận tải lậu. Gương mặt vạm vỡ có vết sẹo dài của gã lộ vẻ nhẹ nhõm khi nhìn thấy Lâm Phong.
"Phong! Cậu dũng cảm thật đấy," Hà tiêu đầu trầm giọng, vỗ mạnh vào bả vai Lâm Phong. "Trương Phách đang điên cuồng truy quét khắp nơi mà cậu vẫn vận chuyển trót lọt mười thùng nhựa tre thường này ra ngoài sao?"
"Nhựa tre thường của Trúc Gia Trang chất lượng tốt nhất biên thùy, Mã lão phu xe đã dẫn đường mòn granite an toàn," Lâm Phong chỉ vào các thùng nhựa tre được bọc đất sét nung bảo vệ. "Hà tiêu đầu, cháu cần Muối mỏ biên thùy gấp để cứu Tiểu Muội và dân làng đang nhiễm độc phổi sắt."
Hà tiêu đầu gật đầu, ra hiệu cho thuộc hạ chuyển ba tảng muối mỏ màu trắng đục khổng lồ từ trên xe thồ xuống. Gã khẽ ghé sát tai Lâm Phong, tiết lộ một chân tướng y học quan trọng:
"Phong, muối mỏ biên thùy này khai thác từ các hang đá muối phía Bắc, thực chất chứa một hàm lượng khoáng thạch Thạch anh trắng siêu mịn. Khi dân làng sắc muối này cùng thảo dược tre thường, các tinh thể thạch anh trắng li ti sẽ đi vào phổi, hấp thụ và trung hòa hoàn toàn độc tính của các hạt bụi sắt rỉ bám dọc phế quản, giúp cơ thể đào thải độc tố kim loại ra ngoài. Đó là lý do tại sao muối này là thần dược cứu mạng phổi sắt."
Lâm Phong nhìn ba tảng muối mỏ lấp lánh ánh sáng thạch anh trắng đục dưới ánh đèn dầu nhựa tre, lồng ngực anh nhẹ đi một phần áp lực. Lời hứa bảo vệ sự sống cho Tiểu Muội và dân làng đang dần được thực hiện.
Nhưng đúng lúc họ đang chuẩn bị khiêng các tảng muối mỏ lên chiếc xe kéo gỗ mun chịu lực để quay trở lại làng...
Mã lão phu xe đứng gác ngoài cửa gian hàng bỗng nhiên giật mình hoảng hốt. Lão hớt hải chạy vào, gương mặt nhăn nheo biến dạng vì sợ hãi, tay chỉ run rẩy về phía lối vào Chợ Trúc Khẩu:
"Phong... Hà tiêu đầu... Nguy rồi! Một toán kỵ binh biên phòng dưới quyền Thống lĩnh kỵ binh Triệu Quảng đang tiến vào chợ! Chúng trang bị giáp hợp kim đồng dẻo sáng loáng dưới chớp sét, ngựa chiến bọc móng da sồi đang phương nước đại càn quét khắp các gian hàng để truy tìm nguồn nhựa lậu!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!