Nhạc nềnFolk_Roma

Sự Phẫn Nộ Của Trương Phách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở rìa Rừng Tre Thép không mang theo vị ngọt lành của sương sớm vùng đồng bằng, mà hanh nồng mùi khí hydro và rỉ sắt. Trên đỉnh Chòi canh gác số 3, Lâm Phong khẽ tựa lưng vào bức tường gỗ mun chịu lực đã được quét ba lớp nhựa thông khô cách điện. Gió bão từ trường của đêm hôm trước đã dịu đi, nhưng bầu trời phía Bắc vẫn vần vũ những dải mây màu xám chì nặng trĩu điện tích.


Lâm Phong khẽ rên rỉ khi cử động bàn tay phải. Xung lực khí nén cực lạnh từ vụ nổ bụi tre sát giếng nước ngọt đêm qua đã để lại một vết bỏng lạnh đáng sợ. Da lòng bàn tay anh tái nhợt, các đầu ngón tay vẫn còn tê dại hoàn toàn, mất đi cảm giác linh hoạt vốn có của một thợ săn. Chân trái anh, nơi vạt lá tre thép sắc bén rạch rách ủng da thú, cũng đang nhói buốt dưới lớp băng vải tẩm nhựa thông khô. Anh khẽ thở dài, đưa mắt nhìn cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết gác bên cạnh vách chòi. Vết nứt dọc thân cung dâu tằm dường như đã lan rộng thêm một đường mảnh sau cú kéo căng trăm cân đêm qua.


Trong ngực áo anh, bức thư mật hối lộ thu giữ được từ Thiết Đầu Sài vẫn nằm im lìm. Đó là một lá bùa hộ mệnh, nhưng cũng là một bản án tử hình nếu quân đội của Triệu Quảng phát hiện ra anh đang nắm giữ nó.


"Lâm Phong! Chúng đến rồi!"


Tiếng thì thầm hớt hải của Tiểu Phàn từ dưới chân thang tre cắt đứt dòng suy nghĩ của anh. Cậu bé chạy thư liên lạc thở không ra hơi, gương mặt nhỏ nhắn lấm lem tro bụi bám đầy mồ hôi lạnh.


Lâm Phong nheo mắt nhìn xuống thung lũng. Từ phía con đường mòn dẫn ra Trạm thu thuế rìa rừng, một luồng bụi xám bốc lên cuồn cuộn. Đi đầu là hai cỗ xe ngựa thồ bọc móng da sồi để tránh ma sát tĩnh điện, theo sau là hơn ba mươi lính canh trạm thuế trang bị giáp nhẹ bọc đồng và kiếm đồng dẻo quân dụng. Đi giữa đội hình là một kiệu khiêng bọc lụa là sang trọng nhưng đã bám đầy bụi đất biên thùy.


Kẻ bước ra khỏi kiệu chính là Giám sát viên thuế quan Trương Phách. Gã có thân hình mập mạp, gương mặt bóng dầu chảy xệ vì tham nhũng, khoác trên mình bộ triều phục lụa là thêu chỉ vàng nhưng hông lại dắt chiếc ấn quan thuế bằng đồng thau nạm ngọc bích thô không dẫn điện. Đi bên cạnh gã là Trương Quý, tên thuộc hạ đắc lực với cặp mắt ti hí xảo quyệt, tay lăm lăm chiếc roi da cừu bọc gai sắt rỉ sét – thứ vũ khí chuyên dùng để tra tấn dân nghèo biên giới.


"Phong tỏa toàn bộ lối ra vào Trúc Gia Trang cho ta!" Tiếng hét của Trương Phách lanh lảnh và đầy phẫn nộ vang vọng khắp thung lũng đá sa thạch. "Lục soát từng nhà gỗ bọc đất sét! Kẻ nào dám che giấu Nhựa tre thép hóa lỏng lậu hoặc tàng trữ vũ khí sắt thép, lập tức bắt giữ!"


Đoàn binh lính tuần tra lập tức tràn vào làng như một đàn sói đói. Tiếng đập phá, tiếng bát đĩa gốm sứ vỡ vụn và tiếng khóc lóc van xin của phụ nữ, trẻ nhỏ vang lên chói tai. Chúng sục sạo khắp nơi, đặc biệt là Nhà gỗ bọc đất sét của Lâm Phong. Trương Quý điên cuồng đập phá các ống tre đựng bột đá vôi khô của Lâm Phong, đạp đổ chiếc cối đá granite giã thuốc, nhưng tuyệt đối không tìm thấy một giọt nhựa tre lậu nào.


Lâm Phong siết chặt nắm tay trên chòi gác. Anh nhìn thấy Trương Phách đang đứng giữa sân làng, gương mặt gã co giật vì tức giận. Trương Phách thực chất đang chịu áp lực cực lớn từ Nghiệp Đoàn Khai Thác Hoàng Gia; gã đã hứa nộp đủ định mức nhựa tre chất lượng cao để chạy thử nghiệm các động cơ hơi nước khổng lồ của nghiệp đoàn. Vụ bại trận đêm qua của Thiết Đầu Sài không chỉ làm mất đi một lượng lớn nhựa lậu, mà quan trọng hơn, bức thư mật ký tên Triệu Nghị đã biến mất. Gã cần phải tìm ra kẻ đứng sau để bịt đầu mối trước khi quan tư lệnh biên phòng nổi giận.


"Báo cáo quan lớn! Không tìm thấy nhựa lậu, cũng không thấy bóng dáng của tên thợ săn Lâm Phong đâu cả!" Trương Quý hớt hải chạy lại báo cáo, trán bết đầy mồ hôi.


"Lũ vô dụng!" Trương Phách tát mạnh vào mặt Trương Quý một cú nảy lửa. "Một ngôi làng rách nát thế này mà các ngươi cũng không lục soát ra sao? Chắc chắn bọn dân đen này đang bao che cho gã!"


Trương Quý ôm mặt đau đớn, ánh mắt gã chợt lóe lên tia tàn độc khi nhìn thấy A Mỹ – nữ dệt lụa gai tài năng của làng – đang bị hai lính canh áp giải ra sân. Trên vai cô vẫn còn đeo chiếc túi dệt sợi gai tẩm dầu thông khô chưa hoàn thiện.


"Quan lớn, con ả này chuyên dệt bao da và dây cung cách điện cho bọn thợ săn lậu! Chắc chắn ả biết tên Lâm Phong đang trốn ở đâu!" Trương Quý vừa nói vừa giật lấy chiếc roi da cừu bọc gai sắt rỉ sét từ tay lính canh, bước lại gần A Mỹ.


A Mỹ quỳ trên nền đất sét nung ẩm ướt, đôi bàn tay thon dài bám chặt lấy vạt áo lụa gai màu xanh lá. Dù đối mặt với tên ác bá, ánh mắt cô vẫn cương nghị, tuyệt đối không hé môi nửa lời.


"Ả ranh cứng đầu!" Trương Quý rống lên, gã vung cao chiếc roi da bọc gai sắt rỉ sét. Sợi roi da căng lực, gai sắt lấp lánh dưới ánh sáng xám xịt của bầu trời tích điện, chuẩn bị quất mạnh xuống bả vai gầy guộc của cô gái.


Trên Chòi canh gác số 3, Lâm Phong không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Máu nóng trong người anh sôi lên sùng sục. Anh biết, nếu mình lộ diện, quân đội của Triệu Quảng sẽ lập tức càn quét cả làng để thu hồi bức thư mật. Nhưng anh không thể đứng nhìn dân làng bị tra tấn dã man vì mình.


Lâm Phong quỳ một gối xuống sàn gỗ mun của chòi canh để giữ thăng bằng. Anh đưa bàn tay phải tê dại vì bỏng lạnh lên, cố gắng cử động các ngón tay để tìm lại chút cảm giác lực. Cơn đau buốt từ các đầu ngón tay truyền thẳng lên não bộ, nhưng anh cắn chặt răng chịu đựng. Anh nâng cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết lên.


Thân cung gỗ dâu tằm cổ kính khẽ kêu rên rỉ dưới sức ép uốn cong. Vết nứt dọc thân cung dường như đang rạn rộng ra dưới lực kéo của anh. Lâm Phong biết gã Trương Quý đang mặc giáp nhẹ bọc đồng quân dụng cực dày; nếu anh bắn một mũi tên gỗ dâu tằm thông thường, mũi tên sẽ bị lớp giáp đồng triệt tiêu lực uốn và gãy vụn ngay lập tức mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào, ngược lại còn làm lộ vị trí bắn tỉa của anh.


Anh thò tay vào bao tên, rút ra một Mũi tên thạch anh trắng dẻo dai. Đây là mũi tên phi kim loại tối thượng do thợ đục đá Thạch Đầu mài sắc cạnh, đầu tên bằng thạch anh trắng cứng cáp như thép đúc và tuyệt đối không tạo ra ma sát tĩnh điện khi va chạm.


Lâm Phong ngậm sợi dây cung bện bằng xơ gai tẩm dầu thông vào răng để hỗ trợ bàn tay phải đang tê bại. Anh kéo căng dây cung bằng tất cả lực cánh tay trái dẻo dai kết hợp với nhịp thở tĩnh tâm Trúc Tâm Quy Nhất. Thân cung gỗ dâu tằm cong gập lại, tiếng gỗ mun và gỗ dâu tằm chịu lực uốn gào thét *răng rắc* đến ghê người.


Anh nhắm bắn tầm xa từ khoảng cách một trăm năm mươi thước. Gió biên thùy rít gào qua các tán lá tre thép tạo ra những âm thanh lách cách kim loại, độ ẩm không khí đang tăng cao do mây bão tích tụ khí hydro rò rỉ. Lâm Phong nín thở, tính toán độ lệch hướng gió cực kỳ chính xác. Mục tiêu của anh không phải là ngực của Trương Quý, mà là sợi dây roi da bọc gai sắt đang vung lên ở điểm căng lực cao nhất.


*Phựt!*


Dây cung buông ra, tạo ra một tiếng rung động trầm ấm vang vọng khắp vách đá granite. Mũi tên thạch anh trắng xé gió bay vút đi, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ tầm cao xuyên qua màn sương mù ẩm ướt.


*Xoẹt!*


Một tiếng đứt sắc gọn vang lên giữa không trung. Mũi tên thạch anh trắng với đầu đá sắc bén đã chém đứt đôi sợi roi da cừu bọc gai sắt rỉ sét ngay sát chuôi cầm của Trương Quý. Sợi roi da bị đứt văng ra xa, cắm phập xuống nền đất sét nung ẩm ướt trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người.


"Kẻ nào?!" Trương Quý hoảng hốt rú lên, gã nhìn chiếc chuôi roi cụt lủn trên tay mình rồi run rẩy lùi lại phía sau, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu. Gã lập tức rút cây kiếm đồng quân dụng dắt hông ra, chém loạn xạ vào không khí: "Bắn lén! Có kẻ bắn lén từ trên cao!"


Trương Phách cũng kinh hoàng không kém, gã núp vội sau lưng kiệu bọc lụa, chỉ tay điên cuồng về phía vách đá granite phía sau làng: "Lính canh đâu! Bắn trả! Tiêu diệt tên thợ săn cung gỗ đó cho ta!"


Hơn mười lính canh trạm thuế lập tức giương cung đồng, bắn loạt tên đồng mù quáng về phía Chòi canh gác số 3. Những mũi tên đồng bọc cán gỗ dâu tằm xé gió bay vút lên tầm cao, găm phập phập vào vách đá sa thạch xung quanh chòi gác. Một toán lính canh khác dùng giáo đồng thau phóng mạnh lên cao. Chiếc giáo đồng thau nhọn cán gỗ dâu tằm chịu lực uốn cực tốt phóng trúng góc mái của chòi canh số 3, làm vỡ nát một mảng lớn gỗ mun chịu lực bọc mái, bụi gỗ mun đen bay mù mịt.


Lâm Phong lập tức thu cung, đổ người nằm sát xuống sàn gỗ mun chịu lực của chòi canh. Nhờ có lớp đất sét nung xám dày mười phân bọc quanh vách chòi canh cách nhiệt và cách điện hoàn hảo, anh hoàn toàn an toàn trước loạt tên đồng đang bắn phá điên cuồng phía ngoài. Anh nín thở lắng nghe tiếng bước chân hỗn loạn dưới sân làng.


Trương Phách đứng sau kiệu, dù tức giận đến điên cuồng nhưng gã là kẻ xảo quyệt. Gã nhận ra tên bắn tỉa từ trên cao sở hữu kỹ năng bắn cung phi kim loại và đạn dược thạch anh trắng cực kỳ chuẩn xác, nếu tiếp tục tra tấn dân làng ở bãi đất trống, gã và thuộc hạ sẽ làm bia tập bắn di động cho đối thủ.


"Ngừng bắn!" Trương Phách gào lên, xua tay ra hiệu cho binh lính hạ cung đồng xuống. Gã bước ra từ sau kiệu, gương mặt bóng dầu co giật dữ tợn dưới ánh chớp sáng lòa của bão sét ngoài bìa rừng. "Tên thợ săn cung gỗ kia! Ngươi tưởng trốn trên cao bắn lén là có thể cứu được bọn dân đen này sao?"


Gã quay sang nhìn trưởng thôn Lý Đại Hải đang bị lính canh khống chế, giọng cười của gã lạnh lẽo như sương muối biên cương:


"Lý Đại Hải! Trúc Gia Trang dám bao che cho phản loạn, lén lút tàng trữ Nhựa tre thép hóa lỏng lậu và tấn công quan binh triều đình! Từ hôm nay, ta ra lệnh tăng thuế phạt của ngôi làng này lên gấp ba lần!"


Dân làng nghe thấy lệnh tăng thuế phạt lập tức ngã quỵ xuống đất khóc lóc thảm thiết. Thuế nhựa tre vốn đã nặng nề, nay tăng gấp ba lần chẳng khác nào dồn cả làng vào đường chết đói qua mùa đông.


Chưa dừng lại ở đó, Trương Phách vung chiếc ấn quan thuế bằng đồng thau lên, chỉ thẳng về phía lối ra duy nhất của thung lũng:


"Trương Quý! Truyền lệnh của ta đến Trạm thu thuế rìa rừng! Phong tỏa hoàn toàn lối ra vào thung lũng! Tuyệt đối cấm mọi hoạt động giao thương, tịch thu toàn bộ Muối mỏ biên thùy và lương thực tiếp tế hướng vào Trúc Gia Trang! Ta muốn xem bọn dân đen các ngươi chống cự được bao lâu khi không có muối mỏ để trung hòa độc tố phổi sắt!"


Cú đánh hiểm độc của Trương Phách như một gáo nước lạnh dội xuống toàn bộ Trúc Gia Trang. Ngôi làng biên thùy lâm vào một nỗi lo âu và phẫn nộ tột cùng. Không có muối mỏ biên thùy, căn bệnh phổi sắt của Lâm Tiểu Muội và hàng chục dân làng nhiễm độc kim loại nhẹ sẽ bùng phát dữ dội trong vòng vài ngày tới.


Lâm Phong nằm trên sàn chòi canh số 3 sạt lở, tay phải tê dại nắm chặt cây cung dâu tằm nứt nẻ. Anh nghe tiếng rít gió u uất của rừng tre sắt ngoài kia đang mạnh dần lên, hòa cùng tiếng khóc than phẫn nộ của dân làng dưới sân, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu sinh tử mới đầy nghẹt thở.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!