Nhạc nềnFolk_Roma

Trận Chiến Bên Giếng Ngọt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm chập choạng đổ sụp xuống rìa Rừng Tre Thép, kéo theo những dải mây bão từ trường màu tím sẫm từ phương Bắc tràn về. Lâm Phong bước đi khập khiễng trên con đường mòn granite tối tăm, lòng bàn chân trái quấn chặt băng vải tẩm nhựa thông khô truyền lên những cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Vết thương do lá tre thép cắt rách đế ủng cũ từ trận chiến ở Hốc Tre Tổ Ong vẫn chưa khép miệng, mỗi lần hạ chân xuống là một lần máu ấm lại rỉ ra, thấm đỏ lớp vải bảo hộ. Tuy nhiên, đôi mắt của người thợ săn trẻ không hề có một tia dao động. Tay trái anh nắm chặt cây cung gỗ dâu tằm cổ kính của người cha quá cố Lâm Thiết, tay phải giữ chặt chiếc rương gỗ mun chứa cuốn sổ tay thực vật học và mảnh bản đồ rách của ông nội Lâm Đại Bản vừa thu hồi được. Anh biết, ở phía trước, Trúc Gia Trang đang đối mặt với một thảm họa còn tàn khốc hơn cả bầy sâu đục đá.


Khi Lâm Phong vừa tiếp cận hang đá vôi nhỏ ẩn kín ngoài rìa làng, bóng dáng lực lưỡng của A Lực đã từ trong bóng tối lao ra. Gương mặt chân chất của gã thợ đốn củi ngập tràn sự hoảng loạn, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh đang siết chặt chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân.


"Lâm Phong! Cậu về rồi!" A Lực thở hổn hển, giọng run lên vì phẫn nộ. "Thiết Đầu Sài... gã đã dẫn theo hơn hai mươi tay sai bọc sắt lậu của Thiết Trúc Bang đến phong tỏa Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang rồi! Gã nói dân làng lén lút giấu nhựa tre chất lượng cao không nộp thuế. Để răn đe, gã đã bắt giữ bô lão Lâm Thọ làm con tin, ép tất cả mọi người phải quỳ phục!"


Lồng ngực Lâm Phong thắt lại. Bô lão Lâm Thọ là người đứng đầu dòng họ, cũng là người luôn dùng uy tín truyền thống để bảo vệ gia đình anh trước sự chèn ép của bang hội. Anh siết chặt nắm tay, cảm giác rát buốt ở lòng bàn chân dường như tan biến trước ngọn lửa giận dữ đang bùng lên trong lòng.


"A Lực, giếng nước ngọt là long mạch duy nhất của làng, không được để chúng vấy bẩn hay đầu độc bằng mủ tre độc." Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt sắc sảo như chim ưng trong đêm tối. "Chúng ta phải đi ngay. Nhưng tuyệt đối không được manh động trực diện. Thiết Đầu Sài mang theo đao sắt lậu, chỉ cần một va chạm mạnh tạo ra tia lửa ma sát với đá sa thạch xung quanh giếng, khí gas hydro đang rò rỉ dưới lòng đất sẽ nổ tung thiêu rụi cả làng."


Hai bóng người lặng lẽ lướt đi trong bóng tối của rừng tre. Lâm Phong vận hành Trúc diệp phi bộ một cách cẩn trọng, nhấc thẳng chân theo phương thẳng đứng rồi hạ xuống nhẹ nhàng trên thảm lá tre thép khô rụng để triệt tiêu hoàn toàn ma sát tĩnh điện. Cơn gió biên thùy rít gào qua các tán lá kim loại hóa, tạo ra những âm thanh lách cách, lanh lảnh như hàng vạn lưỡi kiếm chạm nhau, che giấu hoàn toàn tiếng bước chân của họ.


Khi tiếp cận khu vực Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang, cảnh tượng trước mắt khiến máu trong người Lâm Phong như đông cứng lại. Dưới ánh lửa bập bùng của những ngọn đuốc dầu hỏa – một thứ lửa trần cực kỳ nguy hiểm mà Thiết Trúc Bang ngang ngược mang vào – hơn ba mươi dân làng đang quỳ rạp trên nền đất sét nung ẩm ướt. Bao quanh họ là những rào chắn bọc sắt lậu rỉ sét kêu lách cách mỗi khi gió thổi qua.


Ở trung tâm bãi đất, gã khổng lồ Thiết Đầu Sài cao hơn hai mét, ngực trần lộ ra những bắp thịt đen bóng chằng chịt vết sẹo chém hiểm ác, đang đứng sừng sững như một pho tượng quỷ. Gã mặc bộ giáp ghép từ những mảng sắt rỉ sét nhặt lậu từ biên giới, tay lăm lăm cây đại đao sắt rỉ nặng ba mươi cân mài sắc cạnh. Lưỡi đao lạnh lẽo, thô bạo đang kề sát vào cổ họng gầy guộc của bô lão Lâm Thọ.


Lâm Thọ, lão nhân 72 tuổi, râu tóc bạc phơ, mặc chiếc áo dài vải gai trắng đã lấm lem bùn đất. Dù lưỡi đao sắt sắc bén đã cứa nhẹ vào da cổ làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, lão nhân vẫn đứng thẳng, hai tay chống chặt chiếc gậy gỗ dâu tằm chạm khắc hình rồng đất, ánh mắt quắc thước không hề có một chút sợ hãi.


"Thiết Đầu Sài, ngươi mang sắt thép và lửa trần vào sát giếng nước ngọt, bất chấp luật cấm kỵ trăm năm của rừng tre." Giọng bô lão Lâm Thọ vang lên uy nghiêm, trầm tĩnh giữa tiếng rít gió. "Ngươi đang tự đào huyệt chôn vùi chính mình và cả bang hội của ngươi đấy!"


"Câm miệng, lão già lẩm cẩm!" Thiết Đầu Sài gầm lên, tiếng cười man dại của gã vang vọng khắp vách đá sa thạch. "Luật cấm kỵ của lũ thợ săn nghèo hèn các ngươi không có giá trị với Thiết Trúc Bang! Sài Bá bang chủ đã ra lệnh, nếu hôm nay Trúc Gia Trang không giao nộp đủ mười thùng nhựa tre tinh khiết và sơ đồ mạch nước ngầm granite, ta sẽ chém đầu lão trước, sau đó đổ mủ độc tre thép xuống giếng nước này để các ngươi vĩnh viễn chết khát!"


Chứng kiến sự tàn bạo đó, dân làng chỉ biết khóc lóc van xin trong bất lực. Lâm Phong nấp sau một tảng đá granite lớn sát rìa thung lũng, khứu giác nhạy cảm của anh đột ngột co thắt. Anh khẽ hít một hơi nông bằng mũi, vận hành phương pháp ngửi khí hydro rò rỉ. Mùi lưu huỳnh hắc nồng và vị ngọt lợ của nhựa tre bị nén đang đậm đặc dần lên.


Anh áp tai vào vách đá, tập trung thính giác cực hạn để vận hành Thính phong biện áp. Tiếng rít gió *u u uất u* phát ra từ bụi tre sắt mười năm tuổi ngay sau lưng toán lính của Thiết Đầu Sài đang tăng tần số lên một cách đáng sợ. Dưới sức nóng của nắng trưa tích tụ và những ngọn đuốc dầu hỏa của bang hội, áp suất khí hydro bên trong các đốt tre đã đạt giới hạn đỏ cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần một tác động lực nhỏ, bụi tre đó sẽ nổ tung như một bình áp suất khổng lồ.


"A Lực, nghe tôi nói." Lâm Phong ghé sát tai bằng hữu, thì thầm nhanh chóng. "Tôi sẽ leo lên ngọn đá sa thạch cao mười thước phía bên phải để chiếm lĩnh tầm cao. Tôi sẽ dùng Viễn trình kích bạo để kích nổ bụi tre sắt mười năm tuổi sau lưng chúng. Sức nổ từ bụi tre sẽ giải phóng lượng khí nén cực mạnh, thổi bay đội hình bọc sắt của chúng mà không làm tổn hại đến giếng nước. Ngay khi tiếng nổ vang lên, cậu phải lập tức lao ra cướp lấy bô lão Lâm Thọ và đưa ông vào hang đá vôi granite an toàn."


A Lực lo lắng nhìn cây cung dâu tằm của Lâm Phong: "Thân cung của cậu đang bị nứt nhẹ từ trận chiến trước, lực kéo một trăm cân liệu có chịu nổi không?"


"Không còn cách nào khác. Tin tôi." Lâm Phong gật đầu quyết đoán.


Anh lặng lẽ lùi lại, nén cơn đau buốt ở chân trái, sử dụng kỹ năng Trúc diệp phi bộ để lướt nhanh lên vách đá sa thạch dốc đứng phía bên phải. Đôi bàn tay anh bám chặt vào các gờ đá granite khô ráo, nhấc người lên một cách êm ái không tiếng động.


Khi đã đứng vững trên đỉnh phiến sa thạch cao mười thước, Lâm Phong quỳ một gối xuống để giữ thăng bằng dưới sức gió biên thùy đang thổi mạnh ngược chiều. Anh mở bao đựng tên, rút ra một Mũi tên thạch anh trắng dẻo dai do thợ đục đá Thạch Đầu mài sắc cạnh. Đầu mũi tên bằng thạch anh trắng óng ánh dưới ánh lửa bập bùng, thân tên bằng gỗ dâu tằm nhẹ được gắn lông chim ưng giữ thăng bằng hoàn hảo. Đây là loại đạn dược phi kim duy nhất có thể xuyên phá vỏ tre sắt mà không tạo ra bất kỳ tia lửa ma sát tĩnh điện nào.


Lâm Phong đặt mũi tên lên cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết. Vết sẹo bỏng điện trên vai trái của anh đột ngột co rút nhẹ, khơi dậy ký ức đau đớn về vụ nổ tre thép mười năm trước giết chết cha mình. Anh nhắm mắt thở sâu một nhịp để tĩnh tâm, nhịp thở hòa nhịp với tần số rung động của rừng tre xung quanh.


Anh mở mắt, kéo căng dây cung bện bằng xơ gai tẩm dầu thông dẻo dai. Thân cung gỗ dâu tằm cổ kính phát ra những tiếng *răng rắc* trầm đục do vết nứt cũ chịu lực uốn cực lớn. Lâm Phong tính toán tốc độ gió biên thùy và độ ẩm không khí rò rỉ khí gas. Anh nhắm bắn gián tiếp vào bụi tre sắt mười năm tuổi phía sau Thiết Đầu Sài.


*Phựt!*


Dây cung buông ra, mũi tên thạch anh trắng xé gió bay vút đi.


Tuy nhiên, đúng lúc mũi tên rời khỏi dây cung, một luồng gió bão từ trường biên thùy bất ngờ thổi mạnh ngược chiều, làm lệch quỹ đạo bay của mũi tên gỗ dâu tằm quá nhẹ. Mũi tên thạch anh chỉ sượt qua phần vỏ cứng của một thân tre cổ thụ bên cạnh, tạo ra một tiếng *xoẹt* lanh lảnh và một tiếng rít gió cảnh báo độ căng áp cực lớn thoát ra từ vết xước vỏ tre.


"Kẻ nào?!" Thiết Đầu Sài giật mình hoảng hốt, gã lập tức quay ngoắt lại, vung đại đao sắt rỉ chỉ thẳng về phía vách đá sa thạch nơi Lâm Phong đang ẩn nấp. "Có kẻ bắn lén! Tay sai đâu, che khiên sắt bảo vệ giếng nước ngọt và vây bắt nó cho ta!"


Hơn mười tên tay sai của Thiết Trúc Bang lập tức dựng những tấm khiên sắt lậu rỉ sét ghép lại thành một bức tường sắt vững chắc bọc quanh giếng nước ngọt và Thiết Đầu Sài, triệt tiêu hoàn toàn mọi kẽ hở bắn tỉa trực diện.


Lâm Phong không hề hoảng loạn. Anh nhận ra cú bắn trượt đầu tiên tuy không trúng mục tiêu nhưng tiếng rít gió thoát khí đã khiến đối thủ tập trung toàn bộ khiên sắt về hướng trước mặt, để lộ ra khoảng trống hoàn hảo ngay phía sau lưng chúng – nơi bụi tre sắt mười năm tuổi đang rít gió ở tần số cực đại, áp suất bên trong đã đạt giới hạn đỏ.


Lòng bàn chân trái đau nhói như kim châm, nhưng Lâm Phong phớt lờ cơn đau. Anh rút mũi tên thạch anh trắng thứ hai, lắp vào dây cung dâu tằm. Lần này, anh kéo căng cung đến mức tối đa, lực kéo tương đương một trăm cân khiến cánh cung gỗ dâu tằm uốn cong thành một vầng trăng khuyết hoàn mỹ, vết nứt trên thân cung rạn rộng thêm một chút.


Anh nhắm bắn chính xác vào điểm nút xả áp – phần vỏ mỏng căng phồng khí nén rỉ nhựa xám bạc của bụi tre sắt mười năm tuổi ngay sau lưng toán lính.


*Vút!*


Mũi tên thạch anh trắng thứ hai bay đi với tốc độ kinh hoàng, xé toạc màn đêm và găm phập chính xác vào điểm nút xả áp của bụi tre sắt quá tải.


*BÙM! BÙM! BÙM!*


Hàng loạt tiếng nổ chói tai vang dội khắp thung lũng sa thạch. Áp suất khí hydro tích tụ hàng chục năm bên trong bụi tre sắt mười năm tuổi bị giải phóng đột ngột, xé toác lớp vỏ kim loại hóa dày cộp. Một luồng xung lực khổng lồ kèm theo làn sương lạnh buốt của khí hydro nén nở ra cực nhanh (hiệu ứng Joule-Thomson) quét qua trận địa.


Sức nổ không tạo ra ngọn lửa thiêu rụi mà giải phóng hàng vạn mảnh tre sắt sắc nhọn như mảnh đạn gốm sứ bay vút ra với tốc độ kinh hoàng. Luồng xung lực đẩy bạt hoàn toàn đội hình khiên sắt lậu rỉ sét của Thiết Trúc Bang. Những tấm khiên sắt bị mảnh tre găm vào kêu *băng băng* rồi méo mó gãy gập, hất văng hơn mười tên tay sai ngã nhào xuống đất bùn sét, mặt mũi rách nát vì mảnh tre cắt xước.


Thiết Đầu Sài bị luồng khí nén khổng lồ húc thẳng vào lồng ngực bọc giáp sắt rỉ sét. Chiếc giáp sắt nặng nề của gã bị móp méo nghiêm trọng dưới sức ép cơ học, khiến gã hộc ra một ngụm máu tươi, loạng choạng tháo lui hơn mười thước, cây đại đao sắt rỉ rơi keng xuống đất.


Cùng lúc đó, luồng khí hydro nén thoát ra cực lạnh quét qua đỉnh phiến đá sa thạch nơi Lâm Phong đang đứng. Hơi lạnh buốt giá sượt qua da thịt, khiến toàn bộ bàn tay phải và cánh tay phải của anh bị bỏng lạnh nhẹ, các đầu ngón tay tê dại hoàn toàn, mất đi cảm giác bám giữ dây cung dâu tằm.


"A Lực! Ra tay!" Lâm Phong nén cơn tê buốt ở tay phải, hét lớn.


Ngay khi tiếng nổ vang lên, A Lực đã từ trong hốc đá granite lao ra như một con mãnh hổ. Chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân của gã vung lên, chém gãy nát chiếc xích sắt lậu đang trói giữ bô lão Lâm Thọ. Gã vác bô lão lên vai lực lưỡng, dùng gậy gỗ dâu tằm gạt phăng hai tên tay sai đang loạng choạng bò dậy, rồi nhanh như cắt lao thẳng vào lối đi ngầm dẫn đến hang đá vôi granite an toàn.


Nhìn thấy bô lão Lâm Thọ đã được giải cứu an toàn và giếng nước ngọt không bị vấy bẩn, dân làng Trúc Gia Trang reo hò vang dội, họ đồng loạt đứng dậy dùng gậy gộc và đá sa thạch ném tới tấp vào toán tay sai Thiết Trúc Bang đang bị thương tổn nặng nề.


Thiết Đầu Sài ôm lồng ngực bị móp giáp sắt, mặt mũi loang lổ vết cắt rách rỉ máu do mảnh tre sắt găm trúng. Gã nhìn thấy dân làng đang phẫn nộ áp sát, lại nhìn thấy Lâm Phong đang đứng hiên ngang trên đỉnh vách đá sa thạch với cây cung dâu tằm dũng mãnh, gã biết hôm nay đã đại bại.


"Lâm Phong! Ngươi đợi đấy! Thiết Trúc Bang sẽ không bỏ qua chuyện này!" Thiết Đầu Sài gầm lên đau đớn, gã nhặt vội cây đại đao sắt rỉ rồi cùng toán tay sai bị thương tháo chạy nhục nhã dọc theo con đường mòn biên giới.


Khi tiếng bước chân của toán cướp khuất dần sau màn đêm bão sét, Lâm Phong từ vách đá sa thạch trượt xuống đất. Đôi chân anh run rẩy vì kiệt sức, lòng bàn chân trái rách da rỉ máu ướt đẫm băng vải, còn bàn tay phải tê buốt bỏng lạnh không thể nắm chặt nổi cây cung dâu tằm. Nhưng nụ cười trầm tĩnh, nhẹ nhõm đã xuất hiện trên gương mặt lấm lem tro bụi của người thợ săn trẻ. Anh đã cứu được giếng nước ngọt – mạch sống duy nhất của làng.


Lâm Phong tiến lại gần khu vực giếng nước ngọt để kiểm tra xem có mủ độc nào bị sót lại không. Dưới ánh sáng lập lòe của cơn bão sét từ trường ngoài bìa rừng, anh bất ngờ phát hiện ra một chiếc túi da dê nhỏ bị Thiết Đầu Sài đánh rơi tại hiện trường trong lúc tháo chạy hoảng loạn.


Lâm Phong nhặt chiếc túi da lên, mở ra xem xét. Bên trong túi da không chứa bạc lậu hay nhựa tre, mà là một mảnh bản đồ da thú cũ kỹ bám đầy bụi rỉ sắt và một bức thư mật có đóng dấu ấn quan thuế của triều đình biên thùy.


Anh mở bức thư mật ra đọc dưới ánh chớp sáng lòa của bão sét. Những dòng chữ viết bằng mực tàu sắc nét hiện ra trước mắt anh, hé lộ một chân tướng đen tối kinh hoàng: Sài Bá, thủ lĩnh Thiết Trúc Bang, thực chất đang lén lút khai thác nhựa tre thép chất lượng cao và quặng sắt lậu để hối lộ trực tiếp cho quan thuế Trương Phách và quan tư lệnh Triệu Nghị. Đổi lại, Triệu Nghị sẽ nhắm mắt làm ngơ cho bang hội độc chiếm nguồn nước và bóc lột thợ mỏ vùng biên thùy.


Nghiêm trọng hơn, bức thư mật còn nhắc đến việc Triệu Quảng – em họ của Triệu Nghị – đang chuẩn bị dẫn một đội kỵ binh nhẹ bọc giáp đồng dẻo tiến vào Trúc Gia Trang để dọn đường cho các kỹ sư của Nghiệp Đoàn Khai Thác Hoàng Gia thiết lập máy khoan hơi nước hạng nặng.


Lâm Phong siết chặt bức thư mật trong bàn tay phải đang tê buốt bỏng lạnh. Anh nhận ra trận chiến bảo vệ giếng nước ngọt hôm nay chỉ là sự khởi đầu của một cuộc đối đầu vĩ mô hiểm ác hơn rất nhiều. Thế lực hoàng quyền tham lam và Nghiệp đoàn hoàng gia đang chuẩn bị càn quét tàn phá khu rừng tre thép này để trục lợi, bất chấp nguy cơ kích nổ lò áp suất địa tầng hủy diệt cả vùng biên cương.


Trong lúc đó, tại pháo đài gỗ bọc sắt lậu – Tổng đàn Thiết Trúc Bang nằm sâu sát nguồn nước lậu biên giới, Sài Bá đang ngồi trên chiếc ghế bọc da gấu xám dữ tợn. Gã nghe Thiết Đầu Sài quỳ sụp dưới đất, run rẩy báo cáo về thất bại thảm hại bên giếng nước ngọt và việc đánh rơi chiếc túi da dê chứa thư mật hối lộ.


*Rầm!*


Sài Bá phẫn nộ tột cùng đứng bật dậy, gã vung tay đập nát chiếc cốc gốm sứ đựng rượu nhựa tre lên men xuống nền đất sét nung, tạo ra một tiếng nổ vỡ vụn chói tai. Gương mặt đầy sẹo rỗ của gã co giật điên cuồng vì giận dữ.


"Lũ ăn hại! Để một thằng nhóc thợ săn mang cung gỗ dâu tằm đánh bại, lại còn làm mất thư mật của quan tư lệnh Triệu Nghị!" Sài Bá gầm lên như một con thú bị thương, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. "Nếu bức thư đó lọt vào tay bô lão trong làng hoặc bị rò rỉ ra ngoài phủ thành, Triệu Nghị sẽ lột da cả bang hội này để bịt đầu mối!"


Gã vung cây đại đao sắt rỉ nặng ba mươi cân, chỉ thẳng về phía lối ra biên giới nơi trạm thuế của Trương Phách đang đóng quân: "Chuẩn bị ngựa thồ bọc móng da sồi ngay lập tức! Ta phải đích thân đến gặp quan thuế Trương Phách. Chúng ta sẽ cấu kết với binh lính tuần tra của Triệu Quảng để tiến hành một chiến dịch truy quét toàn diện, san phẳng Trúc Gia Trang dưới danh nghĩa tìm kiếm và tịch thu nhựa tre lậu! Kẻ nào chống cự... bắn chết không tha!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!