Nhạc nềnFolk_Roma

Bản Đồ Trong Hốc Tre

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia lửa ma sát từ lưỡi đao sắt của Thiết Đầu Sài vừa xẹt mạnh vào vách sa thạch cứng, bắn ra một loạt đốm sáng rực rỡ ngay sát kẽ nứt rò rỉ khí của bụi tre sắt mười năm tuổi. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi luồng khí hydro nén đang rít lên chói tai chuẩn bị bắt lửa kích nổ, bản năng của một thợ săn rừng sâu đã đẩy Lâm Phong hành động trước cả khi lý trí kịp định hình. Anh không lùi lại. Nỗi sợ lửa trần bùng phát từ vết sẹo bỏng điện trên vai trái bỗng chốc hóa thành một nguồn phản xạ cực hạn.


Lâm Phong bóp mạnh Túi bột đá vôi bảo mệnh bên hông, gạt van gỗ xả nhanh dứt khoát. Một nắm bột đá vôi khô mịn, trắng muốt được anh vung mạnh ra, phủ thẳng vào tâm điểm của loạt tia lửa vừa bắn tới. Bột vôi khô tơi lập tức hấp thụ hơi ẩm cực nhanh trong không khí rò rỉ, tạo thành một màng chắn vật lý dày đặc cách ly oxy tức thời. Những tia lửa vừa chạm vào màn sương bột vôi liền bị dập tắt ngúm, không kịp liếm vào luồng khí hydro đang phì phì thoát ra.


"Chạy mau!" – Lâm Phong hét lên, giọng anh khàn đặc vì hít phải bụi vôi nóng. Anh chộp lấy vai A Lực, dùng hết sức bình sinh kéo bằng hữu lao thẳng vào khe nứt granite hẹp sâu hoắm ngay bên trái.


*Bùm!*


Một tiếng nổ nghẹt vang lên phía sau. Áp suất tích tụ trong đốt tre sắt sát gốc dưới sức nóng của ngọn lửa xanh hydro trước đó cuối cùng cũng xé rách lớp vỏ kim loại hóa. Luồng khí nén thoát ra tạo thành một lực đẩy cực mạnh, thổi bay những mảnh tre sắt sắc nhọn như mảnh đạn gốm sứ găm thẳng vào vách đá sa thạch nơi họ vừa đứng. Tiếng mảnh tre cắm vào đá kêu *băng băng* rợn người. Nhờ có vách đá granite phi kim loại dày cộp che chắn, cả hai thoát chết trong gang tấc. Màn bụi trắng của đá vôi kết hợp với luồng khí nén tạo thành một làn sương mù dày đặc, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Thiết Đầu Sài và toán tay sai Thiết Trúc Bang đang hoảng loạn ngoài miệng giếng.


Lâm Phong và A Lực di chuyển không ngừng nghỉ dọc theo con đường mòn tối tăm trong lòng đá granite. Vết thương rách da rỉ máu ở lòng bàn chân trái của Lâm Phong, dù đã được quấn chặt bằng băng vải tẩm nhựa thông khô, vẫn truyền lên những cơn đau nhói buốt tận tâm can sau cú nhảy tránh vụ nổ. Mỗi bước chân hạ xuống nền đá granite lạnh giá là một lần anh phải cắn chặt răng để không phát ra tiếng động. Anh biết, chỉ cần một sơ sẩy nhỏ, một tiếng rên rỉ hay một vệt máu loang lổ trên lá tre khô cũng đủ để toán lính gác của Thiết Trúc Bang theo dấu.


Sau khi đưa A Lực ẩn nấp an toàn trong một hang đá vôi nhỏ kín đáo cách xa giếng nước ngọt, Lâm Phong ngồi thụp xuống, khẽ tháo lớp băng vải đã thấm đẫm máu ấm. Vết thương do lá tre thép cắt rách đế ủng cũ kỹ khá sâu, thịt hai bên mép vết thương đã bắt đầu có dấu hiệu tím nhẹ do nhiễm độc sắt rỉ từ thảm lá khô. Anh lấy ra một nhúm thảo dược khô mang theo, nhai nát rồi đắp thẳng lên lòng bàn chân. Vị đắng ngắt và cảm giác bỏng rát của thảo mộc khiến trán anh lấm tấm mồ hôi hột, nhưng dòng máu rỉ ra nhanh chóng đông lại dưới lớp nhựa thông khô bảo vệ.


"A Lực, cậu ở lại đây canh gác mạch nước ngầm sạch này. Thiết Đầu Sài tạm thời bị mù mắt bởi bụi vôi, nhưng gã sẽ sớm cho tay sai lục soát các lối mòn." – Lâm Phong vừa quấn lại băng vải vừa trầm giọng nói. "Tôi phải đi một mình vào Hốc Tre Tổ Ong."


A Lực lo lắng nhìn vết thương ở chân của bằng hữu: "Chân cậu thế kia, vào đó quá nguy hiểm. Hốc Tre Tổ Ong là cấm địa dễ sụt lún, lại là nơi làm tổ của lũ sâu đục đá."


"Không đi không được." – Ánh mắt Lâm Phong hiện lên vẻ kiên định của người cha quá cố Lâm Thiết. "Trong cuốn sổ tay nghiên cứu thực vật học của cha tôi có nhắc đến một lối đi ngầm an toàn dẫn vào thung lũng sâu mà ông chưa kịp ghi chép hết. Lối đi đó nằm ngay dưới các hốc tre rỗng của vùng cấm. Tôi phải tìm thấy nửa tấm bản đồ rách của ông nội Lâm Đại Bản cất giấu trong đó. Chỉ có tấm bản đồ đó mới giúp chúng ta vận chuyển nhựa tre lậu an toàn để đổi lấy muối mỏ và thuốc bổ phổi cho Tiểu Muội."


Lâm Phong đứng dậy, chống cây cung gỗ dâu tằm gia truyền. Anh vận hành Trúc diệp phi bộ một cách cẩn trọng, nhấc thẳng chân theo phương thẳng đứng rồi hạ xuống nhẹ nhàng, triệt tiêu hoàn toàn ma sát tĩnh điện trên thảm lá tre thép khô rụng khi bước ra khỏi hang đá.


Hốc Tre Tổ Ong hiện ra trước mắt anh dưới ánh chiều tà ảm đạm. Đó là một thung lũng nhỏ bị sạt lở, nơi những thân tre thép khổng lồ mọc san sát nhau nhưng kỳ lạ thay, tất cả đều bị rỗng ruột, chằng chịt những lỗ tròn nhỏ như tổ ong khổng lồ do loài sâu đục đá gặm nhấm. Gió thổi qua những hốc tre rỗng tạo ra những âm thanh u uất, lanh lảnh như tiếng sáo tử thần vang vọng khắp vách đá sa thạch. Không khí ở đây đặc quánh mùi hydro nhẹ rò rỉ từ những rễ tre bị tổn thương ngầm.


Lâm Phong bám sát vào vách đá granite dốc đứng để di chuyển, tránh né những bụi tre có tiếng rít gió ở tần số cao. Vết thương ở chân trái nhói lên từng đợt buốt giá, buộc anh phải di chuyển chậm hơn thường lệ. Anh tiến sâu vào lòng một thân tre thép rỗng có đường kính lớn bằng cả cột đình, nơi cha anh từng dùng làm hòm thư bí mật.


*Sột soạt... lách cách...*


Tiếng động lạ đột ngột vang lên từ những hốc tre rỗng phía trên đầu. Khứu giác nhạy cảm của Lâm Phong lập tức ngửi thấy mùi axit chua loét, nồng nặc bốc ra từ các lỗ tổ ong.


"Sâu đục đá!" – Lâm Phong thầm kinh hoàng.


Từ trong các hốc tre rỗng, hàng chục sinh vật gớm ghiếc bắt đầu bò ra. Chúng có thân hình phân đốt màu xám bạc giống như kim loại hóa, dài hơn một thước, đầu trang bị cặp mandibles (kìm kẹp) bằng chất sừng thạch anh siêu cứng, liên tục nghiến vào nhau phát ra tiếng *lách cách* như tiếng dũa sắt gọt đá. Loài sâu đục đá này không có mắt, chúng định vị con mồi bằng cách cảm nhận rung động của không khí và tĩnh điện từ cơ thể sinh vật di động.


*Xèo xèo!*


Một con sâu đi đầu đột ngột phóng ra một bãi nước bọt axit màu vàng chanh về phía Lâm Phong. Bãi axit sượt qua vai anh, rơi xuống phiến đá sa thạch bên dưới, lập tức ăn mòn đá tạo thành một làn khói trắng bốc mùi khét lẹt. Lâm Phong nhanh như cắt lách người né tránh, nhưng chuyển động vội vã làm lòng bàn chân trái đau nhói, khiến anh loạng choạng suýt ngã.


Ngay lập tức, ba con sâu đục đá khác cảm nhận được rung động mạnh dưới đất, chúng đồng loạt lao xuống từ các hốc tre, kìm kẹp nhọn hoắt chĩa thẳng vào lồng ngực anh. Lâm Phong rút nhanh con Dao xương sừng tê giác xám dắt bên hông, vung đao chém mạnh vào con sâu gần nhất.


*Keng!*


Một tiếng va chạm chói tai vang lên. Lưỡi dao bằng sừng tê giác hóa thạch cực kỳ sắc bén của anh chém trúng lớp vỏ chitin bọc sắt của con sâu, nhưng vỏ sừng của nó quá cứng và trơn nhẵn, khiến lưỡi dao bị trượt sang bên vách tre sắt, suýt chút nữa làm Lâm Phong rơi mất vũ khí. Cú va chạm không gây tổn thương cho con sâu mà ngược lại còn làm lộ vị trí của anh do ma sát nhẹ.


Bầy sâu đục đá ngửi thấy mùi máu rỉ ra từ chân Lâm Phong, chúng trở nên điên cuồng hơn, từ các hốc tre rỗng xung quanh liên tục bò ra đông nghịt. Lối thoát hiểm duy nhất của hang đá vôi đã bị bầy sâu bao vây hoàn toàn.


Trong tình thế hiểm nghèo, Lâm Phong buộc phải lùi sâu vào góc hang đá granite phía sau. Anh nhận thấy vách đá sa thạch bên phải có nhiều vết nứt nẻ do sự gặm nhấm lâu năm của bầy sâu. Lâm Phong lập tức giơ cao chiếc Rìu đá thô sơ của cha, vận dụng toàn bộ lực cánh tay dẻo dai đập mạnh vào điểm mấu chốt của phiến sa thạch rạn nứt.


*Rầm! Rầm!*


Phiến đá sa thạch khổng lồ bị đập vỡ, sạt lở xuống tạo thành một bức tường đá vụn kiên cố, tạm thời chặn đứng lối vào của bầy sâu đục đá đang bò tới từ đường hầm chính. Tuy nhiên, một con sâu đầu đàn khổng lồ, thân bọc lớp vỏ đen bóng chịu lực cực tốt, đã kịp thời lách qua khe hở đá lở, lao vút về phía Lâm Phong.


Cặp kìm kẹp sắc bén của nó sượt qua hông Lâm Phong, răng sừng cứng cáp của nó cắn rách bao da đựng bột đá vôi bảo mệnh đeo bên hông anh. Chiếc túi da dê bị rách toác một đường dài, khiến một lượng lớn bột đá vôi khô mịn rơi tung tóe ra ngoài, tạo thành một màn sương trắng xóa bao phủ khắp không gian hẹp của hầm đá.


Cùng lúc đó, Lâm Phong bàng hoàng phát hiện ra một nguy cơ chí tử: ngay sát tổ sâu đục đá phía sau bức tường đá lở, một kẽ nứt lớn trên thân tre sắt đang rò rỉ khí hydro đậm đặc với tiếng rít gió *phì phì* u uất. Nếu bầy sâu đục đá phóng axit ăn mòn chạm vào quặng sắt rỉ sét tạo phản ứng sinh nhiệt, hoặc nếu có bất kỳ tia lửa ma sát nào xảy ra trong màn sương bột vôi này, toàn bộ Hốc Tre Tổ Ong sẽ biến thành một quả bom áp suất khổng lồ thiêu rụi anh thành tàn tro.


Lâm Phong không màng đến vết thương ở chân đang rỉ máu. Anh đeo đôi găng tay da cá sấu tẩm nhựa thông khô cách điện tuyệt đối, lao mình về phía kẽ nứt rò khí hydro. Đôi bàn tay bọc da cá sấu dày dặn của anh miết chặt, tỳ mạnh toàn bộ trọng lượng cơ thể để bịt kín kẽ nứt rò rỉ khí gas trên vỏ tre sắt, ngăn không cho khí hydro tiếp tục thoát ra ngoài tiếp xúc với ngọn lửa sinh nhiệt.


Màn sương bột đá vôi khô rơi vãi khắp hang bắt đầu phát huy tác dụng kỳ diệu. Bột đá vôi trắng mịn (CaCO3) tiếp xúc trực tiếp với bãi nước bọt axit hữu cơ đậm đặc do bầy sâu đục đá phun ra. Một phản ứng hóa học thực tế diễn ra ngay lập tức: bột vôi khô hấp thụ hoàn toàn hơi ẩm của axit, tạo ra phản ứng tỏa nhiệt nhẹ làm khô ráo toàn bộ môi trường ẩm ướt trong hốc tre.


Loài sâu đục đá vốn là sinh vật thích nghi với môi trường ẩm ướt, da của chúng rất nhạy cảm với sự mất nước. Khi bột đá vôi khô hút sạch hơi ẩm trên lớp vỏ chitin và tỏa nhiệt độ ấm dập tắt tính axit, bầy sâu cảm thấy bỏng rát và ngạt thở do lượng khí carbon dioxide giải phóng ra từ phản ứng trung hòa axit. Con sâu đầu đàn khổng lồ quằn quại đau đớn, lớp da mềm dưới bụng bị bột vôi hút khô cứng đơ, khiến nó hoảng sợ lùi lại, liên tục rít lên những tiếng kêu chói tai cảnh báo đồng bọn.


Nghe tiếng kêu cứu của con đầu đàn, toàn bộ bầy sâu đục đá đang bò sau bức tường đá lở lập tức chùn bước, chúng điên cuồng rút lui sâu vào trong các hốc tre rỗng để tìm kiếm nguồn ẩm cách ly.


Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, anh buông tay khỏi kẽ nứt rò khí sau khi đã dùng nhựa thông khô miết chặt vết nứt vỏ tre bảo đảm an toàn tuyệt đối. Anh ngồi thụp xuống nền đá granite, lồng ngực phập phồng thở dốc. Nhìn lại chiếc Túi bột đá vôi bảo mệnh đeo hông, anh không khỏi tiếc nuối khi nhận ra hơn một nửa lượng bột đá vôi khô mịn quý giá do lão A Sâm tặng đã bị tiêu hao sạch sành sanh trong trận chiến sinh tồn hoang dã vừa rồi. Đây là cái giá quá đắt đối với một thợ săn rừng sâu khi hành trình thám hiểm chỉ mới bắt đầu.


Nén đau đớn ở chân, Lâm Phong bò sâu vào trong hốc tre rỗng lớn nhất nằm ở góc khuất của hang đá granite. Trong một hốc tre rỗng được bao bọc bởi một lớp vỏ thạch anh trắng dày chống thấm nước, anh tìm thấy một chiếc hộp gỗ mun chịu lực cũ kỹ bị bám đầy bụi tro sa thạch.


Lâm Phong run rẩy mở nắp hộp.


Bên trong chiếc hộp gỗ mun là hai di vật vô giá: cuốn Sổ tay thực vật học của Lâm Thiết bị cháy sém mất một góc và một mảnh da thú cũ kỹ màu vàng ố – chính là Mảnh bản đồ rách của ông nội Lâm Đại Bản.


Lâm Phong nhẹ nhàng nhấc cuốn sổ tay của người cha quá cố lên. Những dòng chữ viết bằng mực than củi quen thuộc, nét vẽ sơ đồ mạch điện rễ tre ngầm và chu kỳ áp suất tre sắt hiện ra rõ mồn một trước mắt anh. Một làn sóng cảm xúc nghẹn ngào, u uất dâng trào trong lòng người thợ săn trẻ. Anh như nhìn thấy bóng dáng cao lớn, trầm lặng của cha mình đang ngồi dưới ánh dầu nhựa tre mười năm trước, tỉ mỉ ghi chép từng đặc tính sinh học của rừng già để bảo vệ dân làng biên thùy.


Lâm Phong khẽ lật từng trang da cừu mỏng của cuốn sổ tay thực vật học. Anh cẩn thận vuốt ve những trang sách bị cháy sém dọc mép giấy – dấu vết đau lòng từ vụ nổ kinh hoàng năm xưa giết chết cha anh. Khi lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ tay cũ kỹ...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!