Nhạc nềnFolk_Roma

Mạch Nước Bị Xiềng Xích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của Thiết Đầu Sài nện xuống nền đất sa thạch khô khốc vang lên rành rọt như tiếng búa nện củi. Qua kẽ lá hẹp của bụi tre thép xám bạc, Lâm Phong có thể nhìn thấy rõ ràng những mảng rỉ sắt màu nâu đỏ bám trên bộ giáp sắt lậu của gã. Bộ giáp ấy chắp vá từ những tấm kim loại phế liệu dày cộp, mỗi khi gã chuyển động lại phát ra tiếng va chạm rợn người. Tay gã lăm lăm cây đại đao sắt rỉ nặng nề, lưỡi đao kéo lê trên mặt đất, thỉnh thoảng lại quẹt phải một mảng đá sa thạch tạo ra những tiếng rít chói tai.


"Mẹ kiếp, rõ ràng tao nghe thấy tiếng động ở đây!" – Thiết Đầu Sài gầm gừ, giọng gã ồm ồm như tiếng sấm nghẹn dưới hầm tối. Gã dừng lại cách bụi tre của Lâm Phong chỉ vỏn vẹn năm bước chân. Luồng khí thở nóng hổi, nồng nặc mùi rượu nhựa tre lên men của gã phả vào không khí, làm xáo trộn luồng khí hydro nhẹ đang rò rỉ xung quanh.


Lâm Phong nín thở, bàn tay siết chặt lấy cánh cung gỗ dâu tằm của cha. Tim anh đập mạnh, nhưng nhịp thở vẫn được khống chế ở mức cực ngắn và nông. Bên cạnh anh, cơ bắp của A Lực căng lên như dây đàn, chiếc rìu đá mài hai lưỡi khẽ run nhẹ trong tay. Lâm Phong đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu cho bằng hữu tuyệt đối không được động đậy. Anh biết rõ, chỉ cần một cử động nhỏ làm dịch chuyển thảm lá tre thép dưới chân, tiếng lách cách kim loại sẽ ngay lập tức tố cáo vị trí của họ.


Đốm lửa xanh hydro rò rỉ sát miệng giếng vẫn đang bùng cháy không khói, ngọn lửa liếm nhẹ vào phần vỏ mỏng của bụi tre sắt mười năm tuổi ngay sát cạnh. Tiếng rít gió u u uất u phát ra từ thân tre ngày một cao vút và dồn dập hơn. Áp suất bên trong vỏ tre đang tăng lên với tốc độ kinh hoàng dưới sức nóng của ngọn lửa.


Thiết Đầu Sài hít hà không khí, khứu giác thô lậu của gã dường như đã đánh hơi thấy mùi máu rỉ ra từ bắp tay bị xước của A Lực. Gã vung đại đao, bước thêm một bước lớn về phía bụi tre.


Không thể chần chừ thêm nữa. Lâm Phong khẽ liếc mắt sang bên trái, phát hiện ra một khe nứt granite hẹp sâu hoắm chạy dọc theo vách đá sa thạch. Đá granite hoàn toàn phi kim loại, không thu hút sét và cũng không có tre sắt mọc xung quanh, đó là lối thoát hiểm duy nhất của họ lúc này. Anh dùng cùi chỏ hích nhẹ vào sườn A Lực, chỉ tay về phía khe nứt.


*Rắc!*


Một tên tay sai của Thiết Đầu Sài vô tình giẫm mạnh chân lên một cành tre thép khô rụng, tiếng gãy giòn tan vang lên phá vỡ bầu không khí nghẹt thở. Lợi dụng khoảnh khắc gã khổng lồ quay đầu nhìn tên tay sai, Lâm Phong khẽ nhấc chân, vận hành Trúc diệp phi bộ dứt khoát. Anh đỡ lấy cơ thể đồ sộ của A Lực, cả hai cùng lướt nhanh như hai bóng xám vào khe nứt granite hẹp.


Nhưng thảm lá tre thép khô rụng dưới đất quá sắc bén. Trong lúc di chuyển vội vã, một chiếc lá tre dẹt nhọn hoắt, hóa thạch kim loại hóa hoàn toàn, đã đâm xuyên qua lớp đế da mỏng của chiếc ủng da thú cũ kỹ của Lâm Phong. Mũi lá tre sắt bén như dao cạo cứa rách một đường dài dọc lòng bàn chân trái của anh. Cơn đau nhói buốt ập đến ngay lập tức, máu ấm nhanh chóng rỉ ra, thấm đẫm lớp băng vải quấn bên trong ủng. Lâm Phong cắn chặt răng, không để phát ra một tiếng rên rỉ nào. Anh kéo mạnh A Lực lách sâu vào bóng tối của khe nứt granite, nơi vách đá hẹp đến mức bộ giáp sắt cồng kềnh của Thiết Đầu Sài tuyệt đối không thể chen qua.


"Mẹ kiếp! Bọn chuột nhắt chạy đường này rồi!" – Tiếng gầm phẫn nộ của Thiết Đầu Sài vang vọng phía sau, kèm theo tiếng đại đao sắt chém mạnh vào vách sa thạch ngoài cửa khe nứt, tạo ra một loạt tia lửa ma sát sáng rực rỡ.


Lâm Phong và A Lực không dám dừng lại. Họ chạy liên tục dọc theo con đường mòn tối tăm trong lòng đá granite, vượt qua những đoạn dốc dựng đứng hiểm trở cho đến khi tiếng gầm của gã đao phủ lùi xa hẳn phía sau.


Khi ánh nắng trưa bắt đầu dịu đi, họ đã đứng trước một ngôi lều đất nung nhỏ nằm biệt lập ở bìa rừng, được bao bọc bởi những tảng đá granite khổng lồ cách nhiệt. Đó là nơi ở của Lão A Sâm, người thầy mù dạy sinh tồn kỳ cựu của vùng biên thùy.


Mùi khói than củi ấm áp và mùi nhựa tre lên men nồng nàn tỏa ra từ gian lều. Lão A Sâm đang ngồi xếp bằng trên một phiến đá granite phẳng, đôi mắt mù lòa nhắm nghiền, nhưng đôi tai to bất thường của lão khẽ động đậy khi nghe tiếng bước chân khập khiễng của Lâm Phong từ khoảng cách ba mươi thước.


"Chân trái bị rách ủng da, máu đã thấm ra ngoài ba lớp vải quấn. Lực thở dồn dập, mang theo mùi lưu huỳnh hắc nồng của khí gas rò rỉ. Hai đứa bay vừa thoát chết từ giếng nước ngọt về đúng không?" – Giọng lão A Sâm khàn khàn nhưng vô cùng trầm tĩnh, tĩnh lặng như mặt nước giếng sâu.


Lâm Phong bước đến, quỳ một chân xuống nền đá granite lạnh giá, cúi đầu kính cẩn. "Thưa thầy, Thiết Đầu Sài đã phong tỏa giếng nước ngọt. Chúng mang theo rất nhiều vũ khí sắt lậu. Con và A Lực định đột nhập nhưng suýt bị phát hiện. Nguy hiểm hơn, một đốm lửa xanh hydro đang liếm sát một bụi tre sắt mười năm tuổi cạnh giếng. Áp suất đang tăng lên cực nhanh, con sợ bụi tre đó sẽ nổ tung và phá hủy hoàn toàn mạch nước ngọt."


Lão A Sâm khẽ thở dài, lão đứng dậy, chống cây gậy tre tổ tiên hóa thạch gõ nhẹ xuống đất. Tiếng gõ vang lên thanh thoát, không hề có chút âm sắc kim loại nào.


"Sắt thép là xiềng xích của lòng tham, nhưng trong rừng tre này, nó là ngòi nổ của tử thần. Các ngươi muốn đối phó với Thiết Đầu Sài mà chỉ dựa vào dũng khí cơ bắp của A Lực thì chỉ có con đường chết." – Lão mù quay gương mặt nhăn nheo về phía Lâm Phong. "Phong, ta đã dạy con cách ngửi mùi khí gas, nhưng con vẫn chưa học được cách lắng nghe hơi thở của tre sắt. Mỗi thân tre thép là một bình áp suất sống. Khi khí hydro tích tụ bên trong, thân tre sẽ rung động và phát ra âm thanh. Con phải học được Kỹ thuật nghe tiếng rít áp suất để phán đoán độ căng vỏ tre."


Lão A Sâm bước đến sát một bụi tre sắt nhỏ trồng cạnh lều. Lão áp đôi bàn tay chai sần, dày cộp lên thân tre xám bạc. "Hãy nhắm mắt lại, lắng nghe bằng cả tâm can. Khí nén bên trong thân tre di chuyển qua các đốt tre rỗng sẽ tạo ra những tần số âm thanh khác nhau. Khi áp suất thấp, âm thanh trầm ấm như tiếng gió thổi qua thung lũng. Khi áp suất đạt mức trung bình, tiếng rít sẽ cao dần như tiếng ve sầu mùa hạ. Nhưng khi tiếng rít chuyển sang tần số sắc nhọn, chói tai như tiếng chim gáy bị bóp cổ... đó là lúc vỏ tre đã đạt giới hạn chịu lực cực đại, chỉ cần một va chạm nhỏ cũng sẽ nổ tung."


Lâm Phong nhắm mắt lại. Anh cố gắng gạt bỏ cơn đau nhói buốt từ vết thương ở lòng bàn chân trái, tập trung toàn bộ thính giác nhạy cảm của mình vào thân tre sắt trước mặt. Ban đầu, anh chỉ nghe thấy tiếng gió ngàn rít qua kẽ lá thép lanh lảnh. Nhưng dưới sự chỉ dẫn của lão A Sâm, anh bắt đầu nghe thấy một tiếng u uất u u rất nhỏ, trầm và đều đặn phát ra từ sâu trong lòng thân tre rỗng. Đó là tiếng rung động của khí hydro đang bị nén nhẹ dưới tác động của nhiệt độ buổi chiều.


"Tốt lắm." – Lão A Sâm khẽ gật đầu gù. "Nhưng nghe được chưa đủ. Con phải biết cách di chuyển không tiếng động trên thảm lá tre thép sắc bén để tiếp cận mục tiêu. Ủng da thú của con đã rách, nếu tiếp tục kéo lê chân trên lá thép, ma sát tĩnh điện sẽ kích nổ khí gas ngay dưới chân con. Hãy học Quy tắc di chuyển không ma sát và Trúc diệp phi bộ."


Lão mù bước đi trên thảm lá tre thép rụng đầy quanh lều. Bước chân của lão nhẹ nhàng đến kỳ lạ, hoàn toàn không phát ra một tiếng rột roạt hay lách cách nào. Lâm Phong chăm chú quan sát. Anh nhận ra lão A Sâm không hề kéo lê bàn chân. Mỗi bước đi, lão nhấc thẳng chân lên theo phương thẳng đứng, hạ cả bàn chân xuống một cách dứt khoát nhưng vô cùng nhẹ nhàng, phân bổ đều trọng lượng cơ thể lên gót chân và các đầu ngón chân.


"Trúc diệp phi bộ đòi hỏi con phải cảm nhận được độ đàn hồi của lá tre thép. Đừng chống lại lực cắt của chúng, hãy nương theo chiều cong của lá mà lướt đi." – Lão A Sâm truyền dạy.


Lâm Phong tháo bỏ chiếc ủng da rách, dùng băng vải tẩm nhựa thông khô quấn chặt lấy vết thương ở lòng bàn chân trái để cầm máu và cách điện. Anh bắt đầu luyện tập. Mỗi bước đi nhấc lên hạ xuống dứt khoát trên thảm lá tre thép nhọn hoắt là một thử thách cực hạn đối với ý chí của anh. Vết thương rách da rỉ máu đau nhói mỗi khi anh dồn lực, nhưng Lâm Phong vẫn kiên nhẫn điều hòa nhịp thở Trúc Tâm Quy Nhất, giữ cho cơ thể lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma xám.


Sau hai canh giờ khổ luyện dưới sự giám sát nghiêm khắc của lão A Sâm, Lâm Phong đã có thể di chuyển mười thước trên thảm lá thép mà không tạo ra bất kỳ tiếng động ma sát nào. Đôi mắt anh rực sáng dũng khí.


"Thầy, con phải quay lại giếng nước ngọt cứu em gái." – Lâm Phong trầm giọng nói.


Lão A Sâm im lặng hồi lâu, rồi lão đưa cho Lâm Phong một túi da dê mới chứa đầy bột đá vôi khô mịn. "Hãy nhớ kỹ, bột đá vôi khô hấp thụ hơi ẩm cực nhanh và cách ly oxy tức thời. Nếu đốm lửa xanh hydro bùng phát mạnh, hãy rắc bột vôi để dập tắt hỏa tuyến khẩn cấp. Đi đi, mạch sống của làng đang nằm trong tay con."


Lâm Phong và A Lực lập tức lên đường quay trở lại Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống. Bóng tối bao trùm lấy rừng tre thép, biến những thân tre xám bạc thành những cái bóng đen kịt, lạnh lẽo đứng sừng sững dưới bầu trời đêm dông bão đang tích tụ mây đen từ trường.


Tiến sát đến thung lũng giếng nước ngọt, Lâm Phong áp dụng Quy tắc di chuyển không ma sát kết hợp với Trúc diệp phi bộ. Anh lướt đi cực nhẹ, ủng da quấn vải tẩm nhựa thông khô bám chặt vào các gờ đá sa thạch trơn trượt mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào. A Lực vác rìu đá bám sát phía sau, di chuyển vô cùng cẩn trọng.


Trận địa quanh giếng nước ngọt vẫn bị phong tỏa nghiêm ngặt. Thiết Đầu Sài cùng toán tay sai Thiết Trúc Bang đã thắp ba ngọn đuốc dầu hỏa cắm trên các cọc sắt lậu rỉ sét cắm xung quanh giếng để canh gác đêm. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên bộ giáp sắt thô kệch của gã khổng lồ đang ngồi húp rượu trên một tảng đá sa thạch lớn.


Ngọn lửa xanh hydro rò rỉ ban trưa lúc này đã cháy lan rộng hơn, liếm sát vào gốc một bụi tre sắt mười năm tuổi có vỏ tre căng phồng khí gas nén. Lâm Phong áp tai vào một phiến đá granite gần đó, vận dụng Kỹ thuật nghe tiếng rít áp suất vừa học được.


*U u u u... rít rít rít rít...*


Tiếng rít gió phát ra từ thân tre sắt cổ thụ đã chuyển sang một tần số cực kỳ sắc nhọn, chói tai và dồn dập như tiếng kim loại bị nung đỏ sắp nứt toác.


"Áp suất đã đạt giới hạn đỏ! B bụi tre sắt đó sắp nổ tung!" – Lâm Phong bàng hoàng nhận định trong đầu. Sức nổ từ bụi tre này đủ sức phá hủy toàn bộ kết cấu đá granite bảo vệ giếng nước ngọt, chôn vùi vĩnh viễn long mạch nước sạch của làng.


Lâm Phong khẽ rút một Mũi tên thạch anh trắng bén ngót từ bao đựng tên sau vai, lắp vào dây cung bện xơ gai tẩm dầu dẻo dai của cây cung dâu tằm cổ. Anh cần phải dập tắt ngọn lửa xanh hydro kia trước bằng bột đá vôi khô, sau đó mới tìm cách đối phó với toán lính gác.


Anh khẽ nhích người, chuẩn bị lướt tới gần ngọn lửa. Nhưng lòng bàn chân trái bị thương của anh đột ngột co thắt mạnh do cơn đau nhói buốt bộc phát dữ dội. Lực chân bị lệch, ủng da quấn vải tẩm nhựa thông của anh trượt nhẹ trên một mảng lá tre thép khô rụng.


*Lách cách!*


Tiếng va chạm kim loại nhỏ nhoi nhưng vô cùng sắc bén vang dội trong không gian hầm đá tĩnh mịch.


"Ai đó?" – Thiết Đầu Sài nhạy bén gầm lên, gã bật dậy như một con thú dữ, đôi mắt đỏ ngầu sát khí hướng thẳng về phía bụi tre ẩn nấp của Lâm Phong.


"Bắn chết bọn chuột nhắt cho tao!" – Thiết Đầu Sài vung đại đao sắt rỉ, ra lệnh gầm vang.


Ba tên tay sai của bang lập tức giương những cây cung sắt lậu lực bắn mạnh, bắn loạt tên sắt đầu tiên về hướng tiếng động của A Lực. Những mũi tên sắt xé gió rít gào, lao vun vút trong đêm tối.


Lâm Phong không hề hoảng loạn. Anh lập tức vận hành Trúc diệp phi bộ cực hạn, lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá tre dẹt bay trong gió dông. Anh dùng thân tre sắt dày chịu lực uốn bên cạnh làm lá chắn tự nhiên để chặn các mũi tên sắt của địch.


*Keng! Keng! Keng!*


Những mũi tên sắt của Thiết Trúc Bang va chạm mạnh vào thân tre sắt, tạo ra những tiếng ngân kim loại vang dội chói tai dội ngược vách đá sa thạch. Sức mạnh của mũi tên sắt quá lớn, nhưng vỏ tre sắt quá cứng cáp chịu lực uốn cực tốt đã triệt tiêu hoàn toàn lực xuyên phá.


Một tên tay sai hung tợn ném mạnh một chiếc búa sắt nặng nề nhằm phá hủy các bốt gác gỗ mun rỗng của thợ săn biên thùy lân cận hòng tìm kiếm mục tiêu ẩn nấp.


Lâm Phong áp tai vào vách đá sa thạch, lắng nghe tiếng rít khí nén phát ra từ rễ tre ngầm để tìm hướng di chuyển đẳng thế an toàn nhất cho A Lực tránh bẫy rò điện tĩnh.


"A Lực! Di chuyển sang vách granite bên trái năm bước chân! Tránh xa bãi đất sét ẩm!" – Lâm Phong thét khẽ dứt khoát.


A Lực tuân lệnh tuyệt đối, vác rìu đá nhảy vọt sang vách granite khô ráo ngay trước khi một mũi tên sắt khác của địch găm phập xuống nền đất sét ẩm bên cạnh, tạo ra một luồng điện rò rỉ yếu phóng ngang đất sét.


Lâm Phong giương cung dâu tằm cổ, kéo căng dây cung bện xơ gai tẩm dầu chịu lực uốn cực đại. Anh định bắn một mũi tên gỗ dâu tằm thông thường để đánh lạc hướng Thiết Đầu Sài ra xa khỏi miệng giếng nước ngọt.


*Vút!*


Mũi tên gỗ dâu tằm xé gió bay đi. Nhưng đúng lúc đó, một luồng gió lớn từ cơn dông bão từ trường biên thùy bất ngờ thổi mạnh ngược chiều, thân tên gỗ dâu tằm quá nhẹ không chịu nổi sức cản gió mạnh đã bị thổi lệch quỹ đạo bay, cắm sượt vô hại vào vách đá phía xa.


"Hahaha! Lũ thợ săn nghèo nàn chỉ biết dùng cung gỗ mục!" – Thiết Đầu Sài cười lớn đầy điên cuồng và kiêu ngạo. Gã vung đại đao sắt rỉ, trực tiếp chỉ huy tay sai tiến sát vách đá bao vây Lâm Phong.


Gã khổng lồ vung đao chém mạnh trực diện vai Lâm Phong. Lực chém của đại đao sắt nặng nề xé gió rít gào dã man.


Lâm Phong né tránh dứt khoát nhờ Trúc diệp phi bộ lướt nhẹ góc nghiêng. Đại đao sắt của Thiết Đầu Sài chém hụt, va chạm cực mạnh vào vách đá sa thạch sát bên cạnh Lâm Phong.


*XOẠNG!!!*


Sự va chạm bạo lực giữa đại đao sắt lậu rỉ sét và vách đá sa thạch cứng tạo ra một loạt tia lửa tĩnh điện khổng lồ bắn ra tung tóe ngay cạnh bụi tre sắt mười năm tuổi đang rít gió dữ dội chuẩn bị kích nổ toàn bộ thung lũng sa thạch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!