Nhạc nềnFolk_Roma

Dây Cung Thần Tốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông trút xuống thung lũng biên thùy mỗi lúc một nặng hạt, quất xối xả vào những vách đá sa thạch đỏ đang bốc lên làn hơi ẩm nóng hắc nồng. Dưới ánh chớp tím ngắt rạch đôi bầu trời tích điện, Lâm Phong khập khiễng lê từng bước chân đau đớn trở về phía rìa làng Trúc Gia Trang.


Bàn chân trái của anh nhói lên từng cơn buốt rát. Lớp băng vải tẩm nhựa thông khô quấn quanh vết rách sâu do vạt lá tre thép cắt trúng giờ đây đã ngấm nước mưa lạnh, bắt đầu mềm ra và chảy dẻo, để lộ ra vệt máu loãng đỏ nhạt dính nhớp nháp bên trong chiếc ủng da thú cũ nát. Thế nhưng, nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự giày vò trong lồng ngực anh lúc này.


Nằm trên giường bệnh trong ngôi nhà gỗ bọc đất sét nung xám, em gái nuôi Lâm Tiểu Muội vẫn đang thoi thóp thở từng hơi đứt quãng. Mỗi hơi thở của cô bé đều phát ra tiếng rít khò khè như có hàng ngàn mảnh mạt sắt đang cào xé phế quản. Căn bệnh phổi sắt – hậu quả của việc hít phải bụi kim loại nặng từ nhỏ – đang bùng phát dữ dội do luồng khí hydro độc hại từ pháo đài trạm thuế rò rỉ ra trước đó.


Để dứt điểm Thiết Trúc Bang, khơi thông mạch nước ngọt vĩnh cửu và tìm kiếm nấm dược liệu quý ký sinh trên tre thép tổ tiên cứu mạng Tiểu Muội, Lâm Phong hiểu rõ anh cần phải nâng cấp cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết đạt đến lực kéo và độ chính xác tối đa. Thế nhưng, sau trận chiến bên giếng cổ, thân cung gỗ dâu tằm cổ của cha anh đã bị nứt nẻ dọc thớ gỗ sâu hơn, khiến giới hạn lực uốn của nó sụt giảm nghiêm trọng dưới mức bảy mươi phần trăm. Sợi dây cung bằng gân thú cũ cũng đã bị mục nát do ngấm nước mưa lưu huỳnh.


"Lâm Phong, muốn kéo căng cây cung này một lần nữa mà không làm nó gãy đôi, cậu bắt buộc phải có một sợi dây cung chịu lực uốn cực đại, không co giãn khi gặp mưa ẩm," Thiết Vũ trầm giọng nói khi cô đang ngồi trong lò rèn nguội bí mật của mình, đôi bàn tay khỏe khoắn khéo léo gõ búa thạch anh lên phôi đồng dẻo. "Ở vùng biên thùy này, chỉ có một người dệt được sợi dây cung như thế. Đó là A Mỹ ở Phường Dệt Xơ Gai Trúc Hạ. Nhưng con bé đó tính tình rất kỳ quặc, nó sẽ không giúp cậu nếu không có đủ trao đổi sòng phẳng."


Lâm Phong không chần chừ. Anh khoác chiếc áo giáp da thú rách nát, dắt con Dao xương sừng tê giác xám bên hông, cùng Thiết Vũ tìm đến Phường Dệt Xơ Gai Trúc Hạ nằm ở phía Đông ngôi làng.


Ngôi nhà dệt của Phường dệt Trúc Hạ được xây dựng kiên cố bằng gỗ mun bọc một lớp đất sét nung xám dày mười phân để cách điện hoàn hảo trước sấm sét rò rỉ. Bên trong, tiếng lách cách của khung dệt bằng ngà voi cổ đại vang lên đều đặn, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của đêm giông.


A Mỹ, thiếu nữ mười tám tuổi xinh đẹp nhưng có ánh mắt kiêu kỳ, lạnh lùng, đang thoăn thoắt đưa thoi dệt sợi gai. Cô ngước nhìn Lâm Phong, ánh mắt dừng lại ở vết sẹo bỏng điện chằng chịt trên vai trái và cây cung gỗ dâu tằm nứt nẻ của anh, rồi khẽ hừ một tiếng:


"Lại là một thợ săn muốn đổi mạng lấy danh tiếng sao? Lâm Phong, tôi biết cậu vừa khơi thông mạch nước ngọt tạm thời cho làng. Nhưng quy tắc của Phường dệt Trúc Hạ rất rõ ràng: tôi chỉ dệt dây cung tối thượng cho người mang về được vật liệu xứng đáng. Cây cung dâu tằm của cha cậu cần một sợi dây bện từ mười hai sợi xơ gai mịn tẩm dầu thông nóng. Để cố định đầu khấc dây cung không bị trượt và chống rách thớ gỗ, tôi cần một tấm da bụng mềm nhưng cực kỳ dẻo dai của loài cá sấu khổng lồ ở Đầm Lầy Sắt Rỉ. Hãy mang tấm da cá sấu đầm lầy thô về đây, tôi sẽ dệt dây cung cho cậu."


"Đầm Lầy Sắt Rỉ sao? Nơi đó chứa đầy nước lưu huỳnh độc hại và rỉ sắt ăn mòn da thịt dã man, lại là lãnh địa của bầy cá sấu khổng lồ hung tợn!" – A Lực đứng bên cạnh biến sắc lo lắng.


"Nếu sợ, các người có thể quay về uống nước giếng nhiễm độc mủ tre," – A Mỹ lạnh lùng đáp, tay lại tiếp tục đưa thoi dệt lách cách.


"Tôi sẽ đi." – Lâm Phong kiên định lên tiếng.


Để hỗ trợ Lâm Phong chế tạo đạn dược phi kim loại sắc bén, thợ đục đá bản địa Thạch Đầu đã tự nguyện đi cùng. Thạch Đầu là một người đàn ông trung niên thấp đậm, đôi bàn tay to bè nứt nẻ vì bụi đá thạch anh. Ông vác theo một túi da chứa các khối tinh thể thạch anh trắng thô nhặt từ hang đá vôi granite khô ráo.


"Lâm Phong, cá sấu đầm lầy có lớp sừng lưng dày cứng như thép đúc, mũi tên gỗ thường của cậu sẽ bị gãy vụn ngay khi chạm vào da nó," – Thạch Đầu trầm giọng nói khi hai người bước đi trên Đường mòn Thợ Săn dẫn về phía Đầm Lầy Sắt Rỉ. "Tôi sẽ mài sắc các phiến thạch anh trắng này thành đầu mũi tên nhọn sắc bén có rãnh thoát khí nén dọc thân. Thạch anh trắng phi kim tuyệt đối không tạo ra tia lửa ma sát, nhưng độ cứng của nó đủ để xuyên phá lớp sừng da cá sấu nếu cậu bắn trúng hồng tâm."


Dưới cơn mưa tầm tã bốc mùi lưu huỳnh hắc nồng, Đầm Lầy Sắt Rỉ hiện ra trước mắt họ như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy thứ nước đỏ quạch như máu loãng. Nước đầm lầy ngập tràn quặng sắt vụn rỉ sét và nhựa tre phân hủy, bốc mùi hắc nồng nặc ăn mòn da thịt dã man.


Lâm Phong nghiến chặt răng, lội xuống dòng nước độc ngập đến bắp vế. Ngay khi nước đầm lầy ngấm qua lớp ủng da rách, một cảm giác bỏng rát, buốt nhói như hàng ngàn cây kim châm truyền thẳng vào bắp chân anh. Vết thương rách da ở chân trái bùng lên cơn đau dữ dội, lớp băng vải tẩm nhựa thông khô mềm nhũn ra dưới axit lưu huỳnh. Bàn tay phải bỏng lạnh rộp trắng sưng tấy của anh run lên bần bật, các đầu ngón tay mất đi cảm giác lực kéo nhạy bén. Anh phải dùng hết ý chí tinh thần để giữ vững cây cung dâu tằm nứt nẻ.


*Rào!!!*


Mặt nước đỏ quạch đột ngột rẽ đôi. Một con cá sấu đầm lầy khổng lồ dài hơn hai trượng, lưng bọc những mảng sừng hóa thạch đen bóng như sắt đúc lao vút về phía Lâm Phong.


Con quái vật quật mạnh chiếc đuôi khổng lồ, tạo ra những làn sóng nước độc đỏ quạch chứa rỉ sắt ăn mòn bắn thẳng vào mặt và ngực Lâm Phong. Anh lập tức lướt Trúc diệp phi bộ, né chệch sang một bên vách sa thạch khô ráo, nhưng một lượng nước độc vẫn sượt qua bắp chân khiến da thịt anh lở loét nhẹ, rát buốt tột cùng.


Trong cơn hoảng loạn, Lâm Phong cố vung Dao xương sừng tê giác xám chém mạnh vào flank (hông) con cá sấu khi nó sượt qua.


*KENG! (Một tiếng thịch đục ngầu vang lên)*


Lưỡi dao sừng tê giác va chạm vào lớp sừng lưng hóa thạch quá dày của con quái vật. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến chuôi dao sừng bị mẻ nhẹ một góc, lòng bàn tay phải bỏng lạnh của Lâm Phong chấn động dữ dội, rách da rỉ máu loãng đau buốt tận xương tủy. Con dao suýt nữa tuột khỏi tay anh.


"Không thể cận chiến! Lớp sừng lưng của nó quá cứng!" – Lâm Phong thầm nghĩ, anh lùi nhanh lên một gờ đá granite nhô ra.


Anh nhận thấy con cá sấu đầm lầy tuy có lớp giáp lưng dày cứng như thép đúc, nhưng phần da bụng dưới nước lại mềm mại và đôi mắt của nó hoàn toàn không có lớp sừng bảo vệ.


Lâm Phong giương cây cung gỗ dâu tằm nứt nẻ bằng bàn tay phải bỏng lạnh sưng tấy. Cơn đau truyền thẳng lên bả vai trái có vết sẹo bỏng điện mười năm trước, khiến anh suýt nữa buông cung. Anh nín thở điều hòa nhịp thở Trúc Tâm Quy Nhất, kéo căng dây cung dâu tằm đạt bảy mươi phần trăm giới hạn lực uốn. Anh nhắm bắn chính xác một mũi tên gỗ dâu tằm thường vào mắt trái con quái vật.


*PHẬP! Nghe một tiếng sực giòn giã.*


Mũi tên gỗ ghim chặt vào mí mắt trái con cá sấu, máu độc đỏ sẫm phun trào. Con quái vật gầm rú điên cuồng, quật đuôi mạnh làm sạt lở một mảng sa thạch bọc rỉ sắt. Nó lật ngửa bụng lên mặt nước, thrashing (giãy giụa) điên cuồng để cố giật đứt mũi tên gỗ, để lộ ra phần da bụng màu vàng nhạt mềm mại.


"Lâm Phong! Nhận tên thạch anh!" – Thạch Đầu hét lớn từ trên vách đá.


Ông vừa hoàn thành việc dùng búa đá mài nhẵn sắc bén các phiến thạch anh trắng, khéo léo lắp chặt vào thân tên gỗ dâu tằm dẻo dai bằng nhựa thông khô. Ông ném mạnh mũi tên thạch anh trắng về phía Lâm Phong.


Lâm Phong chộp lấy mũi tên thạch anh mới tinh. Đầu mũi tên thạch anh lấp lánh ánh sáng trắng đục sắc bén như dao cạo, dọc thân tên có đục ba rãnh thoát khí nén tinh xảo để giảm lực cản gió.


Lâm Phong nắp tên vào cung dâu tằm nứt nẻ. Anh dồn toàn bộ lực cánh tay dẻo dũng mãnh còn lại, kéo căng dây cung dâu tằm vượt qua giới hạn bảy mươi phần trăm lực kéo. Thân cung gỗ dâu tằm rên rít lên những tiếng *răng rắc* khô khốc, vết nứt dọc thớ gỗ rạn rộng thêm một đường mảnh nguy hiểm sát đầu khấc.


Anh thả tay.


*VÚT!*


Mũi tên thạch anh trắng xé gió bay vút đi, vẽ nên một đường cong hoàn hảo dưới mưa giông, găm phập sâu hoắm xuyên phá hoàn hảo lớp da bụng mềm mại của con cá sấu đầm lầy, cắm thẳng vào tim con quái vật.


Con cá sấu khổng lồ shuddered (co giật) mạnh một cái rồi đổ rạp xuống dòng nước đỏ quạch, máu độc loang lổ nhuộm sẫm cả một vùng đầm lầy sắt rỉ.


Lâm Phong khụy gối xuống tảng sa thạch, thở dốc một cách nhọc nhằn. Da hai bắp chân anh lúc này đã bị nước suối lưu huỳnh độc hại ăn mòn lở loét nhẹ, rát buốt tột cùng do dầm nước ngập suốt hai canh giờ liên tục săn cá sấu. Nhưng anh vẫn gượng dậy, cùng Thạch Đầu khéo léo lột lấy tấm da bụng mềm mại, dẻo dai chịu lực uốn cực tốt của con quái vật mang về Phường Dệt Xơ Gai Trúc Hạ.


Trở lại ngôi nhà gỗ bọc đất sét nung của Phường dệt, A Mỹ nhìn tấm da cá sấu đầm lầy thô bám đầy mùi lưu huỳnh hắc nồng, ánh mắt kiêu kỳ của cô lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc nể phục dũng khí phi kim của gã thợ săn trẻ.


"Được lắm. Cậu đúng là một thợ săn dũng cảm của Trúc tộc," – A Mỹ dịu giọng nói. "Hãy ngồi xuống để tôi dệt dây cung cho cậu."


A Mỹ bắt đầu quy trình chế tạo dây cung gai tẩm dầu thông nóng một cách tỉ mỉ và thủ công tinh tế.


Cô tước lấy những sợi xơ gai mịn nhất từ thân cây gai trồng ven suối nước ngọt sạch mạch granite. Bàn tay thon dài của cô thoăn thoắt lựa chọn ra mười hai sợi xơ gai có độ dài đồng đều, thớ sợi dẻo dai chịu lực kéo cực tốt. Cô đặt mười hai sợi xơ gai lên khung dệt bằng ngà voi cổ đại mài nhẵn bóng không ma sát, bắt đầu bện dệt chặt chẽ chúng lại với nhau theo cấu trúc xoắn kép chịu lực uốn cực lớn.


Trong lúc đó, cô chuẩn bị công thức tẩm dầu bảo quản dây cung chống thấm nước. Trên chiếc lò đất sét nung dã chiến không dùng lửa trần (nung nóng bằng nhiệt lượng than củi cháy chậm), cô đun chảy một hỗn hợp gồm ba phần nhựa thông khô lấy từ thông đá cổ thụ và một phần mỡ cừu dẻo dai cách điện.


"Nhựa thông khô sẽ tạo lớp màng bảo vệ cứng cáp cách điện tuyệt đối và chống thấm nước mưa ẩm," – A Mỹ vừa khuấy đều hỗn hợp lỏng óng ánh màu hổ phách vừa giải thích. "Nhưng nhựa thông nguyên chất rất giòn dưới nhiệt độ lạnh bão sét. Việc pha thêm mỡ cừu dẻo dai sẽ giữ cho sợi gai luôn mềm mại, đàn hồi tốt và tuyệt đối không bị co giãn biến dạng khi gặp thời tiết ẩm ướt sương mù của rừng tre."


Khi hỗn hợp dầu thông nóng chảy bốc mùi hắc nhẹ thơm dịu, A Mỹ đem sợi dây cung gai vừa bện xong ngâm ngập vào nồi gốm nung trong suốt một canh giờ. Sợi dây cung hấp thụ hoàn toàn dầu nóng, chuyển sang màu hổ phách đậm lấp lánh dẻo dai. Cô kéo căng sợi dây trên khung dệt ngà voi để sấy khô và thuộc mềm bằng nước vôi sa thạch.


Sau cùng, cô dùng tấm da bụng cá sấu đầm lầy thô mài sắc cạnh bọc chặt lấy hai đầu khấc của dây cung để chống mài mòn và triệt tiêu hoàn toàn ma sát tĩnh điện khi lắp vào đầu khấc cung gỗ dâu tằm.


Chiếc dây cung tối thượng đã hoàn thành.


Thiết Vũ giúp Lâm Phong lắp dây cung mới vào cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết. Cô dùng một đòn bẩy bằng gỗ mun chịu lực lớn để uốn cong thân cung dâu tằm nứt nẻ một cách khéo léo, tránh làm nứt gãy thớ gỗ cổ thụ, rồi nêm chặt hai đầu khấc bọc da cá sấu của dây cung vào.


Khi sợi dây cung gai tẩm dầu thông vừa khít hoàn hảo vào thân cung dâu tằm cổ, Lâm Phong cầm cây cung nâng cấp lên. Lực kéo của cây cung lúc này đã được khôi phục hoàn toàn, thậm chí còn mạnh mẽ dũng mãnh hơn xưa, tương đương lực kéo một trăm mười cân dẻo dai phi kim hoàn toàn.


Lâm Phong giơ cây cung lên, dùng ngón tay phải bọc găng da cá sấu khẽ gảy nhẹ vào sợi dây cung gai tẩm dầu để thử độ căng đàn hồi.


*TÙNG... U u u...*


Một âm thanh trầm ấm, dạt dào vang lên từ sợi dây cung, tạo thành một luồng sóng âm tần số thấp rung động nhẹ lan tỏa ra không gian.


Ngay khi tiếng ngân của dây cung vừa phát ra, một hiện tượng kỳ lạ và hãi hùng diễn ra ngoài cửa sổ.


Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn bão sét từ trường, toàn bộ bụi tre thép cổ thụ mọc sát rìa làng Trúc Gia Trang bỗng nhiên đung đưa xào xạc một cách đồng nhịp. Những thân tre sắt to bằng cột đình rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít gió cộng hưởng u uất u u theo đúng tần số âm thanh trầm ấm của sợi dây cung vừa gảy. Cả khu rừng tre thép rộng lớn ngoài bìa rừng như đang sống dậy, hòa nhịp thở cùng cây cung gỗ dâu tằm của người thợ săn trẻ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!