Mạch Nước Nhiễm Độc
Cơn mưa giông trút xuống thung lũng biên thùy mỗi lúc một nặng hạt, quất xối xả vào những vách đá sa thạch đỏ đang bốc lên làn hơi ẩm nóng hắc nồng. Dưới ánh chớp tím ngắt rạch đôi bầu trời tích điện, Lâm Phong cõng Lâm Tiểu Muội khập khiễng lao đi trên Đường mòn Thợ Săn.
Bàn chân trái của anh nhói lên từng cơn buốt rát. Lớp băng vải tẩm nhựa thông khô quấn quanh vết rách sâu do lá tre thép cắt trúng giờ đây đã ngấm nước mưa lạnh, bắt đầu mềm ra và chảy dẻo, để lộ ra vệt máu loãng đỏ nhạt dính nhớp nháp bên trong chiếc ủng da thú cũ nát. Thế nhưng, nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp gì so với sự giày vò trong lồng ngực anh lúc này.
Nằm trên lưng anh, Tiểu Muội thoi thóp thở từng hơi đứt quãng. Gương mặt cô bé mười tuổi trắng bệch dưới làn nước mưa, đôi môi tím tái và lồng ngực phập phồng một cách nhọc nhằn. Mỗi hơi thở của cô bé đều phát ra tiếng rít khò khè như có hàng ngàn mảnh mạt sắt đang cào xé phế quản. Căn bệnh phổi sắt – hậu quả của việc hít phải bụi kim loại nặng từ nhỏ – đang bùng phát dữ dội do luồng khí hydro độc hại từ pháo đài trạm thuế rò rỉ ra trước đó.
"Cố lên, Tiểu Muội... Anh hai đưa em về làng sắc thuốc..." – Lâm Phong nghiến chặt răng, giọng anh khàn đặc, hòa lẫn vào tiếng sấm rền vang dội vách núi.
Bàn tay phải của anh, nơi bị bỏng lạnh rộp trắng do luồng khí nén giãn nở cực độ từ chiếc van đồng thau ở Hang Thở Khí lúc chập tối, giờ đây sưng tấy lên và mất hoàn toàn cảm giác lực. Mỗi khi ngón tay vô tình chạm vào thân cây cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết đang đeo trên vai, một cơn đau buốt tận xương tủy lại truyền thẳng lên bả vai trái, nơi có vết sẹo bỏng điện chằng chịt từ mười năm trước. Thân cung dâu tằm cổ mộc mạc ấy, sau cú kéo căng quá tải dưới bão sét để bắn chiêu thức Tam tiễn liên kích cứu Tiểu Muội, giờ đây đã xuất hiện thêm một vết rạn nứt dọc thớ gỗ sâu hơn, khiến giới hạn lực uốn của nó sụt giảm nghiêm trọng dưới mức bảy mươi phần trăm.
Phía sau anh, A Sáng khoác chiếc áo da báo cát chống thấm nước, tay siết chặt cuộn dây gân thú đầm lầy, liên tục ngoái lại cảnh giác đề phòng toán tuần tra của Trương Long.
Khi ba người vượt qua khúc quanh cuối cùng của hẻm đá granite để tiến vào rìa làng Trúc Gia Trang, một cảnh tượng hỗn loạn và bi thương đập vào mắt họ.
Trời đã về khuya, nhưng cả ngôi làng không một ánh đèn nào được thắp lên. Thay vào đó, hàng trăm dân làng đang chen chúc, khóc lóc thảm thiết dưới màn mưa tầm tã xung quanh Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang. Tiếng la hét, tiếng chửi rủa và tiếng khóc nghẹn ngào của những đứa trẻ nhiễm độc phổi sắt tạo nên một bầu không khí tang thương đến nghẹt thở.
"Có chuyện gì thế này?" – A Lực từ trong bóng tối lao ra, gương mặt chân chất của gã thợ đốn củi ngập tràn sự hoảng loạn, bắp tay cuồn cuộn nổi gân xanh đang siết chặt chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân.
Trưởng thôn Lý Đại Hải bước ra từ đám đông, râu tóc bạc phơ của lão sũng nước mưa, gương mặt hiền từ hằn sâu những nếp nhăn lo âu tột độ. Lão run rẩy chỉ tay về phía miệng giếng đá cổ:
"Lâm Phong... Thiết Trúc Bang... Sài Bá đã ra tay rồi! Để trả thù việc chúng ta phá hủy trạm thuế và giải cứu Tiểu Muội, gã đã sai Độc Cô lão đầu đổ hàng chục bình mủ độc tre thép lỗi xuống giếng nước ngọt của làng!"
Lâm Phong bàng hoàng. Anh nhẹ nhàng đặt Tiểu Muội vào lòng bà góa tốt bụng Trương góa phụ, rồi bước nhanh về phía miệng giếng.
Dưới ánh chớp sáng lòa của cơn bão sét, dòng nước giếng vốn dĩ trong vắt, mát ngọt chảy từ mạch ngầm sâu dưới lòng đất giờ đây đã biến thành một thứ dung dịch đỏ quạch như máu loãng, sủi bọt khí xám xịt và bốc lên mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc xen lẫn mùi rỉ sắt ăn mòn da thịt dã man.
"Độc Cô lão đầu... gã tàn ác đến mức muốn diệt đường sống của cả ngôi làng sao?" – A Sáng phẫn nộ gầm lên, bàn tay siết chặt cuộn dây gân thú đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
Mủ độc tre thép thực chất là chất lỏng pyrophoric tự nhiên có tính kiềm cực mạnh, chứa hàm lượng kim loại nặng và axit lưu huỳnh đậm đặc cực kỳ nguy hiểm. Đây là nguồn phế thải lỗi sinh ra trong quá trình Thiết Trúc Bang nấu nhựa tre lậu bằng các lò đất sét dã chiến. Độc Cô lão đầu đã biến tính thứ chất thải này thành một loại độc dược thực vật hóa cực mạnh để bôi lên vũ khí sắt lậu nhằm răn đe thợ mỏ trốn chạy. Giờ đây, hàng trăm lít mủ độc ấy đã ngấm sâu vào lòng giếng đá cổ.
"Tránh ra! Để tôi dùng than hoạt tính lọc nước!" – Một thợ mỏ trẻ tuổi hoảng loạn vác một bao than củi mun lớn định đổ xuống giếng để lọc độc.
"Dừng lại! Không được lọc bằng cách đó!" – Lâm Phong hét lên ngăn cản.
Nhưng đã quá muộn. Gã thợ mỏ đã đổ cả xô nước đỏ quạch vừa múc lên qua một màng lọc bằng vải gai chứa than hoạt tính thường. Ngay khi dòng nước đỏ chạm vào màng lọc, một tiếng xèo xèo ghê rợn vang lên. Tính kiềm và axit lưu huỳnh cực mạnh của mủ độc tre thép lập tức ăn mòn màng vải gai và hòa tan hoàn toàn cấu trúc than hoạt tính thường trong vòng ba hơi thở. Thứ nước chảy ra dưới đáy phễu vẫn đỏ quạch, thậm chí còn bốc khói xám ăn mòn cả chiếc máng gỗ mun chịu lực bên dưới.
"Không thể lọc bằng phương pháp thông thường." – Lâm Phong trầm giọng.
Anh quỳ xuống bên vũng nước tràn, bàn tay phải bỏng lạnh run nhẹ khẽ bóp một nhúm Bột đá vôi khô từ chiếc túi bảo mệnh đeo hông, rồi rắc đều vào bát nước đỏ quạch vừa múc lên.
*Xèo! Xèo!*
Một phản ứng hóa học thực tế diễn ra ngay lập tức. Bột đá vôi (canxi cacbonat) gặp axit sắt rỉ và lưu huỳnh trong mủ độc bắt đầu sủi bọt kịch liệt, tỏa ra nhiệt lượng nhẹ và kết tủa thành những mảng cặn màu xám đen lắng xuống đáy bát gốm. Dòng nước bên trên dần chuyển từ màu đỏ quạch sang màu xám đục, mùi hắc nồng của lưu huỳnh giảm đi rõ rệt.
"Bột đá vôi có thể trung hòa axit sắt và kết tủa một phần kim loại nặng," – Lâm Phong đứng dậy, gương mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị. "Nhưng lượng mủ độc Độc Cô lão đầu đổ xuống quá lớn, đá vôi chỉ có thể xử lý tạm thời các mẫu nước nhỏ. Toàn bộ thành giếng đá cổ đã hấp thụ độc tố, nguồn nước ngọt này... đã bị hủy hoại hoàn toàn."
Dân làng nghe vậy càng khóc lóc thảm thiết hơn. Không có nước sạch, căn bệnh phổi sắt của Tiểu Muội và hàng chục đứa trẻ trong làng sẽ chuyển biến xấu thành bạo bệnh chỉ trong vòng một ngày tới. Mạch nước ngọt của giếng này vốn là mạch sống duy nhất của Trúc Gia Trang giữa vùng đất ngập tràn sắt rỉ đầm lầy.
"Chúng ta vẫn còn một cơ hội."
Một giọng nói lầm lì, khàn khàn vang lên từ góc tối của đám đông. Lão nhân ngoài 50 tuổi, da dẻ khô ráp xám xịt như đất sét nung bước ra. Đó là Lục Đầu, thợ đào giếng kỳ cựu nhất vùng biên thùy. Đôi mắt sâu hoắm của lão sáng lên dưới vành mũ rơm rộng vành, tay lão đang chống chiếc gậy dò mạch nước bằng gỗ dâu tằm cổ thụ có bịt đầu bằng sừng tê giác xám.
Lục Đầu nhìn Lâm Phong, gật đầu bày tỏ sự kính trọng trước dũng khí cứu người của anh, rồi trầm giọng giải thích:
"Giếng đá cổ bị nhiễm độc là do nó được đào sát tầng sa thạch mềm, dễ bị thẩm thấu chất độc từ đầm lầy sắt rỉ. Nhưng theo Nguồn gốc giếng nước ngọt truyền lại từ tổ tiên, sâu dưới lòng đất Trúc Gia Trang có một mạch nước ngầm ngọt sạch chảy xuyên qua lòng đá granite phi kim loại. Đá granite có cấu trúc tinh thể đặc khít, tuyệt đối không thấm nước rỉ sét hay mủ độc của Thiết Trúc Bang. Nếu chúng ta tìm thấy và khơi thông được mạch granite này, làng ta sẽ có nguồn nước ngọt vĩnh cửu."
"Lão Lục! Mạch granite sâu hàng chục trượng dưới lòng đất, làm sao dò tìm được giữa đêm giông bão này?" – Trưởng thôn Lý Đại Hải lo âu hỏi.
Lục Đầu không trả lời bằng lời. Lão giơ chiếc gậy gỗ dâu tằm cổ thụ lên, ánh mắt quắc thước nhìn Lâm Phong:
"Cần một người có thính giác nhạy bén nhất để cùng lão thực hiện Phương pháp dò mạch nước ngầm sạch. Lâm Phong, tai của cậu nghe được tiếng rít áp suất của tre sắt, cậu có dám cùng lão đi dò long mạch đá không?"
"Cháu sẵn sàng." – Lâm Phong dứt khoát gật đầu. Anh quay sang dặn dò A Lực: "A Lực, cậu ở lại canh gác giếng cũ, tuyệt đối không cho ai uống nước nhiễm độc. A Sáng, hãy giúp Trương góa phụ đưa Tiểu Muội vào nhà gỗ bọc đất sét nung của cháu để tránh bão sét."
Lâm Phong bám theo Lục Đầu tiến về phía vách đá granite dựng đứng nằm ở phía Tây ngôi làng. Cơn bão sét vẫn gầm rú trên đầu, gió thổi mạnh qua các tán lá tre thép tạo ra những tần số âm thanh siêu âm u uất rợn người dọc các khe đá sa thạch.
Lục Đầu dừng lại trước một vách đá granite xám xịt, cao sừng sững không có một bóng tre thép nào mọc xung quanh. Lão hít một hơi thật sâu, vận hành phương pháp thở điều hòa nhịp tim dẻo dai, rồi giơ chiếc gậy gỗ dâu tằm bịt đầu sừng tê giác xám lên.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Lục Đầu gõ mạnh gậy vào vách đá. Tiếng gõ vang lên khô khốc, đục ngầu. Lão di chuyển vài bước, gõ tiếp vào một vị trí khác.
"Lâm Phong, lắng nghe thật kỹ," – Lục Đầu thì thầm, tai lão áp sát vào mặt đá lạnh buốt. "Đá granite đặc khít không chứa nước sẽ phát ra tiếng 'boong boong' thanh mảnh, nhọn sắc. Sa thạch mềm chứa cát sẽ phát ra tiếng 'bịch bịch' nặng nề. Nhưng nếu sau vách đá granite có một mạch nước ngầm chảy qua lòng rỗng, tiếng gõ sẽ cộng hưởng tạo thành âm thanh 'oàng oàng' trầm ấm và có độ rung tần số thấp kéo dài. Hãy dùng tai của cậu để bắt lấy tần số đó."
Lâm Phong nhắm mắt lại. Anh vận hành bí thuật thính giác mà lão A Sâm đã dạy, lọc bỏ tiếng sấm rền vang dội vách núi và tiếng rít gió siêu âm từ Khe Đá Rít lân cận. Anh áp tai trái – tai vẫn còn nhói đau và rỉ máu loãng do chấn thương siêu âm trước đó – vào bề mặt granite nhám lạnh.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ của Lục Đầu truyền qua thớ đá granite, dội thẳng vào màng nhĩ của Lâm Phong.
Lần gõ thứ nhất: Tiếng *boong boong* sắc nhọn, khô khốc. Đá đặc không có nước.
Lần gõ thứ hai: Tiếng *bịch bịch* đục ngầu của tầng sa thạch xốp bám đầy rỉ sắt.
Lục Đầu kiên nhẫn di chuyển gậy dọc theo một khe nứt địa chất hẹp nghiêng bốn mươi lăm độ. Lão gõ mạnh đầu sừng tê giác xám vào một gờ đá granite nhô ra sát chân vách núi.
*Cộc! Oàng... oàng...*
Mắt Lâm Phong đột ngột mở to. Một luồng âm thanh tần số thấp, trầm ấm và rung động nhẹ lan tỏa qua mặt đá granite, truyền vào da mặt và tai anh. Nó không phải tiếng rít gió căng thẳng của áp suất khí hydro, mà là một tiếng vang rỗng, dạt dào và dẻo dai của dòng nước chảy ngầm đang va đập vào lòng hang đá granite sâu thẳm.
"Chính là chỗ này!" – Lâm Phong thốt lên, tay anh chỉ chính xác vào gờ đá granite nhô ra. "Tiếng nước chảy rất mạnh, cách mặt đá này khoảng năm thước, nằm sâu dưới tầng sa thạch bọc ngoài."
Lục Đầu nở một nụ cười hiếm hoi trên gương mặt khắc khổ: "Tốt lắm! Thính giác của cậu đúng là món quà của Trúc tộc. Mạch nước ngọt granite sạch nằm ngay sau vách sa thạch bọc ngoài này."
Lão lập tức huýt sáo ra hiệu. A Lực bắp tay cuồn cuộn dẫn theo hai thợ mỏ quy thuận vác theo búa đá thạch anh và các nêm gỗ mun chịu lực uốn chạy đến.
"Đào ở gờ đá này! Phải đập vỡ lớp sa thạch bọc ngoài để chạm tới mạch granite!" – Lục Đầu chỉ huy.
A Lực gầm lên một tiếng dũng mãnh, vung chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân bổ mạnh vào vách sa thạch nứt nẻ.
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Những mảng đá sa thạch đỏ giòn vụn vỡ ra dưới sức mạnh phi thường của gã thợ đốn củi. Hai thợ mỏ quy thuận dùng nêm gỗ mun chịu lực đóng sâu vào các kẽ nứt địa chất để bẩy các khối đá lớn ra ngoài. Họ phải làm việc hoàn toàn bằng công cụ gỗ đá phi kim loại để tránh tuyệt đối việc tạo ra tia lửa ma sát tĩnh điện, bởi lẽ xung quanh khu vực này vẫn có những sợi rễ tre thép rò rỉ khí gas nhẹ bốc mùi hắc loãng.
Thế nhưng, tai biến bất ngờ ập đến.
Khi một thợ mỏ quy thuận cố gắng bẩy một khối sa thạch lớn bám đầy rỉ sắt ở phía trên cao, một dòng chất lỏng màu đỏ quạch, bốc mùi hắc lưu huỳnh cực mạnh đột ngột rò rỉ ra từ kẽ nứt đất sét phía trên, chảy xối xả xuống bắp tay trần của gã.
"Á!!!"
Gã thợ mỏ hét lên đau đớn, chiếc nêm gỗ mun rơi khỏi tay gã. Dòng mủ độc tre thép lỗi rò rỉ từ giếng cũ đã thẩm thấu qua tầng đất sét ẩm bên trên, ăn mòn da thịt gã ngay lập tức. Da bắp tay gã phồng rộp lên, cháy sém một mảng đỏ tấy và bốc khói xám nhẹ do tính kiềm ăn mòn cực mạnh.
"Mủ độc tre thép rò rỉ từ phía trên! Tất cả lùi lại!" – Lục Đầu biến sắc hét lớn.
Lâm Phong lập tức lướt tới. Bàn tay phải bỏng lạnh của anh đau buốt nhói rát khi anh cố bóp mạnh Túi bột đá vôi bảo mệnh đeo hông. Anh phun rắc một lượng lớn bột đá vôi khô lên bắp tay đang bốc khói của gã thợ mỏ quy thuận.
*Xèo! Xèo!*
Bột đá vôi phản ứng tỏa nhiệt nhẹ với mủ độc, trung hòa hoàn toàn tính kiềm ăn mòn trên da gã thợ mỏ trước khi nó kịp ăn sâu vào cơ bắp. Lâm Phong nhanh chóng dùng nước suối granite mát rưới sạch bã vôi kết tủa xám đen trên tay gã, rồi đắp một nắm thảo dược đắng giã nhỏ của Tam Muội lên vết thương để làm dịu cơn bỏng rát.
"Hai người bị ngộ độc nhẹ da tay, hãy lui về hầm đất nung ngay!" – Lâm Phong ra lệnh cho hai thợ mỏ quy thuận đang mặt mày xám ngoét vì sợ hãi.
Trận địa đào giếng chỉ còn lại Lâm Phong, Lục Đầu và A Lực. Mủ độc tre thép rò rỉ từ phía trên tạo thành một dòng nước đỏ quạch chảy dọc theo vách sa thạch bọc ngoài, chặn đứng lối đào chính diện.
"Lớp sa thạch bọc ngoài quá dày và đang bị nhiễm độc rò rỉ, rìu đá của chúng ta không thể đập vỡ nó mà không tiếp xúc với mủ độc," – A Lực khàn giọng, mồ hôi hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên vòm ngực trần nổi bắp thịt.
Lục Đầu nhìn vách đá sa thạch bọc ngoài đang rỉ nước đỏ, gương mặt lão đăm chiêu suy nghĩ. Lão gõ nhẹ gậy dâu tằm vào gờ granite nhô ra bên dưới dòng rò rỉ:
"Mạch granite đặc khít nằm ngay dưới chân gờ đá này. Chúng ta không cần đào trực diện vách sa thạch nhiễm độc. Sa thạch là loại đá trầm tích mềm, có các thớ nứt nẻ dọc tự nhiên. Nếu chúng ta dùng nêm gỗ mun chịu lực đóng vào thớ nứt bên dưới gờ granite, chúng ta có thể mượn lực uốn uốn lượn để bẩy nứt vỡ toàn bộ mảng sa thạch bọc ngoài từ dưới lên mà không chạm vào dòng mủ độc."
"Cháu hiểu rồi!" – Lâm Phong sáng mắt.
Anh nhặt chiếc nêm gỗ mun chịu uốn lớn bọc mỡ cừu cách điện của A Bảo chế tạo. Dù bàn tay phải bỏng lạnh sưng tấy đau nhói rát buốt, anh vẫn nghiến chặt răng, dùng tay trái siết chặt chiếc Rìu đá thô sơ của cha.
Anh bước lên bằng ủng sồi bọc cao sồi cách điện, lướt nhẹ không tiếng động trên thảm lá tre thép nhọn nhờ kỹ năng Trúc diệp phi bộ. Anh đặt chiếc nêm gỗ mun chính xác vào kẽ nứt dọc của thớ sa thạch dưới gờ granite.
"A Lực! Đập mạnh vào nêm gỗ!" – Lâm Phong hét lớn.
A Lực vung rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân, dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp thô dũng mãnh đập mạnh vào đuôi nêm gỗ mun.
*CỘP!!!*
Một tiếng động trầm đục vang lên vách đá. Chiếc nêm gỗ mun lún sâu vào kẽ nứt sa thạch một phân. Dòng mủ độc đỏ quạch rò rỉ phía trên bị lực ép cơ học đẩy chệch hướng chảy ra ngoài.
*CỘP!!! CỘP!!!*
A Lực đập liên tiếp ba búa ngàn cân. Lực đàn hồi dẻo dai của gỗ mun chịu lực truyền xung lực cơ học cực đại vào thớ sa thạch giòn.
*RẮC!!!*
Một vết nứt khổng lồ chạy dọc từ dưới chân gờ granite lên đỉnh vách sa thạch bọc ngoài. Toàn bộ mảng sa thạch dày hai thước bám đầy rỉ sắt đỏ và mủ độc rò rỉ nứt toác ra, đổ sụp xuống đất bùn nhão tạo thành một đống đổ nát sa thạch đỏ quạch.
Ngay phía sau mảng sa thạch vừa sụp đổ, lộ ra một bề mặt đá granite xám bạc đặc khít lấp lánh tinh thể thạch anh trắng. Giữa khe nứt tự nhiên của lòng đá granite, một dòng nước mát lạnh, trong vắt như pha lê đột ngột phun trào ra ngoài xối xả.
*Ào ào ào!!!*
Dòng nước ngọt ngầm sạch phun mạnh ra tạo thành một vòi nước mát lạnh cao hơn ba thước, hoàn toàn không có một chút mùi lưu huỳnh hắc nồng hay vệt màu đỏ quạch nào của mủ độc tre thép. Nước chảy qua kẽ đá granite tinh khiết, tỏa ra hơi lạnh buốt sảng khoái xua tan đi bầu không khí ngạt thở của độc tố.
"Thành công rồi! Mạch nước ngọt ngầm granite sạch!" – A Lực reo hò điên cuồng, gã vục cả hai tay múc dòng nước trong vắt uống một ngụm lớn. "Ngọt lắm! Mát lạnh và hoàn toàn sạch sẽ!"
Lục Đầu quỳ xuống bên dòng nước phun trào, lão nâng niu dòng nước mát lạnh bằng đôi bàn tay chai sần, nước mắt lão hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng:
"Tổ tiên bảo hộ... Mạch nước ngọt granite phi kim loại không bị nhiễm độc... Trúc Gia Trang cứu được rồi... Dân làng cứu được rồi!"
Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, anh khuỵu gối xuống bên dòng nước mát. Anh múc một bát nước trong vắt, rắc thử vài hạt bột đá vôi khô vào kiểm tra. Bát nước hoàn toàn tĩnh lặng, không hề sủi bọt hay kết tủa xám đen. Đây là nguồn nước ngọt sạch tuyệt đối đạt tiêu chuẩn để sắc thuốc thảo dược cứu mạng Lâm Tiểu Muội và dập tắt bệnh phổi sắt cho cả làng.
Dân làng Trúc Gia Trang từ xa chứng kiến dòng nước trong vắt phun trào đã ùa tới reo hò, khóc lóc trong niềm vui sướng tột độ của sự hồi sinh mạch sống.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Lục Đầu đứng dậy, lão cầm chiếc gậy dò mạch nước gõ nhẹ dọc theo hướng chảy ngầm của khe nứt granite. Gương mặt lão nhân ngoài 50 tuổi đột ngột đanh lại, nếp nhăn lo âu hằn sâu hơn dưới vành mũ rơm rộng vành. Lão nhìn theo hướng chảy của mạch nước ngầm dẫn ngược lên phía sườn núi phía Bắc, nơi sương mù sương bạc lấp lánh đang bao phủ dày đặc.
Lâm Phong nhận ra sự bất thường, anh bước tới bên cạnh Lục Đầu, trầm giọng hỏi:
"Lão Lục, có điều gì không ổn sao? Mạch nước ngọt đã khơi thông rồi mà?"
Lục Đầu thở dài một tiếng đầy nặng nề. Lão chỉ chiếc gậy gỗ dâu tằm về phía vách đá sa thạch cực dày nằm sát ranh giới phía Bắc của làng, nơi những ngọn tre thép khổng lồ của Thiết Trúc Bang đang đung đưa xào xạc rít gió dữ dội dưới bão sét:
"Lâm Phong... dòng nước ngọt ngầm granite này chảy rất mạnh, nhưng hiện tại nó chỉ thoát ra qua một kẽ nứt granite hẹp dốc đứng. Để khơi thông hoàn toàn và mở rộng mạch ngầm này thành một nguồn nước ngọt vĩnh cửu không bị sụt lún địa tầng chôn vùi, chúng ta bắt buộc phải đục thông một vách đá sa thạch cực dày nằm sâu dưới lòng đất."
Lão dừng lại một nhịp, giọng lão run lên vì áp lực nặng nề:
"Vách đá sa thạch cực dày đó... nằm ngay sát dưới chân long mạch đất của Tổng đàn Thiết Trúc Bang do Sài Bá trấn giữ. Nếu chúng ta đục đá sa thạch ở đây, tiếng động cơ học va đập sẽ truyền thẳng lên phía trên vách đá. Sài Bá và tay sai bọc sắt lậu của gã sẽ phát hiện ra ngay lập tức, và gã sẽ không ngần ngại kích nổ toàn bộ rễ tre sắt cổ thụ để chôn vùi chúng ta cùng long mạch nước ngọt này vĩnh viễn."
Lâm Phong đứng lặng đi dưới màn mưa xối xả. Gió bão sét rít gào liên hồi qua kẽ lá tre thép nhọn, tỏa mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc từ hướng sào huyệt của kẻ thù dội lại.
Để có được nguồn nước ngọt vĩnh cửu cứu sống em gái và cả ngôi làng biên thùy, người thợ săn trẻ mang cung tên gỗ dâu tằm bị tổn thương nặng nề giờ đây phải đối mặt với một lựa chọn sinh tử: dấn thân trực diện vào sào huyệt nguy hiểm nhất của Thiết Trúc Bang để khai thông long mạch đá sa thạch cực dày dưới họng súng bạo lực của Sài Bá.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!