Nhạc nềnFolk_Roma

Giải Cứu Trong Đêm Giông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông trút xuống như trút thác, quất điên cuồng vào những vách đá sa thạch đỏ của vùng biên thùy phía Bắc. Trên trời cao, những đám mây bão tích điện từ trường dày đặc cuộn xoáy như một lòng chảo khổng lồ bốc mùi ozone hắc nồng. Sét đánh liên hồi, từng luồng chớp tím sẫm rạch đôi màn đêm, phóng luồng điện cao áp xuống những ngọn tre thép ngoài bìa rừng. Tiếng sấm nổ vang rền dội vào vách núi granite, tạo nên những chuỗi âm thanh u uất rợn người.


Đứng trên sàn gỗ mun chịu lực của chòi canh gác số 3, Lâm Phong khẽ điều hòa nhịp thở nông và ngắn. Bộ giáp da cá sấu đầm lầy thuộc tẩm nhựa thông khô mới tinh bó sát vào hông vai anh, mang lại một cảm giác ấm áp và vững chãi kỳ lạ. Lớp đệm gốm sứ tinh xảo lót bên trong lồng ngực khẽ phập phồng theo từng hơi thở, che chở cho vết sẹo bỏng điện chằng chịt trên vai trái của anh – chứng tích đau thương từ vụ nổ tre thép mười năm trước cướp đi sinh mạng người cha Lâm Thiết.


Thế nhưng, những vết thương cũ trên cơ thể anh đang đồng loạt biểu tình dưới cái lạnh buốt của mưa rừng. Chân trái anh nhói lên từng cơn buốt rát; vết rách sâu do vạt lá tre thép cắt trúng dù đã được quấn chặt bằng băng vải tẩm nhựa thông khô, nay gặp nước mưa lạnh bắt đầu mềm ra, rỉ ra những vệt máu loãng đỏ nhạt dính nhớp dưới ủng da thú cũ nát. Tai trái anh vẫn còn lùng bùng, thỉnh thoảng rỉ ra một vệt máu loãng ấm nóng, di chứng từ tiếng rít siêu âm cộng hưởng của Khe Đá Rít dội lại. Đáng ngại nhất là bàn tay phải của anh. Lòng bàn tay bị rách da, rộp trắng và rỉ máu do bỏng lạnh hydro nén giãn nở cực độ từ chiếc van đồng thau ở Hang Thở Khí lúc chập tối. Mỗi khi anh cố nắm chặt các ngón tay, một cơn đau buốt tận xương tủy lại truyền thẳng lên bả vai, khiến thân cung dâu tằm cổ mộc mạc trong tay trái khẽ run nhẹ.


"Lâm Phong, vết bọt khí bột đá vôi khô của Tiểu Bảo đang bị nước mưa xóa dần dọc đường mòn rồi," A Sáng thì thầm hớt hải, mình khoác chiếc áo da báo cát chống thấm nước, tay siết chặt cuộn dây gân thú đầm lầy. "Chúng ta phải hành động ngay trước khi Trương Quý nhận ra có điều bất thường."


A Hoa khẽ miết đôi giày da cá sấu tẩm nhựa thông khô xuống sàn gỗ, đôi mắt sắc sảo rực lên dũng khí: "Tôi sẽ dẫn dụ toán kỵ binh nhẹ của Trương Hổ. Hãy tin vào bộ chân Trúc diệp phi bộ của tôi."


Lâm Phong gật đầu dứt khoát. Anh khẽ nâng chiếc La bàn đồng rỉ sét bọc gốm cách điện lên. Kim từ tính bên trong xoay tròn điên cuồng do từ trường quặng sắt lậu của trạm thuế phía trước dội lại, nhưng vỏ gốm sứ cách điện hóa sứ nguyên vẹn đã bảo vệ anh khỏi những tia sét rò rỉ ngầm dưới đất ẩm.


"Xuất phát!" Lâm Phong trầm giọng.


Như một bóng ma xám, A Hoa lao vút khỏi chòi gác. Cô lướt đi mờ ảo trên thảm lá tre thép sắc nhọn bằng kỹ năng Trúc diệp phi bộ, phân bổ đều trọng lượng cơ thể lên đôi ủng da cá sấu để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động và ma sát tĩnh điện. Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cô đã xuất hiện sát vành đai ngoài của Trạm thu thuế rìa rừng.


"Có kẻ đột kích! Đuổi theo!"


Tiếng hét phẫn nộ của lính gác vang lên. Trương Hổ lập tức chỉ huy toán kỵ binh nhẹ phi nước đại đuổi theo bóng dáng của A Hoa. Ngựa chiến của chúng bọc móng da sồi cách ma sát dẫm rầm rập lên dốc sa thạch trơn trượt. Thế nhưng, chúng không thể ngờ rằng A Sáng đã mai phục sẵn từ trước. Khi toán kỵ binh lao vào hẻm đá hẹp, A Sáng dứt khoát giật mạnh sợi dây gân thú bện mỡ cừu.


*Bựt! Rắc!*


Hệ thống bẫy sập phi kim bằng những thanh Gỗ mun chịu lực bật lên với lực đàn hồi khủng khiếp. Những chiếc thòng lọng gân thú siết chặt lấy cổ chân ngựa chiến, bẻ gãy móng da sồi chịu uốn lớn. Ba con ngựa chiến đi đầu đổ rạp xuống đất bùn sa thạch, kéo theo cả toán kỵ binh giáp đồng ngã nhào vào nhau trong tiếng la hét hỗn loạn. Đội hình truy đuổi của Trương Hổ bị tắc nghẽn hoàn toàn trong hẻm núi hẹp.


Tận dụng khoảng trống đó, Lâm Phong áp dụng Quy tắc di chuyển không ma sát, nhấc chân thẳng đứng lướt nhanh từ vách đá granite phía sau trạm thuế. Đá granite phi kim hoàn toàn không dẫn điện, giúp anh né tránh được những dòng điện rò rỉ ngầm đang phóng ngang dọc trên đất sét ẩm dưới cơn bão sét.


Anh tiếp cận bức tường đá sa thạch phía sau pháo đài trạm thuế. Khứu giác nhạy bén của anh đột ngột co thắt khi ngửi thấy mùi hydro rò rỉ nồng nặc phát ra từ chuồng ngựa bọc sắt lậu rỉ sét của trạm thuế bên cạnh. Nơi đây đang tích tụ một lượng tĩnh điện khổng lồ do bão sét giật mạnh.


Lâm Phong khéo léo leo qua ô cửa sổ đá hẹp, đột nhập vào bên trong hầm ngầm của trạm thuế. Không khí trong hầm tối tăm, ẩm ướt và nồng nặc mùi mủ tre rỉ sét.


"Lâm Phong! Cậu thực sự dám đến đây tự nộp mạng sao?"


Một giọng nói hống hách, xảo quyệt vang lên từ góc hầm đá. Lâm Phong nheo mắt nhìn qua màn đêm le lói ánh chớp. Trương Quý đang đứng đó, gương mặt gầy gò lộ rõ vẻ tàn bạo dưới ánh sáng xanh lập lòe của ngọn đuốc dầu hỏa cầm trên tay trái. Tay phải gã đang siết chặt thanh kiếm đồng quân dụng, lưỡi kiếm sắc bén áp sát vào cổ họng mảnh mai của Lâm Tiểu Muội.


Tiểu Muội gầy gò, yếu ớt bị xích chặt vào chiếc cột gỗ mun chịu lực bằng sợi xích sắt lậu rỉ sét. Đôi môi cô bé mười tuổi tím tái, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy đau đớn do căn bệnh phổi sắt hành hạ dưới bầu không khí ngạt khí hydro độc hại.


"Anh hai... chạy mau... đây là bẫy..." Tiểu Muội thều thào, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi loang lổ trên gương mặt lấm lem.


"Câm miệng!" Trương Quý nghiến răng, dí mạnh lưỡi kiếm đồng khiến cổ Tiểu Muội rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Gã trợn mắt nhìn Lâm Phong, gầm lên: "Giao nộp cây cung dâu tằm của cha cậu ra đây! Sau đó tự trói tay lại, nếu không tôi sẽ cắt đứt cuống họng con ranh này ngay lập tức!"


Lâm Phong đứng im như một bức tượng đá granite. Lòng bàn tay phải bị bỏng lạnh rách da của anh co thắt dữ dội, máu loãng rỉ ra thấm đỏ cả lớp băng vải quấn tay tẩm nhựa thông. Anh khẽ liếc nhìn con Dao xương sừng tê giác xám dắt hông. Nếu anh lao tới cận chiến bằng dao xương sừng, lính canh đứng quá sát rào sắt lậu rỉ sét bên cạnh sẽ phát hiện ra chuyển động tĩnh điện, kích hoạt tia lửa ma sát gây nổ tung toàn bộ hầm ngầm chứa khí hydro rò rỉ này. Tấn công cận chiến là tự sát cho cả anh và Tiểu Muội.


Anh buộc phải dùng đến cung thuật tầm xa. Nhưng thân cung dâu tằm của Lâm Thiết đang bị rạn nứt dọc thân nặng nề, lực kéo bị giới hạn nghiêm trọng dưới mức tám mươi phần trăm. Lòng bàn tay phải bỏng lạnh của anh cũng đang run lên mất cảm giác lực kéo nhạy bén.


"Sao hả? Không dám động đậy đúng không?" Trương Quý cười sằng sặc đầy đắc ý. "Thằng ranh thợ săn nghèo nàn, cậu nghĩ cung gỗ của cậu nhanh hơn kiếm đồng của tôi sao?"


Lâm Phong không trả lời. Anh thầm vận hành bí pháp hô hấp tĩnh tâm Trúc tộc, ép nhịp tim đập chậm lại để triệt tiêu sự run rẩy ở các đầu ngón tay phải. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái cầm cung dâu tằm lên, tay phải khéo léo kẹp ba Mũi tên thạch anh trắng dẻo dai vào kẽ ngón tay.


Anh quan sát kỹ lưỡng bốt gác gỗ mun chịu lực phía sau Trương Quý. Sát cạnh bốt gác đó là một bụi tre sắt cổ thụ đang rít gió dữ dội – dấu hiệu của một bình áp suất khí nén hydro đã đạt giới hạn đỏ cực hạn. Đây chính là bẫy nổ tự nhiên vĩ đại nhất mà thiên nhiên ban tặng dưới đêm giông bão.


Lâm Phong nhắm mắt một phần mười giây để cảm nhận hướng gió rò rỉ khí gas thổi ngược qua kẽ đá sa thạch. Anh mở mắt, ánh mắt lạnh lùng sắc bén như dao cạo.


Anh kéo dây cung dệt xơ gai tẩm dầu thông.


*Rắc nhẹ.*


Thân cung gỗ dâu tằm rên rỉ một tiếng rạn nứt khô khốc dọc thớ gỗ. Cơn đau buốt rát từ vết bỏng lạnh rách da lòng bàn tay phải dội thẳng lên bả vai trái, khiến Lâm Phong nghiến chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu tươi. Anh khống chế lực kéo chính xác ở mức bảy mươi lăm phần trăm – giới hạn đỏ cuối cùng trước khi thân cung dâu tằm cổ bị nứt gãy hoàn toàn.


*Phựt! Chíu! Chíu! Chíu!*


Chiêu thức Tam tiễn liên kích được kích hoạt dứt khoát. Ba mũi tên thạch anh trắng xé gió rít bay vút ra trong đêm tối, vẽ nên ba đường cong hoàn hảo phi kim loại tuyệt đối.


*Cộc! Cộc! Phập!*


Hai mũi tên đầu tiên găm phập vào chốt giữ của bốt gác gỗ mun, phá vỡ cấu trúc chịu lực uốn khiến bốt gác đổ sập xuống chắn lối kỵ binh tiếp viện của địch. Mũi tên thạch anh trắng thứ ba, mang theo toàn bộ dũng khí và kỹ năng Viễn trình kích bạo của Lâm Phong, găm phập chính xác vào phần vỏ mỏng căng phồng rỉ nhựa của bụi tre sắt mười năm tuổi sát gốc.


*BÙM!!!*


Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ pháo đài đá sa thạch. Áp suất khí nén hydro tích tụ cực hạn trong thân tre sắt bị xé rách lớp vỏ kim loại hóa dưới lực xuyên phá của đầu thạch anh trắng. Luồng khí nén giãn nở cực độ tạo thành một vụ nổ nhiệt nhôm khổng lồ, bùng phát ngọn lửa xanh rực sáng rực rỡ không khói giữa đêm giông.


Xung lực vụ nổ thổi bay rào sắt lậu rỉ sét, tạo nên cơn mưa mảnh tre sắt sắc nhọn như mảnh đạn gốm sứ quét qua trận địa tốc độ cao. Giáp nhẹ của lính gác trạm thuế bị mảnh tre sắt cắt rách nát loang lổ máu tươi, chúng gào thét hoảng loạn ngã đổ rạp.


Trương Quý bị luồng hơi nóng khổng lồ hất văng bạt ra vách đá sa thạch phía sau, ngọn đuốc dầu hỏa trên tay gã rơi xuống đất bùn nhão tắt ngúm, thanh kiếm đồng quân dụng rơi keng keng đầy nhục nhã.


"Tiểu Muội!"


Lâm Phong hét lớn, dùng kỹ năng Trúc diệp phi bộ lướt tới như một cơn gió xám. Anh rút nhanh con Dao xương sừng tê giác xám từ hông, chém đứt sợi xích sắt lậu đang trói chặt em gái nuôi.


Nhưng ngay lúc đó, một cơn mưa mảnh tre sắt sắc nhọn từ vụ nổ thứ hai của bụi tre lân cận đang bay vút thẳng về phía lưng của Lâm Tiểu Muội. Không một chút chần chừ, Lâm Phong xoay người che chắn cho em gái, giơ cánh tay trái mang Khiên vỏ tre sắt rụng lên đỡ gạt trực diện.


*Rắc! Rắc! Bùm!*


Tấm khiên ghép vỏ tre sắt rụng chịu lực va đập cơ học cực lớn đã bị rạn nứt nứt nẻ nặng nề từ trước, nay chịu thêm chấn động của vụ nổ thứ hai đã hoàn toàn nứt vỡ thành trăm mảnh vụn vô hại. Cánh tay trái của Lâm Phong bị tê dại hoàn toàn do xung lực dội ngược, nhưng anh đã bảo vệ an toàn tuyệt đối cho Lâm Tiểu Muội không bị thương tích tổn hại.


Anh nhanh chóng bế xốc Tiểu Muội lên, bọc cô bé trong tấm da cá sấu đầm lầy cách điện cách nhiệt của bộ giáp mới, rồi lao nhanh ra ngoài lối thoát hiểm vách đá granite phía sau.


Thế nhưng, khi anh vừa bước chân ra khỏi hầm đá trạm thuế, một bóng người mập mạp béo tốt đeo đầy nhẫn ngọc bích xuất hiện trên bốt gác đá trung tâm dưới ánh chớp tím lạnh lẽo. Đó là Quan thuế trưởng Trương Phách! Gương mặt gã méo mó vì phẫn nộ tột độ khi chứng kiến pháo đài đá trạm thuế bị tàn phá nặng nề và kho chứa nhựa lậu bị kích nổ.


"Lũ thợ săn khốn khiếp! Trương Long! Đâu rồi!" Trương Phách điên cuồng gào thét qua tiếng sấm sét rền vang dữ dội trên đầu. "Truy sát chúng! Bắn tên lửa tẩm dầu hỏa cho tôi! Thiêu rụi toàn bộ khu rừng này, chôn vùi lũ chuột nhắt đó ngay lập tức!"


Dưới cơn giông bão từ trường gào thét dữ dội, Trương Long dẫn đầu toán lính canh trạm thuế tàn bạo xuất hiện từ phía sau rào chắn, tay lăm lăm những cây cung đồng bọc cán gỗ dâu tằm. Chúng đồng loạt châm lửa trần vào những mũi tên sắt tẩm dầu hỏa đỏ rực, chuẩn bị bắn loạt hỏa tiễn điên cuồng đuổi theo nhóm thợ săn đang rút lui vào sâu trong rừng tre đầy khí gas hydro dễ nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!