Kế Hoạch Đột Kích Trạm Thuế
Mưa bão gầm rú như muốn xé toạc bầu trời biên cương phía Bắc. Trên Đường mòn Thợ Săn ngoằn ngoèo bám dọc theo vách đá granite xám xịt, Lâm Phong kéo lê bước chân khập khễnh xuyên qua màn nước xối xả. Cơn mưa rừng buốt lạnh quất thẳng vào mặt, nhưng lồng ngực anh lại nóng rực như có lửa đốt. Chân trái nhói lên từng cơn đau buốt rát; vết rách sâu do vạt lá tre thép dạo trước cắt trúng dù đã được quấn chặt bằng băng vải tẩm nhựa thông khô, nay gặp nước mưa lạnh bắt đầu mềm ra, rỉ ra những vệt máu loãng đỏ nhạt dính nhớp dưới ủng da thú cũ nát.
Đáng sợ hơn là bàn tay phải của anh. Lòng bàn tay rách da, rộp lên những mảng trắng bệch do vết bỏng lạnh từ luồng khí nén hydro giãn nở đột ngột qua chiếc van đồng thau ở Hang Thở Khí lúc chập tối. Mỗi lần anh cố nắm chặt các ngón tay, một cơn đau buốt tận xương tủy lại truyền thẳng lên bả vai, khiến vết sẹo bỏng điện mười năm trước trên vai trái co rút lại đầy đau đớn. Tai trái anh vẫn còn lùng bùng, thỉnh thoảng rỉ ra một vệt máu loãng ấm nóng, di chứng từ tiếng rít siêu âm cộng hưởng của Khe Đá Rít dội lại.
Thế nhưng, Lâm Phong không thể dừng lại. Khứu giác nhạy bén của một thợ săn rừng sâu giúp anh nhận ra vệt bọt khí màu trắng đục loang lổ trên đất bùn sa thạch dưới chân. Đó là dấu vết bột đá vôi khô của Tiểu Bảo. Cậu học trò dũng cảm mồ côi mười hai tuổi của anh, trước khi bị Trương Quý quất gục bằng roi da bọc gai sắt rỉ sét, đã kịp bóp nát túi bột bảo mệnh đeo hông rải lên móng ngựa của chúng. Bột đá vôi gặp nước mưa ẩm phản ứng tỏa nhiệt nhẹ, để lại những vết bọt sủi tăm đục ngầu dọc đường mòn – một long mạch định vị vô giá dẫn thẳng về phía Trạm thu thuế rìa rừng.
Lâm Phong nghiến chặt răng, tay trái siết chặt cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết. Thân cung gỗ dâu tằm cổ mộc mạc không chứa một chi tiết kim loại nào, vốn dĩ dẻo dai dũng dũng mãnh, giờ đây đã lộ rõ một vết nứt dọc rạn nứt sém đen sẫm chạy dài sau cú kéo căng tối đa dưới giông bão trước đó. Lực uốn kéo của cây cung lúc này đã bị giới hạn nghiêm trọng dưới mức tám mươi phần trăm; nếu anh cố tình kéo căng quá mức, thân gỗ dâu tằm cổ sẽ lập tức nứt gãy hoàn toàn.
Sau gần nửa canh giờ băng rừng vượt dốc sa thạch, Lâm Phong rốt cuộc cũng tiếp cận được chòi canh gác số 3. Chòi canh dựng bằng những khúc gỗ mun chịu lực đen bóng, nằm biệt lập trên một vách đá granite cao dốc đứng sát rìa ngoài của Trúc Gia Trang. Đây là điểm tiền tiêu quan sát tầm xa an toàn tuyệt đối trước sấm sét rò rỉ ngầm nhờ kết cấu phi kim và vị trí nằm hoàn toàn trên mạch đá granite không dẫn điện.
"Lâm Phong! Vào đây mau!"
Một tiếng gọi thì thầm đè thấp giọng nhưng đầy hớt hải vang lên từ phía trên chòi gỗ. Lâm Phong bám vào thang tre, dùng lực cánh tay trái kéo cơ thể mệt mỏi leo nhanh lên sàn chòi gác.
Dưới mái lá chòi canh sạt lở một góc do gió bão, hai bóng người đang đứng đợi sẵn trong bóng tối che khuất. Người vừa gọi anh là A Sáng, thợ săn bẫy thú hai mươi tuổi gầy gò nhưng di chuyển nhanh nhẹn như sóc, mình khoác chiếc áo da báo cát chống thấm nước, hông dắt cuộn dây gân thú đầm lầy dài mười trượng dẻo dai. Người còn lại là A Hoa, nữ thợ săn tài năng mười chín tuổi của làng bên, dáng người thanh mảnh gọn gàng, tóc tết sát đầu, đôi chân mang đôi giày da cá sấu tẩm nhựa thông khô giúp cô di chuyển cách ma sát tĩnh điện tuyệt đối trên thảm lá tre thép sắc nhọn.
"Tiểu Bảo thế nào rồi?" Lâm Phong khàn giọng hỏi, lồng ngực phập phồng thở dốc.
"A Lực đã đưa thằng bé đến nhà Lão y sư Trình cấp cứu rồi. Vết thương bả vai rách sâu lắm, mất máu nhiều, nhưng may mắn giữ được mạng," A Sáng trả lời, ánh mắt láo liên quan sát màn mưa sấm chớp ngoài chòi gác. "Nhưng Tiểu Muội... Trương Quý đã dẫn lính trạm thuế nhét con bé vào xe thồ bọc sắt lậu đưa thẳng về Trạm thu thuế rìa rừng rồi. Lính tuần tra của Triệu Quảng đang siết chặt vòng vây rìa làng để săn lùng cậu."
A Hoa bước tới, đôi mắt sắc sảo cương trực nhìn thẳng vào Lâm Phong: "Chúng tôi biết tin Ngụy Binh phản bội chỉ điểm hầm đất sét nhà cậu nên đã lập tức tập hợp ở đây. Lâm Phong, tối hậu thư của Trương Quý bắt cậu tự trói tay đến nộp mạng là một cái bẫy chịu chết vô điều kiện. Chúng ta không thể tấn công trực diện pháo đài đá của chúng được. Trạm thuế đó xây bằng đá sa thạch vững chắc bọc rào sắt lậu rỉ sét, kỵ binh bọc giáp đồng dẻo tuần tra ráo riết bên ngoài, tấn công thẳng là tự sát."
Lâm Phong im lặng một giây, gương mặt anh lạnh lùng như đá sa thạch cổ đại. Anh chậm rãi rút con Dao xương sừng tê giác xám từ hông ra, dùng lưỡi dao sắc bén vạch một sơ đồ phòng thủ thô sơ của Trạm thu thuế rìa rừng lên nền đất sét nung của chòi gác dưới ánh chớp tím của bão sét từ trường.
"Trương Phách và Trương Quý tin rằng tối hậu thư sẽ buộc tôi phải tự trói mình đến chịu chết. Đó là sai lầm ngu muội của chúng," Lâm Phong trầm giọng chỉ vào sơ đồ đất sét nung. "Chúng ta sẽ dùng chiến thuật du kích thợ săn. A Sáng, bốt gác tầm cao của trạm thuế có tầm nhìn bao quát toàn bộ lối ra Đường mòn Thợ Săn. Chúng ta không thể tiếp cận nếu bốt gác đó còn hoạt động."
A Sáng ghé sát mắt nhìn sơ đồ, lẩm nhẩm tính toán: "Tầm nhìn của bốt gác đá đó rộng tới hai trăm thước, lại bọc rào sắt lậu rỉ sét tích điện tĩnh mạnh bão sét. Làm sao chúng ta phá được nó mà không bị phát hiện?"
Lâm Phong rút chiếc La bàn đồng rỉ sét của cha bọc gốm cách điện từ túi da dê ra. Nhờ có lớp đất sét nung xám mịn bọc kín vỏ ngoài do Tiểu Mộc nung khô hóa sứ cách điện hoàn hảo, chiếc la bàn lúc này không còn bị rò rỉ điện tích tĩnh dưới bão sét nữa, nhưng kim từ tính bên trong vẫn đang quay loạn xạ do vùng từ trường quặng sắt lậu khổng lồ của trạm thuế phía trước dội lại.
"Tôi sẽ dùng cung gỗ dâu tằm bắn Mũi tên thạch anh trắng từ cự ly trăm năm mươi thước ngoài tầm bắn của chúng," Lâm Phong gõ nhẹ đầu ngón tay phải bỏng lạnh xuống thân la bàn bọc gốm. "Thạch anh trắng phi kim mài sắc cạnh tuyệt đối không tạo ra ma sát tĩnh điện khi va chạm rào sắt lậu. Tôi sẽ nhắm bắn chính xác vào vỏ mỏng của bụi tre sắt quá tải áp suất mọc sát cạnh bốt gác đá. Sức nổ từ túi khí hydro của bụi tre sẽ phá hủy hoàn toàn bốt gác, tạo màn sương khói bụi mù mịt đánh sập tầm nhìn của chúng."
A Hoa gật đầu dứt khoát, đôi mắt cô rực sáng: "Kế hoạch hay! Nhưng kỵ binh nhẹ của Trương Hổ sẽ lập tức phi nước đại ra ngoài truy tìm thợ săn. Ngựa chiến của chúng bọc móng da sồi cách ma sát, di chuyển rất nhanh dốc sa thạch."
"Đó là lúc cô ra tay, A Hoa," Lâm Phong nhìn cô gái trẻ. "Cô làm chủ kỹ năng di chuyển không tiếng động Trúc diệp phi bộ tốt nhất vùng biên này. Tôi muốn cô dùng tốc độ cao lướt đi mờ ảo trên thảm lá tre thép để thu hút toán kỵ binh nhẹ của Trương Hổ đuổi theo. Dụ chúng hướng về phía bãi đất sét ẩm tích điện tĩnh sát rìa thung lũng sương mù."
"Tôi sẽ lo phần chặn hậu của chúng," A Sáng láu lỉnh cười lạnh, tay vỗ mạnh vào cuộn dây gân thú đầm lầy đeo hông. "Tôi sẽ bện thòng lọng gân thú dẻo dai bọc mỡ cừu cách điện, đặt hệ thống bẫy sập hoàn toàn phi kim bằng những thanh Gỗ mun chịu lực dập nát móng chân ngựa chiến. Chỉ cần ngựa chiến của chúng giậm trúng, lực bật gỗ mun chịu uốn lớn sẽ bẻ gãy chân ngựa lập tức ngã đổ rạp, làm tắc nghẽn hoàn toàn đội hình kỵ binh của Trương Hổ."
Đúng lúc đó, một tiếng rầm rập vang lên dưới chân thang tre chòi gác. Bóng dáng lực lưỡng của A Lực vác chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân bọc cán da thú dày bước lên sàn chòi, thở hồng hộc dầm mưa.
"Lâm Phong! Tôi đã đưa Tiểu Bảo đến nhà Lão y sư Trình an toàn rồi!" A Lực khàn giọng nói, tay chỉ vào chiếc xe kéo gỗ mun thô kệch bôi mỡ cừu trơn tru gác dưới chân vách đá. "Để tôi mang chiếc xe kéo gỗ mun thồ đá đi theo hỗ trợ vận tải càn quét trạm thuế! Tôi sẽ dùng rìu đá đập vỡ cổng bọc sắt của chúng!"
Lâm Phong lập tức lắc đầu ngăn cản dứt khoát: "Không được, A Lực. Xe kéo gỗ mun quá cồng kềnh và di chuyển quá chậm trên địa hình dốc sa thạch trơn trượt dưới mưa xối xả này. Tiếng động ma sát từ bánh xe thồ gỗ mun sẽ khiến kỵ binh tuần tiễn của Triệu Quảng phát hiện ra chúng ta từ khoảng cách trăm thước trước khi tiếp cận trạm thuế. Hơn nữa, chúng trang bị tên lửa tẩm dầu hỏa rẻ tiền, chỉ cần một mũi tên lửa bắn trúng, chiếc xe thồ gỗ mun bôi mỡ cừu của cậu sẽ bùng cháy ngọn lửa xanh thiêu rụi toàn bộ kế hoạch. Cậu phải ở lại làng canh gác bảo vệ giếng nước ngọt sạch cùng dân làng."
A Lực nghẹn lời, gã cúi đầu nhìn chiếc rìu đá mài mẻ nhẹ lưỡi đá của mình, đành phải nghiến răng chấp nhận chỉ huy chiến thuật của Lâm Phong để bảo toàn lực lượng.
Lâm Phong quay sang kiểm tra lại trang bị đạn dược phi kim của mình. Anh lấy ra ba Mũi tên thạch anh trắng dẻo dai từ bao đựng tên đeo chéo vai. Đây là số lượng mũi tên thạch anh trắng chế tạo thủ công cực kỳ khan hiếm do thợ đục đá Thạch Đầu mài sắc đầu thạch anh trắng lắp thân gỗ dâu tằm nhẹ của Lâm Khải đẽo gọt. Mỗi đầu thạch anh trắng mài nhọn hoắt óng ánh sáng dưới ánh chớp, có rãnh thoát khí nén dọc thân đầu tên để tránh lực dội ngược khi xuyên phá vỏ tre sắt căng áp.
Anh đặt một mũi tên lên dây cung dệt xơ gai tẩm dầu thông dẻo dai, cố gắng kéo nhẹ thân cung dâu tằm bị rạn nứt để thử lực căng đàn hồi.
*Rắc nhẹ.*
Một tiếng kêu rạn nứt li ti phát ra từ thớ gỗ dâu tằm cổ khiến Lâm Phong giật mình nới lỏng tay kéo. Lòng bàn tay phải bị bỏng lạnh rách da sưng tấy của anh lập tức rỉ ra một vệt máu loãng đỏ tươi thấm đẫm băng vải quấn tay, nhói lên một cơn đau buốt rát thấu xương tủy làm anh run bần bật bả vai trái.
"Chết tiệt... lực uốn của thân cung dâu tằm bị rạn nứt nặng nề này thực sự không thể chịu nổi lực kéo quá tám mươi phần trăm," Lâm Phong thầm rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh vã ra trên trán trộn lẫn với nước mưa buốt giá. "Bàn tay phải của mình cũng bị bỏng lạnh mất cảm giác bám giữ dây cung. Nếu bắn lệch chỉ một phân vào vách đá granite quá cứng, đầu thạch anh trắng sẽ vỡ vụn vô hại và bốt gác trạm thuế sẽ không thể kích nổ."
Sự chuẩn bị chiến thuật đầy rủi ro này đè nặng lên vai nhóm thợ săn nghèo nàn. Họ đang phải đối đầu với một pháo đài quân sự vững chắc bọc đá kiên cố của quan thuế Trương Phách bằng những công cụ phi kim loại thô sơ nhất.
"Để tôi bện gia cố thêm một lớp xơ gai tẩm dầu thông nóng quanh vết nứt cung dâu tằm cho cậu," A Sáng ái ngại nhìn vết nứt rộng dọc thân cung của Lâm Phong.
"Không kịp nữa rồi. Thời gian đến bình minh chỉ còn chưa đầy hai canh giờ nữa," Lâm Phong lạnh lùng lắc đầu, tay trái anh nhanh chóng quấn chặt thêm một vòng băng vải ướt tẩm nhựa thông khô quanh lòng bàn tay phải bỏng lạnh rách da của mình để cố định lực kéo cung. "Trương Quý đang canh giữ Tiểu Muội bằng xích sắt lậu. Chúng ta phải xuất phát ngay lập tức dưới đêm giông bão này."
A Hoa siết chặt chuôi dao xương sừng tê giác xám bọc da cá sấu đeo hông, đôi giày da cá sấu tẩm nhựa thông khô của cô miết chặt xuống sàn chòi gỗ mun chịu lực đầy dứt khoát: "Tôi đã sẵn sàng. Tôi sẽ di chuyển theo hướng Đường mòn Thợ Săn granite để tiếp cận vành đai ngoài trạm thuế dụ địch."
Khi ba người thợ săn dũng cảm chuẩn bị phóng mình bước xuống thang tre chòi gác lao vào màn mưa giông sấm sét bão bùng ngoài bìa rừng, một tiếng động ma sát nhẹ phát ra từ thân gỗ mun chịu lực dưới chân vách đá granite khiến tất cả đồng loạt giật mình đề phòng.
Lâm Phong lập tức giương cung dâu tằm bị nứt nặng nhắm bắn chính xác mũi tên thạch anh trắng xuống bóng tối chân vách đá sa thạch. Con Dao xương sừng tê giác xám dắt hông anh cũng sẵn sàng rút ra cận chiến không tiếng động.
"Là tôi! Đừng bắn!"
Một giọng nói cương nghị nhưng run rẩy vì lạnh vang lên từ dưới bóng tối vách đá dốc đứng.
Dưới ánh chớp tím lạnh lẽo xé rách bầu trời đêm từ trường, một bóng người mảnh khảnh đang cố gắng bám vào gờ granite leo nhanh lên chòi gác. Đó là Thiết Vũ!
Nữ thợ rèn hai mươi mốt tuổi dầm mưa xối xả, gương mặt cô bợt bạt đi vì mệt mỏi nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn rực sáng dũng khí kiên định. Cổ chân bị thương kẹt tre sắt dạo trước của cô dù vẫn còn khập khiễng dưới lớp băng da cá sấu cách điện, nhưng cô vẫn dũng cảm leo vách đá hiểm trở để tìm Lâm Phong.
Trên hai bắp tay thon gọn của Thiết Vũ đang ôm khư khư một vật phẩm bọc kín trong tấm da cá sấu đầm lầy khổng lồ nguyên vẹn chống dẫn điện cực kỳ quý giá.
"Thiết Vũ? Sao cô lại đến đây? Cổ chân cô chưa hồi phục hoàn toàn!" Lâm Phong hạ cánh cung dâu tằm xuống, vội vàng bước tới đỡ lấy cô gái trẻ lên sàn chòi gỗ mun.
Thiết Vũ thở dốc, bọt mưa bám đầy trên bờ mi thanh tú của cô. Cô không trả lời câu hỏi của anh, chỉ dứt khoát đặt vật phẩm bọc da cá sấu đầm lầy lên phiến sa thạch phẳng giữa chòi gác, rồi tự tay mở lớp da bọc bên ngoài ra.
Một bộ giáp da cá sấu đầm lầy thuộc tẩm nhựa thông khô mới tinh hiện ra dưới ánh chớp từ trường lấp lánh màu hổ phách óng ánh sẫm.
Bộ giáp được Thiết Vũ và học trò Tiểu Mộc cật lực chế tạo thủ công suốt đêm trong hang rèn nguội bí mật. Từng mảng da cá sấu đầm lầy khổng lồ dày ba lớp có lớp sừng hóa thạch chống cắt xước từ lá tre thép nhọn đã được thuộc cực mềm bằng nước vôi sa thạch, khâu ghép tinh xảo bằng kim khâu xương cá sấu không để lộ đường chỉ, quét tẩm đều ba lớp nhựa thông khô và mỡ cừu cách điện tuyệt đối, chống nước mài mòn hoàn hảo dọc thân hông vai.
"Lâm Phong, tôi biết cung dâu tằm của cha cậu bị nứt nặng, lực kéo bị giảm sụt nghiêm trọng dưới bão sét," Thiết Vũ nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô khàn đặc nhưng ấm áp vô cùng. "Bộ giáp da cá sấu này cách điện cách nhiệt hoàn hảo, có lớp đệm gốm sứ tinh xảo chịu nhiệt cực tốt lót lồng ngực vai hông. Nó sẽ bảo vệ lồng ngực và bả vai trái của cậu trước những mũi tên đồng bọc cán gỗ dâu tằm của lính canh trạm thuế. Cậu phải mặc nó vào ngay lập tức!"
Thiết Vũ bước sát lại gần, đôi bàn tay thon dài thoăn thoắt bám đầy vết bỏng rèn hỏa lò rực đỏ của cô khéo léo giúp Lâm Phong khoác bộ giáp da cá sấu tẩm nhựa thông khô vừa khít hông vai của anh.
Hơi ấm và mùi thơm hắc nhẹ của nhựa thông đá khô tỏa ra từ bộ giáp mới nâng cấp bao phủ lấy cơ thể lạnh buốt rách da của Lâm Phong, xoa dịu đi cơn đau rát nhói buốt ở vết sẹo bỏng điện vai trái của anh. Cảm giác bảo vệ vững chãi tuyệt đối từ lớp da cá sấu thuộc giúp dũng khí thợ săn của Lâm Phong dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh siết chặt cây cung dâu tằm bị nứt dọc thân, ánh mắt rực sáng nhìn về phía thung lũng sâu mịt mù sương mù sương bạc ngoài kia, nơi Trạm thu thuế rìa rừng đang ẩn hiện như một pháo đài đá hắc ám.
Mây bão từ trường bắt đầu tích tụ dày đặc trên bầu trời biên giới, những tiếng sấm sét đầu tiên đánh mạnh xuống các ngọn tre sắt gầm rú kinh hoàng, báo hiệu một đêm giông bão sấm sét cực lớn sắp xảy ra ngay trên đầu họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!