Nhạc nềnFolk_Roma

Nanh Vuốt Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão sét từ trường ngoài rìa Rừng Tre Thép đang gầm thét dữ dội nhất kể từ đầu mùa khô. Những tia chớp màu tím sẫm xé rách bầu trời đêm biên thùy, rọi xuống những thân tre hóa kim loại thẳng đứng, biến cả khu rừng thành một mạng lưới những cột thu lôi khổng lồ. Tiếng mưa rào xối xả đập vào những lá tre sắt mỏng dẹt, tạo nên một chuỗi âm thanh leng keng gầm rú rợn người, tựa như hàng vạn lưỡi đao đang va chạm vào nhau.


Trên Đường mòn Thợ Săn ngoằn ngoèo bám theo các vách đá granite khô ráo, hai bóng người đang điên cuồng lao đi trong màn mưa roi xối xả. Lâm Phong khập khiễng dẫn đầu, từng bước chân của anh nện xuống mặt đá trơn trượt đầy đau đớn. Bàn chân trái bị vạt lá tre thép rạch rách từ hai hôm trước đang nhói lên từng cơn buốt rát dưới lớp băng vải tẩm nhựa thông khô đã bắt đầu thấm nước mưa lạnh ngắt. Tai trái anh thỉnh thoảng vẫn rỉ ra một vệt máu loãng ấm nóng, di chứng của tiếng rít siêu âm từ Khe Đá Rít vẫn chưa hề dứt.


Đáng ngại nhất là bàn tay phải của anh. Lòng bàn tay bị rách da, rộp trắng và rỉ máu do bỏng lạnh hydro nén giãn nở cực độ từ chiếc van đồng thau ở Hang Thở Khí lúc chập tối. Mỗi khi nước mưa lạnh buốt ngấm vào vết thương hở, Lâm Phong lại phải nghiến chặt răng đến mức khóe môi rỉ máu tươi để không bật ra tiếng rên rỉ. Phía sau anh, A Lực vác chiếc xe kéo gỗ mun chịu lực uốn gầm gừ chạy theo, gương mặt chân chất của gã thợ đốn củi lúc này ngập tràn vẻ lo lắng và phẫn nộ tột độ.


"Lâm Phong! Nhanh lên một chút! Nếu lời lão A Kế nói là thật... con khốn Ngụy Binh đã dẫn Trương Quý đột kích nhà cậu rồi!" A Lực khàn giọng gầm lên qua tiếng sấm sét dội vang địa hình sa thạch.


Lâm Phong không trả lời. Lồng ngực anh thắt nghẹn lại, tim đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hình ảnh em gái nuôi Lâm Tiểu Muội gầy gò, yếu ớt với căn bệnh phổi sắt đang thoi thóp nằm trên giường bệnh hiện lên trong tâm trí anh, biến thành một động lực điên cuồng đẩy anh lao nhanh hơn bất chấp mọi thương tích trên cơ thể.


Khi cả hai tiếp cận được vành đai ngoài của Trúc Gia Trang, Lâm Phong đột ngột dừng lại, giơ bàn tay trái bọc da cá sấu ra hiệu cho A Lực ẩn nấp. Bản năng của một thợ săn rừng sâu nhạy cảm giúp anh nhận ra những dấu hiệu bất thường ngay lập tức.


Ngôi làng biên thùy vốn dĩ yên bình lúc này im lìm một cách đáng sợ dưới cơn giông. Không có một ánh đèn dầu nhựa tre nào thắp sáng. Thế nhưng, khứu giác cực kỳ nhạy bén của Lâm Phong ngửi thấy một mùi hương lạ lẫn trong không khí ẩm ướt của cơn mưa: mùi mỡ cừu bôi trơn càng xe thồ bọc sắt lậu và mùi hắc nồng của dầu hỏa rẻ tiền.


"Có binh lính tuần tra." Lâm Phong thì thầm, giọng anh lạnh buốt như băng. Anh nép mình vào sau một bụi tre sắt nhỏ bên vệ đường, vận dụng tối đa năng lực Tĩnh điện cảm ứng. Da mặt và lông tơ trên bắp tay anh râm ran tê nhẹ – từ trường của bão sét đang tích tụ trên các rào chắn bọc sắt lậu rỉ sét mà quân lính Trương Quý vừa dựng lên ở đầu làng.


Lâm Phong khéo léo luồn lách qua các khe đá granite không dẫn điện, hướng thẳng về phía Nhà gỗ bọc đất sét của Lâm Phong nằm biệt lập ở rìa làng. Ngôi nhà nhỏ tường bọc đất sét nung xám dày mười phân – vốn được cha anh xây dựng để cách điện và chống cháy nổ khí gas – lúc này hiện ra trong màn mưa bong bóng với cánh cửa gỗ mun chịu lực bị đập vỡ nát, đổ sập sang một bên.


"Tiểu Muội!"


Một tiếng gầm nghẹn ngào câm lặng vỡ ra trong lồng ngực Lâm Phong. Anh phóng mình lao vào trong nhà, bất chấp bàn chân trái đau buốt rách da.


Cảnh tượng bên trong ngôi nhà gỗ bọc đất sét khiến máu trong người Lâm Phong hoàn toàn đông cứng lại. Toàn bộ đồ đạc trong nhà đã bị đập phá tan hoang. Những ống tre đựng bột đá vôi khô bảo mệnh bị dẫm nát, bột vôi trắng xóa loang lổ trộn lẫn với nước mưa tràn vào từ cánh cửa đổ nát tạo thành một bãi bùn nhão nhoét. Chiếc giường gỗ nhỏ nơi Lâm Tiểu Muội nằm dưỡng bệnh trống rỗng, chăn đệm bị xé rách nát bét.


Sát góc tường, bên cạnh chiếc cối giã thuốc bằng đá granite xám, một bóng người nhỏ bé đang nằm bất động trong vũng máu loãng bị nước mưa pha loãng.


"Tiểu Bảo!" A Lực lao tới trước, đỡ lấy cơ thể gầy gò của cậu bé mồ côi 12 tuổi lên.


Gương mặt Tiểu Bảo xám ngoét, hơi thở đứt quãng yếu ớt. Trên bả vai trái của cậu bé, một vết rách sâu hoắm, thịt da loang lổ cháy sém lộ rõ vết hằn tàn khốc của chiếc roi da cừu bọc gai sắt rỉ sét – thứ vũ khí hành hình đặc trưng của tay sai thu thuế lậu Trương Quý. Cánh tay phải của cậu bé vẫn còn nắm chặt cây cung gỗ dâu tằm nhỏ mà Lâm Phong tự tay chế tạo tặng khi nhận làm đệ tử truyền nghề, thân cung đã bị chém nứt một đường sâu.


Lâm Phong quỳ sụp xuống bên cạnh đệ tử, bàn tay trái bọc da cá sấu của anh run rẩy chạm vào lồng ngực phập phồng yếu ớt của cậu bé. Sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng bùng lên trong đôi mắt thợ săn trẻ, biến thành một luồng khí lạnh buốt tỏa ra xung quanh.


"Tiểu Bảo... nghe ta nói không?" Lâm Phong khàn giọng gọi, tay trái anh nhanh chóng ấn chặt vào vết thương trên vai cậu bé để cầm máu.


Tiểu Bảo khẽ động đậy mi mắt, rên rỉ một tiếng đau đớn. Khi nhận ra gương mặt quen thuộc của sư phụ dưới ánh chớp tím của bão sét, đôi mắt to tròn sáng bừng hy vọng của cậu bé ứa ra hai hàng nước mắt lẫn lộn với máu và nước mưa.


"Sư... Sư phụ..." Giọng Tiểu Bảo thều thào, đứt quãng như tiếng gió rít qua kẽ lá tre sắt. "Con... con xin lỗi... Con không bảo vệ được Tiểu Muội tỷ tỷ..."


"Đừng nói nữa, dưỡng khí của con đang yếu!" Lâm Phong nghiến răng, tay trái anh lục tìm trong túi da dê bên hông, lấy ra một nắm thảo dược đắng chống độc phổi sắt còn sót lại, dùng miệng nhai nát rồi đắp thẳng lên vết thương bả vai đang rỉ máu của Tiểu Bảo. Chất kiềm nhẹ của thảo dược làm cậu bé rùng mình co rúm người vì xót, nhưng dòng máu đỏ sẫm lập tức ngừng tuôn.


"Là... là Ngụy Binh..." Tiểu Bảo cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo da thú của Lâm Phong. "Gã... gã đã dẫn Trương Quý lén mở cửa hầm đất sét nung dưới gầm giường... Con phát hiện ra tiếng động ma sát của giáp sắt... Con đã giương cung gỗ nhỏ bắn trúng bắp tay Trương Quý..."


Lâm Phong nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Anh có thể hình dung ra cảnh tượng dũng cảm của cậu bé 12 tuổi khi đối mặt với toán lính canh trạm thuế tàn bạo để bảo vệ em gái mình.


"Trương Quý... gã phẫn nộ vung roi gai quất gục con..." Tiểu Bảo ho sặc sụa, vệt máu loãng trào ra khóe môi. "Chúng bịt miệng Tiểu Muội tỷ tỷ... nhét tỷ ấy vào xe thồ bọc sắt lậu... Trước khi ngất đi... con đã cố gắng bóp nát túi bột đá vôi khô... rải lên móng ngựa của chúng... Sư phụ... cứu... cứu tỷ tỷ..."


Nói xong câu đó, bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bảo buông thõng xuống, cậu bé lịm đi hoàn toàn do kiệt sức và mất máu.


"A Lực! Đưa Tiểu Bảo đến nhà Lão y sư Trình ngay lập tức! Bảo lão nhân gia bằng mọi giá phải giữ mạng cho thằng bé!" Lâm Phong gầm lên, giọng nói mang theo một mệnh lệnh sắt đá không thể lay chuyển.


A Lực không chần chừ, gã bế thốc Tiểu Bảo lên vạt vai rộng của mình, vác chiếc rìu đá mài hai lưỡi lao thẳng ra ngoài màn mưa giông bão.


Lâm Phong đứng lặng một mình giữa ngôi nhà gỗ đổ nát. Anh cúi đầu nhìn xuống nền đất sét nung nhão nhoét. Dưới ánh chớp tím lạnh lẽo rọi qua mái nhà rách nát, khứu giác thợ săn nhạy cảm của anh phát hiện ra những hạt bột đá vôi khô màu trắng mịn – thứ bột bảo mệnh luôn được Tiểu Bảo đeo bên hông – đang bám chặt vào những vết móng ngựa bọc da sồi rách nát loang lổ trên bùn đất sét ẩm.


Tiểu Bảo đã thông minh rải bột đá vôi khô lên móng ngựa của kẻ thù. Bột vôi khi gặp nước mưa ẩm sẽ phản ứng tỏa nhiệt nhẹ và để lại một vệt bọt khí màu trắng đục cực kỳ dễ nhận biết đối với một thợ săn dấu vết kỳ cựu như Lâm Phong.


Anh bước ra ngoài cửa hầm đất sét nung bị đập vỡ. Ánh mắt anh đột ngột khựng lại khi nhìn thấy một vật thể lạ đang cắm chặt trên cánh cửa gỗ mun chịu lực.


Đó là một mũi tên sắt lậu rỉ sét – loại đạn sắt lò xo lá thép đặc trưng của Thiết Trúc Bang mà Lôi Thiết chế tạo. Mũi tên cắm ngập sâu vào thớ gỗ mun cứng cáp, ghim chặt một mảnh giấy da cừu thô rách bám đầy bùn đất.


Lâm Phong dùng bàn tay trái bọc da cá sấu giật mạnh mũi tên sắt ra. Bàn tay phải bị bỏng lạnh của anh nhói lên một cơn đau buốt rát dã man khi anh cố cử động các ngón tay để mở mảnh giấy da cừu. Trên mặt giấy thô ráp, những nét chữ viết bằng mực tàu rẻ tiền, nguệch ngoạc hiện ra dưới ánh chớp từ trường:


"Lâm Phong! Muốn em gái mày sống sót qua đêm nay, hãy tự trói tay bằng dây xơ gai, mang theo nửa tấm bản đồ da thú của ông nội mày đến nộp mạng tại Trạm thu thuế rìa rừng trước khi bình minh lên. Nếu quá canh năm mà không thấy mày xuất hiện, Trương Quý ta sẽ đổ mủ độc tre thép vào họng em gái mày để nó nếm trải cảm giác phổi sắt bị ăn mòn đến chết!"


*Rắc!*


Mảnh giấy da cừu bị Lâm Phong siết chặt đến mức nát vụn trong lòng bàn tay trái bọc da cá sấu.


Cơn giận dữ tột độ biến thành một luồng điện chạy dọc sống lưng anh, làm vết sẹo bỏng điện mười năm trước trên vai trái co rút lại đau đớn. Trương Quý và kẻ phản bội Ngụy Binh đã hoàn toàn vượt qua ranh giới đạo đức cuối cùng của vùng biên viễn này. Chúng dám dùng tính mạng của một đứa trẻ mồ côi 10 tuổi đang bạo bệnh phổi sắt để uy hiếp anh.


Lâm Phong ngước mắt nhìn lên bầu trời đêm tím sẫm. Thời gian đến bình minh chỉ còn chưa đầy hai canh giờ nữa. Mây bão từ trường đang tích tụ ngày một dày đặc, sấm sét gầm rú liên tục báo hiệu trận cuồng phong lớn nhất thế kỷ sắp đổ bộ vào biên giới.


Lực lượng kỵ binh nhẹ tuần tra biên phòng của Triệu Quảng dưới sự chỉ huy của Triệu Quảng chắc chắn đang siết chặt phong tỏa toàn bộ rìa rừng tre thép để ngăn chặn mọi lối thoát của anh.


Nhưng Lâm Phong không hề sợ hãi. Gương mặt lấm lem tro bụi và nước mưa của người thợ săn trẻ lúc này lạnh lùng như đá sa thạch cổ đại. Anh quay vào trong nhà, chộp lấy cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết gác góc tường. Thân cung bị nứt nẻ dọc thớ gỗ rạn rộng thêm sau trận chiến ở Hang Thở Khí, giới hạn lực uốn kéo lúc này đã giảm xuống dưới mức an toàn.


Anh dắt con Dao xương sừng tê giác xám vào hông, kiểm tra lại số lượng Mũi tên thạch anh trắng còn lại trong bao đựng tên. Chỉ còn đúng ba mũi tên mài sắc cạnh.


"Trương Quý... Ngụy Binh..." Lâm Phong thầm rít lên qua kẽ răng, giọng nói anh chìm vào tiếng sấm sét gầm rú ngoài cửa. "Đêm nay, ta sẽ dùng chính kỹ nghệ phi kim loại của cha ta để chôn vùi nanh vuốt bóng tối của chúng mày ngay tại pháo đài đá trạm thuế!"


Anh phóng mình lao vào màn mưa xối xả, bước chân khập khiễng nhưng dứt khoát lần theo dấu vết bọt vôi trắng đục loang lổ dọc theo Đường mòn Thợ Săn dẫn thẳng về phía Trạm thu thuế rìa rừng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!