Hỏa Tuyến Tiêu Hỏa
Mặt đất dưới chân Lâm Phong rung chuyển dữ dội. Những mảng đá vôi li ti từ trần Hang Thở Khí rơi rụng xuống vách đá granite xám như một cơn mưa sỏi nhỏ, gõ lách cách lên chiếc mũ trùm đầu bằng da gấu của anh. Tiếng rít gió u u uất u của hang động đá vôi bấy lâu nay đột ngột bị bóp nghẹt, rồi vỡ òa thành một tiếng gầm rú kinh hoàng. Từ kẽ nứt địa tầng vừa nứt toác dưới chân cột đá sa thạch nơi giam giữ A Kế, một luồng khí hydro nén cực nóng phun trào. Hơi nóng mang theo mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc, đẩy nhiệt độ trong hang tăng vọt lên chỉ trong vài hơi thở.
Lâm Phong nghiến chặt răng để nén cơn nhói buốt rát từ bàn chân trái rách da. Lớp băng vải quấn quanh chân tẩm nhựa thông khô bắt đầu mềm nhũn ra, chảy dẻo dưới sức nóng của địa nhiệt. Tai trái anh, vốn bị tổn thương do tiếng rít siêu âm từ Khe Đá Rít, nay lại lùng bùng và rỉ ra một vệt máu loãng ấm nóng dọc theo vành tai. Bàn tay phải bị bỏng lạnh từ tập trước vẫn còn tê bại nhẹ, run bần bật khi anh cố bám lấy gờ đá granite để giữ thăng bằng.
"Lâm Phong! Cẩn thận phía trên!" Thiết Vũ hét lên từ phía sau. Cô đang ngồi tựa lưng vào vách đá granite cách nhiệt, cổ chân bị thương quấn chặt bằng băng da cá sấu tẩm nhựa thông khô khiến cô không thể di chuyển tự do. Đôi mắt sắc sảo của nữ thợ rèn 21 tuổi trợn trừng nhìn lên một vách đá sa thạch nhô ra ở phía trên cao.
Dưới ánh sáng tĩnh điện yếu ớt phát ra từ những mảng rêu nhạy điện bám trên vách hang, một bóng người gầy gò bọc trong chiếc áo choàng da sói xám rách nát đang đứng ngạo nghễ. Đó là Sài Lang. Gương mặt gã méo mó, đôi mắt ti hí xảo quyệt co rút lại đầy điên cuồng. Trên tay phải của gã, một mồi lửa trần bằng củi thông tẩm nhựa tre thô đang cháy bập bùng, tỏa ra những tia lửa đỏ rực cực kỳ nguy hiểm.
"Lâm Phong! Thằng ranh thợ săn!" Sài Lang cười sằng sặc, giọng gã bị bóp méo qua tiếng rít gió của hang động. "Mày nghĩ mày gỡ được vài chiếc bẫy sắt của Lôi Thiết là có thể cứu được lũ thợ mỏ này sao? Sài Bá ca ca đã thỏa thuận với quan thuế Trương Phách rồi. Hôm nay, tất cả chúng mày phải chết ở đây để làm mồi chôn cho kho nhựa lậu này!"
"Sài Lang! Dập lửa ngay!" Lâm Phong khàn giọng hét lên, lồng ngực anh bỏng rát do hít phải khí hydro đậm đặc. "Gã điên này! Va chạm sắt thép đã là cấm kỵ, mày còn mang lửa trần vào đây? Áp suất ở đây đang đạt giới hạn đỏ, chỉ cần một tia lửa, toàn bộ cái hang này sẽ nổ tung!"
"Thế thì chết chung đi!" Sài Lang điên cuồng gầm lên. Không một chút do dự, gã vung tay ném mạnh mồi lửa trần đang cháy đỏ rực thẳng xuống túi khí hydro đang rò rỉ cuồn cuộn từ kẽ nứt địa tầng ngay sát bồn chứa nhựa lậu.
*Bùng!*
Một tiếng nổ nghẹt vang lên. Không có khói đen, không có những quầng lửa đỏ rực thường thấy. Thay vào đó, một ngọn lửa xanh hydro gần như vô hình bùng phát dữ dội. Không khí xung quanh ngọn lửa xanh bị khúc xạ, méo mó và dao động kịch liệt như một bóng ma nhiệt độ khổng lồ. Sức nóng kinh hoàng từ hỏa tuyến xanh ngay lập tức liếm vào vỏ bồn chứa nhựa lậu bằng đất nung dã chiến bên cạnh, khiến lớp vỏ đất nung bắt đầu rạn nứt dưới áp lực nén khí bên trong.
"Nước! Mau dội nước cứu hỏa!" A Kế, cựu thợ mỏ vừa được Lâm Phong cắt xích cứu mạng, hoảng loạn gào lên. Trong cơn mê muội vì sợ hãi, ông chộp lấy chiếc xô gỗ chứa đầy nước suối lưu huỳnh nóng chảy sát vách hang, định dội thẳng vào đốm lửa xanh đang liếm quanh bồn chứa.
"A Kế thúc! Dừng lại! Tuyệt đối không được dùng nước suối lưu huỳnh!" Lâm Phong gầm lên, dùng hết sức bình sinh phóng mình tới, bờ vai trái mang vết sẹo bỏng điện mười năm trước va mạnh vào hông A Kế, hất văng chiếc xô gỗ ra xa.
Nhưng một lượng nước suối lưu huỳnh nhỏ đã kịp bắn vào rìa ngọn lửa xanh.
*Xèo! Xèo! Phì!*
Nước gặp nhiệt độ cực cao lập tức hóa hơi tức thì, nhưng lưu huỳnh trong nước nóng khi bị nung nhiệt đã phản ứng hóa học dữ dội, giải phóng ra một luồng khí lưu huỳnh đioxit (SO2) đậm đặc, bốc mùi hắc nồng nặc và cực kỳ độc hại. Luồng khí độc xộc thẳng vào phế quản của A Kế khiến ông nghẹt thở, hai tay cào xé cổ họng, ho sặc sụa ra những vệt nước bọt lẫn bụi sắt xám rồi ngã quỵ xuống đất bùn sét.
Lâm Phong cũng bị luồng khí độc làm cho cay xè mắt, phổi anh thắt nghẹn như có ngàn mảnh mạt sắt cào xé. Anh hiểu rõ cơ học áp lực thực tế: nước thường dội vào ngọn lửa hydro cực nóng không những không dập được lửa mà còn làm tăng nhiệt độ vỏ tre sắt cổ thụ lân cận, khiến khí gas bên trong nở ra nhanh hơn và kích nổ dây chuyền vĩ mô.
"Phải dùng vôi khô!" Lâm Phong thầm nghĩ trong đầu. Bản năng của người thợ săn rừng sâu thích nghi lâu năm với môi trường bẫy gas giúp anh giữ được sự tỉnh táo cực hạn.
Anh nhanh chóng bóp mạnh Túi bột đá vôi bảo mệnh làm bằng da dê đeo bên hông. Với kỹ năng Hôi phấn tiêu hỏa, Lâm Phong dùng lực cổ tay dứt khoát ném liên tiếp hai túi bột đá vôi khô mịn thẳng vào tâm ngọn hỏa tuyến xanh đang bùng cháy.
*Bộp! Bộp!*
Túi da dê vỡ ra, giải phóng một màn sương bột vôi trắng xóa bao phủ hoàn toàn ngọn lửa xanh hydro. Bột đá vôi khô có đặc tính hấp thụ hơi ẩm cực mạnh và cách ly oxy tức thời. Ngọn lửa xanh không khói bị mất nguồn dưỡng khí, lập tức bị dập tắt khẩn cấp dưới màn bụi vôi trắng đục.
Thế nhưng, nguy hiểm vẫn chưa qua đi.
"Lâm Phong! Nhìn vỏ tre sắt xung quanh kìa! Chúng bắt đầu rạn nứt rồi!" Tiếng hét của Thiết Vũ vang lên đầy hối hả.
Nhiệt độ tích tụ từ ngọn lửa xanh trước đó đã nung nóng ba cột tre sắt mười năm tuổi mọc sát vách hang sa thạch. Vỏ tre kim loại hóa của chúng bắt đầu chuyển sang màu đỏ hồng nhạt dưới sức nóng của địa nhiệt. Tiếng rít gió u uất u u bên trong thân tre rỗng chuyển thành tiếng phì phì chói tai, dồn dập như tiếng van xả áp của một lò hơi nước bị quá tải. Áp suất khí nén hydro bên trong thân tre đang tăng vọt lên giới hạn đỏ, sẵn sàng nổ tung và tạo ra cơn mưa mảnh tre sắc nhọn như dao cạo để chôn vùi toàn bộ hang động.
Lâm Phong quay đầu nhìn Thiết Vũ. Cô gái không thể đứng dậy do cổ chân bị thương, nhưng cô đã khéo léo dùng lực cánh tay rèn dẻo dai bám vào vách đá granite, đẩy chiếc rương da cá sấu chứa các công cụ rèn nguội về phía anh.
"Dùng cái này! Van xả áp đồng thau ren kép!" Thiết Vũ hét lên, tay cô ném nhanh ba chiếc van đồng lấp lánh màu đỏ cam về phía Lâm Phong. "Tôi vừa rèn uốn nguội chúng xong. Ren xoắn kép sẽ chịu được áp lực cực đại của tre mười năm tuổi!"
Lâm Phong đón lấy ba chiếc van đồng bằng bàn tay trái dẻo dai. Tay phải anh – vốn bị bỏng lạnh và tê dại từ tập trước – lúc này run lên bần bật, các khớp ngón tay co quắp lại đau đớn khi tiếp xúc với kim loại đồng lạnh ngắt. Nhưng anh biết mình chỉ có chưa đầy mười hơi thở trước khi ba cột tre sắt kia nổ tung.
Anh áp dụng kỹ năng Tốc thủ cắm van. Lâm Phong quỳ sụp xuống bên cạnh cột tre sắt đỏ rực đầu tiên. Anh rút chiếc dùi gỗ mun chịu lực uốn gắt gao dắt bên hông, dùng hết sức bình sinh đâm mạnh vào điểm vỏ mỏng nhất của thân tre – nơi nhựa tre thô đang rỉ ra sủi bọt vàng nhạt.
*Phập!*
Một lỗ mồi nhỏ được tạo ra. Khí hydro nén áp lực cao ngay lập tức phun ra xối xả qua lỗ mồi, tạo ra một luồng gió lạnh buốt rát sượt qua mặt nạ da cá sấu của anh. Lâm Phong không chần chừ, tay trái cầm chiếc van xả áp đồng thau tự chế, vặn nhanh ren xoắn kép vào lỗ mồi với tốc độ cực nhanh dưới ba giây.
*Kít! Kít! Phì phì phì!*
Ren xoắn kép bám chặt vào vỏ tre sắt cứng cáp. Gioăng cao sồi hóa thạch cách điện ở chân van ép chặt, ngăn không cho khí gas rò rỉ ra ngoài. Luồng khí hydro nén cực mạnh lập tức được dẫn truyền êm ái qua đầu kim rỗng của van đồng phun ra ngoài không khí.
Nhưng ngay khoảnh khắc khí nén giãn nở đột ngột qua đầu kim nhỏ của van đồng, một hiện tượng vật lý tàn khốc xảy ra. Theo cơ chế giãn nở khí nén, nhiệt độ của luồng khí hydro tụt dốc không phanh xuống mức âm độ cực hạn chỉ trong chớp mắt.
Sự lạnh buốt kinh hoàng từ thân van đồng truyền thẳng vào lòng bàn tay phải đang run rẩy của Lâm Phong khi anh cố giữ chặt van để siết ren.
"A... a... ghê..." Lâm Phong rít lên qua kẽ răng, một cơn đau buốt rát dã man như hàng vạn cây kim băng buốt găm thẳng vào xương tủy bàn tay phải của anh. Lớp da lòng bàn tay anh lập tức bị bỏng lạnh rộp lên, chuyển sang màu trắng bệch và dính chặt vào thân van đồng lạnh ngắt. Xung lực khí nén lạnh buốt làm đông cứng các mạch máu, khiến anh mất hoàn toàn cảm giác ở ba ngón tay phải.
"Lâm Phong! Giữ chặt! Đừng buông tay!" Thiết Vũ hét lên, nước mắt cô chực trào ra khi chứng kiến bàn tay phải của anh đang bị tàn phá vật lý dã man bởi luồng khí nén lạnh buốt.
Lâm Phong không buông. Anh nghiến răng đến mức khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi, dùng cả bả vai trái tì mạnh vào thân tre để trợ lực. Anh tiếp tục lướt tới cột tre thứ hai, rồi thứ ba.
*Phập! Kít! Phì phì phì!*
Với tốc độ cắm van phi thường dưới ba giây cho mỗi cột, Lâm Phong đã hoàn thành việc cắm cả ba chiếc van xả áp đồng thau ren kép vào thân ba cột tre sắt quá tải nhiệt. Tiếng rít gầm rú kinh hoàng trong lòng hang dịu dần. Áp suất khí nén hydro bên trong các thân tre sắt được giải phóng an toàn qua các đầu kim rỗng, nhiệt độ của các cột tre đỏ rực cũng hạ xuống mức an toàn dưới làn hơi nén lạnh buốt phun ra.
Lâm Phong ngã quỵ xuống đất bùn sét bên cạnh bồn chứa nhựa lậu, thở dốc điên cuồng. Bàn tay phải của anh lúc này sưng tấy đỏ ửng, lớp da lòng bàn tay bị lột rách rỉ máu loãng do bị dính chặt vào van đồng lạnh trước đó. Anh hoàn toàn mất cảm giác lực kéo ở bàn tay bắn cung cốt lõi của mình.
Trên vách đá sa thạch cao, Sài Lang chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ngọn lửa xanh bị dập tắt và áp suất tre sắt bị vô hiệu hóa bởi kỹ nghệ phi kim loại của nhóm Lâm Phong. Gã phó bang chủ mưu mô trợn trừng mắt đầy kinh hoàng và tức giận.
"Lũ quái thai phi kim loại... chúng mày không phải là người!" Sài Lang gầm lên hằn học. Gã nhận thấy tiếng bước chân của A Lực và nhóm thợ mỏ tự vệ đang rầm rập tiến vào hang từ lối đi ngầm vừa khơi thông. Biết thế trận đã bại, gã xảo quyệt quay người, ôm chặt bộ phi tiêu sừng tê giác tẩm độc rồi lẩn nhanh vào một khe nứt sa thạch hẹp tối đen dẫn thẳng sang thung lũng sâu.
"Sài Lang! Đứng lại!" A Lực vác cây gậy gỗ mun bọc sừng tê giác lao tới vách đá, định đuổi theo nhưng vách đá quá hẹp và dốc đứng trơn trượt khiến gã phải dừng bước đầy tiếc nuối.
Lâm Phong cố gượng dậy, dìu A Kế đang ho sặc sụa bám vào vách granite khô ráo. Nhờ có dược tính từ ngụm nước sắc nấm tre của Thiết Vũ, lồng ngực người thợ mỏ già dần ổn định, ông ngừng ho và nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy biết ơn xen lẫn sự kính nể tột độ.
"Cảm ơn cháu... Lâm Phong... Cháu đã cứu sống toàn bộ thợ mỏ và mạch nước ngọt của làng..." A Kế thều thào, bàn tay thô ráp nứt nẻ bám chặt lấy vai áo da thú của Lâm Phong.
"A Kế thúc, Sài Lang đã chạy thoát, nhưng gã không thể mang theo kho nhựa lậu này," Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt anh lóe lên sự mệt mỏi nhưng kiên định. "Chúng ta đã vô hiệu hóa bẫy nổ áp suất của gã thành công rồi."
"Nhưng... nhưng nguy hiểm thực sự không nằm ở đây..." Gương mặt A Kế đột ngột biến sắc, đôi mắt ông co rút lại đầy kinh hoàng như vừa nhớ ra một điều gì đó vô cùng khủng khiếp. Ông rướn người sát tai Lâm Phong, giọng nói run rẩy bần bật.
"Sài Lang... gã chỉ là mồi nhử để giữ chân cháu ở Hang Thở Khí này thôi!" A Kế rên rỉ đầy đau đớn. "Sài Bá... gã bang chủ tàn bạo của Thiết Trúc Bang... đã cấu kết với tên phản bội Ngụy Binh trong làng rồi! Ngụy Binh đã chỉ điểm cho tay sai Trương Quý toàn bộ lối đi bí mật bọc đất sét nung của nhà cháu. Ngay trong đêm nay... khi bão sét đang đạt đỉnh điểm... chúng sẽ dẫn quân đột kích thẳng vào Trúc Gia Trang để bắt giữ em gái nuôi Lâm Tiểu Muội của cháu!"
*Uỳnh!*
Một tiếng sấm sét khổng lồ dội xuống từ trần hang đá vôi, như tiếng sét đánh ngang tai Lâm Phong.
Lồng ngực anh thắt nghẹn, máu trong người như đông cứng lại trước tin sét đánh của người thợ mỏ già. Em gái nhỏ Lâm Tiểu Muội đang nằm thoi thóp vì bệnh phổi sắt ở nhà, hoàn toàn không có khả năng tự vệ trước nanh vuốt tàn bạo của Trương Quý và kẻ phản bội Ngụy Binh.
Lâm Phong quay đầu nhìn về phía lối ra của Hang Thở Khí, nơi làn sương mù sương bạc đang cuồn cuộn thổi vào từ thung lũng sâu. Đôi bàn tay rách da rỉ máu của anh siết chặt chiếc phi tiêu sắt lậu rỉ sét của Vô Ảnh có khắc dấu ấn quân đội Triệu Quảng trong túi da dê, ngọn lửa phẫn nộ và lo âu tột cùng bùng cháy dữ dội trong đôi mắt của người bảo hộ biên cương trẻ tuổi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!