Bẫy Sắt Trong Hang Tối
Cơn giông bão từ trường ngoài kia vẫn gầm rú không ngớt, dội những tiếng sấm sét khô khốc vào vách đá sa thạch bên ngoài Hang Thở Khí. Bóng tối trong lối dẫn vào hang đặc quánh như hắc ín, chỉ được xua tan phần nào bởi những vệt sáng tĩnh điện màu xanh lam nhạt phóng ra từ những tán lá tre thép đung đưa ngoài cửa động.
Lâm Phong đứng khựng lại sát vách đá sa thạch ẩm ướt. Lòng bàn tay phải của anh, nơi vừa bị bỏng lạnh do luồng khí nén hydro ở tập trước, vẫn còn tê dại và mất đi một phần cảm giác lực. Chân trái anh nhói lên từng cơn buốt rát; vết rách da do thảm lá tre thép cắt trúng đang rỉ máu thấm qua lớp băng vải tẩm nhựa thông khô. Tai trái anh thỉnh thoảng lại nhói lên, rỉ ra một vệt máu loãng – di chứng của tiếng rít siêu âm cộng hưởng từ Khe Đá Rít vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Anh nâng chiếc La bàn đồng rỉ sét của cha lên. Chiếc la bàn đã được cậu học trò nhỏ Tiểu Mộc khéo léo bọc một lớp đất sét nung xám dày bên ngoài rồi nung khô hóa sứ để cách điện hoàn hảo. Thế nhưng, kim nam châm bằng quặng sắt từ tính tự nhiên bên trong mặt kính thạch anh lúc này không hề chỉ hướng Nam. Nó quay tròn điên cuồng, loạn xạ như một con thiêu thân mất phương hướng, rồi chỉ thẳng vào khoảng tối đen ngòm phía trước.
"Từ trường quặng sắt lậu cực mạnh," Thiết Vũ thì thầm sát bên tai anh. Giọng cô gái 21 tuổi khàn đặc, hơi thở rít lên qua chiếc Mặt nạ lọc khí da cá sấu tẩm nhựa thông. Cổ chân bị thương của cô, dù đã được quấn chặt bằng băng da cá sấu cách điện, vẫn khiến cô phải dồn trọng lượng cơ thể lên chiếc búa thạch anh làm điểm tựa. "Sài Lang chắc chắn biết chúng ta sẽ đi lối này. Kim la bàn bị nhiễu loạn thế này nghĩa là lượng sắt thép gã mang vào đây lớn khủng khiếp. Lâm Phong, luật cấm kỵ của rừng tre... gã hoàn toàn điên rồi."
Lâm Phong gật đầu trầm tĩnh. Quy tắc cấm kỵ tuyệt đối lửa sắt của vùng biên thùy này không phải là một trò mê tín. Trong một hang động đá vôi tích tụ lượng khí hydro đậm đặc như Hang Thở Khí, chỉ cần một va chạm nhỏ giữa sắt và đá sa thạch tạo ra một tia lửa tĩnh điện, toàn bộ hang động sẽ biến thành một quả bom áp suất khổng lồ, chôn vùi cả ba tảng muối mỏ cứu mạng dân làng và hủy diệt long mạch nước ngọt Trúc Gia Trang.
"Nhìn kìa," Lâm Phong khẽ chỉ gậy gỗ dâu tằm xuống lối đi đất sét ẩm dưới chân.
Dưới ánh sáng tĩnh điện yếu ớt phát ra từ những mảng rêu nhạy điện bám trên vách đá, mặt đất phía trước được phủ một lớp lá tre khô dẹt màu xám xịt. Thế nhưng, những chiếc lá này không nằm tự nhiên. Chúng hơi dựng ngược lên, bám đầy những hạt bụi sắt li ti đang run rẩy nhẹ.
"Bẫy sắt kẹp của Lôi Thiết," Lâm Phong nhận định, thính giác nhạy cảm của anh khẽ động đậy để lọc bỏ tiếng sấm sét ngoài kia, tập trung nghe ngóng tiếng rít gió áp suất siêu nhỏ phát ra từ các kẽ đá. "Gã sát thủ đặt bẫy điên cuồng đó đã dùng sắt lậu từ Nghiệp đoàn để chế tạo loại bẫy kẹp lò xo lá thép này. Chúng được ngụy trang dưới lớp lá tre khô tích điện tĩnh. Chỉ cần chúng ta bước hụt, hàm răng sắt của bẫy sẽ sập lại. Lực sập của lò xo thép khi va chạm mạnh vào đá sa thạch dưới đất..."
"Sẽ tạo ra tia lửa ma sát," Thiết Vũ rùng mình cắt lời. "Và khí hydro rò rỉ trong hang sẽ nổ tung ngay lập tức."
Phía sau họ, thợ đốn củi A Lực sốt ruột bước lên một bước, tay siết chặt cây gậy gỗ mun chịu lực dài sáu thước bọc đầu bằng sừng tê giác xám. "Để tớ dùng gậy mun đập mạnh từ xa kích nổ bẫy trước!"
"Không được, A Lực!" Lâm Phong giữ chặt vai bằng hữu. "Lực đập của gậy gỗ mun quá mạnh. Nếu bẫy sắt bị đập văng, nó sẽ va đập vào vách sa thạch khô bên cạnh. Một tia lửa nhỏ ở đây cũng đủ tiễn tất cả chúng ta lên trời. Chúng ta phải gỡ bẫy thủ công. Phi kim loại hoàn toàn."
Lâm Phong trao cây cung dâu tằm bị nứt dọc thân cho Thiết Vũ giữ. Anh quỳ sụp xuống nền đất sét ẩm ướt, nén cơn đau buốt rát từ bàn chân trái rách da. Anh rút chiếc Rìu đá thô sơ của cha – kỷ vật đẽo từ đá thạch anh đen lắp cán gỗ mun quấn dây gân thú dẻo dai.
"Thiết Vũ, rắc bột đá vôi," Lâm Phong ra lệnh nhỏ.
Thiết Vũ nhanh chóng rút từ bao da hông một túi bột đá vôi khô bảo mệnh. Cô nhẹ nhàng bóp nhẹ thân túi, phun một lớp bột vôi trắng mịn như sương lên khoảng đất phía trước. Bột đá vôi khô rơi xuống, lập tức hấp thụ hơi ẩm axit lưu huỳnh rò rỉ từ kẽ đất, sủi bọt tăm nhẹ và đổi sang màu vàng nhạt ở vài điểm. Lớp bột mịn này không chỉ cách ly ma sát tĩnh điện giữa ủng da và lá tre thép rụng, mà còn làm lộ ra những khoảng đất bị lồi lõm bất thường dưới lớp lá.
Lâm Phong cầm chiếc rìu đá thạch anh đen, khéo léo gõ nhẹ phần sống rìu xuống mặt đất sét ẩm.
*Cộc. Cộc. Clink.*
Một tiếng kêu đục và khô khốc vang lên, tiếp theo là một tiếng *clink* kim loại cực nhỏ bị dập tắt ngay bởi lớp đất sét bọc quanh. Lâm Phong nín thở. Dưới lớp lá tre khô tích điện, sống rìu đá đã chạm vào khung tròn bọc sắt của chiếc bẫy kẹp khổng lồ. Chiếc bẫy này có đường kính rộng hơn một thước, trang bị hai lá lò xo thép uốn cong chịu lực đàn hồi cực lớn, sẵn sàng nghiền nát bất kỳ khúc xương thú nào giẫm phải.
"Tìm thấy chiếc đầu tiên," Lâm Phong thì thầm, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán anh, chảy dọc xuống chiếc mặt nạ da cá sấu.
Anh cẩn thận dùng các ngón tay trái – bàn tay duy nhất còn giữ được cảm giác lực nhạy bén – gạt bỏ từng chiếc lá tre thép khô tích điện tĩnh ra khỏi khu vực bẫy. Mỗi chiếc lá tre kim loại hóa sắc nhọn như dao cạo khẽ cứa vào găng tay da cá sấu của anh, tạo ra những tiếng sột soạt ghê người.
Lúc này, chiếc bẫy sắt lộ ra hoàn toàn trong khoảng tối. Đó là một con quái vật bằng sắt rỉ sét xám xịt, hàm răng cưa nhọn hoắt đang há hốc dưới lực ép khổng lồ của hai lá lò xo thép uốn cong. Chốt giữ lực bật của bẫy là một thanh sắt mỏng dính, chỉ cần một lực đè nhẹ chưa đầy nửa cân lên tấm đĩa tròn ở giữa, chốt sẽ tuột và giải phóng toàn bộ lực đàn hồi.
Lâm Phong rút con Dao xương sừng tê giác xám dắt bên hông. Con dao găm mài từ sừng tê giác hóa thạch có độ trơn nhẵn tuyệt đối, không bị ăn mòn bởi lưu huỳnh và quan trọng nhất là hoàn toàn phi kim loại.
"Thiết Vũ, giữ chặt nêm gỗ mun," Lâm Phong nói, giọng anh run lên nhẹ vì sự căng thẳng tột độ.
Thiết Vũ quỳ bên cạnh anh, hai tay cầm sẵn hai chiếc nêm nhỏ đẽo gọt từ gỗ mun chịu lực uốn cực cao, đã được bôi trơn bằng mỡ cừu cách điện.
Lâm Phong cúi rạp người xuống sát mặt đất, khứu giác nhạy cảm của anh ngửi thấy mùi hydro ngọt lợ rò rỉ ngay từ kẽ nứt đá dưới chiếc bẫy. Anh dùng tay trái giữ chặt khung sắt rỉ để cố định bẫy không cho ma sát với đá sa thạch bên dưới. Tay phải – dù vẫn còn tê dại và run rẩy nhẹ do vết bỏng lạnh – khéo léo luồn lưỡi dao xương sừng tê giác xám vào khe hở nhỏ giữa hai lá lò xo thép và khung bẫy.
Đôi bàn tay của người thợ săn trẻ chuyển động chậm rãi, chính xác đến từng sợi tóc trong bóng tối. Anh phải cảm nhận lực đàn hồi của lò xo thép hoàn toàn bằng độ rung truyền qua lưỡi dao sừng tê giác.
*Kít... kít...*
Tiếng ma sát cực nhỏ giữa sừng tê giác hóa thạch nhẵn bóng và lá thép rỉ sét vang lên trong không gian tĩnh lặng của hang động. Lâm Phong nghiến chặt răng, dồn toàn bộ lực cánh tay trái để giữ thăng bằng, trong khi tay phải dùng lưỡi dao sừng từ từ nêm chặt vào khe lò xo, gạt nhẹ chốt giữ lực bật mà không để hai hàm răng sắt va chạm vào nhau.
Từng thớ cơ trên cẳng tay Lâm Phong căng lên cuồn cuộn, run rẩy dữ dội dưới sức ép tương đương tám mươi cân lực đàn hồi của lá thép. Cơn đau từ vết bỏng lạnh ở tay phải nhói lên như kim châm, khiến anh suýt chút nữa đã để tuột lưỡi dao.
"Nêm gỗ! Mau!" Lâm Phong khàn giọng gọi.
Thiết Vũ nhanh như cắt, luồn chiếc nêm gỗ mun bọc mỡ cừu vào khoảng trống giữa hai lá lò xo thép ngay khi lưỡi dao sừng tê giác vừa tạo ra một kẽ hở nhỏ.
*Phập.*
Chiếc nêm gỗ mun lọt khít vào khe hở, triệt tiêu hoàn toàn lực đàn hồi của lò xo thép. Chiếc bẫy sắt kẹp khổng lồ lịm đi, hai hàm răng cưa sắt vẫn há hốc nhưng không thể sập lại được nữa.
Lâm Phong từ từ rút con dao xương sừng tê giác ra, thở phào nhẹ nhõm. Mồ hôi trên trán anh nhỏ tong tong xuống nền đất sét. Cả cánh tay phải của anh tê dại hoàn toàn, các khớp ngón tay co quắp lại vì căng cơ tay nghiêm trọng do phải giữ lực nêm lò xo nặng suốt thời gian dài.
"Một chiếc," A Lực đứng sau khẽ reo lên, lau mồ hôi trên trán.
"Chưa xong đâu," Lâm Phong lắc đầu, ánh mắt anh nhìn sâu vào khoảng tối dẫn vào hang. Chiếc la bàn đồng trên tay anh vẫn đang dao động nhẹ. "Lôi Thiết không bao giờ đặt bẫy đơn lẻ. Trực giác thợ săn của tớ bảo rằng phía trước là một trận địa bẫy liên hoàn."
Đúng như dự đoán, trong suốt hai canh giờ tiếp theo, nhóm thám hiểm phải tiến hành một cuộc bò trườn nghẹt thở dọc theo lòng hang tối tăm chứa đầy khí gas rò rỉ. Lâm Phong dẫn đầu, dùng rìu đá gõ nhẹ dò đường sa thạch; Thiết Vũ bò theo sau rắc bột đá vôi khô dập tắt ma sát; và Lâm Phong dùng dao xương sừng tê giác cùng nêm gỗ mun để vô hiệu hóa thêm bốn chiếc bẫy sắt kẹp nguy hiểm khác.
Mỗi lần gỡ bẫy là một lần Lâm Phong phải đặt cược mạng sống của cả nhóm vào sự chính xác của đôi bàn tay run rẩy. Lồng ngực anh bỏng rát do hít phải khí hydro đậm đặc rò rỉ từ các kẽ nứt địa tầng, cuống họng khô khốc và đau nhói mỗi khi nuốt nước bọt.
Khi chiếc bẫy sắt thứ năm được vô hiệu hóa hoàn toàn bằng chiếc nêm gỗ mun cuối cùng, họ đã tiến sâu vào khu vực trung tâm của Hang Thở Khí.
Không gian ở đây rộng hơn, vách hang bằng đá vôi granite phi kim loại xám xịt không dẫn điện từ trường sấm sét ngoài kia. Thế nhưng, mùi hydro ngọt lợ và mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc bốc lên từ lòng đất khiến không khí trở nên đặc quánh, làm mờ đục cả mặt kính thạch anh của mặt nạ lọc khí.
"Lâm... Lâm Phong ca... phải không?"
Một tiếng thều thào yếu ớt, đứt quãng vang lên từ khoảng tối phía sau một phiến đá granite khổng lồ đổ sập.
Lâm Phong lập tức lướt tới. Dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn gốm sứ đốt nhựa tre tinh khiết, anh bàng hoàng phát hiện ra A Kế – cựu thợ mỏ tốt bụng đã giúp anh dẹp loạn Thiết Trúc Bang – đang bị trói chặt vào một cột đá sa thạch ẩm ướt.
Gương mặt A Kế hốc hác, da dẻ xám xịt bám đầy bụi than và rỉ sắt. Bộ đồ bảo hộ rách nát của ông bị rách tả tơi, để lộ lồng ngực gầy gò đang co thắt dữ dội trong những cơn ho khan ra bụi sắt xám loãng.
"A Kế thúc!" Lâm Phong quỳ xuống cạnh ông, dùng Dao xương sừng tê giác xám nhanh chóng cắt đứt những sợi dây thừng bện xơ gai tẩm nhựa thông đang siết chặt lấy thân thể người thợ mỏ già.
"Đừng... đừng lo cho ta..." A Kế ho sặc sụa, bám chặt lấy vai Lâm Phong, giọng nói đầy sự kinh hoàng. "Sài Lang... gã đã mang toàn bộ nhựa tre lậu cướp được giấu sâu trong hầm đá phía sau vách ngăn sa thạch này... Gã còn cấu kết với Ngụy Binh... Chúng đã thiết lập bẫy nổ áp suất tự động kết nối với lò hơi nước dã chiến... Lâm Phong, gã muốn nổ sập cả hang này để chôn vùi bằng chứng tham nhũng của Triệu Quảng..."
Thiết Vũ tiến tới, đỡ lấy đầu A Kế, đổ vài ngụm nước sắc nấm tre lành tính từ bình gốm vào miệng ông để giải độc phổi sắt khẩn cấp. "A Kế thúc, gã Sài Lang đang ở đâu?"
"Gã vừa chạy thoát qua khe đá nứt dẫn sang thung lũng sâu... ngay trước khi bão sét đổ bộ..." A Kế thều thào, hơi thở dần ổn định trở lại nhờ dược tính của nấm tre. "Nhưng gã đã kích hoạt van xả tự động của bồn chứa nhựa... Áp suất đang tăng..."
Chưa kịp để A Kế nói hết câu, một tiếng *ầm* trầm đục vang dội từ sâu dưới lòng đất hang động.
Mặt đất dưới chân Lâm Phong bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, làm rơi rụng những mảng đá vôi li ti từ trần hang xuống vách granite. Tiếng rung cơ học truyền qua ủng gỗ sồi bọc cao sồi khiến cả cơ thể anh chấn động.
*Rítttttttttttttttt!*
Một tiếng rít gió kinh hoàng, chói tai vang lên từ một kẽ nứt địa tầng kiến tạo vừa nứt toác ra ngay dưới chân cột đá sa thạch nơi giam giữ A Kế.
Một luồng khí hydro nén cực nóng, bốc mùi lưu huỳnh hắc nồng nặc và mang theo hơi nóng rực đỏ của địa nhiệt phun trào ra từ kẽ nứt, thổi bay toàn bộ lớp lá tre khô ngụy trang xung quanh. Nhiệt độ trong hang tăng vọt lên hàng chục độ chỉ trong vòng vài hơi thở, khiến lớp nhựa thông quét bảo vệ trên giáp da cá sấu của Lâm Phong bắt đầu có dấu hiệu chảy dẻo.
"Áp suất địa tầng bị rò rỉ khẩn cấp!" Thiết Vũ hét lớn, cố gắng đứng vững trên cổ chân bị thương khi mặt đất tiếp tục chao đảo. "Mũi khoan địa chất hoặc lò hơi nước của gã đã làm rách màng ngăn chứa khí nén dưới lòng đất! Lâm Phong, luồng khí nóng này sẽ kích nổ toàn bộ các bụi tre sắt quá tải áp suất ngoài cửa hang trong vòng nửa canh giờ nữa!"
Lâm Phong đứng thẳng người giữa làn hơi nóng rực đỏ đang phun trào. Thính giác nhạy cảm của anh nghe thấy tiếng rít gió từ các kẽ đá đang tăng tần số lên mức cực hạn, báo hiệu áp suất địa tầng trong Hang Thở Khí đã vượt qua ngưỡng an toàn giới hạn đỏ.
Anh siết chặt chuôi dao xương sừng tê giác xám, ánh mắt rực sáng dũng khí xuyên qua màn sương mù hơi nước nóng rực, nhìn thẳng vào khoảng tối sâu thẳm của hang động nơi long mạch nước ngọt đang bị đe dọa hủy diệt vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!