Sương Bạc Độc Địa
Cơn giông bão ngoài kia gầm rú liên hồi, trút những đợt mưa sét chói lòa xuống rìa rừng tre thép. Trong lòng hang granite sâu thẳm, tiếng thở dốc của Tiểu Phàn như những nhịp búa gõ vào lồng ngực Lâm Phong. Tin dữ mà cậu bé đưa thư mang đến khiến không khí vốn đã ngột ngạt của lò rèn nguội càng thêm đông cứng. Sài Lang đang chuẩn bị kích nổ kho nhựa lậu tại Hang Thở Khí. Nếu gã thành công, mạch nước ngọt duy nhất của Trúc Gia Trang sẽ bị nhiễm độc mủ tre vĩnh viễn, và một vụ nổ địa tầng vĩ mô sẽ xóa sổ toàn bộ ngôi làng trước khi bình minh ló rạng.
Lâm Phong siết chặt cây cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết. Thân cung gỗ cổ xưa dẻo dai giờ đây chằng chịt những vết nứt dọc thớ sau trận chiến kéo căng lực kéo trăm cân dưới bão sét. Anh khẽ nhắm mắt, cảm nhận cơn đau buốt rát truyền lên từ chân trái – vết rách da do thảm lá tre thép cắt trúng vẫn đang rỉ máu nhẹ dưới lớp băng vải tẩm nhựa thông khô. Tai trái anh thỉnh thoảng vẫn rỉ ra một vệt máu loãng, di chứng từ tiếng rít siêu âm của Khe Đá Rít. Lòng bàn tay phải tê dại vì bỏng khí nén lạnh chỉ vừa mới hồi phục được vài phần cảm giác.
"Chúng ta không thể đi đường mòn sa thạch chính diện," Lâm Phong trầm giọng, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định. "Lý đội trưởng đang phong tỏa chân núi bằng kỵ binh giáp đồng. Sài Lang lại bày bẫy sắt liên hoàn ở cửa trước Hang Thở Khí. Con đường duy nhất để đột kích gã từ phía sau trước khi gã châm lửa trần... là băng qua Thung Lũng Sương Bạc."
Thiết Vũ ngước mắt nhìn anh, gương mặt cô gái 21 tuổi trắng bệch vì mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sắc sảo như lưỡi đao nguội: "Thung Lũng Sương Bạc quanh năm bao phủ bởi làn sương mù chứa bụi sắt li ti. Bộ giáp da cá sấu của tôi có thể cách điện, nhưng mặt nạ lọc khí của chúng ta chỉ có màng lọc than hoạt tính thô sơ. Thâm nhập vào đó là tự sát."
"Nhưng đó là con đường duy nhất cứu Tiểu Muội và dân làng," Lâm Phong cúi xuống, nhặt chiếc La bàn đồng rỉ sét của cha đã được Tiểu Mộc bọc kín bằng đất sét nung xám cách điện hóa sứ vỏ ngoài. Chiếc la bàn giờ đây nằm gọn trong lòng bàn tay anh, thô mộc nhưng an toàn tuyệt đối trước tĩnh điện rò rỉ. Anh giắt con Dao xương sừng tê giác xám vào hông, rồi quay sang Thiết Vũ: "Tôi sẽ dẫn đường. Đi thôi."
Thiết Vũ im lặng một giây, rồi gật đầu dứt khoát. Cô chống chiếc búa rèn thạch anh xuống đất, nén cơn đau từ cổ chân bị thương kẹt tre sắt đã được quấn băng da cá sấu, gượng đứng dậy. Tiểu Mộc định chạy theo nhưng Thiết Vũ nghiêm giọng cản lại: "Con ở lại giữ lò rèn nguội, tiếp tục nung ấm các phôi đồng dẻo còn lại. Tuyệt đối không được ra ngoài."
Hai bóng người nhanh chóng rời khỏi hang granite, lẩn vào bóng tối nhập nhẹm của cơn bão từ đang quét qua biên giới. Chỉ sau nửa canh giờ di chuyển khập khiễng dọc theo các vách đá granite phi kim, họ đã đứng trước lối vào Thung Lũng Sương Bạc.
Trước mắt họ là một vực sâu trũng thấp, nơi làn sương mù ẩm ướt màu xám bạc cuồn cuộn bốc lên, đặc quánh như một dòng sông sữa độc địa. Ánh sáng mặt trời chập choạng bị khúc xạ qua những hạt bụi sắt li ti lơ lửng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh nhưng lạnh lẽo rợn người. Không khí nồng nặc mùi gỉ sắt ăn mòn và vị hắc ngọt lợ của nhựa tre phân hủy.
Lâm Phong kéo dải quấn của chiếc Mặt nạ lọc khí da cá sấu lên sát mũi, miết chặt quai đeo da dê sau gáy. Anh quay sang kiểm tra mặt nạ của Thiết Vũ, đảm bảo lớp da cá sấu tẩm nhựa thông khô đã ôm khít lấy khuôn mặt cô.
"Hít thở thật nông bằng mũi. Đi sát sau tôi," anh thì thầm qua lớp màng lọc.
Họ bước vào làn sương xám bạc. Ngay lập tức, một cảm giác ngột ngạt ập đến. Làn sương ẩm ướt mang theo hàng triệu hạt bụi sắt li ti bám chặt lấy bề mặt da thịt. Mỗi hơi thở trở nên nặng nề như có hàng ngàn mảnh mạt sắt đang cào xé phế quản. Lâm Phong vận hành nhịp thở nông của Trúc tộc, cố gắng lọc bớt không khí độc hại, nhưng lồng ngực anh bắt đầu nóng rát như bị bỏng lửa.
Đi được khoảng trăm thước, sương mù sập xuống dày đặc hơn, hạn chế tầm nhìn dưới mười thước. Những thân tre thép cổ thụ khổng lồ mọc chen chúc dọc hai bên vách đá sa thạch, vỏ tre xám xịt rỉ sét kêu lách cách mỗi khi gió thung lũng thổi qua.
Đột nhiên, Thiết Vũ khựng lại. Tiếng thở của cô qua mặt nạ lọc khí trở nên rít rống và đứt quãng. Bụi sắt li ti ẩm ướt gặp hơi thở nóng của cô đã nhanh chóng bết lại, bám dày đặc trên màng lọc than hoạt tính bằng gỗ mun nung, gây tắc nghẽn hoàn toàn đường thở. Cô gái trẻ lảo đảo, hai tay cào cấu lấy cổ họng, gương mặt đỏ bừng vì ngạt thở.
Lâm Phong lập tức lướt tới đỡ lấy cô. Anh nhanh chóng rút hũ mỡ cừu cách điện mang theo bên hông, dùng ngón tay quệt một lớp mỡ dày, miết chặt quanh các kẽ hở và viền mép của mặt nạ lọc khí trên mặt Thiết Vũ, tạo thành một lớp màng ngăn chặn triệt để không cho bụi sắt li ti lọt vào qua các khe hở da thú bị co rúm do hơi nước nóng.
Tuy nhiên, một lượng bụi sắt đã kịp lọt vào phổi cô trước đó. Thiết Vũ quỳ sụp xuống đất sét ẩm, lồng ngực co thắt dữ dội trong những cơn ho khan xé cổ. Chất độc kim loại nặng từ bụi sắt rỉ sét tàn phá cuống phổi khiến cô mất hoàn toàn sức lực, không thể tự di chuyển qua vách đá sa thạch trơn trượt phía trước.
Cực chẳng đã, Thiết Vũ run rẩy rút một chiếc Van xả áp đồng thau tự chế từ bao da hông ra. Cô định bò sát vào một gốc tre thép nhỏ bên cạnh, dùng dùi gỗ mồi lỗ để lấy dòng nước mát rỉ ra từ thân tre hòng súc miệng giải độc. Nhưng Lâm Phong đã kịp giữ tay cô lại. Khứu giác nhạy bén của anh ngửi thấy mùi hắc nồng nặc phát ra từ gốc tre đó.
"Không được dùng van xả ở đây!" Lâm Phong hét khẽ. "Nhựa tre ở khu vực trũng này hấp thụ quá nhiều quặng sắt rỉ và lưu huỳnh từ suối nóng, nồng độ kiềm cực mạnh. Nếu cắm van vào, chất kiềm ăn mòn sẽ làm hỏng hoàn toàn ren xoắn van đồng thau của cô ngay lập tức!"
Đúng lúc Thiết Vũ gần như kiệt sức và ngất đi vì ngạt thở, từ trong làn sương bạc lấp lóa phía trước, một bóng người thanh tú đeo gùi tre nhỏ sau lưng nhanh nhẹn lướt tới. Đó là Tam Muội, cô gái hái thuốc tốt bụng của Trúc Gia Trang.
"Lâm Phong ca! Thiết Vũ tỷ! Sao hai người lại ở đây?" Tam Muội kinh ngạc kêu lên khi nhận ra họ qua bộ giáp da cá sấu đặc trưng.
"Tam Muội! Thiết Vũ bị ngộ độc phổi sắt nặng, màng lọc khí bị tắc nghẽn rồi!" Lâm Phong vội vã đỡ lấy vai cô gái hái thuốc.
Tam Muội không chút chần chừ. Cô đặt gùi tre xuống, nhanh chóng lấy ra một bình gốm sứ chứa nước sắc nấm tre lành tính – loài nấm ký sinh chuyên phân giải kim loại nặng mà cô hái lượm được dưới gốc tre cổ thụ. Cô đổ nước sắc ấm ra một mảnh vải gai sạch, đắp nóng lên lồng ngực Thiết Vũ, đồng thời mớm cho cô uống vài ngụm nước thuốc đắng ngắt.
Nước sắc nấm tre thấm vào lồng ngực, nhanh chóng trung hòa độc tố sắt rỉ trong phế quản. Thiết Vũ hít một hơi thật sâu, cơn co thắt lồng ngực dịu đi rõ rệt. Thể chất của cô bắt đầu kích hoạt Kim độc kháng tính, giúp nhịp thở dần ổn định trở lại mặc dù cơ thể vẫn còn suy nhược nhẹ.
"Sương mù Thung Lũng Sương Bạc đang di chuyển theo luồng khí áp suất từ Hang Thở Khí thổi về," Tam Muội chỉ tay về phía vách sa thạch tối tăm phía trước. "Nếu không tìm được hướng gió chủ đạo, hai người sẽ bị lạc và chết ngạt trong này."
Lâm Phong gật đầu trầm tĩnh. Anh rút một túi da dê nhỏ đeo hông chứa bột đá vôi khô bảo mệnh. Anh bóp mạnh thân túi, rắc một nắm bột đá vôi trắng mịn xuống đất cát sa thạch ẩm ướt. Lớp bột vôi trắng mịn rơi xuống, khẽ bay lướt theo một góc nghiêng mười lăm độ về phía Tây Bắc.
"Gió đang thổi từ các kẽ rễ của những bụi tre sắt cổ thụ phía Tây Bắc," Lâm Phong phân tích, thính giác nhạy cảm của anh khẽ động đậy để nghe tiếng rít áp suất rít gió u uất u u phát ra từ các thân tre lớn cách đó trăm thước. "Tre sắt cổ thụ xả áp theo chu kỳ ban đêm. Luồng khí sạch xả ra từ các đốt tre rỗng sẽ đẩy sương độc bụi sắt ra ngoài. Chúng ta phải đi sát các gốc tre lớn để nương theo luồng khí sạch đó vượt qua thung lũng."
Anh dìu Thiết Vũ đứng dậy, một tay nắm chặt cung dâu tằm nứt nẻ, tay kia dắt Tam Muội tiến sâu vào bóng tối mịt mù của thung lũng. Nhờ kỹ năng định hướng bằng gió và sự chỉ dẫn mạch đá của la bàn bọc gốm, họ dần vượt qua được vùng sương độc dày đặc nhất, tiếp cận cửa ngõ dẫn vào Hang Thở Khí.
Đúng lúc đó, Lâm Phong dừng khựng lại. Chiếc La bàn đồng rỉ sét của cha bọc gốm sứ cách điện mà anh đang cầm trên tay bỗng nhiên rung lên bần bật. Kim nam châm bằng quặng sắt từ tính tự nhiên bên trong mặt kính thạch anh bắt đầu quay tròn điên cuồng, loạn xạ không ngừng, báo hiệu một vùng từ trường quặng sắt khổng lồ đang ở ngay phía trước mặt họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!