Kỹ Nghệ Rèn Không Lửa
Bóng tối trong lòng hang granite sâu thẳm như một tấm màn nhung dày cộp, nuốt chửng mọi âm thanh gầm rú của cơn bão sét đang càn quét ngoài chân núi sa thạch. Lò rèn nguội của Thiết Vũ ẩn mình dưới tầng địa chất granite phi kim loại – nơi duy nhất tại rìa rừng tre thép này không bị ảnh hưởng bởi từ trường cực mạnh của những đám mây tích điện. Không gian thoang thoảng mùi đất sét nung ấm áp, vị hắc nhẹ của nhựa thông đá và mùi mủ tre kiềm mạnh rò rỉ từ các khe nứt địa tầng ngoài kia.
Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá granite phẳng, lưng tựa vào vách hang lạnh buốt. Anh khẽ thở ra một hơi dài, cố nén cơn nhói buốt đang truyền lên từ lòng bàn chân trái. Vết rách da do thảm lá tre thép cắt trúng từ trận chiến trước, dù đã được quấn chặt bằng băng vải tẩm nhựa thông khô, vẫn âm ỉ rỉ máu loãng mỗi khi anh dịch chuyển trọng lượng cơ thể. Đầu gối trái sưng tấy sau cú va đập lúc trượt dốc granite thoát hiểm khiến chân anh cứng đờ. Tai trái vẫn lùng bùng, thỉnh thoảng rỉ ra một vệt máu loãng do di chứng của tiếng rít siêu âm cộng hưởng sa thạch từ hẻm núi Khe Đá Rít. Đáng ngại hơn, lòng bàn tay phải của anh vẫn còn tê bại nhẹ, các đầu ngón tay mất đi cảm giác lực kéo nhạy bén sau khi bị luồng khí nén lạnh buốt của bụi tre sắt quá tải áp suất sượt qua.
Cách đó vài bước, Thiết Vũ đang ngồi trên một khúc gỗ mun chịu lực, cẩn thận tự quấn lại lớp băng da cá sấu quanh cổ chân bị thương của mình. Gương mặt cô gái 21 tuổi trắng bệch dưới ánh sáng le lói của chiếc đèn gốm sứ đốt bằng nhựa tre tinh khiết không khói, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô vẫn không hề mất đi vẻ cương nghị vốn có của một thiên tài rèn tre thép nguội. Tiểu Mộc, cậu học trò 11 tuổi mặt mũi nhem nhuốc bụi lò rèn, đang lăng xăng chuẩn bị các khuôn đúc đồng bằng đá sa thạch mài nhẵn ở góc hang.
Lâm Phong chậm rãi rút chiếc La bàn đồng rỉ sét của cha từ trong túi da dê đeo hông ra, đặt lên phiến đá trước mặt để kiểm tra hướng từ trường ngầm. Chiếc kim nam châm bằng quặng sắt từ tính tự nhiên bên trong lớp vỏ đồng rỉ xanh lục đang quay tròn điên cuồng, không thể định vị nổi hướng Bắc.
"Cất ngay cái thứ đó đi!"
Tiếng quát khàn nhưng đanh thép của Thiết Vũ vang lên cắt đứt sự im lặng. Cô gái nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn rỉ sét, đôi mày thanh tú nhíu chặt đầy cảnh giác.
Lâm Phong ngước mắt nhìn cô, giọng anh trầm tĩnh: "Đây là la bàn của cha tôi để lại. Nó dùng vỏ đồng thau, hoàn toàn phi kim loại dẻo."
"Vỏ ngoài của nó là đồng thau dẻo, nhưng cây kim chỉ nam bên trong là quặng sắt từ tính nguyên chất!" Thiết Vũ chống tay vào vách đá, cố nén đau đớn đứng thẳng dậy, chỉ vào chiếc la bàn. "Cậu có biết đây là đâu không? Đây là lò rèn nguội phi kim. Chỉ cần một mạt sắt rỉ nhỏ từ cây kim đó cọ xát với bụi đá sa thạch chứa thạch anh xung quanh, ma sát tĩnh điện sẽ tạo ra tia lửa. Khí hydro rò rỉ từ mạch rễ tre ngầm ngoài kia đang tích tụ dưới sàn hang này, chỉ cần một tia lửa nhỏ bằng hạt cát, tất cả chúng ta sẽ bị nổ bay xác thành tro bụi!"
Tiểu Mộc nghe sư phụ nói vậy thì sợ hãi nép sát sau chiếc bễ lò đất sét nung, đôi mắt tròn xoe nhìn Lâm Phong đầy lo lắng.
Lâm Phong nhìn chiếc la bàn cổ kính, rồi nhìn vào đôi bàn tay đang run nhẹ của Thiết Vũ. Anh hiểu rõ luật cấm kỵ tuyệt đối lửa sắt của rừng tre. Sự nghi kỵ của cô gái trốn chạy từ hoàng triều đối với một thợ săn bản địa mang theo vật dụng chứa sắt là hoàn toàn có cơ sở. Để chứng minh thành ý và lòng tin tưởng tuyệt đối của mình, Lâm Phong không hề tranh cãi. Anh chậm rãi cầm chiếc la bàn lên, dùng cả hai tay kính cẩn dâng về phía Thiết Vũ.
"Nó là di vật duy nhất của cha tôi," Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt cô. "Nhưng tính mạng của cô, của Tiểu Mộc và sự an toàn của lò rèn này quan trọng hơn. Hãy giúp tôi bọc nó lại để nó không còn là mối nguy hiểm."
Thiết Vũ sững người. Sự phòng bị và lạnh lùng trong ánh mắt cô thoáng dao động trước hành động dứt khoát của gã thợ săn trẻ. Cô nhìn sâu vào đôi mắt trầm tĩnh của Lâm Phong, nhận ra sự chân thành không hề có chút tư lợi nào. Cô khẽ thở dài, nhận lấy chiếc la bàn đồng rỉ sét bằng hai tay.
"Tiểu Mộc, lấy đất sét xám mịn nhào trộn với rơm gai cách điện bọc kín vỏ ngoài của chiếc la bàn này lại," Thiết Vũ ra lệnh cho học trò. "Chỉ chừa lại mặt kính thạch anh phía trên để đọc hướng. Sau đó đặt nó vào lò đất nung ấm để hong khô. Khi đất sét hóa sứ, nó sẽ cách ly hoàn toàn tĩnh điện và từ trường rò rỉ."
"Dạ, sư phụ!" Tiểu Mộc nhanh nhẹn đón lấy chiếc la bàn, thoăn thoắt chạy đến góc hang nhào nặn đất sét.
Thiết Vũ quay lại nhìn Lâm Phong, thái độ của cô đã dịu đi rõ rệt. Cô chỉ vào hòm gỗ mun chứa những mảnh quặng Đồng dẻo thô màu đỏ cam lấp lánh bám đầy lưu huỳnh vàng óng dưới chân vách đá.
"Lý đội trưởng đã phong tỏa toàn bộ chân núi sa thạch bên ngoài. Chúng ta bị kẹt cứng ở đây. Nếu không chế tạo được loạt van xả áp mới để vô hiệu hóa các bẫy khí nén ở Hang Thở Khí, chúng ta không thể thoát ra ngoài, chứ đừng nói đến việc lấy muối mỏ cứu em gái cậu."
Cô ngồi xuống trước chiếc đe bằng đá sa thạch mài nhẵn bóng, cầm lấy chiếc búa rèn bằng đá thạch anh trắng siêu cứng.
"Kỹ nghệ luyện kim của Phường Rèn Hoàng Gia bắt buộc phải dùng hỏa lò rực lửa để nung chảy sắt thép. Nhưng tôi trốn chạy khỏi đó vì tôi nhận ra: hỏa hỏa tương khắc, dùng lửa để chinh phục kim loại hóa thực vật trong rừng tre thép chỉ dẫn đến sự hủy diệt vĩ mô. Ở đây, chúng ta phải dùng kỹ thuật rèn nguội không lửa – dùng lực cơ học tinh xảo để định hình đồng dẻo thô mà không tạo ra bất kỳ tia lửa nào."
Cô đặt một khối quặng đồng dẻo thô nhặt từ Suối Nước Nóng Lưu Huỳnh lên đe đá. Khối đồng thô ráp, xù xì nhưng có màu đỏ cam nguyên chất, không hề bị hút bởi thanh quặng sắt từ tính dán trên vách hang.
"Tiểu Mộc, quạt bễ lò đất sét nung ấm!" Thiết Vũ gõ nhẹ búa thạch anh xuống đe đá để lấy nhịp.
Cậu bé 11 tuổi nhanh chóng vận hành chiếc bễ bằng gỗ mun chịu lực. Hơi ấm từ lò đất nung dã chiến tỏa ra, nhẹ nhàng bao phủ khối đồng dẻo. Lò nung này không dùng than củi để tạo lửa trần, mà chỉ dùng nhiệt lượng cháy chậm từ xơ thông đá nén chặt dưới lớp cát sa thạch, giữ cho nhiệt độ phôi đồng luôn ổn định ở mức ấm áp, giúp kim loại không bị giòn nứt dưới cái lạnh ẩm ướt của hang đá granite.
"Lâm Phong, cậu có lực bả vai rất tốt từ việc kéo cung dâu tằm trăm cân," Thiết Vũ đưa cho anh một chiếc búa đá sa thạch nhỏ hơn bọc cán bằng da thú dày chống giật tĩnh điện. "Nhưng rèn đồng nguội không giống như kéo cung. Cậu không được dùng lực thô bạo của cơ bắp. Đồng dẻo thô có thớ kim loại rất bướng bỉnh. Nếu nện búa quá mạnh, thớ đồng sẽ bị gãy dập dọc bên trong; nếu nện quá nhẹ, phôi đồng sẽ không uốn nén định hình được ren xoắn kép. Cậu phải đồng điệu lực búa với nhịp thở tĩnh tâm Trúc Tâm Quy Nhất của cậu."
Lâm Phong nhận lấy búa đá. Anh đứng bên cạnh Thiết Vũ, cảm nhận hơi ấm từ phôi đồng tỏa ra. Anh hít một hơi thật nông, nén cơn đau buốt ở chân trái, tập trung toàn bộ thính giác để nghe tiếng rung động của kim loại dưới sức ấm của lò đất nung.
*Keng... Keng... Keng...*
Thiết Vũ vung búa thạch anh nện đều đặn xuống khối đồng. Mỗi nhát búa của cô thanh thoát, nhịp nhàng như một điệu múa, phôi đồng dẻo thô dưới lực nén cơ học bắt đầu dẹt mỏng ra, chuyển dần từ hình khối xù xì sang dạng hình ống tròn thuôn dài.
"Đến lượt cậu! Nện vào thớ ngang phía bên trái để tạo ren xoắn ngoài!" Thiết Vũ lùi lại một nhịp.
Lâm Phong bước lên, vung búa sa thạch nện xuống. Nhưng do lòng bàn tay phải của anh vẫn còn bị tê dại bỏng lạnh từ trận chiến trước, lực kéo cơ tay không đồng đều, nhịp thở của anh bị đứt quãng do cơn đau ở chân trái nhói lên.
*Chát!*
Tiếng búa đá chạm vào đồng nghe khô khốc và lệch nhịp. Khối đồng dẻo thô rạn ra một đường nứt dọc thớ màu đen sẫm.
"Hỏng rồi!" Thiết Vũ nhíu mày tiếc nuối. "Cậu nện quá mạnh vào thớ dọc khi kim loại chưa đủ ấm dẻo. Khối quặng đồng này coi như bỏ đi."
Lâm Phong nhìn phôi đồng bị nứt hỏng, lòng thắt lại. Họ chỉ còn lại rất ít quặng đồng dẻo nguyên chất thu hoạch được từ suối lưu huỳnh độc hại. Mỗi khối quặng bị hỏng là một cơ hội sống sót của Lâm Tiểu Muội bị thu hẹp lại.
"Làm lại!" Lâm Phong trầm giọng, ánh mắt anh lóe lên sự kiên định của người thợ săn không bao giờ bỏ cuộc trước thú dữ. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật sâu theo phương pháp điều hòa nhịp thở tĩnh tâm của Trúc tộc, triệt tiêu hoàn toàn sự nôn nóng trong lồng ngực.
Thiết Vũ đặt khối quặng đồng dẻo thô thứ hai lên đe đá. Tiểu Mộc tiếp tục quạt bễ lò đất nung, giữ cho phôi đồng ấm áp rực màu đỏ cam dẻo dai.
Lần này, Lâm Phong không vội vã vung búa. Anh lắng nghe tiếng gõ nhịp nhàng của Thiết Vũ, cảm nhận tần số dao động của phôi đồng truyền qua đe đá sa thạch. Khi Thiết Vũ lùi lại, Lâm Phong vung búa sa thạch nện xuống một cú cực kỳ dứt khoát nhưng nhu hòa nương theo độ đàn hồi của kim loại dẻo.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng búa sa thạch và búa thạch anh hòa quyện vào nhau, vang lên đều đặn chan chát trong lòng hang granite tĩnh lặng. Phôi đồng thứ hai dưới sự phối hợp nhịp nhàng của hai người bắt đầu định hình hoàn hảo. Những thớ đồng dẻo uốn nén chặt chẽ vào nhau dưới áp lực cơ học cực lớn của búa đá mà không hề xuất hiện một vết rạn nứt nào.
"Tốt lắm! Giữ nguyên lực búa và nhịp thở đó!" Thiết Vũ khẽ mỉm cười, ánh mắt cô lộ ra vẻ thán phục thực sự trước khả năng thích nghi và ngộ tính phi thường của gã thợ săn trẻ.
Lâm Phong dùng thính giác nhạy cảm nghe tiếng rít gió vỏ tre sắt để phán đoán độ dày mỏng của ren xoắn cần thiết. Anh phối hợp với Thiết Vũ rèn nén phôi đồng dẹt mỏng, uốn cong rồi mài dũa tinh xảo để tạo ra hệ thống ren xoắn kép có ren xoắn ngược chiều nhau ở hai đầu van xả áp đồng thau tự chế. Hệ thống ren xoắn kép này là bí thuật rèn nguội tối mật của hoàng gia, giúp van đồng cắm chặt vào vỏ tre sắt cứng cáp mà không bị áp lực khí nén hydro khổng lồ đẩy bật ra ngoài.
Sau hai canh giờ lao động cật lực, trán đẫm mồ hôi hòa cùng tro bụi lò rèn, chiếc Van xả áp đồng thau tự chế đầu tiên đã hoàn thành hoàn hảo lấp lánh màu đỏ cam tinh xảo dưới ánh đèn gốm sứ.
Lâm Phong rút con Dao xương sừng tê giác xám từ hông ra. Anh dùng lưỡi dao sừng mài sắc bén khéo léo đẽo gọt các mảng vỏ cây cao sồi hóa thạch cách điện nhặt được dọc vách núi sa thạch. Với đôi tay tỉ mỉ của một thợ làm bẫy thú kỳ cựu, anh cắt gọt lớp cao sồi hóa thạch dẻo dai thành một chiếc gioăng bọc khít hoàn hảo quanh đầu ren xoắn kép của van xả đồng. Chiếc gioăng cao sồi này có tác dụng đàn hồi bọc kín kẽ hở giữa thân tre và ren van, ngăn chặn hoàn toàn việc rò rỉ khí gas nén hydro ra ngoài khi cắm van xả áp xoắn.
Thiết Vũ nhận lấy chiếc van xả áp hoàn chỉnh có bọc gioăng cao sồi. Cô dùng một chiếc đục đá thạch anh nhỏ mài sắc, khéo léo khắc lên thân van đồng thau một ký hiệu nhỏ hình chiếc lá tre dẹt cổ xưa của Trúc tộc.
"Chiếc van xả áp ren kép đầu tiên này," Thiết Vũ đưa chiếc van đồng cho Lâm Phong, giọng cô trang nghiêm và đầy xúc động, "biểu thị sự hòa hợp giữa kỹ nghệ rèn nguội vô hỏa của tôi và tri thức sinh tồn thực tế rừng tre của cậu. Nó là lá chắn bảo mệnh đầu tiên của chúng ta."
Lâm Phong nhận lấy chiếc van đồng ấm áp, cảm nhận sự dẻo dai và chắc chắn của kim loại rèn nguội phi từ tính. Anh khẽ gật đầu, cẩn thận cất chiếc van vào bao da cá sấu tẩm nhựa thông khô đeo bên hông.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng đất đá sạt lở dữ dội ngoài cửa hang granite dội ngược vào lòng hang tối tăm. Đất sét xám niêm phong cửa hang bị rung chuyển mạnh, bụi sa thạch rơi xuống lách cách.
Tiểu Mộc sợ hãi đánh rơi chiếc búa đá sa thạch xuống đất, ôm chặt lấy chân Thiết Vũ. Lâm Phong lập tức giắt dao xương sừng vào hông, tay trái chộp lấy cây cung gỗ dâu tằm bị nứt dọc thân, lướt nhanh như một bóng ma xám ẩn nấp sau phiến đá granite sát cửa hang để quan sát cảnh giác.
Lớp đất sét xám bọc cửa hang bị đẩy mạnh sang một bên. Một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò nhếch nhác bò lồm cồm vào trong hang.
Đó là Tiểu Phàn, cậu bé đưa thư liên lạc chạy nhanh nhất làng.
Gương mặt 14 tuổi của cậu bé lấm lem than củi đen sạm và bùn đất đỏ quạch của Đầm Lầy Sắt Rỉ, hơi thở dồn dập đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội như sắp vỡ tung vì kiệt sức. Bộ quần áo vải gai thô rách nát tả tơi bám đầy mạt sắt rỉ sét.
"Lâm... Lâm Phong ca..." Tiểu Phàn khàn giọng gào lên, ho sặc sụa ra một ngụm máu loãng có lẫn bụi sắt xám độc hại do chạy quá nhanh xuyên qua vùng sương độc. Cậu bé bám chặt lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn ngập tràn sự kinh hoàng tột độ.
"Tiểu Phàn! Bình tĩnh lại, thở nông bằng mũi!" Lâm Phong dùng tay phải xoa nhẹ lồng ngực cậu bé, truyền hơi ấm giúp điều hòa nhịp thở ngạt khí hydro.
"Không... không kịp nữa rồi ca ơi!" Tiểu Phàn khóc nấc lên, giọng run rẩy dữ dội vì sợ hãi. "Sài Lang... gã phó bang chủ xảo quyệt của Thiết Trúc Bang... gã đã dẫn đầu toàn bộ tay sai vũ trang lậu của bang hội... mang theo đao sắt lậu rỉ sét bao vây hoàn toàn khu vực Hang Thở Khí rồi!"
Lâm Phong biến sắc, lồng ngực anh thắt nghẹt: "Sài Lang? Gã làm gì ở đó?"
"Gã... gã biết cậu đang lẩn trốn ở chân núi sa thạch này!" Tiểu Phàn thở dốc, nói nhanh trong tiếng khóc nghẹn ngào. "Gã đã cho tay sai đặt các bẫy sắt kẹp lò xo lực lớn bao vây lối ra vào Hang Thở Khí. Gã điên cuồng ra lệnh cho bọn tay sai chuẩn bị châm lửa trần kích nổ toàn bộ kho nhựa tre lậu khổng lồ chứa hàng ngàn lít nhựa tre dã chiến giấu trong hang đá vôi! Gã tuyên bố... nếu trước bình minh cậu không mang bức thư mật hối lộ của Triệu Quảng và đầu Thiết Vũ ra nộp mạng... gã sẽ kích nổ toàn bộ Hang Thở Khí!"
Thiết Vũ nghe vậy thì gương mặt thanh tú biến sắc hoàn toàn, bàn tay cô siết chặt chuôi búa thạch anh đến mức các đầu ngón tay trắng bệch.
Tiểu Phàn bám chặt lấy vai Lâm Phong, khóc lớn: "Kho nhựa lậu đó nằm ngay sát mạch rễ dẫn điện ngầm của Trúc Gia Trang! Nếu kho nhựa nổ tung... toàn bộ long mạch nước ngọt giếng sạch sẽ bị nhiễm độc mủ tre vĩnh viễn... và vụ nổ địa tầng vĩ mô sẽ san phẳng thiêu rụi hoàn toàn Trúc Gia Trang thành bình địa! Lâm Tiểu Muội và dân làng... tất cả mọi người sẽ bị chôn vùi trong biển lửa xanh hydro ca ơi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!