Hơi Thở Rìa Rừng
Không khí ở rìa Rừng Tre Thép đặc quánh, mang theo một thứ áp lực vô hình đè nặng lên màng nhĩ. Vào buổi đứng bóng, cái nóng khô hanh của vùng biên viễn phía Bắc như nung nấu cả thung lũng sa thạch. Dưới ánh mặt trời gay gắt, những thân tre không mang màu xanh của thực vật thường tình, mà lấp lánh sắc xám bạc lạnh lẽo của kim loại hóa thạch. Chúng đứng sừng sững, thẳng tắp như những cây thương thép cắm vào lòng đất sét xám. Mỗi khi gió ngàn thổi qua, tán lá tre không xào xạc dịu dàng, mà va chạm vào nhau tạo nên những tiếng kêu lanh lảnh, sắc nhọn như hàng vạn lưỡi dao cạo đang mài vào nhau.
Lâm Phong nép mình sau một tảng đá granite xám, hơi thở giữ ở nhịp cực ngắn và nhẹ. Trên bắp tay săn chắc của chàng trai mười chín tuổi, những đường gân nổi rõ dưới làn da ngăm sương gió. Lưng anh đeo cây Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết, một kỷ vật hoàn toàn phi kim loại dẻo dai mà người cha quá cố để lại. Trên vai trái của Lâm Phong, ẩn dưới lớp áo da thú thô ráp, là một vết sẹo bỏng điện chằng chịt – dấu vết tàn khốc từ vụ nổ tre thép mười năm trước, vụ tai biến đã cướp đi sinh mạng của cha anh và gieo rắc nỗi sợ lửa trần vào sâu trong tiềm thức của người thợ săn trẻ.
Một con thỏ đá đang gặm nhấm những sợi cỏ tranh dại mọc chen chúc giữa kẽ đá. Lâm Phong không vội giương cung. Khứu giác nhạy cảm bẩm sinh của anh đột ngột co thắt. Anh khẽ hít một hơi nông bằng mũi, vận hành Phương pháp ngửi khí hydro rò rỉ mà lão thợ săn mù A Sâm đã truyền dạy.
Mùi lưu huỳnh hắc nồng lẫn trong vị ngọt lợ của nhựa thực vật bị nén.
"Rò rỉ khí gas ngầm." – Lâm Phong thầm nghĩ, mắt anh đảo nhanh về phía bụi tre thép nhỏ cách đó mười thước.
Một đốt tre ở sát gốc đang phình to ra như một quả trứng luộc bị nứt vỏ, từ kẽ nứt li ti, một làn hơi mờ nhạt rít lên khe khẽ. Tiếng rít gió u uất u u như tiếng còi tre báo tử. Trong cái nóng oi ả này, nhiệt độ mặt trời đang làm tăng nhiệt độ áp suất khí nén hydro bên trong thân tre sắt đến giới hạn cực đại. Chỉ cần một tia lửa nhỏ từ ma sát, bụi tre đó sẽ nổ tung, giải phóng hàng ngàn mảnh tre sắc nhọn như mảnh đạn gốm sứ quét sạch mọi sinh vật xung quanh.
Lâm Phong từ bỏ con mồi. Anh bước lùi lại, áp dụng Quy tắc di chuyển không ma sát, nhấc thẳng chân lên rồi hạ cả bàn chân xuống thảm lá tre thép một cách dứt khoát, tuyệt đối không kéo lê ủng da thú để tránh tạo ra ma sát tĩnh điện. Anh biết rõ luật cấm kỵ của rừng già: mang kim loại hay tạo tia lửa ở đây là tự sát.
Khi đã rút lui về khoảng cách an toàn, Lâm Phong chạy nhanh băng qua những con đường mòn sa thạch để trở về Trúc Gia Trang. Ngôi làng biên thùy hiện ra dưới chân đồi với những mái nhà gỗ bọc đất sét nung xám dày mười phân để chống sét rò rỉ từ rừng tre sắt mỗi khi giông bão quét qua.
Anh đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mun, bước vào Nhà gỗ bọc đất sét của Lâm Phong. Không khí trong nhà ngập tràn mùi hắc nhẹ của bột đá vôi khô và mùi thuốc thảo dược đắng ngắt. Trên chiếc giường tre nhỏ góc nhà, Lâm Tiểu Muội – cô em gái nuôi mười tuổi của anh – đang co rúm người dưới tấm chăn vải gai cũ kỹ. Cô bé gầy gò, đôi má đỏ ửng vì sốt nhưng đôi môi lại tím tái.
Một cơn ho khan dữ dội đột ngột bộc phát từ lồng ngực nhỏ bé của Tiểu Muội. Cô bé ho rũ rượi, bám chặt lấy tay áo Lâm Phong. Khi cô bé dứt cơn, Lâm Phong nhẹ nhàng dùng vạt áo lau khóe môi em gái. Trên thớ vải gai xám xuất hiện những vệt đờm sẫm màu bám bụi sắt li ti. Căn bệnh phổi sắt – hậu quả của việc hít phải bụi kim loại rỉ sét từ nhỏ – lại đang tàn phá cơ thể suy nhược của cô bé.
"Anh hai... em khát..." – Giọng Tiểu Muội thều thào, đôi mắt to tròn sũng nước nhìn anh đầy tin cậy.
Lâm Phong bước đến góc nhà, nghiêng vò đất nung đựng nước ngọt sạch. Nhưng từ lòng vò chỉ chảy ra vài giọt nước đục ngầu lẫn cặn sa thạch. Nguồn nước ngọt dự trữ duy nhất của gia đình đã cạn kiệt. Thuốc thảo dược của Dược sư Trình cần phải được sắc bằng nước ngọt sạch từ mạch granite mới có thể trung hòa bớt độc tính kim loại nặng trong phổi của Tiểu Muội.
Đúng lúc đó, cánh cửa nhà bị đẩy mạnh ra. A Lực, người thợ đốn củi đồng hành khỏe mạnh, vội vã bước vào. Gương mặt chữ điền chân chất của anh đầy mồ hôi và lo lắng, vai đeo chiếc rìu đá mài hai lưỡi nặng mười cân.
"Phong! Bọn Thiết Trúc Bang... chúng mang quân bọc sắt lậu đến phong tỏa Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang rồi!" – A Lực thở hổn hển, giọng nói run lên vì phẫn nộ.
Lâm Phong nhíu mày, bàn tay anh siết chặt lấy thân Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết. "Sài Bá muốn gì?"
"Gã ác bá đó tuyên bố dân làng phải nộp gấp đôi định mức nhựa tre thép hóa lỏng thường tuần này, nếu không sẽ đổ mủ độc tre thép xuống giếng, cắt đứt mạch nước ngọt duy nhất của làng! Trưởng thôn Lý Đại Hải đang cố gắng thương lượng nhưng Thiết Đầu Sài – gã đao phủ của bang – đã cho lính canh gác nghiêm ngặt quanh giếng." – A Lực nghiến răng, tay siết chặt cán rìu đá.
Nhìn em gái đang lịm đi vì cơn sốt trên giường, Lâm Phong biết mình không thể chờ đợi. Nguồn nước ngọt ngầm sạch chảy xuyên qua tầng đá granite sâu dưới đất là mạch sống duy nhất của Tiểu Muội và cả ngôi làng biên thùy này.
"A Lực, mang theo túi bột đá vôi khô. Chúng ta lén đột nhập khu vực giếng nước để khảo sát địa hình. Tuyệt đối không được manh động." – Lâm Phong trầm giọng ra lệnh, dắt con Dao xương sừng tê giác xám vào hông, đeo bao đựng Mũi tên thạch anh trắng lên vai.
Hai người băng qua những lối đi tắt của Đường mòn Thợ Săn, lẩn trốn dưới bóng râm của các vách đá granite khô ráo để tránh tầm mắt của các toán tuần tra lính trạm thuế tàn bạo của Trương Phách. Khi tiến sát đến khu vực Giếng nước ngọt Trúc Gia Trang nằm trong một thung lũng nhỏ, họ nép mình sau một bụi tre sắt dày đặc.
Qua kẽ lá tre xám bạc, Lâm Phong quan sát trận địa. Giếng nước ngọt được bao bọc bởi những vách đá granite phi kim vững chắc. Tuy nhiên, Thiết Đầu Sài – gã khổng lồ cao hơn hai mét, ngực trần nổi bắp thịt đen bóng chằng chịt sẹo – đang đứng nghênh ngang ngay cạnh miệng giếng. Gã mặc bộ giáp ghép từ các mảng sắt lậu rỉ sét kêu lách cách theo mỗi bước đi, tay cầm cây đại đao sắt rỉ nặng nề.
Xung quanh gã, năm tên tay sai bọc giáp sắt dày đặc đang đứng gác, tay lăm lăm đao kiếm kim loại.
"Mẹ kiếp, bọn chúng mang toàn vũ khí sắt bén." – A Lực thì thầm, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên, định vác rìu đá xông ra. "Để tao ra đập vỡ sọ gã Thiết Đầu Sài kia!"
Lâm Phong lập tức giơ tay giữ chặt bả vai A Lực lại. Lực tay của thợ săn trẻ cứng như kìm đá, ép A Lực phải quỳ rạp xuống đất cát sa thạch.
"Nhìn kỹ đi." – Lâm Phong thì thầm vào tai bằng hữu, giọng lạnh lùng và tỉnh táo. "Giáp sắt và đao sắt của bọn chúng va chạm vào đá sa thạch sẽ tạo ra tia lửa. Tre sắt quanh giếng này đang ở trạng thái căng áp trưa do nhiệt độ mặt trời rất cao. Chỉ một tia lửa nhỏ kích nổ khí gas rò rỉ, cả cái thung lũng này sẽ biến thành lò lửa. Mày muốn chết chùm với bọn chúng sao?"
A Lực rùng mình, nhìn những thân tre sắt xung quanh đang rít lên những tiếng gió u u uất u, vỏ tre căng phồng rỉ ra những giọt nhựa xám bạc. Anh hiểu ra tính toán chiến thuật của Lâm Phong.
Đúng lúc đó, một tên lính gác Thiết Trúc Bang tỏ ra sốt ruột dưới cái nắng trưa gay gắt. Gã vô tình gõ mạnh mũi đao sắt rỉ vào vách đá sa thạch sát cạnh miệng giếng để đuổi ruồi.
*Keng!*
Một tia lửa nhỏ xẹt ra từ sự va chạm kim loại. Ngay lập tức, một tiếng *bụp* nhỏ vang lên. Một túi khí hydro rò rỉ dưới đất cát bùng cháy thành một đốm lửa xanh hydro không khói, bốc mùi hắc nồng nặc ngay sát gốc bụi tre sắt quá tải áp suất lân cận.
"Lửa xanh! Bụi tre sắp quá tải nhiệt!" – Lâm Phong nhận biết hiểm họa trong nháy mắt. Ngọn lửa xanh hydro đang liếm dần vào vỏ tre sắt căng phồng khí nén.
Lâm Phong lập tức thọc tay vào Túi bột đá vôi bảo mệnh đeo bên hông. Anh rắc nhẹ một nắm bột đá vôi khô mịn lên không trung để kiểm tra hướng gió và nồng độ khí độc rò rỉ xung quanh. Gió đang thổi nhẹ về hướng ngược lại của giếng nước ngọt.
"A Lực, ném một viên đá sa thạch sang bụi tre bên trái để đánh lạc hướng bọn chúng!" – Lâm Phong ra lệnh khẽ.
A Lực gật đầu, nhặt một viên đá sa thạch ném mạnh sang bụi tre sắt phía xa. Tuy nhiên, do vội vã, viên đá va chạm vào một mảng lá tre thép khô rụng dưới đất, tạo ra một tiếng *ping* kim loại vang dội chói tai dội ngược vách đá.
"Ai đó?" – Thiết Đầu Sài gầm lên, đôi mắt ti hí sát khí đảo nhanh về phía bụi tre nơi Lâm Phong và A Lực đang ẩn nấp. Gã vung đại đao sắt rỉ sét, ra lệnh cho tay sai dàn đội hình tiến sát kiểm tra.
Lâm Phong giương Cung gỗ dâu tằm của Lâm Thiết, lắp một Mũi tên thạch anh trắng lên dây cung bện xơ gai dẻo dai. Anh nín thở, ngón tay miết nhẹ dây cung, chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu sinh tử phi kim loại trong khi mạch nước ngọt của cả ngôi làng đang bị xiềng xích bởi nanh vuốt sắt thép của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!