Nhạc nềnSoaring

Động Đất Lượng Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng vô trùng của hành lang căn cứ Aegis Prime dội vào võng mạc trái của Sơn-A một cảm giác lạnh lẽo, buốt nhói.


Anh lết từng bước dọc theo hành lang kim loại mạ crom sáng bóng. Dưới lớp quân phục đại úy trắng tinh khôi, khung xương sườn của anh đang rung lên từng nhịp run rẩy. Mỗi bước chân nện xuống sàn nhà bọc polymer chống tĩnh điện đều truyền một cơn chấn động ngược thẳng lên đỉnh đầu. Gáy anh nóng rực. Lớp gel cách ly sinh học bôi vội sau gáy để che giấu bộ cấy ghép sọ Titan đang rỉ ra một thứ dịch lỏng dính dớp, bốc lên mùi khét lẹm của vi mạch bị quá nhiệt.


Đêm qua, ở thế giới bên kia—dưới lòng đất rỉ sét của hành tinh Tartarus—bản thể Sơn-V của anh đã phải phơi nhiễm trực tiếp với bụi phóng xạ mỏ quặng Sector-4 để đóng chiếc van khẩn cấp, cứu sống hàng trăm thợ mỏ du kích. Theo Luật bảo toàn động lượng lượng tử, mọi sự dịch chuyển năng lượng hoặc tổn thương sinh học đột ngột ở bản thể này đều sẽ dội ngược một phản lực tàn khốc lên bản thể kia.


Giờ đây, Sơn-A đang phải trả giá.


Tủy sống của anh như đang bị nung chảy bởi một dòng plasma vô hình. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn mất cảm giác vận động, trong khi mắt trái bị xuất huyết võng mạc nhẹ, khiến tầm nhìn bị bao phủ bởi một màn sương mù màu hồng nhạt.


"Sơn! Cậu điên rồi sao?"


Một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ chộp lấy bả vai phải của anh, kéo mạnh anh vào một góc khuất của lối đi phụ.


Nam đứng đó, gương mặt nghiêm nghị thường ngày lúc này tràn ngập sự lo lắng tột độ. Anh nhìn chằm chằm vào vệt máu mỏng đang rỉ ra từ tai trái của Sơn-A, rồi hạ giọng xuống mức tối thiểu:


"Nhìn cậu kìa! Trông cậu không khác gì một xác chết trôi vừa được vớt lên từ tinh vân rác. Cơn co giật đêm qua tại căn hộ vẫn chưa đủ để cậu tỉnh ngộ à? Tại sao không nằm yên ở nhà để tôi báo cáo nghỉ phép y tế cho?"


Sơn-A cố gắng nén một cơn ho khan đang dâng lên trong cổ họng. Anh lắc đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức nghe rõ tiếng ken két:


"Không được... Nam. Thiếu tá Kiệt đã nghi ngờ tôi từ tuần trước. Hắn đang ráo riết rà soát lịch trình của phi đội Tiên phong. Nếu hôm nay tôi vắng mặt không lý do trên boong Goliath, hắn sẽ lập tức dùng quyền an ninh để lục soát căn hộ của tôi. Mẹ tôi... bà ấy đang trong cơn lú lẫn. Nếu hắn xông vào và phát hiện ra cuốn nhật ký của bố..."


Giọng Sơn-A nghẹn lại. Anh không cần nói hết câu, Nam cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng. Cuốn nhật ký lượng tử của kỹ sư trưởng Sơn Hải chứa đựng những công thức toán học về vướng víu sinh học—chìa khóa vạch trần việc Sơn đang vận hành song song hai cơ thể vật lý. Nếu bí mật này bị phơi bày trước Cục An ninh Quân đội Aegis, Sơn sẽ bị khép vào tội "Quái thai lượng tử" và bị tiêu hủy sinh học ngay lập tức.


Nam thở dài, ánh mắt đầy sự bất lực nhưng cũng tràn ngập sự bảo vệ vô điều kiện của một người bạn cặp cánh sinh tử. Anh đưa tay chỉnh lại chiếc cổ áo quân phục của Sơn-A, khéo léo che đi vệt phát quang màu lam nhạt đang rò rỉ từ gáy bạn:


"Được rồi. Nhưng cậu phải bám sát tôi. Tôi sẽ đứng ở bệ điều khiển phụ ngay cạnh cậu. Nếu có bất kỳ dấu hiệu lệch pha sóng não nào, tôi sẽ ngắt kết nối buồng lái của cậu dưới danh nghĩa lỗi kỹ thuật. Hiểu chưa?"


Sơn-A khẽ gật đầu. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, bước theo Nam tiến về phía cánh cửa thép dày ba lớp dẫn vào trung tâm quyền lực của hạm đội biên cảnh.


***


Boong Goliath.


Không gian bên trong phòng chỉ huy tối cao của siêu chiến hạm khổng lồ lấp lánh dưới ánh đèn neon màu xanh lam vô trùng. Giữa phòng, một bản đồ holographic ba chiều khổng lồ hiển thị vành đai Asteroid-7 đang chậm rãi quay tròn, các điểm tuần tra của Aegis nhấp nháy màu xanh lục đối lập với các khu vực rác thải màu đỏ của Vanguard. Trên trần nhà, biểu tượng con mắt ba chiều phát sáng lam của hệ thống AI giám sát Anima đang chậm rãi quét qua quét lại, ghi nhận từng cử động nhỏ nhất của các sĩ quan trực ban.


Nhiệt độ trên boong tàu được duy trì ở mức mười tám độ C, lạnh buốt và hoàn toàn không có bụi. Sự vô trùng hoàn mỹ này đáng lẽ phải mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng đối với Sơn-A lúc này, nó lại giống như một chiếc lồng kính đông lạnh đang bóp nghẹt sự sống của anh.


"Đại úy Sơn. Tôi cứ nghĩ cậu sẽ xin nghỉ phép y tế hôm nay chứ."


Một giọng nói sắc lạnh, mang theo âm điệu mỉa mai quen thuộc vang lên từ phía bệ chỉ huy trung tâm.


Thiếu tá Kiệt đứng đó, hai tay chắp sau lưng, bộ quân phục an ninh màu xám sẫm phẳng phiu không một nếp nhăn. Đôi mắt cấy chip phân tích hành vi của hắn nhấp nháy những tia sáng đỏ ti hí, quét dọc từ vệt máu khô bên tai Sơn-A xuống đến cánh tay trái đang buông thõng của anh.


Sơn-A đứng thẳng người, thực hiện một cái chào quân lễ tiêu chuẩn bằng tay phải, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:


"Báo cáo Thiếu tá, tôi hoàn toàn khỏe mạnh và sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ trực ban chỉ huy biên giới."


"Khỏe mạnh?" Kiệt bước từng bước chậm rãi về phía anh, tiếng ủng da nện xuống sàn kim loại vang lên những tiếng *cộp, cộp* khô khốc. Hắn dừng lại ngay sát Sơn-A, hít một hơi thật sâu như thể đang cố gắng tìm kiếm một mùi hương lạ. "Mùi khét của polymer cháy... và dải sóng alpha của cậu hôm nay dao động một cách kỳ lạ. Đại úy Sâm ở phòng an ninh mạng vừa báo cáo rằng chỉ số đồng bộ tủy sống của cậu có dấu hiệu nhiễu loạn từ trường nhẹ. Cậu có chắc mình không giấu giếm tôi điều gì chứ?"


Nam lập tức bước lên một bước, đứng chắn giữa Kiệt và Sơn-A, giọng nói nghiêm nghị:


"Thiếu tá Kiệt, Đại úy Sơn vừa trải qua một ca bay thử nghiệm chịu áp lực 8G tại Sector-9 ngày hôm qua. Việc chỉ số sinh trắc học dao động nhẹ là phản ứng sinh lý hoàn toàn bình thường theo quy trình an toàn bay của Aegis. Nếu ngài nghi ngờ năng lực của phi công át chủ bài của chúng tôi, xin vui lòng đưa ra văn bản yêu cầu kiểm toán chính thức từ Bộ Chỉ huy Hậu cần."


Kiệt nheo mắt nhìn Nam. Sự đố kỵ và tàn nhẫn thoáng qua trên gương mặt góc cạnh của hắn. Hắn biết Nam là con trai của một sĩ quan cấp cao, và việc đối đầu trực diện lúc này là chưa khôn ngoan. Hắn khẽ cười khẩy, lùi lại một bước:


"Tôi chỉ lo lắng cho an toàn của hạm đội thôi, Đại úy Nam. Được rồi, Đại úy Sơn, mời vào vị trí điều khiển chính. Đừng để Đô đốc Bách phải thất vọng về đường bay tuần tra biên cảnh hôm nay."


Sơn-A nén một hơi thở dài nhẹ nhõm, bước về phía bệ điều khiển chính của chiến hạm. Ghế phi công bằng sợi carbon tự động điều chỉnh theo vóc dáng của anh. Anh đặt bàn tay phải lên bảng cảm biến ảo, trong khi cánh tay trái tê liệt vẫn phải giấu dưới bệ tì tay để tránh sự chú ý.


*"Nhận diện sinh trắc học hoàn tất. Đại úy Sơn-A, chào mừng quay trở lại hệ thống điều hành Goliath,"* giọng nói máy móc, lạnh lùng của AI Anima vang lên trực tiếp bên trong sọ Titan của anh.


Ngay khi kết nối được thiết lập, một lượng dữ liệu khổng lồ về quỹ đạo bay, mật độ hạt lượng tử và tần số liên lạc biên giới lập tức tràn ngập vào não bộ của Sơn-A.


Bình thường, bộ não biến dị mang gen Quantum-Alpha của anh có thể dễ dàng xử lý luồng thông tin này. Nhưng hôm nay, băng thông thần kinh của anh đang bị nghẽn nghiêm trọng. Ở Tartarus, cơ thể Sơn-V đang nằm bất động bên cạnh Hùng Sắt trong phòng van đầy khói độc, liên tục truyền về những tín hiệu đau đớn dữ dội của việc nhiễm độc phóng xạ tủy sống.


Sơn-A cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung. Những đường chỉ đỏ hiển thị quỹ đạo đạn laser trên kính phi công bắt đầu nhòe đi, chồng chéo lên nhau thành những vệt sáng hỗn loạn. Anh cố gượng dậy, ngón tay phải lướt nhanh trên các phím ảo để điều phối các đội bay tuần tra biên giới, cố gắng thể hiện một phong thái bình tĩnh nhất trước mặt Kiệt.


Nhưng cơn bão lượng tử bên trong cơ thể anh không thể bị kìm hãm lâu hơn.


***


Năm phút sau khi ca trực bắt đầu.


Một cơn địa chấn thần kinh bùng nổ không một lời cảnh báo.


Nhiễu động lượng tử tủy sống bộc phát tàn khốc. Dòng hạt lượng tử tự do rò rỉ từ bộ cấy ghép sọ Titan bắt đầu tràn ngập vào hệ thần kinh vận động của Sơn-A. Cảm giác đau đớn dội lên như một dòng điện 220V chạy dọc sống lưng, nung nóng từng đốt sống của anh đến mức hoại tử.


Sơn-A khựng người. Toàn bộ các nhóm cơ trên cơ thể anh đột ngột co rút mạnh mẽ. Bàn tay phải của anh co quắp lại, không thể điều khiển nổi các phím cảm biến ảo.


Để giữ bình tĩnh, anh run rẩy vươn tay phải định lấy ly nước vô trùng đặt trên khay bệ điều khiển để uống một ngụm. Nhưng các ngón tay anh đã hoàn toàn mất đi sự khéo léo sinh học.


*Xoảng!*


Chiếc ly thủy tinh rơi xuống sàn kim loại vô trùng của boong Goliath, vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn lấp lánh dưới ánh đèn neon xanh lam. Nước đổ tràn ra sàn, phản chiếu ánh sáng đỏ rực từ các màn hình cảnh báo.


"Sơn!" Nam hét lên, định lao về phía bệ điều khiển chính.


Nhưng trước khi Nam kịp chạm vào anh, Sơn-A đã đổ sụp xuống.


Cơ thể anh co quắp dữ dội trên sàn nhà, hai chân co rút, bả vai run rẩy điên cuồng trong một cơn co giật tủy sống tàn khốc. Cú ngã mạnh mẽ của anh đã kéo tuột toàn bộ hệ thống dây cáp nối và bảng điều khiển liên lạc biên giới tầm gần, làm sập hoàn toàn hệ thống hiển thị holographic của vành đai Asteroid-7 trên boong tàu.


*U u u... U u u...*


Còi báo động y tế vô trùng của hệ thống AI Anima lập tức kích hoạt, phát ra những tiếng rú vang dội khắp căn phòng kín. Ánh đèn neon màu xanh lam của boong Goliath đột ngột chuyển sang màu đỏ rực cảnh báo nguy hiểm cấp độ 2.


*"Cảnh báo! Sĩ quan điều khiển chính gặp dị biến sinh trắc học nghiêm trọng. Nhịp tim vọt ngưỡng một trăm năm mươi. Phát hiện rò rỉ bức xạ lượng tử tầng thấp từ tủy sống. Yêu cầu cách ly y tế khẩn cấp,"* giọng nói của AI Anima vang vọng đầy đe dọa.


Sơn-A nằm co giật trên sàn nhà, nước mắt và máu mũi hòa lẫn chảy dọc theo khóe môi anh. Anh cố gắng dùng chút ý chí cuối cùng để điều khiển ngón tay trái, hòng kích hoạt chip ngắt khẩn Neural-Break cấy sau gáy để cắt đứt liên kết với Vanguard, cô lập ý thức tự cứu mạng. Nhưng cơ tay của anh đã bị liệt hoàn toàn do cơn co thắt tủy sống tàn phá. Anh hoàn toàn bất lực, cơ thể bị khóa chặt trong một địa ngục đau đớn thể xác.


Nam lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh Sơn-A, cố gắng nâng đầu bạn dậy để tránh cho anh bị ngạt thở bởi vệt máu mũi đang chảy tràn:


"Sơn! Nghe tôi nói không? Giữ nhịp thở! Đừng tập trung vào liên kết nữa!"


"Đứng im! Không ai được chạm vào cậu ta!"


Tiếng gầm của Thiếu tá Kiệt xé toạc không khí hỗn loạn của boong tàu.


Hắn bước tới, gương mặt góc cạnh lộ rõ một nụ cười đắc thắng, tàn nhẫn. Hắn vẫy tay ra lệnh cho bốn cảnh vệ Aegis trang bị súng điện từ xung kích lao vào phòng:


"Tất cả cảnh vệ, phong tỏa toàn bộ boong Goliath! Thiết lập hàng rào an ninh cấp độ S! Bất kỳ ai cố tình tiếp cận hoặc can thiệp vào cơ thể Đại úy Sơn đều sẽ bị khép vào tội đồng lõa phản quốc!"


Nam bật dậy, đôi mắt đỏ rực giận dữ, chắn trước cơ thể đang co giật của Sơn-A:


"Thiếu tá Kiệt! Cậu ấy đang bị sốc phản vệ tủy sống cấp tính do di chứng bay thử nghiệm! Ngài không có quyền ngăn cản việc cấp cứu y tế!"


"Quyền y tế?" Kiệt cười khẩy, bước từng bước chậm rãi qua những mảnh thủy tinh vỡ và vũng nước tràn trên sàn. Hắn dừng lại cách Sơn-A chưa đầy một mét, mắt cấy chip phân tích hành vi phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ dưới ánh đèn báo động. "Cậu nhìn gáy cậu ta đi, Đại úy Nam. Đó không phải là sốc phản vệ thông thường. Đó là sự rò rỉ tần số vướng víu lượng tử lậu phát ra từ một thực thể song trùng ngoài hạm đội. Tôi đã nghi ngờ có gián điệp hai đầu trong phi đội Tiên phong từ lâu, và hôm nay... chính cái gáy của cậu ta đã tự tố cáo."


Kiệt thò tay vào bao súng bên hông, nhưng thứ hắn rút ra không phải là súng laser, mà là chiếc Máy quét tủy sống di động của Kiệt—thiết bị Inquisitor-3 mạ crom đen sáng loáng.


Hắn bật công tắc kích hoạt. Đầu quét của thiết bị lập tức phát ra một luồng tia quét màu đỏ rực, sắc lẹm, rà soát khắp bầu không khí vô trùng của boong tàu.


Sơn-A nằm bất động trên sàn nhà, mắt trái trợn trừng nhìn luồng tia quét đỏ đang tiến sát lại gần. Ý thức của anh thét lên trong sự tuyệt vọng. Anh biết rõ, chỉ cần chiếc máy quét của Kiệt chạm vào gáy anh, nó sẽ lập tức đọc được dải tần số đồng bộ lậu kết nối trực tiếp với bản thể Sơn-V đang thoi thóp tại Tartarus.


Mọi nỗ lực ngăn chặn chiến tranh, mọi lời hứa bảo vệ bé An, và chính mạng sống của anh... tất cả sẽ tan thành mây khói trong vòng ba giây nữa.


Kiệt bước lên một bước cuối cùng, cúi người xuống, hướng thẳng đầu phát tia beta đỏ rực của chiếc máy quét sát vào gáy của Sơn-A đang nằm co giật bất lực trên sàn nhà.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!