Nhạc nềnSoaring

Cơn Mưa Phóng Xạ Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Căn hộ 12B - Elysium.


Không khí bên trong phòng khách luôn được duy trì ở mức vô trùng tuyệt đối nhờ hệ thống lọc khí tuần hoàn của Đô thành Elysium. Mùi hương bạc hà tổng hợp dịu nhẹ tỏa ra từ các khe gió tường, cố gắng xua đi mọi dấu vết của sự ô nhiễm từ thế giới bên ngoài. Qua lớp kính vòm phân cực khổng lồ, hành tinh xanh lấp lánh như một viên ngọc quý giữa khoảng không vũ trụ đen thẳm, được bao bọc bởi mạng lưới vệ tinh Kronos đan xen như những sợi chỉ bạc.


Sơn-A ngồi bất động trên chiếc ghế tựa phản trọng lực, hai mắt nhắm nghiền. Chiếc nẹp cổ y tế bằng sợi carbon siêu nhẹ gài dưới lớp cổ áo quân phục trắng phẳng phiu khẽ run lên theo từng nhịp thở đứt quãng của anh. Gáy anh—nơi cấy ghép bộ sọ Titan kết nối trực tiếp với chiến hạm Goliath—vẫn đang âm ỉ tỏa nhiệt. Lớp gel cách ly sinh học bôi vội trước ca trực đã khô lại, để lại một cảm giác căng cứng, ngứa ngáy đến khó chịu dọc theo các đốt sống cổ.


"Sơn... Con lại đau đầu à?"


Một giọng nói run rẩy, dịu dàng vang lên từ phía phản sáng của căn phòng.


Bà Mai bước ra từ gian bếp nhỏ, trên tay bưng một tách trà hoa cúc tổng hợp ấm nóng. Mái tóc bà đã bạc pha sương, xõa nhẹ trên bờ vai gầy guộc dưới chiếc váy lụa nhạt màu Elysium. Đôi mắt bà mờ đục, lờ đờ trôi dạt trong những khoảng không ký ức vô định—hậu quả của chứng sa sút trí tuệ nhẹ do di chứng phóng xạ từ vụ tai nạn lò phản ứng Genesis mười năm trước. Trên cổ tay bà, chiếc vòng định vị y tế khẽ nhấp nháy đèn xanh, phát ra tần số an thần tầng thấp để điều hòa nhịp tim.


Sơn-A mở mắt, cố gắng nặn ra một nụ cười ấm áp nhất có thể để trấn an mẹ. Nhưng ngay khi anh vừa vận động cơ mặt, một cơn đau nhói như kim châm dội thẳng từ gáy lên đỉnh đầu, khiến đồng tử mắt trái co rút mạnh. Anh khẽ nghiêng đầu, dùng mu bàn tay lau nhanh một vệt dịch lỏng ấm nóng vừa rỉ ra từ tai trái—vệt máu còn sót lại sau cú bẻ lái bão táp Gravity Drift chịu áp lực 8G ở vành đai Sector-9 chiều nay.


"Con ổn, mẹ. Chỉ là hơi mệt sau ca trực tuần tra kéo dài thôi."


Bà Mai đặt tách trà xuống bàn, bàn tay gầy gò, đầy những nếp nhăn và vết đồi mồi khẽ vuốt ve mái tóc con trai. Bà nhìn anh bằng ánh mắt đầy lo âu, nhưng rồi sự mơ hồ lại nhanh chóng xâm chiếm tâm trí bà. Bà lẩm bẩm: "Hải... Ông lại thức khuya làm việc ở lò phản ứng rồi. Tôi đã bảo ông phải cẩn thận với những hạt sáng màu lam đó mà... Chúng ăn mòn xương cốt ông đấy..."


Sơn-A thắt lòng. Mẹ lại nhầm anh với người cha quá cố Sơn Hải. Mỗi lần nhìn thấy gáy anh phát nhiệt hay cơ thể anh run rẩy vì phản lực lượng tử, ký ức của bà lại tự động quay về đêm định mệnh mười năm trước, nơi cha anh đã hy sinh thân mình để đóng van khẩn cấp của lò phản ứng Genesis cũ. Anh khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, cảm nhận sự thiếu hụt mật độ xương rõ rệt trong chính cơ thể mình—chứng suy kiệt tủy sống cấp 1 đang âm thầm gặm nhấm tủy sống của anh sau mỗi ca đồng bộ ý thức song trùng.


Đột ngột, một tiếng *hum... hum...* nhức nhối vang lên trực tiếp bên trong vỏ não của Sơn-A.


Không phải âm thanh vật lý. Đó là tần số cộng hưởng lượng tử phát ra từ liên kết vướng víu tủy sống sinh học. Ý thức của anh, vốn đang được phân chia theo tỉ lệ 50/50 để duy trì sự tỉnh táo ở cả hai bản thể, bỗng dưng bị kéo tuột về phía hố sâu vô tận của lực hấp dẫn Tartarus.


Một cơn địa chấn thần kinh bùng nổ. Sơn-A khựng người, hai tay bấu chặt vào thành ghế, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không vô định của căn hộ Elysium, nhưng nhãn giới của anh đã hoàn toàn bị nhuộm đỏ bởi bóng tối rỉ sét của thế giới bên kia.


***


Tartarus, Khu mỏ sắt ngầm Sector-4.


"Chạy đi! Sập hầm rồi! Lũ khốn kiếp an ninh mỏ đã khóa cổng xả khí rồi!"


Tiếng gào thét hoảng loạn xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và dầu máy cháy. Khói bụi sắt màu tím sẫm—thứ bụi phóng xạ mỏ quặng Sector-4 cực độc—cuồn cuộn phun ra từ các khe nứt của vách đá ngầm, nhanh chóng lấp đầy các đường hầm chật hẹp dưới lòng đất. Áp lực khí phóng xạ tối tăng cao đột ngột sau một chấn động địa chấn sâu, biến toàn bộ khu mỏ thành một chiếc lò áp suất khổng lồ chứa đầy tử thần.


Sơn-V bừng tỉnh giữa một cơn ho rũ rượi. Bộ lọc khí rỉ sét trên chiếc mũ bảo hiểm thợ mỏ của anh rít lên những tiếng kèn kẹt bất lực trước mật độ bụi sắt quá dày đặc. Phổi anh nóng rát như thể vừa nuốt phải những mảnh than hồng. Tay trái anh buông thõng, hoàn toàn mất cảm giác do di chứng quá tải tủy sống từ cú bẻ lái của bản thể Aegis truyền qua.


"Sơn! Cậu còn sống không? Mau giúp tôi một tay!"


Một tiếng gầm vang lên từ phía trước.


Hùng Sắt, người trưởng nhóm khai thác vạm vỡ, đang quỳ rạp dưới đất. Bộ giáp bảo hộ mỏ dày cộp của ông bám đầy muội than đen kịt. Hai cánh tay khổng lồ được trang bị găng tay thủy lực phá đá đang gồng lên hết cỡ, cố gắng nâng một khối đá quặng nặng hàng tấn đang đè chặt lên chân của hai thợ mỏ trẻ tuổi.


"Khốn kiếp... Hệ thống thủy lực của găng tay sắp cạn năng lượng rồi!" Hùng Sắt gầm lên, những mạch máu trên cổ nổi rõ như những sợi dây cáp đồng. Đôi găng tay thủy lực phát ra những tiếng xì xì yếu ớt, những tia lửa điện nhỏ bắn ra từ các khớp nối rỉ sét.


Sơn-V nghiến chặt răng, cố nén cơn đau buốt từ vết thương đùi phải chưa lành. Anh lết từng bước khập khiễng về phía Hùng Sắt, dùng bàn tay phải còn hoạt động được bấu chặt vào cạnh khối đá đá quặng.


"Nâng... một, hai, ba!" Sơn-V hét lên qua bộ lọc khí.


Dòng nano-bot trong máu anh kích hoạt, dồn toàn bộ sức mạnh cơ học vào cánh tay phải. Khối đá quặng khổng lồ khẽ dịch chuyển dưới lực kéo cộng hưởng. Hùng Sắt gầm lên một tiếng tối hậu, dùng găng thủy lực đập mạnh vào điểm yếu của khối đá.


*Rắc... Rắc... Bùm!*


Khối đá vỡ đôi dưới lực chấn động. Hùng Sắt nhanh chóng kéo hai thợ mỏ trẻ tuổi ra khỏi khe hẹp, đẩy họ về phía lối thoát hiểm duy nhất còn lại.


"Chạy đi! Hướng về phía đường ống thông gió Sector-9! Đừng quay đầu lại!" Hùng Sắt ho sặc sụa, vỗ mạnh vào vai Sơn-V. "Sơn, cậu cũng đi mau! Lão Hùng an ninh mỏ đã cố tình rò rỉ khí phóng xạ tối này để ép chúng ta tăng sản lượng khai thác quặng thô gửi về trạm Kronos. Lão muốn giết sạch chúng ta để bịt đầu mối vụ bãi công!"


Sơn-V nhìn theo hướng chạy của nhóm thợ mỏ nghèo khổ nhiễm xạ. Nhưng ngay lúc đó, một luồng khí phóng xạ tím sẫm, đậm đặc đến mức hóa lỏng, bỗng phun ra từ phòng van điều khiển trung tâm ngay phía cuối đường hầm.


*Xì... xì... xì...*


Âm thanh đó như tiếng cười lạnh lùng của tử thần. Nếu không đóng chiếc van khẩn cấp đó lại, luồng khí phóng xạ tối sẽ nhanh chóng lan tỏa khắp toàn bộ hệ thống hầm mỏ dưới lòng đất Tartarus trong vòng năm phút, tiêu diệt toàn bộ hàng trăm thợ mỏ đang mắc kẹt phía sau rào chắn phong tỏa của an ninh.


"Van khẩn cấp... Tôi phải đóng nó lại," Sơn-V khàn giọng nói, đôi mắt anh rực sáng ánh sáng lam lượng tử dưới lớp kính bảo hộ bám đầy bụi.


"Cậu điên rồi sao?" Hùng Sắt giữ chặt vai anh. "Nồng độ phóng xạ tối ở phòng van đã vượt mức báo động đỏ gấp mười lần! Không có giáp bảo hộ cấp S của Aegis thì vào đó chỉ có con đường chết sinh học!"


"Tôi có cách. Ông mau dẫn mọi người rút lui trước đi!"


Sơn-V dứt khoát gạt tay Hùng Sắt ra. Anh biết rõ cái giá mình phải trả. Việc tiếp xúc trực tiếp với bụi phóng xạ tối sẽ tàn phá vĩnh viễn tủy sống sinh học của bản thể Sơn-V, và thông qua liên kết vướng víu lượng tử sinh học, nó sẽ dội ngược một phản lực nhiệt lượng tàn khốc hủy hoại hoàn toàn hệ thần kinh của bản thể Sơn-A tại Elysium. Nhưng anh không thể đứng nhìn những thợ mỏ nghèo khổ—những người đã từng chia sẻ từng ngụm oxy sạch cho anh và bé An—bị chôn vùi dưới lòng đất này.


Sơn-V lao thẳng vào làn sương mù màu tím sẫm.


***


Không gian bên trong phòng van điều khiển trung tâm là một địa ngục thực sự.


Bụi phóng xạ mỏ quặng Sector-4 lơ lửng dày đặc, bám vào da thịt Sơn-V qua những kẽ hở của bộ giáp da dã chiến sờn rách. Cảm giác đau rát lập tức bùng lên trên khắp cơ thể anh như thể bị hàng vạn con kiến lửa đốt. Phổi anh nghẹn lại, mỗi nhịp thở là một lần hít vào luồng khí nóng bỏng ăn mòn tế bào.


Sơn-V rút khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế từ hông ra. Anh cố gắng kích hoạt hệ thống lá chắn từ trường của khẩu súng để tạo ra một vùng đệm chặn khí độc tạm thời xung quanh mình.


*Vút... Xẹt...*


Một màng chắn năng lượng màu lam nhạt xuất hiện trước mặt anh. Nhưng chỉ trong vòng chưa đầy ba giây, dưới mật độ phóng xạ tối và áp lực từ trường cực cao của căn phòng, màng chắn bắt đầu rạn nứt, phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ rồi nung chảy hoàn toàn thành những vệt sáng lụi tàn.


"Khốn kiếp... Lá chắn không chịu nổi ba giây!"


Sơn-V vứt khẩu súng bị biến dạng sang một bên. Trước mặt anh là chiếc van khẩn cấp khổng lồ được làm từ hợp kim đúc cổ điển. Chiếc van đã bị rỉ sét nghiêm trọng do bụi sắt và sự thờ ơ bảo trì của ban quản lý mỏ.


Anh dùng bàn tay phải bấu chặt lấy vành bánh lái của van, gồng hết sức lực để xoay.


*Két... Két...*


Chiếc van phát ra những tiếng kêu rợn người nhưng không hề dịch chuyển dù chỉ một milimét. Chốt khóa sắt đã bị rỉ sét bít chặt.


"Sơn! Tránh ra!"


Tiếng hét của Hùng Sắt vang lên từ phía cửa phòng van. Người khổng lồ vạm vỡ không hề bỏ chạy. Ông lao vào giữa làn sương mù độc hại, vác theo chiếc búa điện từ lớn thường dùng để phá đá mỏ.


*Clang! Clang! Clang!*


Hùng Sắt vung búa đập điên cuồng vào chốt khóa rỉ sét của van. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe, khói bốc lên khét lẹt. Với cú đập tối hậu chứa đầy lực lượng thủy lực, chốt khóa sắt vỡ vụn thành nhiều mảnh.


"Xoay đi, Sơn! Tôi không chịu nổi nữa rồi!" Hùng Sắt ngã quỵ xuống sàn hầm mỏ, bộ lọc khí của ông bắt đầu phun ra những ngụm máu đen. Phổi ông đã bị hủy hoại nghiêm trọng do phơi nhiễm trực tiếp.


Sơn-V không chần chừ một giây. Anh áp sát cả hai tay vào vành van. Cánh tay trái tê liệt hoàn toàn không thể dùng lực cơ học, anh buộc phải sử dụng đến phương pháp cuối cùng.


Anh tập trung toàn bộ ý chí, kích hoạt dòng nano-bot trong máu di chuyển tập trung về mười đầu ngón tay trái và phải. Những tia sáng lam nhạt bắt đầu phát ra từ dưới móng tay anh, truyền trực tiếp vào các rãnh ren của van lượng tử thông qua tiếp xúc vật lý.


"Khóa van... bằng mọi giá!"


Sơn-V gầm lên, dòng máu chứa nano-bot cộng hưởng với từ trường của van, nung nóng các mối rỉ sét trong chớp mắt. Anh dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể xoay mạnh bánh lái.


*Rắc... Rắc... Rắc...*


Chiếc van khổng lồ bắt đầu chuyển động, xoay tròn theo chiều kim đồng hồ. Luồng khí phóng xạ tím sẫm phun ra yếu dần, rồi tắt lịm hoàn toàn khi chiếc van được khóa chặt vào chốt chặn cuối cùng.


Căn phòng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.


Sơn-V buông tay khỏi van, ngã quỵ xuống bên cạnh Hùng Sắt. Toàn thân anh run rẩy dữ dội. Bụi phóng xạ tối đã găm sâu vào phổi, phá hủy cấu trúc DNA và tủy sống sinh học của bản thể Vanguard. Cánh tay trái của anh bắt đầu xuất hiện những vệt đen hoại tử nhẹ dọc theo các mạch máu.


Nhưng điều tồi tệ nhất không diễn ra ở Tartarus.


***


Căn hộ 12B - Elysium.


Sơn-A đang đứng dậy để lấy thêm nước ấm cho mẹ. Đột ngột, một xung điện từ phản hồi cực mạnh—mang theo toàn bộ thông tin chấn thương tủy sống sinh học của Sơn-V—truyền thẳng qua liên kết lượng tử dội ngược vào sọ Titan của anh.


*Bùm!*


Một tiếng nổ câm lặng bùng phát bên trong hệ thần kinh của Sơn-A.


Cơn co giật tủy sống đột ngột tàn khốc ập đến không một lời cảnh báo. Toàn bộ các nhóm cơ dọc sống lưng Sơn-A co rút mạnh mẽ, uốn cong cơ thể anh thành một đường cong spastic dị thường, đau đớn đến mức nghẹt thở. Chiếc tách trà trên tay anh rơi xuống sàn nhà polymer trắng tinh, vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn thủy tinh lấp lánh.


"Sơn! Con làm sao thế?" Bà Mai hốt hoảng hét lên, chiếc khăn len trên tay bà rơi tuột xuống đất.


Sơn-A không thể trả lời. Hàm răng anh nghiến chặt đến mức rỉ máu, mắt trái trợn trừng, xuất huyết võng mạc đỏ rực. Anh ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay cào cấu điên cuồng vào lồng ngực như thể đang cố gắng tìm kiếm một ngụm khí thở vô trùng.


*Luật bảo toàn động lượng lượng tử đã thực thi cái giá tàn khốc của nó.*


Mỗi tế bào tủy sống bị hủy hoại của Sơn-V lập tức tiêu biến 10% mật độ xương của Sơn-A. Cơn đau buốt lạnh lùng, tê dại chạy dọc từ gáy xuống tận gót chân anh, phá hủy vĩnh viễn hàng triệu khớp thần kinh vận động.


*Phựt... Phựt...*


Lớp gel cách ly sinh học bôi sau gáy Sơn-A bắt đầu nung chảy, bốc lên một luồng khói nhạt có mùi khét lẹt của polymer bị cháy. Dưới lớp da gáy, bộ cấy ghép sọ Titan phát ra một luồng ánh sáng lam lượng tử rực rỡ, ma mị và không ổn định. Luồng ánh sáng xanh lam chạy dọc theo các đường vi mạch cấy ghép dưới da cổ, phát quang rõ rệt qua lớp áo quân phục mỏng.


"Sơn Hải... Sơn Hải!"


Bà Mai quỳ sụp xuống sàn nhà, đôi bàn tay gầy guộc, run rẩy nâng đầu Sơn-A dậy. Trong cơn lú lẫn tột cùng của chứng sa sút trí tuệ, ánh sáng lam lượng tử phát ra từ gáy con trai và vệt máu tươi rỉ ra từ tai anh đã hoàn toàn kích hoạt bóng ma ký ức mười năm trước.


Gương mặt bà Mai tràn ngập sự hoảng loạn và đau đớn tột độ. Bà ôm chặt lấy cơ thể đang co quắp của Sơn-A vào lòng, nước mắt chảy ròng ròng trên những nếp nhăn già nua. Bà gào khóc, giọng nói khản đặc vang vọng khắp căn hộ vô trùng rộng lớn:


"Sơn Hải! Ông không được chết! Đừng đóng cái van đó! Ông đã hứa sẽ đưa tôi và con rời khỏi cái lò phản ứng này mà! Sơn Hải! Ông mở mắt ra nhìn tôi đi!"


Sơn-A nằm trong vòng tay mẹ, lồng ngực phập phồng bất lực. Anh nhìn vào đôi mắt đầy nước mắt và sự hoảng loạn của mẹ, muốn mở miệng nói rằng anh là Sơn, là con trai của bà, chứ không phải người cha đã khuất. Nhưng cơ hàm của anh đã bị liệt hoàn toàn do cơn co thắt tủy sống.


Anh chỉ có thể nằm đó, bất lực nhìn ánh sáng lam lượng tử từ gáy mình phản chiếu lên bức ảnh gia đình cũ trên tường, trong khi ý thức của anh ở thế giới bên kia đang lịm dần đi trong làn mưa bụi phóng xạ tối dưới lòng đất Tartarus.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!