Nhạc nềnSoaring

Bụi Sắt Sector-4

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng neon màu lam cực lạnh của Phòng 404 quét qua gương mặt nhợt nhạt của Sơn-A, tạo nên những vệt bóng mờ đổ dài trên tấm ga giường bằng sợi tổng hợp vô trùng. Không khí bên trong phân khu điều trị đặc biệt của Bệnh viện Quân y Aegis Prime mang theo mùi ozone tinh khiết đến mức nhân tạo, hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài bằng ba lớp trường lực giảm chấn điện từ. Tiếng hum hum đều đều của hệ thống lọc khí chạy ngầm dưới sàn kim loại nghe như tiếng thở dài của một thực thể cơ khí khổng lồ đang canh giữ giấc ngủ của những kẻ mang tủy sống lỗi.


Sơn-A nằm bất động trên chiếc giường phản trọng lực, nhưng sâu trong nhận thức, anh đang phải gánh chịu một cuộc tra tấn kép tàn khốc. Cánh tay trái của bản thể Sơn-V dưới lòng đất Tartarus vẫn đang tê dại hoàn toàn sau cú đỡ roi điện của tay sai Lão Bát, và cơn đau ấy, theo định luật vướng víu hạt sinh học, đang dội ngược thẳng về vùng gáy của bản thể Aegis này dưới dạng một luồng nhiệt lượng thiêu đốt. Gáy anh nóng rực như thể có một dòng plasma rò rỉ đang chảy dọc theo các đốt sống cổ, nung nóng bộ cấy ghép sọ Titan đến mức bỏng rát.


Vy Vy đứng bên cạnh giường, bàn tay đeo găng vô trùng của cô vẫn đặt trên gáy Sơn-A. Luồng nhiệt lượng bốn mươi mốt độ tỏa ra từ tủy sống của anh khiến lớp polymer của găng tay khẽ co rút lại. Đôi mắt thông tuệ của nữ bác sĩ quân y không hề rời khỏi vệt máu mỏng đang rỉ ra từ khóe mắt trái của Sơn-A. Cô đã đuổi Đại úy Sâm ra ngoài hành lang, nhưng áp lực từ những gã cảnh vệ Aegis đang đứng sau lớp kính phân cực vẫn đè nặng lên từng nhịp thở trong căn phòng kín.


"Anh đang dùng bộ não của mình để vận hành một cơ thể khác đúng không?" Vy Vy thì thầm, giọng nói của cô nhỏ đến mức chỉ đủ để hệ thống cảm biến âm thanh của giường bệnh ghi nhận như một tiếng nhiễu tần số thấp. "D dải tần số lậu này... nó đang kết nối trực tiếp với vùng biên giới Tartarus của Vanguard. Anh Sơn, nếu tôi không ký báo cáo y khoa này trong năm phút nữa, Thiếu tá Kiệt sẽ tự tay mang máy quét Inquisitor-3 vào đây. Và anh biết điều gì sẽ xảy ra với một 'quái thai lượng tử' trong quân đội Aegis rồi chứ?"


Sơn-A khẽ động đậy khóe môi. Cơn đau từ gáy truyền lên thái dương khiến mỗi từ ngữ phát ra đều như một mảnh thủy tinh cào xé cổ họng anh. Anh không thể lừa dối cô được nữa. Trực giác y khoa của Vy Vy quá nhạy bén, và mọi chỉ số sinh học giả lập trên màn hình theo dõi lúc này đều trở nên vô nghĩa trước luồng nhiệt lượng thực tế đang thiêu rụi tủy sống của anh. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt mang theo sự khẩn cầu thầm lặng và nỗi cô độc tột cùng của một kẻ mang hai nhân dạng.


"Bác sĩ..." Sơn-A khàn giọng, giọng nói đứt quãng qua mặt nạ thở. "Cứu... cứu cô bé... Ở Tartarus... cô bé đang chết ngạt..."


Vy Vy khựng lại. Đôi đồng tử của cô khẽ co rút khi nhìn thấy sự giằng xé dữ dội trong ánh mắt của người phi công át chủ bài. Cô không thấy sự xảo quyệt của một gián điệp hai đầu, mà chỉ thấy một linh hồn đang quằn quại trong đau đớn để bảo vệ một sinh mệnh khác ở phía bên kia chiến tuyến. Lòng trắc ẩn chuyên nghiệp và sự hoài nghi khoa học trong cô xung đột dữ dội. Trách nhiệm của một sĩ quan Aegis buộc cô phải báo cáo ngay lập tức, nhưng lời thề y khoa và một sợi dây liên kết vô hình nào đó với Sơn-A đã giữ tay cô lại.


"Anh điên rồi..." Vy Vy thở dài, bàn tay cô khẽ siết nhẹ gáy anh. "Anh đang tự sát sinh học. Tủy sống của anh đã mất mười phần trăm mật độ xương tích lũy. Nếu anh tiếp tục chuyển dịch ý thức với cường độ này, tế bào não của anh sẽ bị nung chảy vĩnh viễn trước khi anh kịp cứu bất kỳ ai."


Nói rồi, Vy Vy dứt khoát quay người lại phía bàn điều khiển. Cô không bật máy quét sâu, mà nhanh chóng kích hoạt một giao thức điều trị ngụy trang. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình ảo, thiết lập một bộ lọc tần số nhiễu tầng thấp xung quanh giường bệnh của Sơn-A để tạm thời che giấu các xung sóng alpha lậu khỏi máy giám sát của Sâm bên ngoài. Đồng thời, cô tiêm một liều chất ức chế thần kinh tạm thời vào cổng truyền dịch của giường bệnh—không phải để chữa trị, mà là để làm giả một biểu đồ sóng não bị chấn thương sọ não thông thường, ép các chỉ số của anh về mức an toàn tối thiểu.


"Tôi sẽ ký giấy xác nhận anh bị sốc phản vệ tủy sống do chấn thương G-force cũ," Vy Vy nói, gương mặt cô tái đi vì quyết định mạo hiểm này. "Tôi cho anh mười lăm phút cách ly vô trùng. Nhưng sau đó, anh phải cho tôi một câu trả lời hoàn chỉnh."


Ngay khi dải sóng giả lập vừa được thiết lập thành công trên màn hình giám sát ngoài hành lang, Sơn-A lập tức cảm nhận được một cơn chấn động lượng tử tàn khốc dội ngược từ phía bên kia liên kết.


***


Tại khu ổ chuột rỉ sét Tartarus, không khí hôm nay không còn là màu xám xịt thông thường của bụi kim loại, mà đã chuyển sang một màu tím sẫm rùng rợn.


Tên ác bá mỏ quặng Hùng, đội trưởng an ninh của tập đoàn Genesis tại Sector-4, đã ra lệnh kích hoạt các van xả thải phóng xạ tối ngầm dưới lòng đất. Vụ đầu độc phóng xạ tại Sector-4 không phải là một tai nạn, mà là một đòn trừng phạt tàn nhẫn của Hùng nhằm đàn áp cuộc bãi công của thợ mỏ và ép họ phải quay lại hầm lò để tăng sản lượng quặng sắt lượng tử thô gửi về trạm Kronos. Luồng khí độc mang theo các hạt bụi sắt phóng xạ siêu nhỏ tràn ngập các đường ống thông gió, len lỏi vào từng ngóc ngách của khu ổ chuột.


Sơn-V lết khập khiễng bước vào Cabin 89. Đùi phải của anh vẫn còn rỉ máu từ vết thương do mảnh sắt rỉ găm vào lúc sáng, nhưng cơn đau thể xác đó hoàn toàn bị dập tắt bởi tiếng ho rách phổi vang lên từ phía góc tối của căn lều rỉ sét.


"Khục... khục... anh Sơn..."


Bé An đang nằm co quắp trên tấm đệm dệt từ sợi carbon phế liệu. Cô bé mười tuổi gầy gò, hai má hóp sâu, gương mặt xám xịt dưới ánh sáng nhạt của bóng đèn sợi đốt treo trên trần. Mái tóc thắt bím bằng dây cáp đồng rỉ của cô bé rũ rượi, dính bết vào vầng trán đẫm mồ hôi lạnh. Chiếc máy trợ thở mini đeo trên cổ cô bé phát ra những tiếng cạch cạch khô khốc—bình lọc khí đã hoàn toàn cạn kiệt, và mỗi hơi thở của cô bé lúc này đều kéo theo những hạt bụi sắt phóng xạ găm thẳng vào cuống phổi.


"An!" Sơn-V lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh cô bé. Anh vội vàng nhặt chiếc máy trợ thở lên, nhưng kim đo áp suất đã chỉ về vạch số không màu đỏ.


Cô bé nấc lên từng cơn, lồng ngực gầy gò phập phồng một cách yếu ớt. Bụi phóng xạ mỏ quặng Sector-4 đang tàn phá hệ hô hấp của cô bé, kích hoạt một cơn ho lao lượng tử cấp tính. Những vệt máu đen lẫn bụi kim loại rỉ ra từ khóe môi bé An, thấm đẫm chiếc áo khoác bông thợ mỏ quá khổ mà Sơn-V đã mặc cho cô bé.


"Khó... khó thở quá... anh Sơn... tối quá..." Đôi bàn tay nhỏ nhắn lấm lem muội than của bé An khẽ nắm lấy vạt áo giáp da sờn rách của Sơn-V, run rẩy yếu ớt.


Sơn-V nghiến răng đến mức bật máu. Lọ thuốc Neuro-Z anh mang về chỉ là thuốc giảm đau thần kinh thô sơ, nó hoàn toàn vô dụng trước tình trạng ngạt thở cấp tính này. Cô bé cần Oxy nén cao áp tinh khiết ngay lập tức để đẩy toàn bộ bụi sắt ra khỏi phổi. Nhưng ở cái xó xỉnh Tartarus này, toàn bộ nguồn khí thở sạch đều bị Ban quản lý mỏ của Hùng độc quyền kiểm soát. Nơi duy nhất có sẵn các bình Oxy nén cao áp dự phòng là kho an ninh bảo mật của Sector-4, nằm sâu dưới hầm lò và được canh gác bởi những gã lính đánh thuê tàn nhẫn cùng hệ thống robot thợ săn K-90.


"Đợi anh, An. Anh sẽ quay lại ngay. Đừng nhắm mắt, nghe anh nói không?"


Sơn-V đặt chiếc hộp nhạc cơ khí cũ của bé An vào tay cô bé, để tiếng nhạc rè rè phát ra bài hát ru cổ từ Trái Đất làm dịu đi sự hoảng loạn của cô bé. Anh đứng thẳng dậy, rút khẩu Súng bắn tia laser xung điện tự chế dắt sau hông. Đôi mắt phải của anh bừng lên một vệt sáng lam lượng tử rực rỡ—đó là dấu hiệu cho thấy anh đang chuẩn bị dồn toàn bộ băng thông ý thức vào bản thể Vanguard này để thực hiện một cuộc đột kích sinh tử.


***


Sector-4 chìm trong một bầu không khí chết chóc. Những ánh đèn cảnh báo màu vàng xoay tròn trên các vách đá rỉ sét, phản chiếu luồng khí phóng xạ tím sẫm đang dâng cao từ phía hầm lò sâu.


Sơn-V ẩn mình sau một đống phế liệu titan sứt mẻ, cách cổng kho an ninh bảo mật khoảng năm mươi mét. Hai tên lính gác mặc giáp bộ binh Aegis sẫm màu đang đi tuần tra qua lại trước lối vào, tay lăm lăm khẩu súng xung kích điện từ. Bức tường năng lượng của kho phát ra những tiếng xèo xèo từ tính, tạo nên một rào chắn giáp năng lượng cực dày bao phủ toàn bộ cánh cửa thép dày ba lớp.


Sơn-V nheo mắt nhìn vào bảng điều khiển khóa từ của cửa kho. Anh nâng khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế lên, ngón tay đặt trên cò súng.


*Phải bẻ gãy giáp năng lượng trước...*


Anh bóp cò. Một luồng tia sáng laser màu lam nhạt phát ra tiếng rít xé gió, găm thẳng vào bộ phát trường lực của cánh cửa.


*Bùm!*


Một tiếng nổ từ tính vang lên, nhưng bức tường năng lượng chỉ khẽ rung động rồi lập tức phục hồi lại trạng thái cũ. Giáp năng lượng của kho bảo mật quá dày, vượt xa công suất bẻ gãy của một khẩu súng tự chế. Phản lực điện từ dội ngược từ lá chắn khiến báng súng trên tay Sơn-V nóng lên cực nhanh. Cảm giác bỏng rát tàn khốc chạy dọc từ lòng bàn tay lên cánh tay trái của anh, khiến các khớp thần kinh bị tê liệt tạm thời.


"Hự!" Sơn-V suýt chút nữa đã làm rơi khẩu súng. Khẩu súng tự chế bị kẹt đạn, bốc khói nghi ngút do quá tải nhiệt.


Tiếng nổ từ tính lập tức thu hút sự chú ý của hai tên lính gác. Còi báo động vật lý của kho bắt đầu rú lên những tiếng bíp bíp chói tai.


"Có kẻ đột nhập! Sector-4, phân khu bảo mật! Kích hoạt robot tuần tra!" Tiếng gầm của tên lính gác vang lên qua bộ đàm.


Sơn-V nghiến răng lùi sâu vào bóng tối của vách đá. Anh nhận ra mình không thể dùng vũ lực để phá vỡ cánh cửa này từ bên ngoài. Cách duy nhất để mở khóa và lấy được bình Oxy nén cao áp trước khi robot K-90 xuất kích là thực hiện một cuộc hack hệ thống từ xa.


*Sơn-A... tôi cần anh...*


***


Trong phòng 404 của Bệnh viện Quân y Aegis, Sơn-A mở mắt trái.


Cầu truyền lượng tử lập tức quá tải khi anh dồn 80% ý thức của mình để kết nối với hệ thống máy chủ biên cảnh của Aegis đang điều phối mạng lưới an ninh của Sector-4.


Vy Vy bàng hoàng nhìn vào màn hình sinh trắc học của giường bệnh. Nhịp tim của Sơn-A đột ngột rơi thẳng đứng từ tám mươi xuống còn ba mươi nhịp một phút. Da mặt anh tái nhợt như một xác chết, hơi thở yếu ớt đến mức máy thở phải tự động kích hoạt chế độ trợ lực khẩn cấp.


"Sơn! Anh đang làm gì vậy? Ngừng lại ngay!" Vy Vy lo lắng hét lên, cô vội vàng cầm lấy ống tiêm huyết thanh phục hồi tủy để chuẩn bị can thiệp.


Nhưng Sơn-A không nghe thấy. Tâm trí anh đã chìm sâu vào không gian số hóa của mạng lưới Kronos.


Trước mắt anh, hệ thống an ninh của Sector-4 hiển thị dưới dạng một lưới ánh sáng ảo màu lam nhạt, nhưng bao phủ lấy nó là một con mắt ba chiều khổng lồ phát sáng vàng—đó là hệ thống AI giám sát Anima của Aegis.


*Kích hoạt kỹ năng: Hack hệ thống an ninh bằng sóng não.*


Sơn-A truyền trực tiếp mã độc lượng tử từ chip sọ Titan vào cổng kết nối buồng lái giả lập của Huy đang chạy ngầm trên máy chủ hạm đội. Các dòng lệnh màu lam chạy dọc trên võng mạc của anh, cố gắng bẻ gãy các lớp tường lửa bảo mật của kho an ninh Sector-4.


*Cảnh báo bảo mật cấp 2: Phát hiện truy cập dị thường từ dải sóng không hợp lệ. AI Anima đang tiến hành truy vết sinh trắc học.*


Một dòng chữ đỏ rực xuất hiện trước mắt Sơn-A. Con mắt vàng của Anima khẽ xoay chuyển, hướng luồng quét dữ liệu về phía sọ Titan của anh. Cảm giác đau buốt như có hàng vạn cây kim châm thẳng vào não bộ khiến cơ thể Sơn-A trên giường bệnh co giật mạnh một phát. Nếu Anima hoàn thành cuộc quét sinh trắc học này, tài khoản của anh sẽ bị khóa đỏ và vị trí của mật thất Vy Vy sẽ bị lộ diện vĩnh viễn.


*Không được thất bại...*


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sơn-A nhớ đến những công thức toán học cổ trong cuốn Nhật ký lượng tử rách nát của bố Sơn Hải. Anh nhanh chóng nhập dãy ký tự tần số đồng bộ tủy sống của bố vào hệ thống điều hợp lượng tử.


*Mã nguồn đồng bộ: Alpha-Genesis-09... Kích hoạt!*


Thuật toán cổ xưa của bố Sơn Hải hoạt động như một chiếc mặt nạ tàng hình hoàn hảo. Nó giả lập dải sóng não của Sơn-A thành một chu kỳ bảo trì hệ thống định kỳ của tập đoàn Genesis.


Con mắt vàng của AI Anima khẽ chớp, luồng quét đỏ rực dừng lại ngay trước khi chạm vào mã định danh của anh, rồi từ từ chuyển hướng đi nơi khác.


*Hack thành công.*


Cánh cửa thép dày ba lớp của kho bảo mật Sector-4 tại Tartarus phát ra tiếng xì hơi khí nén dứt khoát, từ từ trượt mở sang hai bên. Lá chắn giáp năng lượng biến mất hoàn toàn. Đồng thời, Sơn-A nhanh chóng tải bản đồ thoát hiểm của khu mỏ và truyền trực tiếp về máy truyền sóng lượng tử cầm tay của Sơn-V.


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Phản lực nhiệt lượng từ cuộc hack sâu khiến tủy sống của Sơn-A bị đốt nóng đến mức cực hạn. Lớp Gel cách ly sinh học bôi sau gáy anh bắt đầu sủi bọt khí, phát ra tiếng xèo xèo nhỏ và nung chảy nhẹ, tỏa ra một mùi hóa chất cháy khét lẹt trong phòng bệnh.


Vy Vy ngửi thấy mùi khét, cô bàng hoàng nhìn vào vết mổ sau gáy Sơn-A đang đỏ rực lên như một thanh sắt nung. Cô lập tức dùng các miếng gạc lạnh vô trùng đắp lên gáy anh để hạ nhiệt khẩn cấp, đôi bàn tay cô khẽ run rẩy vì lo sợ.


***


Tại Tartarus, ngay khi cánh cửa kho vừa mở ra, Sơn-V không chần chừ một giây. Anh lao thẳng vào bên trong khoang chứa tối tăm, nương theo sơ đồ thoát hiểm hiển thị trên máy truyền sóng cầm tay.


Giữa những kệ thép rỉ sét chứa đầy các hòm công cụ, Sơn-V nhìn thấy một bình thép màu xám bạc có khắc biểu tượng oxy nén cao áp. Anh dùng cánh tay phải còn cử động được ôm chặt lấy bình thép nặng nề, kéo mạnh nó ra khỏi giá đỡ.


Nhưng ngay khi bình thép vừa rời khỏi chốt khóa, một tiếng *xoảng* kim loại vang lên dội tai.


Hùng đã cài đặt một hệ thống báo động cơ học—một sợi dây xích kết nối trực tiếp với chuông báo động vật lý của kho, hoàn toàn độc lập với mạng lưới kỹ thuật số mà Sơn-A vừa hack.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng chuông báo động cơ học vang dội khắp các hành lang của Sector-4.


"Nó ở trong kho! Khóa chặt lối thoát hiểm!" Tiếng chân ủng thép rầm rập của lính đánh thuê vang lên sát nút.


Để kéo dài thời gian cho bản thể Vanguard trốn thoát, Sơn-A từ giường bệnh Aegis phải mạo hiểm sử dụng quyền truy cập sĩ quan của mình. Anh gửi một tín hiệu cứu hộ khẩn cấp giả từ một tọa độ rác cách Sector-4 ba mươi cây số đến máy tính tuần tra của chiến hạm biên cảnh Aegis gần đó.


"Cảnh báo: Phát hiện hoạt động phiến quân tại Sector-9. Yêu cầu toàn bộ lực lượng tuần tra biên giới chuyển hướng khẩn cấp."


Tín hiệu giả lập thành công làm nhiễu loạn mạng lưới điều phối của Hùng, khiến một nửa đội lính đánh thuê đang bao vây kho phải quay đầu rút chạy để bảo vệ vành đai ngoài.


Nhưng thời gian của Sơn-V đã cạn kiệt.


Anh ôm chặt bình Oxy nén cao áp, lết khập khiễng chạy ra phía cửa kho. Không khí trong hầm mỏ ngày càng đặc quánh bởi luồng khí phóng xạ tối màu tím sẫm. Sơn-V hít phải một ngụm khí độc, lồng ngực anh bỏng rát như bị đổ axit, tủy sống đau buốt dữ dội khiến anh suýt chút nữa đã quỵ ngã.


Anh cố gượng dậy, bước những bước nặng nề ra đến cửa kho thoát hiểm.


Nhưng ngay khi Sơn-V vừa đặt chân ra ngoài hành lang đá tối tăm, một luồng ánh sáng laser đỏ rực từ góc khuất đột ngột quét thẳng qua ngực anh, dừng lại ngay giữa tâm bình oxy.


Một tiếng rít cơ khí lạnh lùng vang lên trong bóng tối.


Sơn-V ôm bình oxy chạy thoát ra cửa kho thì chạm trán trực tiếp với robot thợ săn K-90 đang quét tia laser đỏ rực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!