Đồng Bộ Cầu Truyền
Cái lạnh ở Trạm Radar 102 không giống với cái lạnh thông thường. Đó là cái lạnh chết chóc của khoảng không vũ trụ đóng băng, len lỏi qua những tấm vách hợp kim titan đã rạn nứt, mang theo mùi của rác thải hạt nhân và bụi kim loại rỉ sét. Dưới ánh sáng đỏ lờ mờ phát ra từ lò phản ứng hạt nhân dự phòng sắp cạn kiệt, Sơn-V quỳ trên sàn thép lạnh ngắt. Cánh tay trái của anh buông thõng, vô lực, các đầu ngón tay đã chuyển sang màu xám xịt do di chứng của độc tố lượng tử từ cuộc cận chiến với Lão Quỷ đêm trước.
Bên cạnh anh, bé An co rúm người dưới chiếc áo khoác bông thợ mỏ quá khổ. Cô bé mười tuổi gầy gò, đôi má hóp lại vì những cơn ho lao lượng tử liên tục, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp nhạc cơ khí cũ trước ngực. Tiếng nhạc rè rè, đứt quãng của bài hát ru cổ từ Trái Đất phát ra từ chiếc hộp nhỏ giống như một điểm neo nhân tính duy nhất, giữ cho Sơn-V không phát điên giữa cơn đau buốt tủy sống đang dâng trào.
"Anh Sơn... anh lạnh lắm phải không?" Bé An khẽ thều thào, giọng nói yếu ớt bị bóp nghẹt bởi chiếc mặt nạ trợ thở mini đang rít lên từng hồi.
Sơn-V nặn ra một nụ cười đằng sau lớp mặt nạ rỉ sét, tay phải khẽ xoa đầu cô bé: "Anh không sao. Bảo đang chuẩn bị thiết bị rồi. Chúng ta sắp có hơi ấm rồi, An."
Cách đó vài bước chân, Bảo—thần đồng cơ khí mỏ—đang khom lưng bên cạnh bảng điều khiển của trạm radar cổ. Cậu nhóc mười bốn tuổi đeo chiếc kính bảo hộ quá khổ che nửa gương mặt lấm lem muội than. Mười đầu ngón tay nhỏ nhắn nhưng khéo léo của cậu đang tỉ mỉ gài những viên Thạch anh lượng tử tự nhiên vào bên trong chiếc vỏ bọc bằng Đồng rỉ sét Tartarus. Đó chính là Bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy tự chế—bảo bối duy nhất có thể cứu mạng Sơn-V lúc này.
"Anh Sơn, cấu trúc anten của Trạm 102 đã được bọc đồng rỉ để chống radar quét của Aegis," Bảo khàn giọng nói, tay vẫn không ngừng hàn các mối mạch bằng mỏ hàn laser dã chiến. "Nhưng phản lực nhiệt lượng từ cầu truyền lượng tử sắp tới sẽ rất khủng khiếp. Nếu bộ giảm chấn này không hấp thụ hết dải sóng nhiễu, gáy của anh sẽ bị nung chảy vĩnh viễn."
"Cứ làm đi, Bảo. Chúng ta không còn thời gian nữa," Sơn-V khàn giọng đáp. Anh cảm nhận được qua liên kết vướng víu lượng tử tủy sống rằng ở đầu bên kia thiên hà, bản thể Sơn-A đang nằm liệt hai chân dưới Mật Thất Vy Vy cũng đang trải qua những giây phút thoi thóp sinh tử.
***
Sâu dưới lòng đất bệnh viện quân y Aegis Prime, trong không gian vô trùng của Mật Thất Vy Vy, ánh đèn neon lam nhạt hắt lên gương mặt nhợt nhạt, đẫm mồ hôi của Sơn-A. Anh nằm bất động trên giường phẫu thuật ngầm. Từ thắt lưng trở xuống, cơ thể đại úy phi công hoàn toàn mất đi cảm giác, lạnh ngắt và vô lực như một khúc gỗ mục dưới đáy đại dương. Khung carbon sinh học mới được Vy Vy cấy ghép dọc theo sống lưng để nâng đỡ cột sống bị loãng xương cấp 1 vẫn chưa tương thích hoàn toàn. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn co thắt cơ học buốt nhói chạy dọc lên tận đỉnh đầu, khiến mắt trái nhòe đi dưới màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc.
Bác sĩ Vy Vy đứng bên cạnh giường, chiếc áo blouse trắng vô trùng của cô dính vài vệt máu khô. Đôi mắt thông tuệ đứng sau gọng kính titan hằn rõ sự mệt mỏi và lo âu tột độ. Cô vừa hoàn thành việc theo dõi chỉ số sinh học của Sơn-A, và những con số hiển thị trên màn hình holographic đang báo động đỏ.
"Nhịp tim của cậu ấy đang giảm xuống dưới ba mươi nhịp một phút. Chỉ số tương thích tủy sống rơi xuống mức nguy hiểm mười lăm phần trăm," y tá Thúy hoảng hốt báo cáo, tay cô run rẩy khi điều chỉnh máy truyền dịch.
"Sơn, anh nghe thấy tôi nói không?" Vy Vy cúi xuống, áp sát tai vào kén giường bệnh. "Cầu truyền dữ liệu giữa hai cơ thể của anh đang bị lệch pha hoàn toàn. Nếu anh không thiết lập được đường truyền an toàn ngay bây giờ, hệ thần kinh của cả hai bản thể sẽ bị phân liệt vĩnh viễn."
Sơn-A khẽ động đậy mi mắt phải, môi anh mím chặt đến rỉ máu. Anh không thể nói, nhưng ý chí của anh đang gầm rú trong không gian nhận thức đa chiều (Dual-Vision). Anh phải kết nối. Anh phải vá vết nứt lượng tử này.
*Kích hoạt Giao thức Phân tách Ý thức.*
Sơn dồn 50% tinh thần còn lại vào bộ cấy ghép sọ Titan ở thái dương trái. Trong bóng tối nhận thức, anh ngầm liên hệ với Anima-0—hệ điều hành AI sơ khai của phòng thí nghiệm bỏ hoang Alpha-9. Anima-0, thực thể trí tuệ nhân tạo có lòng trắc ẩn máy học, lập tức phản hồi dải lệnh ẩn.
*"Phát hiện yêu cầu đồng bộ từ vật chủ Quantum-Alpha. Kích hoạt cổng truyền dữ liệu lượng tử Alpha-9,"* giọng nói máy móc nhưng ôn hòa của Anima-0 vang lên trong đại não của Sơn-A.
Cùng một lúc, ở Tartarus, Bảo gài chiếc Bộ giảm chấn thần kinh đeo gáy vào sau cổ Sơn-V. Thiết bị bằng đồng rỉ sét vừa chạm vào da thịt liền phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn. Những viên thạch anh lượng tử bên trong bắt đầu phát sáng lam rực rỡ, hút ngược các hạt lượng tử tự do đang rò rỉ ra ngoài tủy sống của Sơn-V.
"Kích hoạt Trạm Radar 102!" Sơn-V gầm lên qua bộ lọc khí rỉ sét.
Bảo đập mạnh tay xuống nút khởi động chính. Anten khổng lồ của trạm radar cổ đại rùng rùng chuyển động, phóng một dải sóng vô tuyến ẩn xuyên qua bão từ trường của vành đai Helios, hướng thẳng về phía tọa độ của phòng thí nghiệm Alpha-9 tại Elysium.
*Ầm!*
Cầu truyền dữ liệu lượng tử được thiết lập.
Trong một mili giây, hệ thần kinh của Sơn-A và Sơn-V bị khóa chặt vào nhau bởi một sợi dây liên kết vướng víu sinh học vô hình. Nhưng ngay sau đó, Luật bảo toàn động lượng lượng tử lập tức trừng phạt cơ thể phàm trần của anh. Phản lực nhiệt lượng từ cầu truyền mới dội ngược về, nung nóng bộ cấy ghép sọ Titan của Sơn-A đến mức cực hạn.
"A... hự..." Sơn-A co giật mạnh trên giường bệnh, toàn thân anh căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Nhiệt độ gáy của anh vọt lên bốn mươi mốt độ C. Lớp da xung quanh chip sọ Titan bắt đầu sưng đỏ, rỉ dịch bạch huyết và bốc lên một luồng nhiệt lượng nóng rẫy, nung chảy cả lớp màng polymer bảo vệ bên ngoài. Cột sống carbon mới cấy ghép rung lên bần bật dưới tác động của dòng điện từ sinh học quá tải.
"Cấp cứu khẩn cấp! Cậu ấy đang bị chấn thương nhiệt lượng hủy diệt tế bào tủy!" Vy Vy hét lên.
Không một chút do dự, cô chộp lấy tuýp Gel cách ly sinh học Aegis từ khay dụng cụ. Vy Vy nặn một lượng gel polymer màu xám đục, mát lạnh lên lòng bàn tay đeo găng vô trùng, rồi nhanh chóng phủ kín lên vùng gáy đang bốc khói nhẹ của Sơn-A.
Lớp gel polymer vừa tiếp xúc với làn da bỏng rát liền phát ra tiếng xèo xèo nhỏ, hấp thụ và phân tán nhiệt lượng tàn phá một cách hoàn hảo. Vy Vy dùng mười đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa đều lớp gel dọc theo các đốt sống cổ của anh, cố gắng đưa nhiệt độ tủy sống trở lại mức an toàn.
"Sơn, hãy điều hòa nhịp thở! Đồng bộ nhịp tim với bản thể Vanguard ngay lập tức!" Vy Vy khẩn trương ra lệnh, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán cô.
Thông qua liên kết, Sơn-V ở Tartarus cũng cảm nhận được cơn bỏng rát kinh hoàng dội về. Anh tắt hoàn toàn động cơ phụ của tàu kéo Sắt Rỉ để giảm tải điện tích dư thừa, chấp nhận để con tàu trôi tự do trong không gian băng giá. Anh nhắm chặt mắt, kích hoạt kỹ năng Đồng bộ nhịp thở hai cơ thể.
*Hít vào... một, hai, ba. Thở ra... một, hai, ba.*
Tại Elysium, lồng ngực của Sơn-A phập phồng theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Ở Tartarus, lồng ngực Sơn-V cũng chuyển động đồng điệu. Nhịp tim của cả hai bản thể từ từ hạ xuống, ghim chặt ở mức sáu mươi nhịp một phút.
Ngay khi nhịp tim ổn định, một làn sóng mát lạnh dễ chịu, êm dịu chưa từng có đột ngột lan tỏa từ gáy Sơn-A chạy dọc xuống cột sống carbon, rồi truyền xuyên qua cầu truyền lượng tử đến thẳng tủy sống đang đau buốt của Sơn-V. Cảm giác đau đớn, tê dại hành hạ anh suốt những ngày qua biến mất trong tích tắc, thay vào đó là một sự thư thái tột cùng như thể hệ thần kinh của cả hai cơ thể vừa được gột rửa bởi một dòng nước suối mát lành.
"Chỉ số tương thích tủy sống đang tăng vọt! Tám mươi phần trăm... tám mươi lăm phần trăm!" Thúy reo lên trong nước mắt. "Độ trễ truyền dẫn giảm năm mươi phần trăm! Cầu truyền hoạt động ổn định!"
Trạng thái Phân tách ý thức cấp 1 chính thức được nâng cấp lên mức ổn định tối đa. Sơn-A khẽ mở mắt phải, tầm nhìn nhòe đỏ dần biến mất, thay vào đó là một nhãn giới sắc nét, rõ ràng. Anh cảm nhận được mười đầu ngón tay trái của bản thể Sơn-V ở Tartarus đã hồi phục cảm giác vận động, khẽ cử động dưới lớp đồng rỉ sét.
"Chúng ta... làm được rồi, Vy Vy..." Sơn-A khàn giọng thầm thì, một nụ cười thanh thản xuất hiện trên gương mặt mệt mỏi.
Vy Vy thở phào nhẹ nhõm, cô lùi lại một bước, tựa lưng vào cạnh bàn kim loại, đôi vai khẽ run lên vì kiệt sức sau ca cấp cứu nghẹt thở. Cầu truyền dữ liệu lượng tử an toàn đầu tiên giữa hai phe đối địch đã được thiết lập thành công, giúp Sơn có thể vận hành đa nhiệm mượt mà hơn mà không lo bị nổ não.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Vy Vy bước đến trước máy chủ điều khiển của mật thất để kiểm tra lại các dải sóng an toàn. Đôi mắt thông tuệ của cô bỗng chốc đóng băng khi nhìn thấy một dòng lệnh màu đỏ rực đang âm thầm xuất hiện trên góc màn hình tối.
Đó không phải là dải sóng đồng bộ của Sơn, cũng không phải là mã độc của hạm đội. Đó là một dải mã lạ, có cấu trúc phức tạp tự tiến hóa, đang tự động sao chép với tốc độ chóng mặt từ bộ cấy ghép sọ Titan của Sơn-A thẳng vào phân khu dữ liệu bệnh án bảo mật của cô.
"Cái gì thế này...?" Vy Vy thì thầm, gương mặt cô tái mét dưới ánh sáng đỏ nhấp nháy của màn hình cảnh báo. Dải mã lạ kia đang tự sinh sôi, len lỏi vào các hồ sơ y khoa như một bóng ma kỹ thuật số đang tìm cách ký sinh vào hệ thống.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!