Nhạc nềnSoaring

Đột Nhập Trạm Cổ 102

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ngoài rìa vành đai Asteroid-7 không mang màu đen thuần khiết. Nó là một hỗn hợp đậm đặc của bụi sắt phóng xạ, những mảnh vỡ tiểu hành tinh lơ lửng và cái lạnh âm tuyệt đối của vũ trụ. Chiếc tàu kéo phế liệu Sắt Rỉ lao đi trong khoảng không vô tận ấy, động cơ phụ của nó rít lên từng hồi đứt quãng dưới tác động của những thẻ năng lượng tối thô cuối cùng.


Sơn-V ngồi trong khoang lái chật hẹp, tay phải ghì chặt lấy cần điều khiển cơ học bọc da sờn. Cánh tay trái của anh buông thõng, hoàn toàn vô lực và tê dại dưới lớp băng gạc dính đầy dầu máy. Vết bỏng nhiệt từ những tấm đồng rỉ sét quấn quanh gáy vẫn âm ỉ cháy, mỗi nhịp tim đập đều dội lên đại não một cơn đau buốt tột cùng. Trên trán anh, vết rách rỉ máu cũ đã khô lại thành một vệt sẹo đỏ thẫm, bám đầy bụi quặng mịn.


"Anh Sơn, la bàn đang dao động mạnh! Chúng ta sắp tới rồi!"


Bảo hét lên qua bộ đàm nội bộ, đôi mắt tròn xoe sau chiếc kính bảo hộ quá khổ dán chặt vào chiếc La bàn từ trường dị thường đang đặt trên bảng điều khiển. Chiếc kim titan-đồng của di vật cổ đang xoay tròn điên cuồng, phát ra những tia sáng lam nhạt ma mị, bẻ cong cả ánh sáng yếu ớt của hệ thống đèn báo động đỏ trong khoang lái.


Sơn-V nheo mắt nhìn qua kính chắn gió polymer đã bị rạn nứt một góc. Phía trước họ, bám chặt vào một tiểu hành tinh cô độc đóng băng xám xịt, là Trạm Radar 102.


Siêu cấu trúc cơ khí cổ xưa này hiện ra như một con nhện thép khổng lồ bị đóng băng vĩnh cửu trong vũ trụ. Những chiếc chân đỡ bằng hợp kim titan sần sùi găm sâu vào lòng đá, toàn bộ bề mặt của trạm bị bao phủ bởi một lớp băng carbon dày đặc, lấp lánh phản chiếu ánh sáng xa xăm từ các vì sao. Trạm 102 đứng đó, cô độc, lạnh lẽo và im lìm như một ngôi mộ cổ của Mặt trận Vanguard từ mười năm trước.


*Rắc... Rắc...*


Vỏ tàu Sắt Rỉ rên rỉ khi va chạm với những mảnh băng trôi dạt xung quanh trạm. Sơn-V phải dùng hết kỹ năng bẻ lái bằng một tay để giữ cho con tàu không bị vỡ nát. Tuy nhiên, một cú va chạm mạnh với một khối băng ẩn vẫn khiến mạn sườn tàu kéo sạt qua vách đá đóng băng, để lại một vệt xước dài, sâu hoắm trên lớp vỏ thép rỉ sét.


"Neo tàu vào cầu cảng số 3, Bảo!" Sơn-V khàn giọng ra lệnh, luồng khí thở rít lên qua bộ lọc rỉ sét của chiếc mũ bảo hiểm dã chiến.


Bảo nhanh nhẹn gạt cần gạt, phóng ra chiếc móc neo từ tính. Chiếc móc găm thẳng vào cầu cảng đóng băng của Trạm 102 với một tiếng *boong* trầm đục dội ngược vào khoang lái. Con tàu Sắt Rỉ khựng lại, lắc lư dữ dội trước khi nằm im bên cạnh siêu cấu trúc cổ đại.


Thế nhưng, ngay khi hệ thống khóa từ tính vừa kích hoạt, những dải đèn neon đỏ rực bỗng nhiên bùng sáng bên dưới lớp băng dày của trạm radar. Hệ thống phòng thủ tự động của Trạm 102, vốn đã ngủ yên mười năm qua, đột ngột thức giấc.


*Kèn kẹt... Kèn kẹt...*


Hai bệ phóng súng móc neo và pháo từ tính cổ xưa từ từ xoay nòng, chĩa thẳng vào buồng lái của tàu Sắt Rỉ.


"Phát hiện mục tiêu không xác định vượt qua ranh giới biên cảnh," một giọng nói máy móc, rè rè và đứt quãng phát ra từ chiếc loa bám đầy bụi rỉ ngoài cầu cảng. Đó là AI Hải Đăng—hệ thống điều hướng và phòng thủ cổ điển của trạm. "Kích hoạt giao thức phòng thủ biên cảnh Vanguard. Chuẩn bị khai hỏa tiêu diệt vật thể xâm nhập trong vòng ba mươi giây."


"Chết tiệt! Hệ thống nhận diện của nó bị lỗi rồi!" Bảo hoảng hốt, mười đầu ngón tay run rẩy gõ liên tục trên chiếc máy tính cầm tay để cố gắng kết nối với cổng giao tiếp CRT cổ điển của trạm qua dải sóng vô tuyến ngắn.


Sơn-V nghiến răng, tay phải anh theo phản xạ đưa xuống hông, định rút khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế để bắn nát bảng điều khiển phòng thủ ngoài cầu cảng.


"Đừng, anh Sơn!" Bảo hét lên, vội vã dùng cả hai tay giữ chặt cánh tay phải của Sơn-V. "Nếu anh dùng súng laser phá hủy bảng điều khiển phòng thủ, bộ khuếch đại anten lượng tử của trạm sẽ bị chập mạch và cháy rụi vĩnh viễn! Chúng ta sẽ mất đi điểm trung chuyển tín hiệu duy nhất để kết nối với mật thất của chị Vy Vy!"


Sơn-V khựng lại. Bảo nói đúng. Nếu không có anten của Trạm 102, cầu truyền lượng tử giữa hai cơ thể anh sẽ sụp đổ hoàn toàn, và anh sẽ mãi mãi bị cô lập trong bóng tối của Tartarus.


"Mười lăm giây đếm ngược. Chuẩn bị nạp năng lượng pháo từ tính," AI Hải Đăng tiếp tục phát ra cảnh báo vô cảm trên màn hình CRT phát ánh sáng xanh lá nhấp nháy.


Cùng lúc đó, cách xa hàng triệu dặm không gian, tại Mật Thất Vy Vy sâu dưới lòng đất đô thành Elysium, bản thể Sơn-A của anh đang nằm liệt hai chân trên giường bệnh vô trùng cũng đột ngột trợn trừng mắt.


Cơn đau đầu dữ dội như búa bổ dội thẳng vào đại đại não của Sơn-A. Bộ cấy ghép sọ Titan nóng rực lên, rỉ ra một vệt dịch bạch huyết mỏng dọc theo gáy. Mắt trái anh nhòe đi dưới màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ, nhưng mắt phải vẫn nhìn đăm đăm vào Vy Vy đang đứng bên cạnh giường bệnh.


"Vy Vy... Sơn-V đang gặp nguy hiểm... AI Hải Đăng ở Trạm 102... chuẩn bị bắn hạ tàu kéo..." Sơn-A khàn giọng nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt tái nhợt.


Vy Vy hốt hoảng, cô nhanh chóng áp chiếc máy quét cầm tay vào gáy anh, kiểm tra chỉ số tủy sống. "Nhịp tim của anh đang vọt lên một trăm hai mươi! Khung carbon sinh học mới cấy ghép đang bị quá tải nhiệt lượng dội ngược! Sơn, anh không được phép kết nối sâu lúc này!"


"Tôi không có lựa chọn!" Sơn-A nghiến răng.


Bằng một ý chí tự do tối cao, Sơn-A kích hoạt Giao thức hack hệ thống bằng sóng não giả lập. Anh dồn toàn bộ băng thông thần kinh còn lại vào bộ cấy ghép sọ Titan, bẻ khóa cổng kết nối của mật thất để truy cập vào hệ thống lưu trữ dữ liệu cũ của Học viện Không quân Aegis. Trong những năm tháng huấn luyện phi công át chủ bài, anh từng được học về lịch sử các dải tần số liên lạc của Mặt trận Vanguard mười năm trước.


"Bố... bố đã để lại mã định danh hoa tiêu trong nhật ký..." Sơn-A thầm nghĩ.


Anh lục tìm trong ký ức lượng tử đã được giải mã từ cuốn nhật ký của bố Sơn Hải. Một dãy ký tự toán học cổ hiện lên: *Vanguard-Nav-097*. Đây chính là mã định danh hoa tiêu tương thích của bố anh khi ông còn làm việc tại dự án Genesis cũ.


Sơn-A tập trung ý thức, truyền dẫn dãy mã này qua Máy truyền sóng lượng tử cầm tay mà Bảo đang cầm ở Tartarus. Giọt máu chứa nano-bot biến dị Quantum-Alpha trong cơ thể Sơn-A hoạt động như một bộ khuếch đại sinh học, gửi đi tín hiệu mã hóa vướng víu lượng tử xuyên qua bão bức xạ biên giới mà không để lại bất kỳ dấu vết nào trên máy chủ của AI Anima.


Tại Trạm 102, chiếc máy truyền sóng cầm tay trên tay Bảo đột ngột bùng lên ánh sáng lam rực rỡ.


"Anh Sơn! Có tín hiệu mã hóa từ phía Elysium gửi đến!" Bảo reo lên.


Cậu nhóc nhanh tay cắm cáp kết nối từ máy truyền sóng vào cổng CRT cổ điển của trạm radar.


*Vút... Vút...*


Trên màn hình CRT bám đầy bụi của AI Hải Đăng, những dòng lệnh màu xanh lá cây bắt đầu chạy dọc với tốc độ chóng mặt.


"Nhận diện dải sóng vướng víu lượng tử... Giải mã danh tính..." Giọng nói của AI Hải Đăng đột ngột khựng lại, các bệ phóng súng móc neo đang nạp điện phát ra những tiếng xèo xèo rồi từ từ hạ xuống. "Xác nhận mã hoa tiêu hợp lệ: Vanguard-Nav-097. Chào mừng trở lại, Đại úy Sơn Hải. Hạ vũ khí phòng thủ. Mở cửa khoang điều khiển trung tâm."


Tiếng rít của hệ thống xả áp vang lên khô khốc. Cánh cửa thép dày cộp của khoang điều khiển Trạm 102 từ từ trượt mở, giải phóng một luồng không khí đóng băng, nồng nặc mùi kim loại rỉ sét mười năm qua.


"Thành công rồi!" Bảo thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi hột rịn ra trên trán cậu nhóc dù nhiệt độ xung quanh đang ở mức âm.


Sơn-V gật đầu, anh dùng tay phải bấu chặt vào vai Bảo để đỡ cơ thể đang kiệt sức của mình bước xuống tàu kéo, tiến vào bên trong khoang điều khiển tối tăm của trạm radar.


Không gian bên trong Trạm 102 xám xịt và lạnh lẽo đến rợn người. Những chiếc máy chủ khổng lồ đứng sừng sững như những tấm bia mộ bằng thép, được bao phủ bởi những lớp mạng nhện đóng băng cứng ngắc. Chỉ có màn hình CRT của AI Hải Đăng vẫn nhấp nháy ánh sáng xanh lá cô độc, chiếu lên gương mặt phong trần đầy vết sẹo của Sơn-V.


"Hệ thống sưởi ấm của trạm bị hỏng hoàn toàn rồi," Bảo nói sau khi kiểm tra bảng điện tử phụ phụ. "Lõi máy phát điện hạt nhân cũ của trạm đang bị đóng băng bởi nhiệt độ không gian sâu. Nếu không rã băng khẩn cấp cho nó, chúng ta sẽ không có đủ điện năng để vận hành anten khuếch đại."


"Để anh," Sơn-V nói.


Anh cầm lấy chiếc mỏ hàn laser dã chiến từ túi công cụ của Bảo. Bằng tay phải, anh điều chỉnh tần số tia plasma về mức nhiệt độ thấp để tránh làm nổ lõi hạt nhân, rồi tỉ mỉ quét tia lửa hàn màu xanh lục lên các đường ống dẫn của máy phát điện.


*Xèo... Xèo...*


Hơi nước đóng băng bốc lên nghi ngút, tạo thành những làn khói trắng xóa trong khoang máy tối tăm. Dưới tác động nhiệt của mỏ hàn laser, lõi hạt nhân cũ bắt đầu rung lên nhè nhẹ, phát ra những tiếng ro ro trầm đục quen thuộc. Hệ thống điện của trạm từ từ hồi sinh, cung cấp năng lượng cho cột anten radar khổng lồ phía trên tiểu hành tinh.


"Cầu truyền lượng tử đã ổn định vệt sóng trung gian," Bảo báo cáo, mắt cậu nhóc rực sáng khi nhìn vào biểu đồ băng thông hiển thị trên máy tính cầm tay. "Độ trễ truyền dẫn giữa hai cơ thể anh đã giảm xuống mức tối thiểu!"


Sơn-V khẽ mỉm cười qua lớp mặt nạ lọc khí. Điểm trung chuyển Trạm 102 đã hoạt động. Từ nay, đường truyền dữ liệu lậu của anh và Vy Vy sẽ được che giấu hoàn toàn dưới dải sóng vô tuyến ẩn của trạm radar cổ này.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Đột ngột, màn hình CRT của AI Hải Đăng bùng lên những dòng chữ màu đỏ nhấp nháy liên tục. Tiếng còi cảnh báo của trạm radar rú lên chói tai.


*Bíp! Bíp! Bíp!*


"Cảnh báo! Lõi máy phát điện hạt nhân cũ gặp sự cố rò rỉ bức xạ nhẹ do quá trình rã băng đột ngột. Nồng độ hạt beta vượt ngưỡng an toàn năm phần trăm," AI Hải Đăng phát ra giọng nói máy móc gấp gáp. "Dải quét cảm biến của tuần tra Aegis lân cận đã được kích hoạt do nhận diện nguồn phát nhiệt lượng bất thường ngoài biên giới."


Sơn-V biến sắc. Luồng bức xạ rò rỉ từ trạm radar cổ đã lọt vào tầm quét của các thiết bị giám sát Aegis gần đó.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!