Bản Di Chúc Lượng Tử
Tiếng nổ tự hủy của con robot thợ săn K-90 không dội đến tai Sơn-V như một âm thanh thông thường. Sóng xung kích lượng tử nén chặt không khí trong không gian hẹp của Hang Vết Nứt Tối, biến áp suất khí quyển thành một bức tường vô hình nện thẳng vào lồng ngực anh. Mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội, những khối đá basalt khổng lồ từ trần hang đổ sụp xuống rào rào, kéo theo những đám mây bụi sắt phóng xạ màu đỏ sẫm cuồn cuộn che mờ mọi tầm nhìn.
Trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, Sơn-V chỉ kịp dùng cánh tay phải còn cử động được ôm chặt lấy bé An, đổ rạp người vào một hẻm đá hẹp sâu phía sau. Tiếng đá lở kèn kẹt, tiếng kim loại bị vặn xoắn gầm rú kéo dài suốt gần một phút trước khi mọi thứ chìm vào một sự im lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng ho sặc sụa của Bảo và tiếng rít kịch liệt từ bộ lọc khí rỉ sét trên chiếc mũ bảo hiểm dã chiến của Sơn-V.
"An! An có sao không con?" Sơn-V khàn giọng hỏi, lồng ngực anh thắt lại vì nghẹt thở. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn của anh, lúc này đang quấn chặt bởi những tấm đồng rỉ sét Tartarus để che giấu vết sẹo lượng tử, đang bốc lên một luồng nhiệt lượng bỏng rát. Đồng rỉ sét hấp thụ năng lượng phóng xạ từ vụ nổ, nung nóng da thịt anh đến mức khét lẹt.
Bé An run rẩy trong vòng tay anh, hai tay vẫn ôm khư khư chiếc hộp nhạc cơ khí cũ trước ngực. Cô bé không khóc, đôi mắt giãn to vì sợ hãi dưới ánh sáng đỏ lờ mờ của chiếc đèn pin lượng tử cầm tay sắp cạn năng lượng. "Con... con không sao. Nhưng lối ra... lối ra bị chặn rồi, anh Sơn."
Sơn-V quay đầu nhìn lại. Lối vào duy nhất của Hang Vết Nứt Tối đã bị hàng chục tấn đá basalt sụp đổ bít kín hoàn toàn. Không khí trong hang bắt đầu trở nên nóng bức và ngột ngạt, nồng nặc mùi ozone và bụi phóng xạ tối.
"Chết tiệt, máy quét của em bị nhiễu hoàn toàn rồi," Bảo vừa ho vừa đập mạnh vào chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay. Màn hình tinh thể lỏng của nó chỉ hiển thị những dải sóng hình sin màu đỏ rực hỗn loạn. "Vụ nổ của con K-90 đã kích hoạt một cơn địa chấn lượng tử tầng thấp. Nếu chúng ta không tìm đường ra sớm, lượng oxy nén dự phòng này chỉ đủ dùng trong vòng hai tiếng nữa thôi."
Sơn-V nén cơn đau buốt từ bả vai trái bị bỏng điện và vết rách rỉ máu trên trán. Anh nhắm chặt mắt, cố gắng kích hoạt năng lực Nhận thức đa chiều (Dual-Vision). Trong nhãn giới của anh, lưới quỹ đạo 3D màu lam lượng tử bắt đầu hiển thị đè lên bóng tối, nhưng nó cũng đang bị nhiễu loạn bởi từ trường hang động. Anh quờ quạng bàn tay phải dọc theo vách đá lạnh buốt để tìm kiếm một lối thoát phụ.
Đột ngột, ngón tay anh chạm vào một khe nứt sâu vừa mới bị xé rộng ra sau vụ nổ. Sâu bên trong hộc đá bị nứt ấy, một luồng từ trường dị thường phát ra, bẻ cong cả ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin lượng tử. Sơn-V nheo mắt nhìn vào trong. Ở đó, nằm im lìm dưới lớp bụi sắt dày đặc mười năm qua, là một chiếc hộp kim loại nhỏ màu xám bạc.
"Bảo, đưa đèn đây," Sơn-V thì thầm.
Anh dùng tay phải lôi chiếc hộp ra ngoài, thổi mạnh để thổi bay lớp bụi sắt bám dày trên bề mặt. Chiếc hộp tự động trượt mở dưới tác động của từ trường từ tay anh, lộ ra một thiết bị cơ khí cổ điển bằng hợp kim đồng-titan: chiếc La bàn từ trường dị thường của ông ngoại—Ông Vĩnh để lại mười năm trước.
"Đây là... di vật của Viện sĩ Vĩnh?" Bảo thốt lên, đôi mắt tròn xoe sau chiếc kính bảo hộ dán chặt vào chiếc la bàn. "Em từng đọc trong tài liệu khảo cổ lượng tử, ông ngoại anh đã dùng cái này để định vị các điểm kỳ dị không-thời gian tại Asteroid-7 trước khi lò phản ứng Genesis phát nổ."
Sơn-V lau sạch mặt kính thạch anh của chiếc la bàn. Ngay khi bàn tay chứa nano-bot biến dị Quantum-Alpha của anh chạm vào, chiếc la bàn cổ đột ngột rung lên nhè nhẹ. Kim la bàn làm bằng kim loại lượng tử không chỉ hướng Bắc Nam thông thường, nó bắt đầu quay cuồng điên loạn với tốc độ chóng mặt, vẽ nên những vòng tròn ánh sáng lam nhạt trong bóng tối. Sau vài giây dao động kịch liệt, chiếc kim đột ngột đứng khựng lại, chỉ thẳng về một hướng vô hình xuyên qua vách đá dày phía sau hang—hướng về phía tọa độ của Trạm Radar 102 bỏ hoang trôi dạt trên tiểu hành tinh cô độc ngoài vành đai Asteroid-7.
"Nó đang chỉ về Trạm 102," Sơn-V thì thầm, ánh mắt anh trùng xuống đầy hoài niệm và đau lòng. Ký ức về người ông ngoại quắc thước, người đã luôn cảnh báo về sự sụp đổ của không-thời gian trước khi mất tích, dâng trào trong tâm trí anh. "Ông ngoại đã cố tình để lại cái này ở đây. Trạm 102 không chỉ là một trạm radar bỏ hoang... nó là một điểm kỳ dị lượng tử tự nhiên."
Cùng một lúc, cách xa hàng triệu dặm không gian, sâu dưới lòng đất đô thành Elysium vô trùng của Aegis, bản thể Sơn-A của anh đang nằm liệt hai chân trên giường phẫu thuật ngầm của Mật Thất Vy Vy cũng đột ngột co giật mạnh.
"Sơn! Nhịp tim của anh lại dao động rồi!" Vy Vy hốt hoảng thét lên. Cô nhanh chóng lướt mười đầu ngón tay trên bảng điều khiển holographic, kích hoạt hệ thống làm mát của khung carbon sinh học mới cấy ghép dọc theo sống lưng Sơn-A.
Sơn-A trợn trừng mắt phải, mắt trái anh nhòe đi dưới màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ. Cơn đau buốt từ vết bỏng điện trên vai Sơn-V dội ngược qua liên kết vướng víu lượng tử, nung nóng bộ cấy ghép sọ Titan của anh đến mức bỏng rát. Dịch bạch huyết nhẹ rỉ ra dọc gáy, làm nứt nhẹ lớp gel cách ly sinh học bôi bên ngoài.
"Vy Vy... nhật ký... lấy cuốn nhật ký của bố tôi ra..." Sơn-A khàn giọng nói, từng từ phát ra khó nhọc qua cơ hàm đang co quắp.
Vy Vy không hỏi thêm một lời. Cô bước nhanh đến chiếc tủ bảo mật vô trùng, lấy ra cuốn Nhật ký lượng tử rách nát của bố Sơn—kỹ sư trưởng Sơn Hải để lại mười năm trước. Cuốn sổ tay bằng giấy tổng hợp cũ kỹ, sờn rách ở các góc, được đặt vào tay phải run rẩy của Sơn-A.
Sơn-A đeo chiếc kính lọc bức xạ tối lên mắt. Dưới dải ánh sáng đặc biệt của kính, những dòng chữ viết tay bằng mực phát quang ẩn của bố anh bắt đầu hiện rõ trên những trang giấy ố vàng. Đó không phải là những lời tâm sự thông thường, mà là hàng vạn công thức toán học phức tạp về vướng víu sinh học và sơ đồ mạch tủy sống.
"Vy Vy, giúp tôi đối chiếu... dải tần số này với sơ đồ mạch tủy của khung carbon mới," Sơn-A nói, mắt anh dán chặt vào một trang vẽ nguệch ngoạc hình hai cột sống song song được liên kết bởi một ký hiệu toán học kỳ lạ.
Vy Vy áp chiếc máy quét tủy sống cầm tay vào gáy Sơn-A, hiển thị biểu đồ xung thần kinh của anh đè lên trang nhật ký của Sơn Hải. Khi hai sơ đồ chồng khít lên nhau, đôi mắt thông tuệ của nữ bác sĩ quân y đột ngột giãn to vì kinh ngạc:
"Trời đất... thuật toán này... bố anh đã thiết kế ra một giao thức đồng bộ hóa tần số hai cơ thể hoàn toàn độc lập! Nó có khả năng bẻ gãy mọi dải quét giám sát của AI Anima bằng cách tự tạo ra một dải tần số nhiễu đối xứng lặp lại. Sơn, nếu chúng ta kích hoạt được cái này, anh có thể vận hành cả hai cơ thể mà không bao giờ bị hệ thống an ninh Aegis phát hiện nữa!"
"Để tôi thử..." Sơn-A gượng dậy, dùng mười đầu ngón tay bỏng rát và tê dại do dòng điện ngược từ hầm thải tối qua để gõ lệnh vào thiết bị đầu cuối của mật thất.
Thế nhưng, ngay khi anh vừa nhập dải mã đầu tiên vào hệ thống máy tính, một tiếng còi báo động chói tai đột ngột vang lên từ màn hình điều khiển.
*Bíp! Bíp! Bíp!*
"Cảnh báo! Phát hiện nỗ lực truy cập phân khu dữ liệu Genesis không hợp lệ. Hệ thống AI Anima đang tiến hành quét ngược định vị dải IP truy cập trái phép. Thời gian khóa bảo mật: ba mươi giây."
"Chết tiệt! Anima đang rà soát ngược dòng dữ liệu!" Vy Vy hét lên, mặt cô tái nhợt. "Sơn, ngắt kết nối ngay lập tức!"
Cơn đau tủy sống đột ngột dâng trào như một luồng điện cao áp phóng thẳng từ sọ Titan xuống thắt lưng Sơn-A. Anh co rúm người lại trên giường phẫu thuật, máu mũi rỉ ra ròng ròng, nhịp tim hiển thị trên màn hình vọt lên mức nguy hiểm một trăm bốn mươi nhịp một phút. Anh cảm thấy như bộ não mình sắp bị nung chảy hoàn toàn dưới áp lực quét ngược của Super AI.
Vy Vy nhanh chóng chụp lấy một ống tiêm áp lực cao chứa huyết thanh phục hồi tủy thô kết hợp với thuốc bổ não, tiêm thẳng vào gáy Sơn-A. "Nằm im! Tôi đang ép dải sóng của anh về trạng thái tĩnh lặng giả lập!"
Khi mũi tiêm lạnh buốt ngấm vào hệ thần kinh, cơn co thắt tủy sống của Sơn-A dịu đi đôi chút, nhịp tim bắt đầu hạ xuống mức an toàn. Dải quét định vị của AI Anima lướt qua mật thất mà không phát hiện ra dấu vết cụ thể, màn hình cảnh báo đỏ rực từ từ biến mất.
Sơn-A thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh nhìn vào trang nhật ký rách nát, rồi nhìn vào bàn tay phải đang rỉ máu của mình.
"Mã bảo mật... nó không phải là mã số thông thường," Sơn-A thầm nghĩ, một tia sáng khôn ngoan lóe lên trong mắt phải. "Bố đã mã hóa thuật toán này bằng chính cấu trúc gen Quantum-Alpha của mình. Ông ấy biết tập đoàn Genesis sẽ săn lùng cái này, nên ông ấy đã dùng chính dòng máu của tôi làm chìa khóa vạn năng."
Anh dùng móng tay phải bấm mạnh vào đầu ngón tay trái đang tê liệt, ép ra một giọt máu chứa đầy nano-bot biến dị Quantum-Alpha, rồi nhỏ trực tiếp lên cảm biến sinh học của thiết bị đầu cuối mật thất.
*Vút!*
Màn hình máy tính mật thất đột ngột tắt lịm trong một giây, rồi bừng sáng trở lại với hàng triệu dòng mã màu lam lượng tử chạy dọc như thác đổ. Toàn bộ thuật toán đồng bộ hóa của bố Sơn Hải đã được giải mã hoàn chỉnh. Cùng lúc đó, trên trang giấy rách nát của cuốn nhật ký, những dòng mực phát quang ẩn bùng lên ánh sáng lam rực rỡ, hiển thị Bản di chúc lượng tử của Sơn Hải.
Sơn-A và Vy Vy nín thở nhìn chằm chằm vào dòng chữ phát quang màu lam rực rỡ vừa hiện rõ trên trang giấy tổng hợp cũ kỹ.
Nhật ký của bố Sơn Hải ghi rõ: 'Anima-0 chứa giao thức ngắt kết nối khẩn cấp của lò phản ứng Genesis, nhưng nó đòi hỏi một chỉ số đồng bộ tủy sống vượt ngưỡng 85%.'
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!