Nhạc nềnSoaring

Đêm Săn Trong Hang Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng đỏ rực từ chiếc đồng hồ đo tần số từ trường cầm tay trên tay Bảo nhấp nháy điên cuồng, hắt lên vách đá đóng băng của Hang Vết Nứt Tối những vệt bóng dài đầy quái dị. Tiếng bíp dồn dập vang lên như nhịp tim của một kẻ đang cận kề cái chết. Dưới lòng đất hành tinh bụi sắt Tartarus, bầu không khí vốn đã loãng nay càng thêm đặc quánh bởi mùi khét lẹt của đồng rỉ sét bị nung nóng trên cánh tay trái của Sơn-V.


"Anh Sơn... tụi nó tới rồi!" Bảo thì thầm, giọng run lên bần bật. Cậu nhóc 14 tuổi cố thu mình vào sau một tảng đá basalt lớn, đôi mắt tròn xoe sau chiếc kính bảo hộ quá khổ dán chặt vào lối vào hang.


Sâu trong góc tối nhất của hang, bé An đang ôm chặt chiếc hộp nhạc cơ khí cũ trước ngực. Cô bé mười tuổi gầy gò, má hóp lại vì những cơn ho lao lượng tử hành hạ, đôi môi tái nhợt mím chặt để không phát ra tiếng động. Tiếng nhạc rè rè, đứt quãng của bài hát ru cổ từ Trái Đất đã bị tắt ngấm. Trong hang chỉ còn tiếng rít gió lạnh buốt luồn qua khe đá và tiếng kèn kẹt kim loại ghê rợn đang đến gần.


Sơn-V quỳ một chân xuống đất đá bẩn thỉu. Cánh tay trái của anh, vốn bị liệt hoàn toàn sau đòn roi điện của Hùng, nay được quấn chặt bởi những dải cáp và tấm Đồng rỉ sét Tartarus để chặn rò rỉ bức xạ. Thế nhưng, cái giá phải trả là một cơn bỏng nhiệt tàn khốc. Tấm đồng phơi nhiễm phóng xạ lâu năm hấp thụ năng lượng tủy sống, nóng đỏ lên như một thanh sắt nung, thiêu rụi da thịt anh. Mồ hôi lạnh trộn lẫn máu từ vết rách cũ trên trán chảy xuống ròng ròng, mặn chát nơi khóe môi.


"Bảo, đưa An lùi sâu vào hẻm đá phía sau. Bật máy lọc khí ở mức tối thiểu. Đừng cử động," Sơn-V khàn giọng ra lệnh qua bộ lọc khí rỉ sét của chiếc mũ bảo hiểm thợ mỏ.


Anh biết mình không thể trốn chạy. Vết sẹo lượng tử phát quang màu lam dưới lớp đồng rỉ đã bị máy quét đa phổ tầm xa của Wraith khóa chặt tọa độ. Nếu anh không dụ chúng đi, cả ba người sẽ bị nghiền nát trong hang hẹp này. Tay phải anh siết chặt báng khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế—vũ khí duy nhất của anh lúc này, dù báng súng đã nứt nẻ và mạch nạp năng lượng đang quá nhiệt.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Ba bóng thép khổng lồ bước vào lối vào Hang Vết Nứt Tối. Đó là các robot thợ săn K-90, những cỗ máy giết chóc bốn chân bằng thép rỉ sét do tên ác bá Hùng lập trình lại. Đầu chúng gắn máy quét laser đỏ rực, liên tục rà quét vách đá. Luồng sáng đỏ quét qua hơi ẩm đóng băng, phát ra những tiếng xèo xèo lạnh gáy. Chúng không có sự sống, không có lòng trắc ẩn, chỉ có thuật toán truy quét dã thú dồn dập.


Cùng lúc đó, cách xa hàng triệu dặm không gian, sâu dưới lòng đất đô thành Elysium vô trùng, bản thể Sơn-A của anh đang nằm liệt hai chân trên giường phẫu thuật ngầm của Mật Thất Vy Vy.


"Sơn! Nhịp tim của anh vọt lên một trăm ba mươi rồi! Sóng não đang phân cực cực hạn!" Vy Vy hét lên, đôi bàn tay đeo găng vô trùng nhanh chóng lau đi vệt máu tươi đang rỉ ra từ khóe mắt trái và mũi của Sơn-A.


Mắt trái của Sơn-A nhòe đi dưới màn sương hồng nhạt của chứng xuất huyết võng mạc cũ, nhưng mắt phải anh trợn trừng, đồng tử co rút lại. Anh đã kích hoạt năng lực Nhận thức đa chiều (Dual-Vision). Trong nhãn giới của anh lúc này, hai thế giới chồng chéo lên nhau một cách điên cuồng: một bên là trần nhà kim loại sáng loáng của phòng thí nghiệm lậu với gương mặt lo lắng của Vy Vy; một bên là vách đá tối tăm, rỉ sét của Tartarus đang bị luồng laser đỏ rực của K-90 xé rách.


"Vy Vy... tôi phải điều khiển... Sơn-V..." Sơn-A khàn giọng nói, từng từ phát ra khó nhọc qua cơ hàm đang co giật. "Tôi phải... cứu bé An."


Ý thức của anh dồn tám mươi phần trăm sang bản thể Vanguard.


Tại Tartarus, Sơn-V bỗng thấy nhãn giới của mình bừng sáng. Lưới quỹ đạo 3D màu lam lượng tử hiển thị đè lên bóng tối của hang đá, chỉ ra từng mạch từ trường và đường quét của lũ robot. Con K-90 dẫn đầu đang tiến sát vách đá nơi Sơn-V ẩn nấp, chỉ còn cách anh chưa đầy ba mét.


Sơn-V nín thở, nén cơn đau buốt tủy sống đang dội ngược về gáy Sơn-A. Chờ con robot bước vào góc khuất của basalt, anh bất ngờ lao ra khỏi bóng tối.


*Hưu!*


Tia laser xung kích màu xanh lam từ khẩu súng bắn tia laser xung điện tự chế bắn vọt ra, găm thẳng vào thấu kính quét hồng ngoại của con K-90 dẫn đầu. Một tiếng nổ điện từ chói tai vang lên. Con robot bốn chân rú lên tiếng rít kim loại rợn người, hệ thống cảm biến của nó bị quá tải hoàn toàn, xả một loạt đạn súng máy vô hại vào trần hang đá làm đá vụn rơi xuống rào rào.


"Một con!" Bảo hét lên từ góc khuất.


Thế nhưng, tiếng nổ đã đánh động hai con robot còn lại. Con K-90 thứ hai lập tức quay đầu, họng súng máy tự động trên lưng nó xoay tròn kèn kẹt.


Tại Elysium, bộ cấy ghép sọ Titan của Sơn-A nóng rực, rỉ dịch bạch huyết nhẹ dọc gáy. Anh nghiến răng, nỗ lực xử lý băng thông lượng tử để tính toán quỹ đạo đạn của con robot thứ hai. Một dải lưới chỉ đỏ dự báo quỹ đạo đạn xuất hiện trong não Sơn-V.


"Trượt xuống hẻm đá bên phải! Ngay lập tức!" Tiếng hét trong tâm thức của Sơn-A dội thẳng vào Sơn-V.


Sơn-V không chút do dự, đổ người trượt qua một khe đá hẹp chỉ rộng chưa đầy một mét. Ngay lập tức, loạt đạn súng máy của con robot thứ hai quét qua vị trí anh vừa đứng, cày nát vách đá thành những mảnh vụn bay tung tóe. Một mảnh đá sắc nhọn sượt qua vai phải Sơn-V, xé rách lớp giáp da dã chiến, để lại một vết xước dài rỉ máu đỏ tươi.


Sơn-V gầm lên, tay phải vung chiếc búa điện từ đập mạnh vào khớp chân chịu lực của con robot thứ hai khi nó vừa lướt qua khe đá. *Rắc!* Khớp kim loại bị nổ tung bởi dòng xung điện, con robot đổ rầm xuống đất, giãy giụa điên cuồng dưới nền đá bẩn.


Tuy nhiên, con K-90 cuối cùng đã khóa chặt mục tiêu. Nhận diện nguồn nhiệt từ cánh tay trái bỏng rát của Sơn-V và vết thương rỉ máu trên trán anh, nó xả súng liên tục. Làn đạn máy hạng trung đan thành một lưới lửa dày đặc, bít kín lối thoát duy nhất của Sơn-V, dồn anh vào góc đá cụt.


Sơn-V nâng súng laser lên, nhắm thẳng vào giáp ngực của nó và bóp cò. *Hưu!* Tia laser xanh lam bắn trúng ngực con robot, nhưng lớp giáp thép rỉ sét quá dày chỉ bị xước một vệt nông rồi phân tán hoàn toàn xung điện. Khẩu súng tự chế của Sơn-V bốc khói khét lẹt, báng súng nứt toác ra, mạch nạp năng lượng hoàn toàn tê liệt.


Tại mật thất, Sơn-A há hốc miệng thở dốc, máu mũi chảy tràn xuống môi, nhịp tim vọt lên mức báo động đỏ một trăm bốn mươi nhịp một phút. Vy Vy hoảng hốt, tay cô run rẩy bôi thêm Gel cách ly sinh học lên gáy anh để hạ nhiệt khẩn cấp: "Sơn! Dừng lại đi! Tủy sống của anh đang phân rã! Anh sẽ chết não mất!"


"Không... chưa được..." Sơn-A lầm bầm, mắt phải trợn trừng. Anh nhìn thấy con robot thứ ba đang nạp đạn cho loạt bắn quyết định. Thuật toán dò tìm của nó hoàn toàn dựa trên bức xạ nhiệt tỏa ra từ cánh tay quấn đồng rỉ của Sơn-V.


"Quặng thô... ném quặng thô!" Sơn-A thét lên trong liên kết.


Sơn-V lập tức hiểu ý. Dưới chân anh, trong đống đổ nát, có những mảnh Quặng sắt lượng tử thô rơi vãi từ trận bão trước. Bằng tay phải tự do, anh cúi xuống chộp lấy một khối quặng thô có mật độ hạt lượng tử cao, ném mạnh về phía vách đá đối diện.


Khối quặng sắt lượng tử thô phát ra bức xạ nhiệt và từ trường cực mạnh khi va chạm với vách đá. Thuật toán của K-90 bị nhiễu loạn hoàn toàn trước nguồn nhiệt giả khổng lồ đột ngột xuất hiện. Đầu quét của nó lập tức quay sang hướng khối quặng, họng súng máy chuyển hướng bắn điên cuồng vào vách đá trống không.


Chỉ chờ có thế, Sơn-V dùng hết sức bình sinh, lao tới dùng chiếc búa điện từ nện thẳng vào hộp năng lượng chính trên lưng con robot thứ ba.


*Đoàng!*


Một luồng điện từ màu lam nhạt bùng lên, con robot cuối cùng quỵ xuống, hệ thống điện của nó tắt lịm.


Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp định hình thì một tiếng bíp dài, chói tai đột ngột vang lên từ trong khoang ngực của con K-90 vừa ngã xuống. Lõi năng lượng của nó chuyển sang màu vàng cam rực rỡ, phát ra những luồng sóng nhiệt biến dạng cả không khí xung quanh.


Bảo nhìn vào màn hình máy quét, gương mặt cậu nhóc cắt không còn một giọt máu, hét lên thất thanh:


"Anh Sơn! Con robot cuối cùng... nó kích hoạt chế độ tự nổ bằng sóng xung kích lượng tử rồi! Nó sắp nổ tung toàn bộ hang đá này!"


Sơn-V bàng hoàng nhìn luồng ánh sáng vàng cam đang phình to ra trong lồng ngực con robot, chỉ còn chưa đầy mười giây trước khi vụ nổ san phẳng tất cả, chôn vùi cả anh và bé An dưới hàng tấn đá sập.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!